Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao
Chương 85: Ngoại truyện 4: Giang Quả và Nguyên Thừa.
Giang Quả viết thư cho Nguyên Thừa, mỗi tuần một lá, nhiều năm như vậy chưa từng gián đoạn.
Thư của cậu viết rất đơn giản, thường chỉ vài dòng chữ, viết xong thì nhét cả giấy thư lẫn tiền mặt vào trong phong bì, dán kín rồi bỏ vào hòm thư trước cửa, bộ quy trình này cậu đã quá quen thuộc.
Nguyên Thừa thư nào cũng hồi âm, đều chỉ có năm chữ: Vẫn sống đây, Nguyên Thừa.
Giang Quả từ lúc ban đầu cạn lời đến về sau chẳng còn để tâm nữa, cậu viết thư cho Nguyên Thừa chỉ vì hai lý do, một là để xác nhận xem cậu ấy còn sống hay không, dù sao đứa trẻ nằm trên giường bệnh năm đó gần như chẳng còn chút sinh khí nào đã khiến cậu rất sợ hãi, cậu muốn cậu ấy được sống.
Hai là cho cậu ấy tiền, cậu sợ không có tiền thì cậu ấy sẽ không sống nổi.
Cho nên Nguyên Thừa hồi âm gì không quan trọng, chỉ cần cậu ấy còn sống là được.
Cậu đã không còn nhớ rõ Nguyên Thừa trông như thế nào, cũng không có ý định kết bạn tâm sự với cậu ấy, dù sao cũng không gặp được mặt, cũng chẳng biết tính cách đối phương ra sao, nên việc viết thư cho Nguyên Thừa dần dần trở thành một thói quen, về sau lại từ từ biến thành kiểu ghi chép giống như viết nhật ký, đối phương trở thành thú cưng nuôi qua mạng của cậu, ăn ngon uống tốt sống khỏe là được.
Lên cấp hai, có điện thoại và WeChat rồi, khoảng thời gian đó bạn học đều kết bạn WeChat với nhau, chỉ cần có lời mời kết bạn, Giang Quả đều bấm chấp nhận.
Chẳng bao lâu sau có một trò chơi trở nên cực kỳ thịnh hành, lúc chơi game Giang Quả thường xem bạn bè trên WeChat có ai đang online không, ai online thì mời chơi cùng, rồi cậu phát hiện trong đó có một nam sinh giọng nói rất hay, tên WeChat là Chi Tử.
Chi Tử này chơi game cực kỳ giỏi, Giang Quả chơi cùng cậu ấy gần như chưa từng thua, vì muốn leo hạng, Giang Quả nhắn tin riêng cho người ta, không ngờ anh trai nhỏ này tính tình khá ôn hòa, sẵn lòng dẫn cậu chơi cùng.
Lâu dần hai người trở nên quen thuộc hơn, cũng trò chuyện đôi chút về cuộc sống, khoảng thời gian đó Ngôn Phi đang phụ đạo cho Giang Quả học tập, thế là Giang Quả than phiền với Chi Tử, không ngờ Chi Tử lại nói nếu Giang Quả đồng ý, cậu ấy có thể phụ đạo bài vở cho cậu.
Thử hỏi ai lại không thích một anh trai có giọng nói dễ nghe chứ.
Thế là mỗi tối sau khi tan học, Giang Quả đều chụp ảnh bài kiểm tra của mình gửi cho cậu ấy, rồi hai người mở gọi thoại để giảng bài.
Hai người đều ăn ý không đề nghị gọi video, Chi Tử nghĩ thế nào Giang Quả không biết, Giang Quả chỉ biết mình là người mê giọng nói, cậu thích giọng của Chi Tử, trong trẻo sáng sủa, mang theo vài phần lạnh nhạt, giọng nói hoàn hảo đến mức khiến lòng cậu ngứa ngáy khó chịu.
Cho nên cậu sợ gặp mặt rồi vỡ mộng, lỡ như gọi video mà đối phương là một tên mập đen thì làm sao đây?
Lúc phụ đạo bài tập, Chi Tử giảng rất chi tiết, khác với anh Tiểu Ngôn, mỗi bước đều giảng rõ ràng minh bạch cho cậu, vì vậy thành tích của Giang Quả cũng tiến bộ vượt bậc, thi đỗ vào một trường cấp ba trọng điểm.
Sau khi lên cấp ba, trong lớp có nhiều người yêu đương hơn, bạn bè của cậu cũng đều có người mình thích hoặc thầm thương, Giang Quả cũng vậy, cậu thích Chi Tử.
Giang Quả là người hành động rất nhanh, nghĩ gì làm nấy, thế là cậu quyết định tỏ tình với Chi Tử.
Đó là một kỳ nghỉ đông học kỳ hai năm lớp Mười Một, vừa mới có một trận tuyết rơi, Giang Quả ngồi trước bàn học gọi cuộc gọi thoại cho Chi Tử.
Sau khi Chi Tử bắt máy: "Tiểu Quả?"
Nghe thấy giọng nói của cậu ấy, Giang Quả lập tức cảm thấy cổ họng căng cứng, người trong nhà đều gọi cậu là Quả Quả, anh Tiểu Ngôn đôi khi gọi cậu là Quả Nhi, chỉ có Chi Tử gọi cậu là Tiểu Quả, mỗi lần nghe thấy cách gọi này, Giang Quả đều cảm thấy quá dễ nghe, trên đời sao lại có giọng nói hay như vậy, và cái tên gọi hay như vậy chứ.
Không nghe thấy tiếng cậu, Chi Tử lại gọi một tiếng: "Tiểu Quả?"
"Có đây, em đây." Giang Quả vội vàng đáp.
"Ừm." Chi Tử ngừng một chút, "Hôm nay muốn chơi game hay giảng bài?"
Giang Quả sờ sờ mũi, liếc nhìn về phía cửa phòng ngủ một cái, rồi nằm rạp xuống bàn hạ thấp giọng: "Không chơi game cũng không giảng bài, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
"Chuyện gì?" Chi Tử hỏi.
Có lẽ vì không phải đối mặt trực tiếp, lại còn cách một mạng internet ảo, nên Giang Quả gan lắm, chẳng vòng vo chút nào: "Ờ thì... Anh có thiếu bạn trai không?"
Chi Tử sửng sốt một chút, rất lâu không nói gì.
Giang Quả không khỏi có chút thấp thỏm: "Anh không phải không thích con trai đấy chứ? Nhưng em cảm thấy mình chắc không cảm nhận sai đâu, anh hẳn là thích con trai mà..."
Qua một lúc lâu, Chi Tử mới lên tiếng lần nữa: "Nếu tôi nói là không thiếu thì sao?"
"Hả?" Lần này đến lượt Giang Quả ngẩn người, do dự một chút rồi buồn bã nói, "Chúng ta xóa bạn nhau đi, nếu anh có bạn trai rồi thì em là người khá có đạo đức đấy, không thể đi đào góc tường người khác được, còn nếu anh không thích con trai... nói thật thì em rất thích giọng nói của anh, em sợ mình không kiềm chế được, nên tốt nhất vẫn là xóa nhau đi."
Lần này Chi Tử không nói gì, Giang Quả cũng không nói gì, chờ một kết quả.
Qua rất lâu, bên kia mới khẽ thở dài rồi nói: "Vậy thì... thiếu vậy." Không thiếu cũng không được nữa rồi, người ta sắp xóa bạn luôn rồi.
Giang Quả bật nhảy dựng lên, kích động nói: "Vậy em tự đề cử mình được không?"
Chi Tử bất đắc dĩ: "Ngoài cậu ra thì còn ai nữa?"
Giang Quả cười ngốc nghếch, cậu yêu rồi.
Giang Quả viết thư cho Nguyên Thừa.
Tiểu Thừa:
Thấy chữ như gặp mặt!
Chia sẻ với anh một chuyện vui, em yêu rồi.
Giọng nói của anh ấy rất hay, em rất thích, thế là em tỏ tình với anh ấy.
Còn sau này có gặp mặt ngoài đời hay không thì vẫn phải cân nhắc thêm, em sợ anh ấy quá xấu.
Có lẽ em không chỉ mê giọng nói, mà còn mê ngoại hình nữa.
Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư một nghìn tệ, anh yên tâm em vẫn còn tiền, em định mua cho anh ấy một bộ trang phục của Angela trong game làm quà.)
Giang Quả
Giang Quả không ngờ lá thư này lại nhận được hồi âm khác hẳn mọi khi từ Nguyên Thừa.
.
Giang Quả:
Thấy chữ như gặp mặt!
Cậu nói cậu không định gặp mặt người yêu qua mạng của mình vì sợ anh ấy quá xấu.
Vậy là cả đời cũng không định gặp sao?
Nếu sau khi gặp mặt phát hiện ngoại hình anh ấy không hợp ý cậu thì cậu định làm thế nào?
Nguyên Thừa
.
Giang Quả lập tức viết thư hồi âm cho Nguyên Thừa.
Tiểu Thừa:
Thấy chữ như gặp mặt!
Yêu đương vốn là chuyện hai bên tự nguyện mà, gặp mặt ngoài đời nếu không hợp ý thì chia tay thôi, đơn giản biết bao nhiêu.
À đúng rồi, anh có yêu ai chưa?
Mà nói đi cũng phải nói lại, chữ của anh đẹp hơn trước rất nhiều rồi, anh có luyện chữ phải không?
Còn sống chăng? Hồi âm nhé. (Kèm thư một nghìn tệ, yên tâm đi, dù em yêu rồi nhưng tiền nuôi anh vẫn có.)
Giang Quả