Hôm qua Lê Hoa đi là huyện thành Tấn Dương, lần này chỉ mua thịt, thị trấn gần đây là có bán rồi.
Tiểu cô nương có hệ thống cộng thêm thuộc tính, đi đường rất nhanh, chưa tới nửa canh giờ đã đến nơi. Theo lời mẹ dặn, nàng mua hai cân thịt lợn. Khi nghe lão đồ tể họ Trương nói một cân thịt mười lăm văn, Lê Hoa giật mình, hỏi: "Hôm qua ở thành mua chỉ mười hai văn một cân, sao chỗ này lại đắt hơn ba văn lận!"
Lão Trương đồ tể nhún vai nói: "Hết cách, thịt heo mỗi ngày một giá. Thành trong có chỗ chuyên nuôi heo nên bán rẻ, còn thịt heo chỗ ta đều là nông hộ tự nuôi, ta thu về giá vốn đã cao, chẳng thể bán rẻ hơn, không thì ta lỗ mất."
Lê Hoa cảm thấy lão già này hét giá bừa, nhưng quanh đây chỉ có một quầy thịt, cũng đành bất lực trả tiền. Dù sao mời người đến xây nhà đều là làm việc nặng, không ăn no thì làm sao mà làm nổi.
Điều quan trọng nhất là, cha mẹ nàng đi mời người đến giúp, người trong thôn không chịu đến, chẳng qua vì nghĩ nhà họ không kham nổi chuyện đãi thịt. Nếu thực sự không có thịt, chẳng phải đúng như lời người ta chê cười sao.
Huống hồ, hiện tại trong nhà cũng còn tiền để mua thịt.
Trả tiền xong, nàng thấy trên bàn còn mấy khúc xương lớn, nhớ lại hôm qua ở thành ăn một bát mì tam tiên, canh thịt thơm ngon vô cùng. Nếu ở nhà cũng hầm được một nồi nước lèo như vậy, xé ít mì thả vào, lại chan thêm chút nước thịt, thì ngon phải biết.
Thế là nàng lại hỏi: "Ông chủ, mấy khúc xương đó bán sao?"
Đồ tể nhìn quần áo rách nát trên người nàng, nói: "Mười văn, lấy hết đi."
Lê Hoa lắc lắc xâu tiền còn lại chỉ có mười đồng, đành bỏ ý định.
Nào ngờ bên cạnh bỗng có tiếng người chen vào: "Ồ, đây chẳng phải là cháu gái ta, Lê Hoa sao, cũng đi mua thịt à. Nhà các ngươi chẳng phải đến chỗ ở cũng không có, sao giờ lại có bạc mua thịt, không phải vụng trộm đi tìm mẹ ta xin đó chứ?"
Lê Hoa quay đầu nhìn, thấy người tới chính là lão tứ nhà họ Lưu - Lưu Hữu Thiết, em ruột của cha nàng.
"Bữa đó cha ngươi làm ra vẻ cứng cỏi, trước mặt bao nhiêu người nói không cần gia sản, hắn đúng là kiếm đủ sự đồng tình và danh tiếng tốt, còn nhà họ Lưu chúng ta thì thành kẻ ác. Ngươi về nói với hắn, đã cứng thì phải cứng cho tới cùng, đừng có quay lại tìm mẹ ta xin bạc nữa."
Nghe giọng điệu mỉa mai kia, trong lòng Lê Hoa rất khó chịu, nhưng lười đôi co với hắn, chỉ trừng mắt một cái rồi quay đầu bỏ đi.
"Ê, con nha đầu này có được dạy dỗ không đấy, cha ngươi không dạy ngươi gặp chú ruột thì phải chào hỏi à?"
Lê Hoa vẫn mặc kệ, xách hai cân thịt dọc theo con phố tìm quầy bán đậu hũ.
Lưu Hữu Thiết ở phía sau còn tiếp tục gọi: "Ngươi gọi ta một tiếng Tứ thúc, thì ta trả tiền mua mấy khúc xương kia cho ngươi, thế nào?"
Lê Hoa vẫn coi như không nghe thấy. Lưu Hữu Thiết kêu một hồi cũng tự thấy mất mặt, cuối cùng chẳng còn bám riết nữa.
Còn chưa tìm được quầy bán đậu hũ, đã thấy có người gánh một gánh đồ đi tới, vừa đi vừa rao:
"Bán đậu hũ đây -- bán đậu hũ đây --"
Lê Hoa vội vàng gọi người lại, hỏi đậu hũ bán thế nào, người đàn ông nói: "Một miếng năm văn, một miếng có hơn một cân một chút, vừa mềm vừa ngon. Nếu cô đi mua trong tiệm, một cân phải bảy tám văn, mua chỗ ta thì tiết kiệm được hai ba văn đấy."
Lê Hoa lúc này mới thở phào, mua xong đậu hũ, ít ra còn dư năm văn có thể mua rau xanh.
May mà rau ở trấn đều là tự trồng, giá cũng rẻ, một cây cải thảo to cũng chỉ một văn tiền. Lê Hoa mua xong đậu hũ lại mua thêm ba cây cải thảo và hai mớ đậu đũa, trong chốc lát đã làm giỏ sau lưng đầy ắp.
Nhưng cũng tiêu hết sạch bốn mươi văn mẹ đưa cho nàng. Nếu ngày nào cũng tiêu thế này, thì số tiền kia chẳng mấy chốc mà cạn.
Đặc biệt là thịt, thật sự quá đắt.
Thế nên trên đường về Lê Hoa liền hỏi hệ thống: "Trên núi gần đây có lợn rừng không?"
Hệ thống tận chức tận trách quét một vòng rồi đáp: "Có, núi Vụ Ẩn có, nhưng trên đó còn có sói. Ngọn núi sau nhà ngươi, đi sâu vào bên trong cũng có, nhưng cũng có rắn rết cùng thú dữ khác."
Lê Hoa vừa nghe xong chẳng những không sợ, ngược lại trong lòng còn hừng hực khí thế.
Đã có lợn rừng, thì sao không đi săn lợn rừng? Nếu có thể giết được một con heo, thì tháng này lúc xây nhà cũng chẳng lo không có thịt ăn.
Hệ thống đương nhiên biết nàng đang nghĩ gì, bèn nói: "Ký chủ, lợn rừng quanh đây phần lớn đều trên ba bốn trăm cân, hiện giờ ngươi không có thực lực đối kháng với lợn rừng."
Nào ngờ vừa nghe một con lợn rừng ba bốn trăm cân, Lê Hoa lại càng phấn khích hơn, thế thì ăn được bao lâu mới hết chứ!
"Ta không đấu tay đôi nổi với nó, chẳng lẽ còn không thể đặt bẫy sao?"
Nghe Lê Hoa nói thế, hệ thống bỗng cảm thấy an ủi: "Ký chủ, cuối cùng ngươi cũng thông minh ra rồi. Có cần ta dạy ngươi cách đặt bẫy không?" (Editor: em cũng thấy xúc động, như kiểu con mình rốt cuộc cũng lớn rồi T_T)
Lê Hoa hiếm khi được hệ thống khen ngợi, hì hì hai tiếng, không đáp mà hỏi ngược lại: "Nếu ta tự mình săn được lợn rừng thì có điểm cộng không?"
"Có. Nếu ngươi tự tìm được lợn rừng và dựa vào năng lực bản thân săn được nó, thì sẽ có mười điểm giá trị nhập sổ; nếu cần ta định vị, còn ngươi tự ra tay và thành công, thì chỉ có năm điểm; nếu cần ta định vị rồi còn nhờ ta nghĩ cách săn lợn rừng, vậy thì ngươi sẽ không được thêm điểm nào cả."
Lê Hoa cười: "Cho dù toàn bộ đều là ngươi giúp, ta tuy không được điểm giá trị, nhưng ta có thể có một con lợn rừng a. Bất quá không thể lần nào cũng dựa vào ngươi, chỉ là hiện tại ta vẫn chưa có bản lĩnh truy tung con mồi, vẫn phải mượn chức năng định vị của ngươi, cho nên ta chọn cách thứ hai, ngươi giúp ta định vị, ta tự đi tìm người học cách đặt bẫy, rồi tự mình săn lợn rừng."
Hệ thống nói: "Không mù quáng tự tin, cũng không hoàn toàn dựa dẫm vào người khác, ký chủ quả nhiên đã khai ngộ rồi."
Có mục tiêu rồi, Lê Hoa lập tức thoát khỏi nỗi chán nản vì giá thịt heo quá đắt ban nãy, bước chân nhẹ nhàng đi về phía nhà, đến cả Lưu Hữu Thiết ở phía sau gọi nàng cũng chẳng buồn để ý.
Đợi đến khi về tới chân núi, bên chỗ nền móng, mấy người đàn ông đang hăng hái làm việc. Ở một mảnh đất hoang khác, Hùng thị dẫn Hạnh Hoa khai hoang định làm một vườn rau.
Giữa lưng chừng núi, thấp thoáng thấy Nhị Ngưu dẫn Câu Đản chăn bò trên một bãi cỏ rộng.
Mấy người làm việc cũng thấy Lê Hoa trở về, Trương lão Ngũ từ xa đã gọi: "Lê Hoa, ngươi đi đâu vậy?"
Lê Hoa cười đáp: "Đi mua thịt, trưa nay có thịt ăn."
Trương lão Ngũ không ngờ buổi sáng mới ăn mì trắng, buổi trưa lại còn có thịt, điều kiện trong nhà Đại Căn hắn biết rõ. Ngay cả nhà hắn có mời người làm, hai bữa cơm cũng chưa chắc bữa nào cũng có thịt. Hắn quay sang nhỏ giọng nói với Đại Căn: "Đại Căn, tới đây cũng chỉ có mấy người chúng ta, đều không phải người ngoài, ngươi nếu khó khăn thì cứ đơn giản một chút, miễn sao ăn no là được."
Đại Căn không ngờ bình thường chẳng qua lại gì, vậy mà Trương lão Ngũ lại nghĩ cho hắn như vậy, liền cảm thấy vừa kinh ngạc vừa cảm động, vội đáp: "Không sao, xây nhà toàn là việc nặng, bụng không có chút dầu nước thì lấy đâu ra sức mà làm việc."
Huynh đệ nhà họ Hùng ở bên cũng nghe thấy, hiếm khi thấy ngoài nhà họ Tần ở thôn Đại Liễu còn có người hướng về phía em gái mình, trong lòng cũng thêm vài phần hảo cảm với Trương lão Ngũ. Hùng lão Đại nói: "Ngũ huynh đệ, ngươi yên tâm, Đại Căn trong lòng có chừng mực."
Đến lượt Trương lão Ngũ thấy ngượng ngùng, hì hì cười hai tiếng: "Có chừng mực là được, có chừng mực là được."
Đại Căn thấy vậy, vội nói: "Không phải toàn bộ đều mua ngoài, con bé Lê Hoa hôm kia lên núi còn bắt được một con gà rừng, cũng coi như thêm món đổi vị."
Vừa nghe thế, Trương lão Ngũ lập tức phấn chấn. Lần này hắn chịu tới giúp Đại Căn dựng nhà, một nửa cũng thật sự là vì màn thể hiện của Lê Hoa ở núi Vụ Ẩn hôm nọ. Trong lòng hắn cảm thấy cô bé này khác hẳn người thường, còn có gan hơn đàn ông. Nghe nói Lê Hoa lại bắt được gà rừng, hai mắt hắn lập tức sáng rực: "Thật sao? Ta đã biết nha đầu này là người có bản lĩnh. Đêm đó một mình dẫn đi sáu bảy con sói, ngươi nói trong vòng trăm dặm quanh đây, ai có thể làm được chuyện ấy, săn một con gà rừng chẳng qua là chuyện nhỏ thôi."
Hai huynh đệ nhà họ Hùng là lần đầu nghe nói đến chuyện Lê Hoa dẫn sói, cả hai đều trừng to mắt.
"Không thể nào, nha đầu này lợi hại vậy sao?"
Lúc này Tần lão hán mới lên tiếng: "Đêm ấy ta cùng cháu trai ta ba người, còn có cả Ngũ lão đệ và Đại Ngưu đều tận mắt nhìn thấy. Việc này người khác không tin thì thôi, nhưng chúng ta không thể lừa gạt chính mắt mình."
Đại Sơn đứng bên cạnh cũng liên tục gật đầu.
Đến cả Tần lão hán cũng mở miệng rồi, chuyện này nào còn có giả. Hùng lão Đại lại nhớ tới hôm qua Đại Căn còn nói, là Lê Hoa cứu được quý nhân mới được thưởng một trăm lượng, số tiền mà bọn họ đám nông dân cả đời cũng không kiếm nổi. Như vậy việc dẫn sói đi xem ra cũng chẳng phải chuyện quá mức hoang đường.
Thế nên ánh mắt hai người nhìn Lê Hoa cũng thay đổi.
Hùng thị thấy thời gian cũng gần tới giờ, liền trở về chuẩn bị bữa trưa. Trước hết thái chút thịt nạc, cùng đậu phụ, cải thảo nấu thành canh cải thảo đậu phụ, rồi làm một món thịt heo hầm đậu đũa, cuối cùng xào thêm món hẹ rừng.
Ngày thường nông hộ mời khách, thường chỉ cần một mặn một chay là đủ. Nay chuẩn bị ba món, có mặn, có chay, lại thêm canh, đã tính là phong phú rồi.
Thêm vào đó còn có mỡ heo vừa mới thắng hôm qua buổi chiều, Hùng thị thương cả nhà lớn bé quanh năm hiếm khi được ăn mặn, lại cũng thương hai người anh trai, nên ngoại trừ nồi canh, hai món kia đều hào phóng cho nhiều dầu, lượng lại lớn, cơm gạo thì ăn bao nhiêu cũng đủ. Mọi người ăn đến miệng bóng loáng, nhai ngon lành không dừng lại được.
Hùng thị dẫn Lê Hoa, Hạnh Hoa cùng Câu Đản vào lán ăn, còn mấy người đàn ông thì ở ngoài vây quanh một tấm đá lớn làm bàn, kẻ đứng người ngồi ăn uống.
Trương lão Ngũ vốn không thân thích gì mà còn chịu đến giúp, trong lòng Hùng thị rất cảm kích, đối với con hắn tự nhiên càng quan tâm, đến thịt mình cũng chẳng nỡ ăn, lại gắp nhét vào miệng Câu Đản. Câu Đản trước khi ăn cơm vừa được Hùng thị lau sạch cái mũi chảy dãi, nhưng mới ăn được mấy miếng lại chảy ra, mọi người cũng chẳng lấy làm lạ, mặc kệ nó.
Trương lão Ngũ ôm bát cơm, vừa ăn vừa đi loanh quanh, tới bên lán thò đầu vào nhìn, thấy con trai đang ngồi trên tấm đá, áo mở phanh để lộ cái bụng nhỏ, trong tay cầm miếng thịt gặm, mặt mũi đầy dầu mỡ. Thấy thế mới yên lòng, quay người lại tiếp tục tán gẫu với mấy người khác.
Một bữa cơm ăn xong, ai nấy đều thỏa mãn, nhân lúc mặt trời gắt, cả bọn chui vào dưới bóng cây nghỉ ngơi chừng nửa canh giờ rồi mới ra làm tiếp.
Buổi chiều, Hùng thị liền dẫn Lê Hoa và Hạnh Hoa ở trong lán (lều) cắt vải may quần áo. Trước kia chưa lấy chồng, bà ngoại Lê Hoa từng dạy nàng may vá, nhưng nhiều năm nay không đụng tới, cầm vải một hồi lâu cũng chẳng ra dáng, đang lúc rầu rĩ không biết làm thế nào, thì ngoài lán truyền tới giọng của Tần lão thái.
Hùng thị lập tức mừng rỡ, buông kim chỉ ra đón.
"Trời nắng thế này, sao không ở nhà nghỉ ngơi, lại chạy đến chỗ con?"
Tần lão thái cười nói: "Chính vì trời nắng chẳng làm được việc, nên mới qua đây trò chuyện với ngươi."
Vừa nói vừa đặt cái gùi trên lưng xuống, bên trong có mấy cái bắp cải, đậu đũa và mướp.
"Đây đều là tự nhà ta trồng, các ngươi bây giờ chưa có vườn rau, ăn gì cũng phải ra chợ mua, sau này đừng tốn bạc nữa. Muốn ăn gì thì đến ruộng rau nhà ta hái, hoặc bảo Đại Sơn một tiếng, sáng ta hái rồi bảo nó gùi qua."
Nói xong lại lấy ra nửa khúc thịt xông khói dài chừng bằng cánh tay: "Thịt xông từ đầu năm còn lại mấy khúc, lấy một khúc cho ngươi nấu, để mọi người cùng ăn thử."
Hùng thị nhìn cả gùi lớn đồ, vành mắt đỏ hoe, lại muốn rơi lệ: "Thím đối với con thật tốt quá, con cũng chẳng biết nên nói gì cho phải..."
Tần lão thái vỗ tay nàng, nói: "Giữa chúng ta còn khách sáo gì nữa. Ta thấy Đại Căn cùng Lê Hoa đều là người có bản lĩnh, sau này nhất định sẽ sống tốt. Hiện tại có khó khăn một chút, nhưng vượt qua được thì sẽ tới lúc hưởng phúc."
Hùng thị nghe xong thì vui mừng, không khách khí nữa, lần lượt dọn hết đồ vào bếp trong lán.
Đúng lúc ấy, ngoài kia lại truyền tới tiếng bước chân.
Hai người quay đầu nhìn, thì ra là Tằng bà tử dắt theo Phù Bảo tới, sau lưng cũng gùi theo một cái sọt lớn.
Hùng thị thấy có người tới cửa, vội vàng bước lên chào đón.
Tần lão thái và Tằng bà tử vốn là hai bà lão trong cùng một thôn, quan hệ không mặn không nhạt nhưng cũng coi như tạm ổn. Tuy rằng Tằng bà tử cả ngày mồm miệng sắc bén, cứ chộp được là mắng con dâu, nhưng đó là chuyện trong nhà người ta, người ngoài cũng chẳng xen vào được. Những bà lão cùng tuổi với nhau, ngày thường tụ lại thì cũng có thể nói chuyện, chẳng qua chỉ là bàn tán nhà này con dâu, nhà kia con dâu, rồi lại lôi chính con dâu nhà mình ra than thở mà thôi.
Tần lão thái cười trêu: "Sao trời nắng chang chang thế này mà ngươi cũng ra ngoài, còn dắt theo cả tiểu Phù Bảo nữa, không sợ phơi cái cục bột nhỏ này thành héo mất à."
Tằng bà tử đáp: "Không phải hôm qua Lê Hoa đến nhà ta, nói là cha nó dặn, vì vợ thằng Đại Dữu đã giúp đỡ hai chị em nó, nên đợi thu hoạch mùa thu xong, cả nhà nó sẽ sang giúp ta gặt lúa. Ta cũng không dám nhận ơn không, nghĩ nhà họ bây giờ ngay cả rau xanh cũng phải ra ngoài mua, liền mang ít rau nhà trồng đến, đỡ được phần nào hay phần ấy."
Nụ cười của Hùng thị cứng lại bên khóe miệng. Bởi vì có quan hệ với Đổng Vân, việc giúp nhà Tằng thị gặt lúa nàng tất nhiên là đồng ý, nhưng Tằng bà tử lại đem chuyện này nói thẳng ra như vậy, trong lòng nàng khó tránh có chút không vui.
Thu hoạch mùa thu là chuyện lớn, nhà nào chẳng có ruộng đất phải bận, làm gì rảnh rỗi đi giúp người khác. Mấy năm nay gặt lúa nhà Tằng thị chỉ có bà ta với con dâu, thêm Tằng Quảng Tiến - cái thân thư sinh yếu ớt chỉ tính được nửa nhân lực. Đại nữ nhi của Tằng bà tử thì cũng phải đợi nhà chồng gặt xong mới qua giúp được mấy ngày. Lần nào nhà họ gặt cũng là sớm nhất, nhưng lại là cuối cùng mới xong.
Tần lão thái làm sao không biết Tằng bà tử là hạng người nào, nhưng lúc này bà ta trực tiếp lôi chuyện Đổng Vân ra, nên bà cũng chẳng dám tùy tiện mở miệng.
Hùng thị lúc này mới lấy lại tinh thần, mỉm cười nói: "Là ta với Đại Căn dặn Lê Hoa sang nói với vợ Đại Dữu đấy. Tẩu cứ yên tâm, đến lúc đó nhất định là gặt xong nhà tẩu trước rồi mới đến nhà ta."
Nghe vậy, mặt mũi Tằng bà tử lập tức cười tươi như hoa cúc, đặt cái sọt xuống, nói: "Ấy, ta biết ngay Đại Căn không phải hạng vong ân phụ nghĩa. Cũng không uổng công vợ Đại Dữu ngày thường đối xử tốt với Lê Hoa như thế."
Đổng Vân đối tốt với Lê Hoa, việc này Hùng thị quả thật không thể phản bác. Trước đây khi nàng sinh bệnh, là nhờ Lê Hoa cùng Đổng Vân đi vay bạc mua thuốc. Sau lại bắt được gà rừng, thỏ rừng, cũng đến nhà Đổng Vân nổi lửa nấu nướng. Sau đó lại vay ba mươi lượng bạc, nói ra thì giúp gặt lúa một trận quả thực chẳng là gì. Nếu để Đổng Vân mở miệng, chưa cần nàng nói thì Hùng thị đã tự nguyện chủ động đề xuất rồi.
Khổ nỗi bà già này mở miệng câu nào cũng tính toán, nghe vào tai khiến người ta khó chịu.
Bất quá cũng chẳng phải chuyện gì to tát, Hùng thị liền không để trong lòng, nhìn mớ rau xanh bà ta mang tới mà nói: "Rau xanh trồng ra cũng đâu có dễ, trong nhà nuôi súc vật cũng phải cho ăn, lần sau lão tẩu mà còn tới thì đừng mang đồ nữa."
Tằng bà tử đạt được mục đích, nào còn cái bộ dạng cay nghiệt thường ngày, cười híp mắt nói: "Có phải thứ gì hiếm đâu, khách sáo cái gì chứ."
Lê Hoa ở trong lều nghe được giọng Tằng bà tử, vẫn còn bực vì bà ta nhận số bạc ba mươi lượng của Đổng Vân, nhưng cùng một thôn, ngẩng đầu chẳng thấy cúi đầu lại gặp, tránh né cũng chẳng phải cách.
Huống hồ Phù Bảo cũng đến, Lê Hoa tuy không ưa Tằng bà tử, nhưng lại rất quý Phù Bảo, liền kéo Hạnh Hoa từ trong lều chui ra chào hai bà lão.
Hùng thị nói: "Hôm qua Đại Căn đi thành về có mua hai tấm vải, ta nói muốn may cho mấy đứa nhỏ mỗi đứa một bộ y phục, nào ngờ bao năm không động đến kim chỉ, gần như quên cả cách cắt may rồi. Vừa hay hai người đến, phải giúp ta nhìn qua dạy cho mới được."
Tần lão thái nói: "Dù sao cũng rảnh, mang ra đây cho hai bà già chúng ta coi. Sang bên kia dưới gốc cây, chỗ đó vừa rộng vừa mát, tiện cho ta ngồi trò chuyện. Ta cũng đang muốn nói với ngươi chuyện nhà họ Hướng đây."
"Nhà họ Hướng xảy ra chuyện gì? Bọn họ định ai đi lính rồi sao?"
Tằng bà tử nghe nhắc tới chuyện nhà họ Hướng thì cũng chen lại, mấy tháng qua bà ta ở nhà con gái lớn chăm cữ, mấy chuyện ngồi lê đôi mách trong thôn chẳng nghe được gì, ngứa ngáy đến phát sốt.
Hùng thị vội vào lều lấy vải vóc kim chỉ mang ra dưới gốc cây gần đó, ba người tụ lại vừa khâu vá vừa thì thầm chuyện trò.
Lê Hoa cũng hiếu kỳ chuyện nhà họ Hướng, dắt Phù Bảo cùng sang dưới bóng cây.
Nhị Ngưu buổi sáng đã chăn bò, chiều nay không cần đi nữa, lúc này liền theo anh ra công trường nền nhà để khuân đất. Câu Đản thì được Hạnh Hoa dẫn đến, cùng Phù Bảo chơi dưới tán cây.
Mấy bà lão ngồi xuống, Tần lão thái liền nôn nóng chia sẻ tin tức giật gân mà bà ta cố ý mang tới.
"Hướng lão tam tự mình đập gãy chân, không phải đi lính nữa, nhưng cũng không còn đọc sách được."
Bởi hôm qua đã được Tần lão thái báo trước, Hùng thị không đến mức quá chấn động, nhưng vẫn bị hành vi này của Hướng lão tam làm cho tê dại da đầu. Nàng không dám tưởng tượng nếu cả nhà mình còn ở lại trong họ Hướng, sẽ phải đối mặt với cảnh ngộ như thế nào.
Ngược lại, Tằng bà tử lần đầu nghe chuyện này, đôi mắt trợn tròn suýt rơi cả ra ngoài.
"Cả một nhà lớn, đàn ông trưởng thành cũng phải năm sáu người, mỗi kẻ đi hai ba năm, mấy người lớn này thay nhau xong thì hơn chục năm cũng trôi qua, lúc đó đám nhỏ cũng trưởng thành, cả đời chỉ phải đi một lượt, còn hơn là tự đập gãy chân biến mình thành phế nhân."
Hùng thị lắc đầu: "Hắn không chỉ là không muốn đi lính, sợ là còn biết trong nhà đã không có bạc để cung phụng hắn ăn chơi ở ngoài, sách cũng chẳng học nổi, về nhà thì lại không chịu xuống ruộng, mới giở ra cái kế hèn hạ này, chỉ trông vào vợ con nuôi hắn cả đời thôi."
Tần lão thái nghe vậy, liền phun mạnh xuống đất một cái: "Cái nhà ấy thật chẳng phải nơi cho người ở, may mà các ngươi đã tách ra, nếu không thì cả đời coi như hỏng hết."
Hùng thị nghe mà vô cùng đồng tình.
Ngay cả Tằng bà tử vốn cay nghiệt cũng chê trách nhà họ Hướng không ngớt, lạnh giọng châm chọc.
Hùng thị hỏi: "Hướng lão tam đã tự đập gãy chân, vậy chẳng phải con trai hắn là Hướng Nhị Lang phải đi lính sao?"
Tần lão thái gật đầu: "Đúng thế, nhị phòng cả nhà mở miệng nói Hướng lão tam mấy năm nay không đọc sách, toàn ở ngoài phá của, thế nào cũng phải tam phòng đi trước. Nói rằng chờ ba năm sau lại đổi cho nhị phòng ra người. Nhưng ai mà biết ba năm sau sẽ ra sao. Lưu thị giờ khóc đến sắp ngất đi, chồng gãy chân, con trai lại phải đi lính, chẳng khác nào trời sập xuống."
Hùng thị nghe vậy thở dài: "Khi xưa nghe tin Đại Căn đã chết, Đại Ngưu mới mười ba tuổi lại bị chúng sửa tuổi gửi vào doanh, ta nào chẳng biết cái vị đắng này. Lưu thị ấy cũng là người đáng thương."
Tằng bà tử nói: "Ngươi đúng là lành vết thương thì quên nỗi đau. Bọn họ gây chuyện thì đó là tự làm tự chịu, ngày trước tam phòng liên thủ với nhị phòng bắt nạt ngươi, nào có nương tay. Mấy đứa con trai của Lưu thị nuôi béo trắng, bạc mà Đại Căn mang về phần lớn cũng để cho cái Hướng lão tam kia phá, chẳng đến lượt ngươi phải thương hại bọn họ."
Không thể không nói, lời của Tằng bà tử nói trúng chỗ hiểm, Hùng thị cũng không khỏi hối hận mình đã mềm lòng, liền nói: "Thôi thôi, giờ cũng là việc nhà người ta, chúng ta chẳng quản được nhiều, coi như chuyện cười mà xem thôi."