"Điện thoại di động? Cái gì điện thoại di động?"
Pháp sư Bại Hoại và Tiêu Mạch nghe xong đều sững sờ, không hiểu Trương Thiên Nhất đang nói gì.
Trương Thiên Nhất không vòng vo với hai người, hắn mở miệng giải thích:
"Chết bốn gã người bị hại, điện thoại di động của bọn họ đều biến mất sau khi chết."
"Người cũng đã chết, coi như còn có thể tìm được điện thoại của bọn họ cũng vô sự vô bổ."
Thấy Pháp sư Bại Hoại vẫn không hiểu ý mình, Trương Thiên Nhất lắc đầu cười một tiếng, cũng không muốn dây dưa thêm ở chuyện này. Ngược lại là Tiêu Mạch lộ ra vẻ bừng tỉnh, ngay sau đó đối với hai người nói:
"Nếu như chỉ có một người bị hại mất điện thoại, có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng cả bốn người đều như vậy thì tuyệt đối không thể là ngẫu nhiên. Việc điện thoại biến mất và cái chết của bọn họ chắc chắn có liên hệ, theo ta thấy, điện thoại của bọn họ chính là bị U Linh lấy đi."
Tiêu Mạch táo bạo đưa ra suy đoán, điều này cũng trùng khớp với phỏng đoán của Trương Thiên Nhất.
Pháp sư Bại Hoại nghe chủ đề của hai người cứ xoay quanh cái điện thoại, không nhịn được lại hỏi:
"Các ngươi cảm thấy nó lấy điện thoại của người bị hại có ý nghĩa gì? Mục đích của U Linh chỉ là giết người, người đều bị giết rồi, nó còn giữ cái điện thoại tồi làm gì! Chẳng lẽ cái U Linh này là một kẻ có sở thích sưu tầm, đặc biệt thích gom điện thoại của người chết?"
Theo suy luận bình thường, U Linh sẽ không làm chuyện sưu tầm điện thoại, nhưng nếu áp dụng những quy tắc được ghi lại trong sổ, chuyện này trở nên có khả năng.
U Linh thích chế tạo quy tắc trò chơi, giống như một trò chơi trí tuệ, cùng các nạn nhân tham gia và tuân thủ quy tắc nó đề ra. Căn cứ tình hình trước mắt, trò chơi này không mấy trí tuệ, ngược lại giống như một trò chơi chạy trốn tử thần.
Đầu tiên là U Linh gửi tin nhắn WeChat, coi như thông báo cho người bị hại rằng bọn họ đã tham gia vào trò chơi này, sau đó nó để lại một khoảng thời gian cho nạn nhân tìm hiểu quy tắc, nhằm tranh thủ một tia hy vọng sống sót.
Nhưng thực tế, bọn họ không thấy trò chơi này tồn tại quy tắc gì, cái gọi là trò chơi chẳng qua chỉ là một quá trình chờ đợi cái chết. Hơn nữa trong quá trình này, nạn nhân sẽ không cảm nhận được gì, vẫn sinh hoạt bình thường, cuối cùng ngay cả mình chết như thế nào, vì sao mà chết cũng không biết rõ.
Sau khi bọn họ chết, chiếc điện thoại nhận tin nhắn WeChat sẽ bị U Linh lấy đi, giống như phần thưởng dành cho người thắng cuộc.
Bây giờ Tiêu Mạch hoàn toàn là một "newbie", không có kinh nghiệm giải quyết sự kiện linh dị, những gì hắn biết đều là học vẹt từ quyển sổ kia, chẳng khác gì vừa học vừa dùng.
Cho nên hắn rập khuôn theo ghi chép, định nghĩa điện thoại của nạn nhân là vật phẩm thắng lợi, coi U Linh trong sự kiện lần này là một kẻ khao khát chiếm hữu vật phẩm đó. Chính ý nghĩ này khiến hắn nghĩ tới một khả năng:
"Mục tiêu của U Linh không phải chỉ là người bị hại sao? Việc nó gửi tin nhắn WeChat có lẽ chỉ là một sự ngụy trang, hoặc đóng vai trò định vị. Có nghĩa là, chiếc điện thoại nhận tin nhắn ở trong tay ai, người đó mới là đối tượng sát lục thực sự của U Linh, và đối tượng này không phải là cố định."
Pháp sư Bại Hoại rõ ràng đã đánh giá thấp Tiêu Mạch, điều này làm hắn nhìn Tiêu Mạch đầy kinh ngạc, ngược lại Trương Thiên Nhất không phản ứng gì, chỉ từ tốn nói:
"Chúng ta cần phải thử một chút."
Trương Thiên Nhất chấp nhận đề nghị của Tiêu Mạch, sau đó ba người vội vã rời khỏi đây để đi hội họp với nhóm của Lý Soái.
Bởi vì không biết mục tiêu tiếp theo của U Linh là ai nên trước khi xuất phát bọn họ đã chia binh hai đường. Nhóm Lý Soái và Hân Nghiên đi đến nhà một người bị hại khác, còn họ thì đến nơi này.
Ngồi trên taxi, Tiêu Mạch liếc nhìn Trương Thiên Nhất và Pháp sư Bại Hoại, lúc này hai người họ rất trấn tĩnh, gần như không có chút hoảng hốt nào. Tiêu Mạch khổ sở cười một tiếng, nhìn vào gương chiếu hậu thấy gương mặt mình viết đầy nỗi sợ hãi không thể diễn tả.
Bây giờ hắn không cách nào làm được như hai người kia, dù sao bọn họ đối với sự kiện này chỉ là người đứng xem, còn hắn là người tham gia thực thụ, U Linh sớm muộn cũng sẽ ra tay với hắn.
Đối với những sự kiện linh dị này, cũng như sự tồn tại của những người này, đầu óc hắn bây giờ vẫn mơ hồ. Hắn vô cùng nghi ngờ mục đích tham gia sự kiện linh dị của nhóm Trương Thiên Nhất, chẳng lẽ chỉ để kéo dài thời gian thoát khỏi sự truy sát của kẻ truy lùng? Lý do này không thể thuyết phục được hắn, nhất định còn có nguyên nhân sâu xa hơn.
Nguyên nhân sâu xa đó hiện tại hắn chưa biết được, nhưng hắn phần nào đoán ra tại sao những người này không nói rõ với hắn.
"Bọn họ vẫn đang hoài nghi liệu ta có thật sự mất trí nhớ hay không."
Tiêu Mạch có trực giác mạnh mẽ rằng sau sự kiện lần này sẽ phát sinh những chuyện rất đáng lo ngại.
Cùng lúc đó, nhóm Lý Soái ba người rốt cuộc đã tới nhà người bị hại này.
"Rốt cuộc cũng đến rồi!"
Lý Soái xoa cái mông đau nhức, miệng lẩm bẩm chửi thề. Lão Cao liếc xéo hắn một cái, đi thẳng tới cạnh cửa "thùng thùng" gõ cửa.
Một lát sau, một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi mở cửa. Thấy người này còn sống, nhóm lão Cao đều thở phào nhẹ nhõm, cũng may bọn họ không đến muộn.
Người trung niên tên là Thôi Thứ Viễn, là một tác giả tự do, vì tính tình thích ở nhà nên không có nhiều bạn bè, trong nhà thường xuyên không có ai ghé thăm. Cho nên khi thấy nhóm lão Cao, hắn lộ vẻ kinh ngạc, thậm chí có chút sợ hãi trước khuôn mặt dữ tợn của lão Cao.
"Các ngươi là ai?"
Thôi Thứ Viễn đứng nép sau cửa, nghi ngờ hỏi.
"Chúng ta là cảnh..."
Lão Cao định nói bọn họ là cảnh sát, nhưng chưa kịp nói hết câu thì Lý Soái phía sau đã cướp lời:
"Ngươi sắp chết rồi, có U Linh muốn giết ngươi, mau mở cửa cho chúng ta vào!"
Lời nói vô lý của Lý Soái làm Thôi Thứ Viễn sững sờ, nhưng ngay sau đó hắn phản ứng lại, sắc mặt khó coi mắng:
"Ngươi bị điên rồi!"
Nói xong, cửa phòng "rầm" một tiếng đóng chặt.
Hành động của Thôi Thứ Viễn khiến Lý Soái không vui, hắn đạp mạnh vào cửa một cái, quay đầu hậm hực nói với hai người kia:
"Tiểu tử này bị đần à! Có ai đối xử với ân nhân như vậy không?"
Lão Cao mặt đầy hắc tuyến, kéo Lý Soái qua một bên rồi mắng:
"Nếu ta là hắn, ta sẽ vào nhà xách dao bầu ra chém chết cái đồ trứng rùa nhà ngươi!"
Thấy lão Cao thật sự nổi giận, Lý Soái lúc này mới bĩu môi im lặng. Sau đó lão Cao dặn dò Lý Soái thêm mấy câu rồi lại gõ cửa nhà Thôi Thứ Viễn.
Lần này Thôi Thứ Viễn ngay cả cửa cũng không mở, chỉ nghe tiếng hắn hô bên trong:
"Ta không quen biết các ngươi, không đi ngay ta sẽ báo cảnh sát!"
"Đừng hiểu lầm, vừa nãy là hắn nói bậy, thân phận thật sự của chúng ta là cảnh sát."
Lão Cao móc từ túi áo ra một tấm thẻ chứng nhận, giơ lên trước mắt mèo:
"Ngươi xem đi, đây là thẻ của ta."
Sau khi nhìn rõ tấm thẻ lão Cao đưa ra, Thôi Thứ Viễn mới mở cửa, nhưng thái độ vẫn không tốt lắm:
"Cảnh sát tìm ta làm gì, bình thường ta còn chẳng mấy khi ra khỏi cửa, không thể nào tiếp xúc với tội phạm được."
"Là chuyện khác tìm ngươi, có thể cho chúng ta vào nhà nói chuyện không?"
Thôi Thứ Viễn chần chừ một chút nhưng vẫn gật đầu:
"Vào đi!"
Pháp sư Bại Hoại và Tiêu Mạch nghe xong đều sững sờ, không hiểu Trương Thiên Nhất đang nói gì.
Trương Thiên Nhất không vòng vo với hai người, hắn mở miệng giải thích:
"Chết bốn gã người bị hại, điện thoại di động của bọn họ đều biến mất sau khi chết."
"Người cũng đã chết, coi như còn có thể tìm được điện thoại của bọn họ cũng vô sự vô bổ."
Thấy Pháp sư Bại Hoại vẫn không hiểu ý mình, Trương Thiên Nhất lắc đầu cười một tiếng, cũng không muốn dây dưa thêm ở chuyện này. Ngược lại là Tiêu Mạch lộ ra vẻ bừng tỉnh, ngay sau đó đối với hai người nói:
"Nếu như chỉ có một người bị hại mất điện thoại, có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng cả bốn người đều như vậy thì tuyệt đối không thể là ngẫu nhiên. Việc điện thoại biến mất và cái chết của bọn họ chắc chắn có liên hệ, theo ta thấy, điện thoại của bọn họ chính là bị U Linh lấy đi."
Tiêu Mạch táo bạo đưa ra suy đoán, điều này cũng trùng khớp với phỏng đoán của Trương Thiên Nhất.
Pháp sư Bại Hoại nghe chủ đề của hai người cứ xoay quanh cái điện thoại, không nhịn được lại hỏi:
"Các ngươi cảm thấy nó lấy điện thoại của người bị hại có ý nghĩa gì? Mục đích của U Linh chỉ là giết người, người đều bị giết rồi, nó còn giữ cái điện thoại tồi làm gì! Chẳng lẽ cái U Linh này là một kẻ có sở thích sưu tầm, đặc biệt thích gom điện thoại của người chết?"
Theo suy luận bình thường, U Linh sẽ không làm chuyện sưu tầm điện thoại, nhưng nếu áp dụng những quy tắc được ghi lại trong sổ, chuyện này trở nên có khả năng.
U Linh thích chế tạo quy tắc trò chơi, giống như một trò chơi trí tuệ, cùng các nạn nhân tham gia và tuân thủ quy tắc nó đề ra. Căn cứ tình hình trước mắt, trò chơi này không mấy trí tuệ, ngược lại giống như một trò chơi chạy trốn tử thần.
Đầu tiên là U Linh gửi tin nhắn WeChat, coi như thông báo cho người bị hại rằng bọn họ đã tham gia vào trò chơi này, sau đó nó để lại một khoảng thời gian cho nạn nhân tìm hiểu quy tắc, nhằm tranh thủ một tia hy vọng sống sót.
Nhưng thực tế, bọn họ không thấy trò chơi này tồn tại quy tắc gì, cái gọi là trò chơi chẳng qua chỉ là một quá trình chờ đợi cái chết. Hơn nữa trong quá trình này, nạn nhân sẽ không cảm nhận được gì, vẫn sinh hoạt bình thường, cuối cùng ngay cả mình chết như thế nào, vì sao mà chết cũng không biết rõ.
Sau khi bọn họ chết, chiếc điện thoại nhận tin nhắn WeChat sẽ bị U Linh lấy đi, giống như phần thưởng dành cho người thắng cuộc.
Bây giờ Tiêu Mạch hoàn toàn là một "newbie", không có kinh nghiệm giải quyết sự kiện linh dị, những gì hắn biết đều là học vẹt từ quyển sổ kia, chẳng khác gì vừa học vừa dùng.
Cho nên hắn rập khuôn theo ghi chép, định nghĩa điện thoại của nạn nhân là vật phẩm thắng lợi, coi U Linh trong sự kiện lần này là một kẻ khao khát chiếm hữu vật phẩm đó. Chính ý nghĩ này khiến hắn nghĩ tới một khả năng:
"Mục tiêu của U Linh không phải chỉ là người bị hại sao? Việc nó gửi tin nhắn WeChat có lẽ chỉ là một sự ngụy trang, hoặc đóng vai trò định vị. Có nghĩa là, chiếc điện thoại nhận tin nhắn ở trong tay ai, người đó mới là đối tượng sát lục thực sự của U Linh, và đối tượng này không phải là cố định."
Pháp sư Bại Hoại rõ ràng đã đánh giá thấp Tiêu Mạch, điều này làm hắn nhìn Tiêu Mạch đầy kinh ngạc, ngược lại Trương Thiên Nhất không phản ứng gì, chỉ từ tốn nói:
"Chúng ta cần phải thử một chút."
Trương Thiên Nhất chấp nhận đề nghị của Tiêu Mạch, sau đó ba người vội vã rời khỏi đây để đi hội họp với nhóm của Lý Soái.
Bởi vì không biết mục tiêu tiếp theo của U Linh là ai nên trước khi xuất phát bọn họ đã chia binh hai đường. Nhóm Lý Soái và Hân Nghiên đi đến nhà một người bị hại khác, còn họ thì đến nơi này.
Ngồi trên taxi, Tiêu Mạch liếc nhìn Trương Thiên Nhất và Pháp sư Bại Hoại, lúc này hai người họ rất trấn tĩnh, gần như không có chút hoảng hốt nào. Tiêu Mạch khổ sở cười một tiếng, nhìn vào gương chiếu hậu thấy gương mặt mình viết đầy nỗi sợ hãi không thể diễn tả.
Bây giờ hắn không cách nào làm được như hai người kia, dù sao bọn họ đối với sự kiện này chỉ là người đứng xem, còn hắn là người tham gia thực thụ, U Linh sớm muộn cũng sẽ ra tay với hắn.
Đối với những sự kiện linh dị này, cũng như sự tồn tại của những người này, đầu óc hắn bây giờ vẫn mơ hồ. Hắn vô cùng nghi ngờ mục đích tham gia sự kiện linh dị của nhóm Trương Thiên Nhất, chẳng lẽ chỉ để kéo dài thời gian thoát khỏi sự truy sát của kẻ truy lùng? Lý do này không thể thuyết phục được hắn, nhất định còn có nguyên nhân sâu xa hơn.
Nguyên nhân sâu xa đó hiện tại hắn chưa biết được, nhưng hắn phần nào đoán ra tại sao những người này không nói rõ với hắn.
"Bọn họ vẫn đang hoài nghi liệu ta có thật sự mất trí nhớ hay không."
Tiêu Mạch có trực giác mạnh mẽ rằng sau sự kiện lần này sẽ phát sinh những chuyện rất đáng lo ngại.
Cùng lúc đó, nhóm Lý Soái ba người rốt cuộc đã tới nhà người bị hại này.
"Rốt cuộc cũng đến rồi!"
Lý Soái xoa cái mông đau nhức, miệng lẩm bẩm chửi thề. Lão Cao liếc xéo hắn một cái, đi thẳng tới cạnh cửa "thùng thùng" gõ cửa.
Một lát sau, một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi mở cửa. Thấy người này còn sống, nhóm lão Cao đều thở phào nhẹ nhõm, cũng may bọn họ không đến muộn.
Người trung niên tên là Thôi Thứ Viễn, là một tác giả tự do, vì tính tình thích ở nhà nên không có nhiều bạn bè, trong nhà thường xuyên không có ai ghé thăm. Cho nên khi thấy nhóm lão Cao, hắn lộ vẻ kinh ngạc, thậm chí có chút sợ hãi trước khuôn mặt dữ tợn của lão Cao.
"Các ngươi là ai?"
Thôi Thứ Viễn đứng nép sau cửa, nghi ngờ hỏi.
"Chúng ta là cảnh..."
Lão Cao định nói bọn họ là cảnh sát, nhưng chưa kịp nói hết câu thì Lý Soái phía sau đã cướp lời:
"Ngươi sắp chết rồi, có U Linh muốn giết ngươi, mau mở cửa cho chúng ta vào!"
Lời nói vô lý của Lý Soái làm Thôi Thứ Viễn sững sờ, nhưng ngay sau đó hắn phản ứng lại, sắc mặt khó coi mắng:
"Ngươi bị điên rồi!"
Nói xong, cửa phòng "rầm" một tiếng đóng chặt.
Hành động của Thôi Thứ Viễn khiến Lý Soái không vui, hắn đạp mạnh vào cửa một cái, quay đầu hậm hực nói với hai người kia:
"Tiểu tử này bị đần à! Có ai đối xử với ân nhân như vậy không?"
Lão Cao mặt đầy hắc tuyến, kéo Lý Soái qua một bên rồi mắng:
"Nếu ta là hắn, ta sẽ vào nhà xách dao bầu ra chém chết cái đồ trứng rùa nhà ngươi!"
Thấy lão Cao thật sự nổi giận, Lý Soái lúc này mới bĩu môi im lặng. Sau đó lão Cao dặn dò Lý Soái thêm mấy câu rồi lại gõ cửa nhà Thôi Thứ Viễn.
Lần này Thôi Thứ Viễn ngay cả cửa cũng không mở, chỉ nghe tiếng hắn hô bên trong:
"Ta không quen biết các ngươi, không đi ngay ta sẽ báo cảnh sát!"
"Đừng hiểu lầm, vừa nãy là hắn nói bậy, thân phận thật sự của chúng ta là cảnh sát."
Lão Cao móc từ túi áo ra một tấm thẻ chứng nhận, giơ lên trước mắt mèo:
"Ngươi xem đi, đây là thẻ của ta."
Sau khi nhìn rõ tấm thẻ lão Cao đưa ra, Thôi Thứ Viễn mới mở cửa, nhưng thái độ vẫn không tốt lắm:
"Cảnh sát tìm ta làm gì, bình thường ta còn chẳng mấy khi ra khỏi cửa, không thể nào tiếp xúc với tội phạm được."
"Là chuyện khác tìm ngươi, có thể cho chúng ta vào nhà nói chuyện không?"
Thôi Thứ Viễn chần chừ một chút nhưng vẫn gật đầu:
"Vào đi!"