Cúp điện thoại, Trần Thụ cũng không đi ngẫm nghĩ nhiều, liền dựa theo đầu dây bên kia nói, đi ra hậu viện nhà xác để chôn xác.
Hắn học hành ít, khía cạnh luật pháp cũng không biết bao nhiêu, chỉ biết rõ nếu cấp trên phân phó thì phải làm theo, như vậy mới bảo đảm chén cơm của chính mình không bị đập vỡ.
Bệnh viện không nghi ngờ gì chính là nơi sinh ra nhiều thi thể nhất, trong đó đa số sẽ được thân nhân mang đi hỏa táng, phần nhỏ còn lại hoặc là quyên tặng không bồi thường, hoặc là giao dịch có thù lao cho bệnh viện. Dĩ nhiên, trong đó còn có một bộ phận cực ít không thể xác định danh tính, tóm lại đều bị sung công.
Hắn cũng không biết bệnh viện giữ lại nhiều thi thể như vậy làm gì, chỉ nghe người ta nói qua, nội tạng thi thể tươi mới có thể tiến hành cấy ghép, cũng có thể để lại cho sinh viên y khoa giải phẫu, phần vô dụng dĩ nhiên là bị vứt bỏ.
Liên quan tới việc xử lý thi thể, hắn trước đó từng trải qua mấy lần, đều là đưa đến đài hỏa táng, sau đó tìm nơi nào đó xử lý xong xuôi. Còn loại hình trực tiếp chôn xác thế này, hắn lại là lần đầu tiên làm.
Trên ba chiếc giường nằm yên tĩnh ba cổ thi thể, trong đó hai cổ được đắp bằng một lớp vải trắng kín mít, cổ còn lại thì đầu trùm một cái túi màu đen, trên người còn quấn một lớp băng dính.
Kiểu đóng gói thi thể này đúng là thứ hắn hy vọng thấy nhất, hắn ghét nhất là nhìn mặt người chết, bởi vì nó làm hắn nảy sinh ảo tưởng đáng sợ rằng cái xác có thể trợn mắt bất cứ lúc nào.
Sau khi biết cổ thi thể này là do người của bệnh viện đưa tới chứ không phải tự nhiên lòi ra, trong lòng hắn không còn sự bất an lúc trước. Hắn âm trầm nở nụ cười với cái xác kia, hai chân hơi khuỵu xuống rồi vác nó lên.
Cõng thi thể trên lưng, Trần Thụ nghênh ngang đi ra ngoài, may mắn là không đụng phải người nào, cứ thế chạy chậm một mạch vòng qua hậu viện nhà xác. Gọi là hậu viện, thực chất chỉ là một khoảng đất trống không lớn, mấy ngày nay không mưa nên đất hơi khô, không phải là thời điểm tốt để đào đất.
Trần Thụ vốn muốn bảo "Vương ca" gọi thêm vài người giúp mình, nhưng đi tới nơi nhìn một cái thì thấy cái hố đã được người ta đào sẵn, hắn chỉ việc ném thi thể vào, lấp đất hai bên xuống là vạn sự đại cát.
Hắn để thi thể xuống đất, rút một điếu thuốc từ trong bao ra rồi châm lửa hút. Trong lúc đó, ánh mắt hắn từ đầu đến cuối cứ vô tình hay hữu ý đảo qua cổ thi thể dưới đất kia.
Trên người cái xác hầu như không có mùi Formalin, cũng không có cái cảm giác lạnh băng đặc trưng của tử thi, điểm quái đản là thi thể này dường như còn có hơi thở!
"Không lẽ là chưa chết hẳn chứ?"
Trần Thụ bất an lầm bầm một câu, hắn thử đưa tay tới trước mặt cái xác, sát gần vị trí mũi để cảm nhận. Đầu ngón tay không thấy luồng gió nóng nào truyền tới, xem ra đây đúng là một cổ thi thể không nghi ngờ gì nữa.
Bất quá cảm giác cứ lạ lạ, không nói rõ được đó là loại cảm giác gì, giống như hắn đang làm một việc không tưởng nổi vậy.
"Phi!"
Hắn nhổ bãi đờm xuống đất, vung tay vứt bỏ nửa điếu thuốc tàn, lại lần nữa ôm lấy thi thể ném vào trong hố. Sau đó hắn bắt đầu lấp đất, không bao lâu sau, cái hố sâu nửa mét đã bị hắn san bằng.
"Đại công cáo thành, ngài đi thong thả!"
Để lại câu này, Trần Thụ chậm rãi rời đi.
Bên kia, Lão Cao nghe theo đề nghị của Tiêu Mạch nên sáng sớm đã chạy đến tòa soạn báo. Tòa soạn báo là cơ quan truyền thông lớn nhất thành phố Nguyên Tân, thông thường tin tức bản địa đều được biên tập ở đây trước khi phát hành đồng loạt lên các nền tảng trang web.
Sau khi vào trong, hắn trưng ra thân phận thật sự của mình, tìm gặp tổng biên tập tòa soạn. Tổng biên tập là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, với kiểu tóc chải ngược bóng lộn đặc trưng của giới lãnh đạo.
"Anh tìm tôi có việc gì không?"
Thân phận của Lão Cao khiến vị tổng biên tập có chút kinh ngạc, nhưng Lão Cao không giải thích nhiều mà trực tiếp vào thẳng vấn đề chính:
"Đúng là như vậy, tôi nghĩ ông hẳn phải biết về hai vụ nghi là tự sát xảy ra gần hai ngày nay chứ?"
"Ừ, có nghe cấp dưới bàn luận qua."
"Vậy thì tốt, tôi tới tìm ông mục đích là hy vọng ông có thể bảo biên tập viên, ở vị trí dễ thấy nhất của bản tin này, thêm vào một đoạn thông báo tìm người. Tôi nghĩ yêu cầu này hẳn không quá khó chứ?"
Vị tổng biên tập suy nghĩ một chút rồi gật đầu trả lời:
"Ừ, cái này tôi có thể giúp anh."
"Vậy thì nhờ ông, tốt nhất là bắt đầu biên tập ngay bây giờ, chuyện này vô cùng gấp!"
Nhận thấy chuyện này có lẽ hệ trọng, tổng biên tập lập tức gọi điện bảo một biên tập viên của mình tới. Bước vào là một nữ tử hơn hai mươi tuổi, cách trang điểm thanh tân đạm nhã khiến nàng trông thoát tục siêu nhiên.
"Đây là biên tập viên phụ trách bản tin này, Khúc Ảnh. Anh có yêu cầu gì cứ nói với nàng là được."
Lão Cao nhìn Khúc Ảnh đang đứng sững một bên với vẻ mặt mang theo hơi kinh ngạc, cười nói với nàng:
"Lập tức làm phiền nàng rồi."
Khúc Ảnh lúc này cũng nhìn về phía Lão Cao, theo bản năng gật đầu:
"Không có gì."
Rời khỏi văn phòng tổng biên tập, Lão Cao đi theo Khúc Ảnh tới phòng làm việc của nàng. Khúc Ảnh lịch sự rót cho hắn ly nước rồi ngồi xuống mở máy tính.
Lão Cao bưng ly nước lên uống một ngụm tượng trưng, sau đó đi tới bên cạnh Khúc Ảnh. Nàng sở hữu một khuôn mặt cực kỳ thanh thuần, ngay cả Lão Cao cũng không nhịn được nhìn thêm mấy lần.
Khúc Ảnh mở trình biên tập tin tức ra rồi nói với Lão Cao:
"Bản tin này tối qua tôi mới biên tập xong, dự kiến là trưa nay sẽ phát hành."
"Tôi vừa trao đổi với tổng biên tập của nàng, ông ấy nói có thể phát hành sớm hơn."
"Ừ, vậy không biết anh muốn thêm nội dung gì vào bản báo cáo?"
Lão Cao suy nghĩ ngắn ngủi rồi đáp:
"Cứ nói là tìm bạn bè của Ngô Kỳ và Tề Vô Song ở huyện Thanh Phong, ân... chính xác là bạn chơi thuở nhỏ, tên thật hiện không rõ, chỉ biết tên gọi tắt hoặc tước hiệu của họ khi đó, lần lượt là: Đại Thụ, Con Chó, Nụ Hoa, A Tuấn, Bất Hẹn..."
"Huyện Thanh Phong?" Khúc Ảnh đột ngột ngắt lời Lão Cao.
"Ừ." Lão Cao tưởng Khúc Ảnh nghe không rõ, liền lặp lại lần nữa: "Huyện Thanh Phong."
"Vậy nói cách khác, những người chết hai ngày trước là Bất Hẹn cùng Tiểu Song? Trời ơi!"
Khúc Ảnh giơ tay sờ lên vầng trán bóng loáng, lộ vẻ vô cùng khó tin.
Thấy biểu hiện này của Khúc Ảnh, trong lòng Lão Cao đột nhiên nảy ra một ý nghĩ:
"Nàng biết những người này?"
Khúc Ảnh không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lão Cao mà hỏi ngược lại:
"Anh tìm những người này làm gì? Các anh có quan hệ thế nào?"
"Chúng tôi là bạn bè thời thơ ấu."
Nghe câu trả lời của Lão Cao, Khúc Ảnh vội vàng quay đầu lại, nàng cẩn thận nhìn khuôn mặt dữ tợn của Lão Cao, sau đó không xác định nói:
"Anh là Đại Thụ?"
Nghe thấy lời này, Lão Cao gần như xác định được thân phận của Khúc Ảnh. Vừa sinh lòng than thở, hắn đột nhiên nở nụ cười:
"Ta là A Tuấn mà đồ ngu!"
Hôm nay, nhà xác cả ngày đều không có người ghé thăm, Trần Thụ lại một lần nữa ngẩn người trước màn hình máy tính suốt một ngày.
Trong lòng hắn thực ra có tâm sự, hắn cứ chờ cuộc điện thoại từ bên tòa soạn để đi tiễn Bất Hẹn và Tiểu Song đoạn đường cuối cùng. Nhưng suốt cả ngày, điện thoại lại im lặng đến lạ thường, không thấy một cuộc gọi nào gọi tới.
"Thảo, biên tập viên này thật mẹ nó không có trách nhiệm!"
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ kính chiếu lên mặt hắn, khiến nỗi phiền não trong lòng càng lộ rõ.
Ngẩn người nhìn ánh chiều tà một hồi, Trần Thụ mặc quần áo tử tế, đẩy cửa đi ra ngoài.
Lúc trở về đã hơn 21 giờ. Vì hai ngày nay tinh thần có chút hoảng hốt nên bình thường không uống rượu như hắn, nay lại lần đầu tiên uống một ít.
Kết quả rõ ràng, hắn cố gắng lắm mới tìm được đường về. Bước chân loạng choạng trở lại nhà xác, thậm chí không buồn cởi quần áo, Trần Thụ liền quăng mình nặng nề xuống giường, không bao lâu sau đã ngủ say.
"Sột soạt... sột soạt..."
Không biết ngủ bao lâu, trong tai Trần Thụ đột nhiên truyền vào một chuỗi tiếng sột soạt, âm thanh này càng lúc càng rõ ràng theo sự tỉnh táo của hắn.
Hắn chợt trợn mắt ra, phát hiện trước mắt là một mảnh đen kịt. Hắn muốn vùng vẫy đứng dậy nhưng lại thấy căn bản không làm được, tay chân giống như bị thứ gì quấn chặt. Không chỉ thế, hắn còn phát hiện mình căn bản không thể hô hấp, phía trên có vật gì đó đang gắt gao đè lên mặt hắn, mà vật kia lại càng lúc càng nặng.
Hơi thở sự sống của hắn đang nhanh chóng trôi đi. Ngay lúc hấp hối sắp chết, hắn mơ hồ nghe thấy có một giọng nói từ bên trên truyền tới:
"Đại công cáo thành, ngài đi thong thả!"
Hắn học hành ít, khía cạnh luật pháp cũng không biết bao nhiêu, chỉ biết rõ nếu cấp trên phân phó thì phải làm theo, như vậy mới bảo đảm chén cơm của chính mình không bị đập vỡ.
Bệnh viện không nghi ngờ gì chính là nơi sinh ra nhiều thi thể nhất, trong đó đa số sẽ được thân nhân mang đi hỏa táng, phần nhỏ còn lại hoặc là quyên tặng không bồi thường, hoặc là giao dịch có thù lao cho bệnh viện. Dĩ nhiên, trong đó còn có một bộ phận cực ít không thể xác định danh tính, tóm lại đều bị sung công.
Hắn cũng không biết bệnh viện giữ lại nhiều thi thể như vậy làm gì, chỉ nghe người ta nói qua, nội tạng thi thể tươi mới có thể tiến hành cấy ghép, cũng có thể để lại cho sinh viên y khoa giải phẫu, phần vô dụng dĩ nhiên là bị vứt bỏ.
Liên quan tới việc xử lý thi thể, hắn trước đó từng trải qua mấy lần, đều là đưa đến đài hỏa táng, sau đó tìm nơi nào đó xử lý xong xuôi. Còn loại hình trực tiếp chôn xác thế này, hắn lại là lần đầu tiên làm.
Trên ba chiếc giường nằm yên tĩnh ba cổ thi thể, trong đó hai cổ được đắp bằng một lớp vải trắng kín mít, cổ còn lại thì đầu trùm một cái túi màu đen, trên người còn quấn một lớp băng dính.
Kiểu đóng gói thi thể này đúng là thứ hắn hy vọng thấy nhất, hắn ghét nhất là nhìn mặt người chết, bởi vì nó làm hắn nảy sinh ảo tưởng đáng sợ rằng cái xác có thể trợn mắt bất cứ lúc nào.
Sau khi biết cổ thi thể này là do người của bệnh viện đưa tới chứ không phải tự nhiên lòi ra, trong lòng hắn không còn sự bất an lúc trước. Hắn âm trầm nở nụ cười với cái xác kia, hai chân hơi khuỵu xuống rồi vác nó lên.
Cõng thi thể trên lưng, Trần Thụ nghênh ngang đi ra ngoài, may mắn là không đụng phải người nào, cứ thế chạy chậm một mạch vòng qua hậu viện nhà xác. Gọi là hậu viện, thực chất chỉ là một khoảng đất trống không lớn, mấy ngày nay không mưa nên đất hơi khô, không phải là thời điểm tốt để đào đất.
Trần Thụ vốn muốn bảo "Vương ca" gọi thêm vài người giúp mình, nhưng đi tới nơi nhìn một cái thì thấy cái hố đã được người ta đào sẵn, hắn chỉ việc ném thi thể vào, lấp đất hai bên xuống là vạn sự đại cát.
Hắn để thi thể xuống đất, rút một điếu thuốc từ trong bao ra rồi châm lửa hút. Trong lúc đó, ánh mắt hắn từ đầu đến cuối cứ vô tình hay hữu ý đảo qua cổ thi thể dưới đất kia.
Trên người cái xác hầu như không có mùi Formalin, cũng không có cái cảm giác lạnh băng đặc trưng của tử thi, điểm quái đản là thi thể này dường như còn có hơi thở!
"Không lẽ là chưa chết hẳn chứ?"
Trần Thụ bất an lầm bầm một câu, hắn thử đưa tay tới trước mặt cái xác, sát gần vị trí mũi để cảm nhận. Đầu ngón tay không thấy luồng gió nóng nào truyền tới, xem ra đây đúng là một cổ thi thể không nghi ngờ gì nữa.
Bất quá cảm giác cứ lạ lạ, không nói rõ được đó là loại cảm giác gì, giống như hắn đang làm một việc không tưởng nổi vậy.
"Phi!"
Hắn nhổ bãi đờm xuống đất, vung tay vứt bỏ nửa điếu thuốc tàn, lại lần nữa ôm lấy thi thể ném vào trong hố. Sau đó hắn bắt đầu lấp đất, không bao lâu sau, cái hố sâu nửa mét đã bị hắn san bằng.
"Đại công cáo thành, ngài đi thong thả!"
Để lại câu này, Trần Thụ chậm rãi rời đi.
Bên kia, Lão Cao nghe theo đề nghị của Tiêu Mạch nên sáng sớm đã chạy đến tòa soạn báo. Tòa soạn báo là cơ quan truyền thông lớn nhất thành phố Nguyên Tân, thông thường tin tức bản địa đều được biên tập ở đây trước khi phát hành đồng loạt lên các nền tảng trang web.
Sau khi vào trong, hắn trưng ra thân phận thật sự của mình, tìm gặp tổng biên tập tòa soạn. Tổng biên tập là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, với kiểu tóc chải ngược bóng lộn đặc trưng của giới lãnh đạo.
"Anh tìm tôi có việc gì không?"
Thân phận của Lão Cao khiến vị tổng biên tập có chút kinh ngạc, nhưng Lão Cao không giải thích nhiều mà trực tiếp vào thẳng vấn đề chính:
"Đúng là như vậy, tôi nghĩ ông hẳn phải biết về hai vụ nghi là tự sát xảy ra gần hai ngày nay chứ?"
"Ừ, có nghe cấp dưới bàn luận qua."
"Vậy thì tốt, tôi tới tìm ông mục đích là hy vọng ông có thể bảo biên tập viên, ở vị trí dễ thấy nhất của bản tin này, thêm vào một đoạn thông báo tìm người. Tôi nghĩ yêu cầu này hẳn không quá khó chứ?"
Vị tổng biên tập suy nghĩ một chút rồi gật đầu trả lời:
"Ừ, cái này tôi có thể giúp anh."
"Vậy thì nhờ ông, tốt nhất là bắt đầu biên tập ngay bây giờ, chuyện này vô cùng gấp!"
Nhận thấy chuyện này có lẽ hệ trọng, tổng biên tập lập tức gọi điện bảo một biên tập viên của mình tới. Bước vào là một nữ tử hơn hai mươi tuổi, cách trang điểm thanh tân đạm nhã khiến nàng trông thoát tục siêu nhiên.
"Đây là biên tập viên phụ trách bản tin này, Khúc Ảnh. Anh có yêu cầu gì cứ nói với nàng là được."
Lão Cao nhìn Khúc Ảnh đang đứng sững một bên với vẻ mặt mang theo hơi kinh ngạc, cười nói với nàng:
"Lập tức làm phiền nàng rồi."
Khúc Ảnh lúc này cũng nhìn về phía Lão Cao, theo bản năng gật đầu:
"Không có gì."
Rời khỏi văn phòng tổng biên tập, Lão Cao đi theo Khúc Ảnh tới phòng làm việc của nàng. Khúc Ảnh lịch sự rót cho hắn ly nước rồi ngồi xuống mở máy tính.
Lão Cao bưng ly nước lên uống một ngụm tượng trưng, sau đó đi tới bên cạnh Khúc Ảnh. Nàng sở hữu một khuôn mặt cực kỳ thanh thuần, ngay cả Lão Cao cũng không nhịn được nhìn thêm mấy lần.
Khúc Ảnh mở trình biên tập tin tức ra rồi nói với Lão Cao:
"Bản tin này tối qua tôi mới biên tập xong, dự kiến là trưa nay sẽ phát hành."
"Tôi vừa trao đổi với tổng biên tập của nàng, ông ấy nói có thể phát hành sớm hơn."
"Ừ, vậy không biết anh muốn thêm nội dung gì vào bản báo cáo?"
Lão Cao suy nghĩ ngắn ngủi rồi đáp:
"Cứ nói là tìm bạn bè của Ngô Kỳ và Tề Vô Song ở huyện Thanh Phong, ân... chính xác là bạn chơi thuở nhỏ, tên thật hiện không rõ, chỉ biết tên gọi tắt hoặc tước hiệu của họ khi đó, lần lượt là: Đại Thụ, Con Chó, Nụ Hoa, A Tuấn, Bất Hẹn..."
"Huyện Thanh Phong?" Khúc Ảnh đột ngột ngắt lời Lão Cao.
"Ừ." Lão Cao tưởng Khúc Ảnh nghe không rõ, liền lặp lại lần nữa: "Huyện Thanh Phong."
"Vậy nói cách khác, những người chết hai ngày trước là Bất Hẹn cùng Tiểu Song? Trời ơi!"
Khúc Ảnh giơ tay sờ lên vầng trán bóng loáng, lộ vẻ vô cùng khó tin.
Thấy biểu hiện này của Khúc Ảnh, trong lòng Lão Cao đột nhiên nảy ra một ý nghĩ:
"Nàng biết những người này?"
Khúc Ảnh không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lão Cao mà hỏi ngược lại:
"Anh tìm những người này làm gì? Các anh có quan hệ thế nào?"
"Chúng tôi là bạn bè thời thơ ấu."
Nghe câu trả lời của Lão Cao, Khúc Ảnh vội vàng quay đầu lại, nàng cẩn thận nhìn khuôn mặt dữ tợn của Lão Cao, sau đó không xác định nói:
"Anh là Đại Thụ?"
Nghe thấy lời này, Lão Cao gần như xác định được thân phận của Khúc Ảnh. Vừa sinh lòng than thở, hắn đột nhiên nở nụ cười:
"Ta là A Tuấn mà đồ ngu!"
Hôm nay, nhà xác cả ngày đều không có người ghé thăm, Trần Thụ lại một lần nữa ngẩn người trước màn hình máy tính suốt một ngày.
Trong lòng hắn thực ra có tâm sự, hắn cứ chờ cuộc điện thoại từ bên tòa soạn để đi tiễn Bất Hẹn và Tiểu Song đoạn đường cuối cùng. Nhưng suốt cả ngày, điện thoại lại im lặng đến lạ thường, không thấy một cuộc gọi nào gọi tới.
"Thảo, biên tập viên này thật mẹ nó không có trách nhiệm!"
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ kính chiếu lên mặt hắn, khiến nỗi phiền não trong lòng càng lộ rõ.
Ngẩn người nhìn ánh chiều tà một hồi, Trần Thụ mặc quần áo tử tế, đẩy cửa đi ra ngoài.
Lúc trở về đã hơn 21 giờ. Vì hai ngày nay tinh thần có chút hoảng hốt nên bình thường không uống rượu như hắn, nay lại lần đầu tiên uống một ít.
Kết quả rõ ràng, hắn cố gắng lắm mới tìm được đường về. Bước chân loạng choạng trở lại nhà xác, thậm chí không buồn cởi quần áo, Trần Thụ liền quăng mình nặng nề xuống giường, không bao lâu sau đã ngủ say.
"Sột soạt... sột soạt..."
Không biết ngủ bao lâu, trong tai Trần Thụ đột nhiên truyền vào một chuỗi tiếng sột soạt, âm thanh này càng lúc càng rõ ràng theo sự tỉnh táo của hắn.
Hắn chợt trợn mắt ra, phát hiện trước mắt là một mảnh đen kịt. Hắn muốn vùng vẫy đứng dậy nhưng lại thấy căn bản không làm được, tay chân giống như bị thứ gì quấn chặt. Không chỉ thế, hắn còn phát hiện mình căn bản không thể hô hấp, phía trên có vật gì đó đang gắt gao đè lên mặt hắn, mà vật kia lại càng lúc càng nặng.
Hơi thở sự sống của hắn đang nhanh chóng trôi đi. Ngay lúc hấp hối sắp chết, hắn mơ hồ nghe thấy có một giọng nói từ bên trên truyền tới:
"Đại công cáo thành, ngài đi thong thả!"