Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao
Chương 86: Ngoại truyện 5: Hiện trường lộ ngựa
Mối tình qua mạng của Giang Quả kéo dài hơn một năm, trong suốt một năm đó bọn họ ngày nào cũng gọi thoại.
Chơi game không nhiều lắm, phần lớn thời gian đều là Chi Tử phụ đạo Giang Quả học tập, đôi khi Giang Quả cảm thấy mình không phải tìm được bạn trai, mà là tìm được một giáo viên phụ đạo miễn phí.
Theo số lần trò chuyện ngày càng nhiều, Giang Quả đối với người yêu qua mạng này cũng ngày càng bao dung hơn.
Bao dung ở đây là chỉ ngoại hình.
Nếu như lúc mới yêu, kỳ vọng của Giang Quả đối với ngoại hình của Chi Tử là mười điểm, thì theo thời gian ở bên nhau ngày càng dài, tiêu chuẩn ngoại hình của cậu đối với người này cũng ngày càng nới lỏng, cuối cùng đã đạt đến mức chỉ cần người này không đầy mặt rỗ là cậu có thể chấp nhận.
Cùng với việc ngày càng thoải mái về ngoại hình, Giang Quả cũng ngày càng mong chờ được gặp mặt ngoài đời, cậu muốn nghiêm túc yêu đương với anh ấy một lần, dù sao người này quá hợp gu của cậu.
"Em điền nguyện vọng vào đại học A rồi, cùng thành phố với anh đấy, đến lúc đó... chúng ta gặp mặt đi." Giang Quả nói.
Bên kia im lặng vài giây, rồi khẽ đáp: "Được, đợi em vào đại học rồi, chúng ta gặp mặt."
Giang Quả thở phào nhẹ nhõm, cười lên: "Nếu em xấu lắm thì anh có thất vọng không?"
"Nếu tôi xấu lắm thì em có thất vọng không?" Chi Tử hỏi ngược lại.
Giang Quả cười hì hì: "Vậy bây giờ hai chúng ta là đang mở hộp mù à?"
Chi Tử cũng cười, giọng cười trầm thấp truyền qua tai nghe vào tai Giang Quả, Giang Quả cảm thấy chỉ cần có giọng nói này, dù là mặt rỗ cậu cũng chấp nhận.
Ngày đến đại học A nhập học, Giang Quả đi tàu cùng một nữ sinh.
Sau khi xuống xe, có xe của trường tới đón.
Đến trường, vừa xuống xe, nữ sinh đi cùng Giang Quả đã kéo tay áo cậu: "Giang Quả, cậu nhìn nam sinh kia đi, đẹp trai quá."
"Đồ mê trai." Giang Quả nhìn theo hướng cô ấy chỉ, chỉ thấy bên cạnh tấm băng rôn chào đón tân sinh viên có một nam sinh mặc toàn đồ đen đang đứng.
Áo sơ mi đen, quần dài đen, giày đen, tóc rất ngắn, dài hơn đầu đinh một chút xíu, quả thật rất đẹp trai, nhưng là kiểu đẹp trai sắc bén, nói trắng ra là hơi dữ.
Nhưng con gái bây giờ hình như rất thích kiểu này, càng lạnh lùng thì bọn họ càng hét to hơn.
Rất nhiều nữ sinh đều đang nhìn hắn, còn cố ý đi tới bắt chuyện, nhưng hắn chẳng thèm để ý, lạnh lùng cực kỳ.
Loại người này thật ra khá đáng ghét, người ta bắt chuyện với cậu thì ít nhất cũng nên đáp lại đôi câu để người khác khỏi mất mặt chứ, nhưng tên này rõ ràng không biết thể diện là gì, chẳng chừa chút mặt mũi nào cho các cô gái, mặc cho bọn họ giơ điện thoại xin WeChat, hắn đến liếc cũng lười liếc một cái.
Ấn tượng của Giang Quả về người này tụt thẳng xuống đáy, hoặc là EQ thấp, hoặc là mắt mọc trên đỉnh đầu, ở chỗ cậu thì loại người này bị đưa thẳng vào danh sách đen.
Giang Quả giúp nữ sinh kéo vali xuống: "Cậu đi nhận đồ trước đi, xem ký túc xá ở đâu, lát nữa tôi giúp cậu mang lên."
Thi đỗ đại học A chỉ có hai người bọn họ, chăm sóc lẫn nhau là chuyện nên làm.
"Anh ta nhìn qua đây kìa." Nữ sinh lại kéo tay áo cậu, "Không phải nhìn tôi đâu, hình như đang nhìn cậu ấy."
Giang Quả bất đắc dĩ: "Hay là cậu đừng nhìn anh ta nữa, nhìn tôi đi, tôi đẹp trai hơn anh ta."
"Cậu có thích con gái đâu, tôi nhìn cậu để làm gì?" Nữ sinh hừ một tiếng.
Giang Quả: "..."
Đúng vậy, cậu đã mất thị trường trong giới nữ sinh rồi.
Giang Quả nhìn quanh một lượt, tìm được khoa của nữ sinh kia, thế là xách một túi hành lý của cô ấy đi về phía đó.
Vừa đi được hai bước, nữ sinh lại kéo cậu, Giang Quả chậc một tiếng: "Hay là cậu tự qua xin WeChat đi?" Bị đả kích một lần rồi sẽ biết con người không thể chỉ nhìn mặt được.
Vừa quay đầu lại đã thấy vị mặt đen kia đứng ngay trước mặt mình.
!!!
Giang Quả nhíu mày: "Bạn học, có chuyện gì à?"
Nam sinh nhìn cậu, không nói gì.
Giang Quả lười để ý hắn, hất cằm về phía nữ sinh phía sau cậu: "Khoa của các cậu làm thủ tục bên kia kìa, đi thôi."
Nữ sinh đi theo, nào ngờ nam sinh kia cũng đi theo lên, Giang Quả dừng lại, cạn lời nhìn hắn: "Anh muốn làm gì vậy?"
Nam sinh nhìn cậu, há miệng, muốn nói lại thôi.
"Bệnh à." Giang Quả kéo tay nữ sinh vòng qua hắn rồi lại đi tiếp, đi được hai bước, Giang Quả đột nhiên dừng lại, quay người nhìn nam sinh vẫn đang chăm chú nhìn mình.
Nam sinh cụp mắt xuống, mặc cho Giang Quả ngang nhiên đánh giá hắn.
Ánh mắt Giang Quả dừng trên mặt hắn, rồi từ từ hạ xuống, từ vành tai đến xương hàm của nam sinh có một vết sẹo nhạt, tuy không quá rõ nhưng nhìn gần vẫn có thể thấy được.
Một bóng dáng cậu bé da đen nhỏ nhắn từ sâu trong ký ức hiện lên trước mắt.
Giang Quả thấy khó tin, hồi lâu mới phát ra tiếng: "Anh... không phải... là... Tiểu Thừa đấy chứ?"
Nam sinh ngước mắt lên, không nói gì, nhưng biểu cảm rõ ràng là ngầm thừa nhận.
Giang Quả im lặng nhìn người cao hơn mình nửa cái đầu, ngoại trừ vết sẹo trên mặt và dáng vẻ lạnh lùng vô tình kia, cậu thật sự không thể liên hệ người trước mặt với Nguyên Thừa vừa đen vừa gầy trong ký ức.
Giang Quả đưa tay véo mặt hắn xoay sang một bên, cẩn thận nhìn vết sẹo trên mặt hắn, hình như đúng là Nguyên Thừa thật.
Giang Quả nhớ tới nét chữ trên thư của Nguyên Thừa ngày càng đẹp hơn, quả nhiên nhìn chữ như gặp người mà.
"Không phải anh tốt nghiệp rồi sao? Sao vẫn còn ở đây?" Giang Quả khó hiểu hỏi.
Giang Quả viết thư cho Nguyên Thừa, trước đây gửi đến nhà ông bà nội của Nguyên Thừa, sau này theo việc Nguyên Thừa đi học, địa chỉ liên tục thay đổi, mấy năm trước Nguyên Thừa học đại học A, sau khi tốt nghiệp lại đổi sang địa chỉ khác.
Nguyên Thừa nhìn cậu, vẫn không nói gì.
Giang Quả: "..."
Được rồi, người này là Nguyên Thừa, không nói chuyện là chuyện rất bình thường, không cắn cậu đã là may lắm rồi.
Giang Quả vô thức sờ vết răng cắn ở hổ khẩu, vết sẹo trên mặt hắn đã nhạt đi rất nhiều, vết cắn trên tay cậu cũng mờ hơn một chút, nhưng vẫn rất rõ.
Nguyên Thừa giúp Giang Quả và nữ sinh làm thủ tục nhập học, sau đó cùng Giang Quả giúp nữ sinh mang hành lý lên ký túc xá, rồi lại cùng tới ký túc xá của Giang Quả.
Giang Quả nhìn người đang giúp mình trải giường, vẫn cảm thấy hơi hoảng hốt, cậu thật sự không có cách nào liên hệ người trước mặt với thằng nhóc da đen hung dữ hết chỗ nói trong ký ức.
Chuyện này cũng quá huyền huyễn rồi.
Hơn nữa tên này còn không chịu nói chuyện.
Giang Quả tiện tay lấy một quả táo, dựa vào bàn vừa ăn vừa nói: "Tiểu... Nguyên Thừa, em nhớ giọng anh đâu có vấn đề gì, xảy ra chuyện gì à?"
Nguyên Thừa lắc đầu.
Giang Quả nhíu mày: "Vậy sao anh không nói chuyện? Hai đứa mình cũng coi như bạn qua thư hơn chục năm rồi, anh đến một câu cũng không muốn nói với em à?"
Nguyên Thừa thở dài một tiếng, ngay lúc Giang Quả tưởng hắn sắp nói chuyện thì tên này lại ngậm miệng lại.
Được lắm, nuôi bao nhiêu năm cuối cùng nuôi ra một người câm.
Sau khi giúp Giang Quả dọn dẹp ký túc xá xong, Nguyên Thừa lại dẫn Giang Quả đi ăn ở nhà ăn.
Giang Quả đã nhanh chóng thân quen lại với hắn, tuy tên này không nói chuyện, nhưng dù sao cũng có hơn mười năm bộ lọc tình cảm ở đây, Giang Quả đã tự nhiên choàng vai bá cổ hắn, lải nhải kể đủ thứ chuyện, còn Nguyên Thừa thỉnh thoảng cũng lên tiếng, nhưng chỉ là những âm tiết ngắn gọn.
Giang Quả thấy khó hiểu, giọng Nguyên Thừa thật sự không có vấn đề gì chứ? Không phải xảy ra chuyện gì rồi không nói cho cậu biết đấy chứ?
Không đợi Giang Quả hỏi hắn, phía trước có một người đàn ông trung niên đeo kính trông như giáo sư đi tới chào hỏi Nguyên Thừa, Nguyên Thừa liền đi sang một bên nói chuyện với ông ta.
Giang Quả: "..."
Hóa ra không phải không biết nói, mà là không muốn nói với cậu.
Nguyên Thừa quay lại, Giang Quả u oán trừng hắn: "Anh có ý kiến gì với em à?"
Nguyên Thừa nhìn cậu một cái, vậy mà Giang Quả lại đọc được từ ánh mắt ấy một chút... khó xử?
Đúng là gặp quỷ rồi.
Giang Quả bất lực: "Được rồi, được rồi, không nói thì không nói nữa, chắc anh bị rối loạn giao tiếp rồi."
Nguyên Thừa không nói gì, nắm cổ tay Giang Quả kéo cậu đi về phía nhà ăn.
Giang Quả vội vàng gạt tay hắn ra, cậu là người có bạn trai rồi đấy.
Nguyên Thừa nhìn bàn tay bị né tránh của mình, lặng lẽ thở dài một hơi, chuyện này ấy mà, khó quá.
Hai người ăn cơm xong, Nguyên Thừa đưa Giang Quả tới dưới lầu ký túc xá rồi không nói một lời rời đi, Giang Quả tự mình trở về phòng vẫn còn thấy hơi hoảng hốt, đây là gặp mặt bạn qua thư à?
Bức thư cuối cùng cậu gửi trước khi tới trường vừa mới gửi đi, chắc Nguyên Thừa còn chưa nhận được đâu.
Tên này vẫn y như hồi nhỏ, vẫn đáng ghét như thế.
Mặc dù lớn lên có một gương mặt khá đẹp trai.
Nhưng có thể gặp lại Nguyên Thừa vẫn khiến cậu rất vui.
Giang Quả nhớ lúc đó mình nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, bác sĩ nói vẫn chưa qua thời kỳ nguy hiểm, cậu nghe thấy y tá lén bàn tán rằng có lẽ anh ấy không sống nổi nữa.
Mà bây giờ hắn không chỉ còn sống, dường như còn sống khá tốt.
Sau khi khai giảng, Giang Quả bắt đầu một tháng huấn luyện quân sự, trong thời gian huấn luyện, Nguyên Thừa lại tới vài lần, lần nào cũng mang trái cây và đồ ăn cho cậu, vẫn không nói chuyện, còn các nữ sinh trong lớp đã bắt đầu tạo quan hệ tốt với Giang Quả, muốn theo đuổi người ta rồi.
Giang Quả nghĩ thầm, các cô gái à, nhìn người không thể chỉ nhìn mặt được.
Từ sau khi gặp Nguyên Thừa, Giang Quả vẫn giữ thói quen mỗi tuần viết thư cho Nguyên Thừa, chỉ là những bức thư ấy không còn gửi đi nữa, trước đây lúc viết thư cậu luôn tưởng tượng đối phương là một thằng nhóc vừa gầy vừa đen, giờ gặp người thật rồi, cậu xấu hổ muốn chết, sao có thể còn đưa những bức thư với lời lẽ ngớ ngẩn như thiểu năng của mình cho hắn xem được nữa chứ.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ của Nguyên Thừa thì hẳn là cũng không thiếu tiền nữa rồi, vậy nên cũng không cần đưa tiền nữa, vẫn nên để dành nuôi bạn trai thì hơn.
Giang Quả hẹn với Chi Tử sau khi kết thúc huấn luyện quân sự sẽ gặp mặt, vừa kết thúc huấn luyện quân sự, Giang Quả liền chạy tới trung tâm thương mại mua mấy bộ quần áo.
Gặp mặt vẫn phải sửa soạn cho đàng hoàng một chút.
"Vậy chiều mai sau khi học xong tiết học lớn em sẽ đợi anh ở cổng trường, em mặc áo thun trắng quần thể thao đen, đội mũ đen." Buổi tối gọi thoại, Giang Quả nói với Chi Tử.
"Được."
"Thế anh mặc gì?" Giang Quả hỏi.
"Tôi sẽ tìm được em." Chi Tử nói.
Giang Quả bật cười: "Người đẹp trai nhất trong đám đông chắc chắn là em."
Đầu bên kia truyền tới tiếng cười khẽ của Chi Tử.
Ngày hôm sau là ngày chính thức học đầu tiên sau khai giảng, buổi sáng hai tiết, buổi chiều một tiết, sau ba giờ là không còn lớp.
Buổi chiều là tiết Tư tưởng Mao Trạch Đông, là lớp học lớn ghép từ nhiều lớp lại với nhau.
Buổi trưa Giang Quả cố ý đi tắm một cái, thay quần áo mới, tuy vì huấn luyện quân sự mà đen đi không ít, nhưng vẫn rất đẹp trai.
Giang Quả bước vào lớp đúng lúc chuông reo, hàng ghế cuối đều đã kín người, còn cậu bạn cùng phòng học bá kia lại chiếm được vị trí hàng đầu, Giang Quả không còn chỗ nào khác, chỉ có thể ngồi theo cậu ta ở hàng đầu, đối diện thẳng với bục giảng.
Giang Quả để điện thoại dưới gầm bàn nhắn tin cho Chi Tử: Em chuẩn bị vào học rồi.
Trong lớp đột nhiên vang lên một tràng reo hò nho nhỏ, Giang Quả không để ý, cúi đầu tiếp tục nhắn tin: Có phải anh đi xe buýt tới không?
"Giáo viên tới rồi." Bạn cùng phòng chạm cậu một cái, Giang Quả vội gửi tin cuối cùng: Nếu tới sớm thì có thể đợi em ở tiệm trà sữa trước cổng trường.
Giang Quả cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn về phía giáo viên trên bục giảng.
Vừa hay nghe thấy giáo viên lên tiếng: "Chào các em, tôi tên Nguyên Thừa, Nguyên trong nguyên nhân, Thừa trong hứa hẹn, là giáo viên dạy môn Tư tưởng Mao Trạch Đông của các em học kỳ này."
Giang Quả trợn mắt há hốc mồm, cái miệng há ra đủ nhét một quả trứng gà.
Khuôn mặt của Nguyên Thừa, giọng nói của Chi Tử??????
Thế giới này cũng quá mẹ nó huyền huyễn rồi phải không?
Nguyên Thừa không đổi sắc mặt liếc nhìn Giang Quả một cái, Giang Quả giơ tay vỗ lên mặt mình, tỉnh lại đi, Giang Quả, mày không phải còn chưa ngủ dậy đấy chứ.
"Thầy lừa người đấy à, trẻ như vậy sao có thể là giáo viên của bọn em được?" Có người hô lên một câu.
Nguyên Thừa ngước mắt, thản nhiên nói: "Hiện tại tôi đang học tiến sĩ, học kỳ này dạy bán thời gian."
Trong lớp vang lên từng đợt tiếng "wow".
Giang Quả: "..."
Nguyên Thừa chỉ lớn hơn cậu bốn tuổi thôi mà, sao đã học tiến sĩ rồi?
Nguyên Thừa đã bắt đầu giảng bài, giọng nói lạnh lùng trong trẻo.
Giọng nói này mỗi tối đều cùng Giang Quả chơi game làm bài tập, Giang Quả quen thuộc đến mức không thể quen hơn được nữa.
Tốt lắm!
Nắm đấm của Giang Quả cứng rồi!
Cái đồ chó má này đang chơi cậu đấy à?