"Hai người đang nói chuyện gì thế?"
Tưởng Nguyên vừa kết thúc buổi chụp hình, đi vào khu nghỉ ngơi, ngồi phịch xuống cạnh hai người kia, tiện thể vắt chéo chân một cách thoải mái.
"Tôi đang nói với Thẩm Nghi là tôi có thể làm người mẫu miễn phí cho cô ấy luyện tay nghề, tiện thể chụp cho tôi thêm vài bức ảnh quảng bá." Lê Sơ Thần mỉm cười thoải mái, nói lại nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi của họ.
"Được đó, nếu chụp đẹp thì để tôi dùng làm ảnh quảng bá cho studio." Tưởng Nguyên gác chân còn lại lên và lắc lư nhẹ nhàng.
"Đúng là biết tranh thủ từ tôi mà." Lê Sơ Thần cười khà khà, liếc nhìn Thẩm Nghi bên cạnh rồi nói tiếp: "Chỉ là cô ấy lo sẽ không kiểm soát được tôi."
Hả? Tưởng Nguyên khựng lại một chút rồi bật cười với Thẩm Nghi:
"Thẩm Nghi, em đừng áp lực. Sơ Thần cũng chỉ là tay ngang thôi, làm người mẫu mới có ba tháng."
Thẩm Nghi có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Lê Sơ Thần: "Nhưng sáng nay là thương hiệu cao cấp kia mà…"
"Đó là job đầu tiên cậu ta nhận." Tưởng Nguyên nhún vai:
"Mẹ cậu ấy là tổng giám đốc khu Đại Lục của thương hiệu đó."
Lê Sơ Thần cúi đầu cười ngượng, gật đầu:
"Ừ, là nhờ quan hệ của mẹ tôi mới nhận được..."
Thẩm Nghi lập tức hiểu ra, khẽ gật đầu tỏ ý đã rõ.
"Nhưng anh ấy... có khí chất biểu cảm rất tốt."
"Chính xác, nếu là loại đơ cứng, không ăn hình thì mẹ cậu ấy cũng chẳng dám cho lên hình." Tưởng Nguyên nói.
"Tưởng Nguyên, đừng lúc nào cũng nhắc đến chuyện tôi đi cửa sau trước mặt Thẩm Nghi nữa được không?" Lê Sơ Thần nói như oán trách, nhưng vẫn cười, giọng điệu nhẹ nhàng, chẳng có chút khó chịu nào.
"Ngại thật đấy." Lê Sơ Thần cười nói.
Tính cách anh có vẻ rất dễ chịu, ngồi trên sofa thoải mái, tự tin, phóng khoáng và rạng rỡ.
"Vậy thế này đi, dù sao dạo này cậu cũng chẳng nhận job nào, rảnh rỗi cũng vậy thôi." Tưởng Nguyên chỉ vào Thẩm Nghi nói:
"Tôi cho cậu hai ngày thứ Bảy, để Thẩm Nghi chụp cho cậu vài bộ ảnh chân dung, tiện thể luyện tay nghề cho cô ấy. Tôi không lấy tiền cậu, điều kiện là cậu phải cho tôi dùng ảnh đó làm tư liệu quảng bá cho studio miễn phí."
"OK!"
Lê Sơ Thần đập tay lên đùi, cười với Tưởng Nguyên: "Cô đúng là biết làm ăn đấy."
…
Vì là ảnh quảng bá cho studio nên Tưởng Nguyên cho rằng không nhất thiết phải chụp trong studio, có thể chụp ngoại cảnh, đồng thời chi trả tiền ăn ở đi lại.
Thẩm Nghi lên kế hoạch ba phong cách khác nhau cho Lê Sơ Thần: một bộ chụp trong studio, một bộ phong cách đời thường trong nhà, và một bộ theo phong cách đường phố về đêm.
Ba concept đó, Lê Sơ Thần hầu như không có ý kiến gì, chỉ nói cứ làm theo ý cô là được.
Sáng thứ Bảy họ hoàn thành xong phần chụp trong studio, buổi tối, Lê Sơ Thần chở cô đến một con phố đêm nổi tiếng để chụp ảnh theo phong cách đường phố.
Con phố đêm rất nhộn nhịp, hai bên là các gian hàng rực rỡ treo đầy đèn lồng nhiều màu sắc.
Đồ nướng, đậu hũ thối, kẹo hồ lô… đủ loại món ăn vặt bày biện bắt mắt.
Lê Sơ Thần mặc một chiếc áo khoác da màu đỏ, bên trong là sơ mi trắng, lớp da bóng màu nổi bật phản chiếu ánh đèn lấp lánh, kết hợp với ánh đèn rực rỡ của phố đêm, thu hút rất nhiều cô gái đi ngang ngoái đầu lại nhìn.
"Muốn ăn chút gì không?" Lê Sơ Thần gợi ý: "Phía trước có hàng đậu hũ chiên ngon lắm. Còn kia là quầy kem, đủ loại hương vị..."
Thẩm Nghi đang chỉnh máy ảnh, ngẩng đầu tò mò hỏi anh: "Sao anh rành quá vậy?"
Lê Sơ Thần cười: "Chỗ này gần trường đại học tôi ngày xưa, hồi đó tôi hay đến đây ăn một mình. Mấy năm rồi nhưng mỗi lần nhớ lại vẫn lái xe tới ăn cho thỏa cơn thèm."
Thẩm Nghi gật đầu hiểu ý, nhớ lại: "Trường đại học tôi trước đây cũng có mấy con phố ăn vặt như vậy, rất nhiều món ngon."
Lê Sơ Thần nhướng mày cười với cô: "Phố ăn vặt mới là nơi tập hợp tinh hoa ẩm thực thiên hạ mà."
Thẩm Nghi mỉm cười tán đồng.
Trước đây cô từng nghe chị Nguyên nói về gia cảnh của anh, chắc thuộc dạng rất giàu có, không ngờ lại sống gần gũi và giản dị như vậy.
Nghĩ đến đó, khoảng cách giữa cô và anh cũng rút ngắn hơn một chút.
Phong cách chụp đường phố đêm cần thể hiện sự sôi động, vui tươi và rực rỡ.
Trong ống kính, Lê Sơ Thần cầm đủ loại đồ ăn như kẹo hồ lô, kem... đứng giữa dòng người qua lại trên phố, hậu cảnh là những ánh đèn rực rỡ như sao trời, biểu cảm thì lúc cool ngầu, lúc tinh nghịch, lúc lại dịu dàng...
Một loạt ảnh chụp liên tục, mỗi lần tạo dáng hay biểu cảm của anh đều khác nhau, sống động và tràn đầy sức sống.
Thẩm Nghi qua ống kính khẽ cảm thán trong lòng: Đúng là sinh ra để làm người mẫu.
…
Ở phía trước có một hàng quán đang xếp một hàng dài, trông như một món ăn vặt nổi tiếng trên mạng.
Lê Sơ Thần chỉ vào biển hiệu treo trên quán hỏi cô: "Xiên cá viên, muốn ăn không?"
Thẩm Nghi liếc nhìn đám đông, có chút do dự. Cô đúng là có chút muốn thử, nhưng người đông quá...
Lê Sơ Thần thì lại cười rất thoải mái: "Tôi cũng muốn ăn lắm. Cô chờ tôi một chút được không? Tôi đi xếp hàng. Cô có thể tranh thủ chụp vài bức phong cảnh."
"Được." Thẩm Nghi gật đầu.
Lê Sơ Thần nhanh chóng chen vào hàng người, chỉ còn cái đầu cao của anh là lộ ra ngoài.