Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 120: Không ngờ Chu Tổng lại cưng chiều bạn gái đến thế

Bàn tay trái của cô bị bao trọn trong một bàn tay to ấm áp và mạnh mẽ, như có dòng điện chạy thẳng vào tim, khiến cô giật mình rút tay lại theo phản xạ. Thế nhưng, anh lại âm thầm siết chặt, khiến cô không thể động đậy.

Chu Tùng Cẩn kéo cô lại gần bên mình, cúi đầu nhìn kỹ khuôn mặt cô. Anh nhận ra biểu cảm cô đầy đau đớn, như đang cố gắng chịu đựng điều gì đó, khiến anh không khỏi lo lắng. Đúng lúc định cúi người nhìn rõ hơn, bên kia đột nhiên vang lên tiếng ngạc nhiên của Thị trưởng Lương: 

"Tiểu Thẩm là bạn gái cậu à?"

Chu Tùng Cẩn nghiêng đầu lại, khẽ gật đầu với ông ta.

Mọi người trong phòng bao đều ngơ ngác nhìn hai người đang nắm tay thân mật trước mặt, ai nấy đều sững sờ không nói nên lời.

Đặc biệt là Quý Minh Hạo đang ngồi đối diện, toàn thân cứng đờ, gương mặt đen kịt.

Cô gái họ Thẩm đó, là bạn gái của Chu Tùng Cẩn ư?

Ánh mắt anh ta lướt vô thức qua ánh nhìn u ám của Chu Tùng Cẩn, ánh mắt ấy ẩn giấu lưỡi dao, lạnh lẽo đến rợn người. Quý Minh Hạo không khỏi rùng mình, vội vàng né tránh ánh nhìn đó.

Thị trưởng Lương liếc nhìn tay của Thẩm Nghi đang bị Chu Tùng Cẩn nắm chặt, nhanh chóng rút lại biểu cảm khó chịu trước đó rồi cười ha hả, chỉ tay trêu chọc anh:

"Tôi nói rồi mà, nửa đêm rồi sao cậu còn đột ngột chạy ra đảo Thanh Lãng, thì ra là lo cho bạn gái."

Ông nhìn sang Quý Minh Hạo bên cạnh, trêu chọc tiếp: "Xem ra năm ngoái lúc chúng ta gặp cậu ấy ở đảo, cũng là vì cậu đi cùng bạn gái đến làm việc."

Chu Tùng Cẩn thu lại ánh mắt cảnh cáo dành cho Quý Minh Hạo, quay lại nhìn Thị trưởng Lương, chỉ mỉm cười nhẹ, không xác nhận cũng chẳng phủ nhận.

Mọi người thấy vậy thì coi như anh đã ngầm thừa nhận, liền rôm rả trêu ghẹo:

"Không ngờ Chu Tổng lại chu đáo đến thế!"

"Yêu mà kín tiếng quá!"

Quý Minh Hạo bên cạnh cũng cố gượng cười theo, nhưng trong lòng thì như có lửa đốt. Năm ngoái chỉ vì một câu nói của Chu Tùng Cẩn, mà ông ta đã mất dự án du lịch quảng bá đảo Thanh Lãng vào tay Trần Duệ.

Lúc ấy ông ta cứ tưởng đó là lời nói vu vơ, ai ngờ là cố ý tranh giành vì bạn gái!

Miếng mồi béo bở đã nấu chín lại bị người ta cướp đi trước mắt, khiến Quý Minh Hạo tức mà không dám nói, khuôn mặt đỏ bừng không biết là vì giận dữ hay là do men rượu.

Thị trưởng Lương nhìn Thẩm Nghi, cười nói: "Tiểu Thẩm này cũng thật là, sớm nói cô ấy là bạn gái của cậu thì tôi đã để cô ấy về nghỉ từ sớm rồi. Hôm nay còn phải dẫn bọn tôi đi tham quan cảnh đêm cả buổi tối."

Chu Tùng Cẩn vừa đáp: "Giới thiệu điểm du lịch cũng là công việc của họ, nên làm thôi."

Vừa nói, anh vừa lén nhìn về phía Thẩm Nghi. Thấy cô bước đi loạng choạng, cơ thể lảo đảo gần như không đứng vững, anh liền âm thầm vươn tay ôm lấy eo cô, lễ phép chào tạm biệt: "Thị trưởng Lương, thật xin lỗi, hình như cô ấy không được khỏe lắm. Tôi đưa cô ấy về trước."

Nghe vậy, Quý Minh Hạo lập tức phản ứng, gượng gạo xen vào: "Có lẽ... là do gió biển thổi mạnh quá nên bị cảm rồi..."

"Vậy thì mau đưa cô ấy về nghỉ ngơi." Thị trưởng Lương cũng ân cần thúc giục.

Khi bị Chu Tùng Cẩn kéo ra khỏi phòng bao, bước chân Thẩm Nghi đã bắt đầu loạng choạng.

Đèn hành lang nhấp nháy khiến người ta bức bối, rối trí.

"Buông tôi ra." Cô gắng sức rút tay ra khỏi bàn tay anh, dựa vào chút tỉnh táo còn sót lại đẩy anh ra, rồi quay đầu, bám vào tường cố gắng bước đi.

"Thẩm Nghi..." Chu Tùng Cẩn bám sát phía sau, thấy cô lạnh nhạt như vậy, trong mắt ánh lên vẻ buồn bã: 

"Lúc nãy anh nói vậy... em đừng để tâm. Anh chỉ lo người ta..."

Nhưng Thẩm Nghi không hề nghe anh giải thích, cô cứ lắc đầu liên tục, bước đi loạng choạng, vừa đi được mấy bước thì hai chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất...

Chu Tùng Cẩn hoảng hốt, vội vàng lao đến đỡ cô vào lòng.

Anh cảm thấy có điều gì đó rất không ổn. Cô không giống như say rượu, vì trên người cô không có mùi rượu.

Anh nâng cằm cô lên, quan sát kỹ. Cô nhíu chặt mày, mặt đỏ ửng, ngực phập phồng thở gấp. Trong lòng anh trầm xuống, linh cảm chẳng lành lập tức dâng lên.

"Thẩm Nghi, em đã uống gì vậy?!" Giọng anh trầm hẳn xuống.

Cô chỉ khẽ hé môi, đôi mắt mơ màng khép hờ, nhưng không nói được gì.

"Thẩm Nghi?!" Giọng anh vang lên đầy gấp gáp, như có ma lực len lỏi vào từng dây thần kinh, khiến cô tê dại...

Không do dự thêm, Chu Tùng Cẩn bế bổng cô lên rồi lao nhanh ra khỏi hành lang.