Trong lúc đang hòa vào dòng người, giơ máy ảnh chụp những món ăn hấp dẫn ở các quầy hàng nhỏ, vai của Thẩm Nghi bỗng bị ai đó vỗ nhẹ.
Cô quay đầu lại, có chút sững sờ.
Cố Hoài đứng phía sau cô, hai tay đút túi, nở nụ cười thân thiện nhìn cô.
"Thẩm tiểu thư?"
"Cố tiên sinh." Thẩm Nghi khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt liếc nhìn cô gái đang khoác tay anh ta bên cạnh. Cô gái ấy gầy, cao, tóc ngắn – không phải người phụ nữ tóc uốn lọn to đến từ Hồng Kông mà cô từng gặp vào lễ Giáng sinh năm ngoái.
Không có gì để nói với anh ta, Thẩm Nghi chào hỏi xong liền định rời đi, nhưng bị Cố Hoài gọi lại.
Ánh mắt anh ta kín đáo liếc nhìn về phía sau lưng cô, nơi một bóng người cao lớn vẫn đang xếp hàng, rồi mỉm cười hỏi: "Thẩm tiểu thư đi một mình à?"
Thẩm Nghi nhìn thẳng vào anh ta, giọng điềm tĩnh: "Cố tiên sinh, vừa nãy anh đi theo sau chúng tôi suốt hơn mười phút rồi."
Cố Hoài: "..."
Thì ra cô đã sớm phát hiện ra mình. Anh ta cười gượng, có phần lúng túng: "Thẩm tiểu thư hiểu lầm rồi, tôi chỉ đưa em gái đi dạo chợ đêm thôi. Trường của con bé ở gần đây, tôi không cố ý theo cô đâu."
Em gái? Vẫn còn đang học đại học?
Thẩm Nghi liếc nhìn cô gái bên cạnh anh ta, ánh mắt thoáng phức tạp rồi lập tức thu về, xoay người cầm máy ảnh rời đi. Cố Hoài ngẩn người một chút, lập tức nhận ra cô đã hiểu lầm điều gì đó.
Ánh mắt anh ta dõi theo bóng lưng cô, chẳng hiểu sao đầu óc nóng lên, vội vỗ nhẹ lên tay cô gái đang khoác tay mình, ra hiệu bảo đợi một chút rồi nhanh chóng đuổi theo.
…
Thẩm Nghi thấy Cố Hoài lại đi cạnh mình, nét mặt hiện rõ sự nghi hoặc.
Anh ta bất đắc dĩ cười giải thích: "Thẩm tiểu thư, cô ấy thật sự là em họ tôi!"
"Cô ấy có phải em họ anh hay không, anh không cần giải thích với tôi." Thẩm Nghi nhìn anh ta, giọng mang theo chút khó hiểu.
Cố Hoài thoáng khựng lại, bản thân cũng thấy hành động của mình hơi kỳ lạ, bật cười: "Cũng đúng."
Anh ta lại nói thêm: "Tôi chỉ sợ cô hiểu lầm, tưởng tôi là kiểu công tử đào hoa."
"Anh không phải sao?" Thẩm Nghi liếc mắt nhìn anh ta, lạnh nhạt hỏi lại.
Bị đôi mắt sâu hút dưới ánh đèn chợ đêm của cô nhìn chằm chằm, Cố Hoài hơi ngẩn người, ánh mắt chột dạ lảng đi.
Được rồi... Anh ta cười bất lực, lắc đầu: "Tôi thật sự... không cãi lại được cô."
Cố Hoài sánh bước cùng Thẩm Nghi, ánh mắt lại liếc về phía Lê Sơ Thần đang trao đổi với chủ quầy hàng, không biết nghĩ gì, chợt lên tiếng đầy ẩn ý:
"Cô Thẩm, giới người mẫu... khá phức tạp, không quá... phù hợp với cô."
Thẩm Nghi cúi đầu kiểm tra ảnh trong máy ảnh, khẽ nhíu mày đầy nghi hoặc: "Tôi có định vào giới người mẫu đâu."
Cố Hoài chớp mắt, sau đó bật cười, khẽ lắc đầu: "Tôi không có ý đó."
Thẩm Nghi nhìn anh ta chằm chằm, bỗng chốc hiểu ra ẩn ý trong lời nói kia.
Giọng cô lạnh đi vài phần, ngẩng đầu nhìn anh ta, liếc mắt về phía Lê Sơ Thần đang xếp hàng: "Vậy anh có ý gì? Anh quen bạn tôi à?"
"Ờ... không quen."
"Không quen mà anh lại nói xấu anh ấy?"
"Tôi..." Cố Hoài muốn phủ nhận, nhưng thực ra ý anh ta đúng là như vậy.
Cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Nghi, anh ta mặt dày thỏa hiệp ngay lập tức, vừa cười vừa xin lỗi: "Là tôi nhỏ nhen, xin lỗi."
Thẩm Nghi rất ít khi tiếp xúc với Cố Hoài. Lần đầu tiên là đêm Giáng sinh, tình cờ gặp khi cô ăn tối cùng Chu Tùng Cẩn.
Vài lần sau, là khi anh ta để lại tin nhắn dài lê thê, cố giải thích thay cho Chu Tùng Cẩn, nhưng trong mười câu thì có tám câu khiến người ta nghi ngờ, độ tin cậy chẳng hơn gì các tin tức nhảm trên mạng.
Lần gần nhất gặp mặt, chính là lúc anh ta dẫn theo Lâm Thiên Tiêu đến xin lỗi cô.
Dù rằng độ chân thành trong hành vi cử chỉ của anh ta khiến người ta khó tin, nhưng ít nhất về mặt hình thức cũng ra dáng, nên Thẩm Nghi vẫn giữ được vài phần lịch sự với anh ta.
Không ngờ bản chất anh ta cũng chẳng khác gì Chu Tùng Cẩn và Lâm Thiên Tiêu.
Cô còn đang định nói gì đó thì phía sau có tiếng gọi vang lên.
"Thẩm Nghi, anh cũng mua cho em một phần." Lê Sơ Thần bưng hai bát cá viên đi về phía cô với dáng vẻ đầy vui tươi. Thẩm Nghi gật đầu cảm ơn.
Cô vừa quay người lại thì đã không thấy bóng dáng Cố Hoài đâu nữa.