Sai rồi, cậu sai rồi.
Đầu óc Ngôn Phi xoay chuyển cực nhanh.
Cậu sai rồi, ngay từ đầu cậu đã sai.
Cậu tự cho rằng mình hiểu rõ tất cả, cho nên cố gượng ép những thứ mình biết thành cái gọi là quan hệ nhân quả, vì Giang Tư Ninh cho rằng mình là con trai của Giang Thiên Mậu nên sinh lòng oán hận, lại thêm sự xúi giục của Trần Mỹ Lan, vì thế bắt đầu trả thù người nhà họ Giang.
Trong đó thực ra có rất nhiều điểm cậu không thể lý giải, có rất nhiều chỗ không hợp logic.
Ví dụ như Giang Tư Ninh rốt cuộc có biết mình không phải là con trai của Giang Thiên Mậu hay không.
Lại ví dụ như Giang Thiên Mậu có biết Giang Tư Ninh vẫn luôn cho rằng mình là con trai ông hay không.
Nhưng Ngôn Phi chưa từng đào sâu những vấn đề đó, cậu cho rằng đó chỉ là sự mất trí sau khi hai mẹ con ấy trở nên điên cuồng.
Đến bây giờ cậu mới hiểu, cho dù Giang Tư Ninh có u ám đến đâu, có vong ân phụ nghĩa đến đâu, thì vẫn còn thiếu một lý do đủ để điên cuồng trả thù nhà họ Giang.
Mà đến tận lúc này, Ngôn Phi mới cảm thấy toàn bộ mạch suy nghĩ đã trở nên thông suốt.
Giang Tư Ninh bị ép đến mức không còn đường lui, cho nên mới vào công ty nhà họ Giang, bởi vì cần tiền nên y mới từng bước từng bước muốn nuốt trọn nhà họ Giang.
Nếu nói Giang Thiên Mậu là mục tiêu trả thù của hai mẹ con bọn họ, đến cả Liễu Phượng còn có thể chết trong một vụ tai nạn xe, vậy tại sao ngay từ đầu bọn họ không trực tiếp giết Giang Thiên Mậu, mà còn tốn công đưa ông vào tù, trong khi tội hối lộ cũng không bị phạt quá lâu?
Bởi vì Giang Tư Ninh vốn không hề muốn lấy mạng Giang Thiên Mậu.
Mà việc cuối cùng Giang Thiên Mậu chết trong tù chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Ở kiếp này, Giang Tư Ninh vẫn bị dồn đến đường cùng như cũ, nhưng y đã đoạn tuyệt với nhà họ Giang, không thể giống như kiếp trước dễ dàng vào công ty nhà họ Giang để kiếm tiền nữa, cho nên mọi chuyện đã rẽ sang một con đường khác.
Chỉ có điều, nếu ở kiếp trước La Đại Quang đã gây ảnh hưởng lớn đến Giang Tư Ninh như vậy...
Vậy La Đại Quang đã đi đâu rồi?
Là nguồn cơn của mọi tội ác, về sau tại sao La Đại Quang lại không xuất hiện nữa?
Ngôn Phi nghĩ tới một khả năng, toàn thân đột nhiên toát mồ hôi lạnh.
Về sau Giang Tư Ninh có thể trở nên tàn nhẫn đến vậy, vậy người đầu tiên uy h**p y là La Đại Quang có phải đã sớm bị y...
Ánh mắt Ngôn Phi dừng lại trên người Giang Tư Ninh trong phòng khách, vậy hôm nay tất cả những chuyện này có phải là do Giang Tư Ninh tự biên tự diễn hay không?
Muốn nhân cơ hội này trừ khử La Đại Quang?
Những điều Ngôn Phi nghĩ tới, Mạc Bạch Xuyên đương nhiên cũng nghĩ tới, hai người nhìn nhau, Mạc Bạch Xuyên nhỏ giọng nói: "Mặc dù tôi biết nói như vậy không hợp với thân phận của mình lắm, nhưng tôi cảm thấy Giang Tư Ninh hiện giờ vẫn chưa đến mức..."
Ngôn Phi lạnh lùng nói: "Chuyện cha ruột của cậu ta, cậu ta có từng nói với anh chưa?"
Mạc Bạch Xuyên im lặng.
"Hơn nữa xét theo mốc thời gian, những chuyện này xảy ra gần như không khác kiếp trước là bao." Kiếp trước vì bất hòa với Giang Thiên Mậu nên Giang Thầm rất ít quan tâm đến chuyện trong nhà, còn Giang Tư Ninh cũng là từ thời đại học đã vào công ty nhà họ Giang, cho đến khi Giang Thiên Mậu vào tù thì Giang Tư Ninh thực ra cũng chỉ vừa mới tốt nghiệp mà thôi.
Khi Giang Thầm bắt đầu điều tra những chuyện này, La Đại Quang đã sớm mất tích, thậm chí có thể còn sớm hơn nữa, nếu không Giang Thầm sẽ không thể hoàn toàn không biết gì.
Mạc Bạch Xuyên giơ tay tát mạnh lên mặt mình một cái, hít sâu một hơi rồi đứng dậy định đi về phía Giang Tư Ninh.
Nhưng Ngôn Phi lại nhanh hơn anh ta một bước, bởi vì trong đầu cậu đột nhiên lóe lên một vấn đề.
Ngôn Phi bước nhanh tới phòng khách, một phát túm lấy cánh tay Giang Tư Ninh, nghiêm giọng hỏi: "Tại sao La Đại Quang biết cậu là con trai ông ta?"
Một câu hỏi không đầu không cuối, nhưng lại khiến Giang Thiên Mậu, Liễu Phượng, Giang Thầm, Mạc Bạch Xuyên cùng các cảnh sát trong phòng khách lập tức hiểu được ý nghĩa của câu nói ấy.
La Đại Quang là một tên h**p dâm, ông ta cưỡng h**p Trần Mỹ Lan, cho dù Trần Mỹ Lan sinh đứa trẻ đó ra, vậy La Đại Quang làm sao biết Giang Tư Ninh là con trai mình?
Trừ phi có người đã nói cho ông ta biết.
Cho nên ông ta mới có thể chắc chắn như vậy mà đi uy h**p Giang Tư Ninh, nếu không người ông ta uy h**p sẽ chỉ là Trần Mỹ Lan, dùng chuyện bà ta từng bị ông ta cưỡng h**p để đe dọa, chứ không phải đi uy h**p Giang Tư Ninh.
Giang Thầm bước lên một bước, túm lấy cổ áo Giang Tư Ninh, đôi mắt đỏ ngầu: "Là cậu làm phải không? Cậu cấu kết với La Đại Quang làm chuyện này, có phải không?"
Giang Tư Ninh không phản kháng cũng không lên tiếng, sắc mặt trắng bệch đi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Đúng vậy.
Tại sao La Đại Quang biết y là con trai ông ta?
Thân hình Giang Tư Ninh lảo đảo một cái, cả người như bị thứ gì đó vô hình xuyên thủng.
Đúng lúc này có một cảnh sát vừa điều tra trở về báo cáo: "Chúng tôi đã tìm thấy nơi ở thuê của La Đại Quang, bên trong có ghi chép thời gian người nhà họ Giang ra vào cùng ảnh của Giang Quả, bước đầu xác định rất có thể chính La Đại Quang đã bắt cóc Giang Quả."
Giang Tư Ninh đột nhiên đẩy Giang Thầm ra rồi lao sang một bên.
Cảnh sát lập tức định đuổi theo, nhưng phát hiện hướng Giang Tư Ninh chạy là tầng hai của biệt thự, y không hề có ý định bỏ trốn ra ngoài.
Mạc Bạch Xuyên cùng một cảnh sát khác lập tức đuổi theo.
Giang Tư Ninh chạy tới căn phòng ngủ trước đây mình từng ở, đẩy cửa bước vào.
Cách bài trí trong phòng ngủ vẫn giống hệt lúc y rời đi, chưa từng thay đổi, ngay cả cuốn bài tập vật lý mà y quên mang đi vẫn còn nằm trên bàn.
Giang Tư Ninh đi tới trước giá sách, lục lọi vài cái rồi lấy ra một túi hồ sơ màu vàng.
Bàn tay Giang Tư Ninh run rẩy mở túi hồ sơ ra.
Mạc Bạch Xuyên nhìn sang.
Là báo cáo giám định quan hệ huyết thống.
Hô hấp của Giang Tư Ninh trở nên dồn dập, đôi tay run rẩy lật đến trang cuối cùng.
Xác suất quan hệ cha con: 99,99993542%.
Sắc mặt Giang Tư Ninh trắng bệch.
Cậu đã bỏ sót.
Khi đó vừa nhìn thấy bản giám định đột nhiên xuất hiện ấy, y đã rối loạn hoàn toàn, sau đó lại bị lời phủ nhận của Giang Thiên Mậu đả kích nặng nề, lòng tự trọng bị tổn thương nên rời khỏi nhà họ Giang, rất nhiều chuyện vì thế mà không suy nghĩ sâu hơn.
Đến tận bây giờ y mới phát hiện bản báo cáo này từ lâu đã nói rõ rất nhiều vấn đề.
Quan hệ cha con chính là quan hệ cha con, là quan hệ giữa cha và con trai.
Khi đó để kết quả chính xác hơn, y đã lén lấy tờ giấy thấm máu của Giang Thiên Mậu, còn mẫu của chính y là do y tá trực tiếp lấy tại trung tâm giám định.
Sau khi nhận được bản báo cáo này, nó cũng chưa từng qua tay mẹ y.
Vậy người được đem đi giám định với y rốt cuộc là ai?
Cho nên...
Người mẹ mà y luôn cho rằng yêu thương mình, thật ra vẫn luôn lừa dối y sao?
Đêm qua có một trận tuyết rơi, nhiệt độ đột ngột giảm xuống, căn nhà đất cũ nát gió lùa khắp nơi, một thân hình nhỏ bé cuộn mình trong góc giường đất, vừa khóc thút thít vừa run rẩy.
Cửa phòng bị đẩy mở, một cậu bé gầy gò bước vào.
Giang Quả sợ hãi, lại co người lùi về phía sau.
Cậu bé trông khoảng tám chín tuổi, vừa gầy vừa đen, từ sau tai đến cằm có một vết sẹo, nhìn rất dữ.
Cậu bé nâng mí mắt nhìn đứa trẻ trên giường đất một cái.
Giang Quả bị cậu ta dọa khóc.
Cậu bé thu hồi ánh mắt, không nói một lời đi tới bên bếp đất.
Giang Quả tự mình thút thít khóc rất lâu, không ai để ý tới, cuối cùng cũng ngừng khóc, bò xuống mép giường đất một chút rồi nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, anh có thể đưa em về nhà được không?"
"Không thể." Cậu bé lạnh lùng đáp.
"Tại sao?" Giang Quả hỏi.
"Em bị bắt cóc rồi." Cậu bé múc cháo loãng từ trong nồi ra, lại lấy thêm hai cái bánh bao, bưng tới đặt lên giường đất, "Người nhà em phải đưa tiền thì em mới được về."
"Em có tiền, em có rất nhiều tiền, em đưa hết tiền cho anh, anh có thể thả em về không?" Giang Quả nhìn cậu ta, từng chút từng chút bò tới mép giường đất, do dự một lúc rồi cẩn thận kéo kéo ống tay áo của cậu bé, "Anh ơi, em đưa hết tiền cho anh, anh thả em về được không, nếu em mất tích, anh Tiểu Thầm sẽ buồn lắm."
"Anh Tiểu Thầm là ai?" Cậu bé nhìn bàn tay trắng nõn đang kéo ống tay áo mình rồi hất ra.
Bị hất tay, Giang Quả tủi thân bĩu môi, lại bắt đầu thút thít: "Anh Tiểu Thầm chính là anh Tiểu Thầm, anh Tiểu Thầm là anh trai, anh Tiểu Ngôn cũng là anh trai, mẹ Phượng là mẹ."
"Im miệng, không được khóc." Cậu bé nhíu mày một cái rồi chỉ vào cái bát trên giường đất, "Ăn cơm đi."
Giang Quả bị bắt đi từ chiều hôm qua, đến tận hôm nay vẫn chưa ăn một miếng nào, đúng là rất đói rồi.
Nhưng nhìn cái bát bị sứt mẻ đặt trên giường đất, cậu có chút do dự: "Bẩn quá, mẹ nói đồ bẩn không được ăn, có vi khuẩn."
Cậu bé nhíu mày, cầm một cái bánh bao trực tiếp nhét vào miệng Giang Quả, Giang Quả lại bắt đầu khóc lên.
Cậu bé cũng mặc kệ cậu, tự mình đi tới trước bếp, không biết tìm được từ đâu một miếng ba chỉ lớn, dùng dao cắt thịt ba chỉ thành từng khối lớn ném vào nồi, đổ đường trắng, nước tương, nước vào, cho muối, hành gừng đại hồi và các loại gia vị khác, sau đó đậy nắp nồi lại, bắt đầu nhóm lửa hầm.
"Anh đang làm gì vậy?" Giang Quả khóc đủ rồi, bóc lớp vỏ bánh bao ra, cắn từng miếng nhỏ phần nhân bên trong ăn.
Bánh bao này khó ăn quá, cậu nhớ hoành thánh của Tiểu Thầm rồi.
"Thịt kho tàu." Cậu bé nói.
Giang Quả nuốt nước bọt: "Vậy em có thể ăn không? Em thích cho nhiều đường hơn một chút."
Cậu bé liếc cậu một cái, Giang Quả lấy lòng cười với cậu ta.
Cậu bé vừa nhóm lửa vừa nhìn cậu: "Em tên là gì?"
"Giang Quả, quả trong quả thực ấy." Giang Quả nghiêng đầu, "Anh tên là gì?"
"Nguyên Thừa."
"Viết thế nào?" Giang Quả hỏi.
Nguyên Thừa cầm que nhóm lửa lên trực tiếp viết hai chữ xiêu xiêu vẹo vẹo lên bức tường đất.
"Nguyên trong nguyên nhân, Thừa trong hứa hẹn." Giang Quả nói, "Anh lên lớp một rồi, anh biết chữ, cô giáo khen anh thông minh, anh biết rất nhiều chữ mà những bạn nhỏ khác không biết, anh nhỏ tuổi hơn bọn họ, còn học giỏi hơn bọn họ nữa."
"Nhưng chữ anh viết xấu quá."
Nguyên Thừa không để ý tới lời chê của cậu, lại đột nhiên hỏi: "Anh tên là gì?"
"Nguyên Thừa, Nguyên-Thừa." Giang Quả nằm sấp trên giường đất, "Tiểu Thừa, anh có thể thả em đi không? Em nhớ cha mẹ em, còn có Tiểu Thầm và Tiểu Ngôn nữa, đợi em trở về, em sẽ cho anh hết tiền của em được không? Em cũng cho anh tiền của Tiểu Thầm, em biết anh ấy để tiền ở đâu."
Nguyên Thừa quay mắt đi, mở nắp nồi rồi đổ thêm thứ gì đó vào trong nồi, sau đó lại cho thêm một lượt đường và nước tương.
Đậy nắp nồi lại, Nguyên Thừa đi tới bên giường đất, hỏi cậu: "Em đã thông minh như vậy, anh kiểm tra em một câu hỏi."
"Anh nói đi." Giang Quả vừa nghe cậu ta muốn kiểm tra mình, lập tức quên hết chuyện khác, bày ra dáng vẻ muốn chứng minh bản thân, ưỡn cái ngực nhỏ lên.
"Em có biết đây là nơi nào không?" Nguyên Thừa hỏi cậu.
Khuôn mặt nhỏ của Giang Quả lập tức xị xuống: "Sao em biết được chứ."
"Đây là thôn Lý Gia, trấn Ninh Bắc." Nguyên Thừa hất cằm, "Nói lại một lần anh nghe."
"Mấy chữ nào?" Giang Quả hỏi.
Nguyên Thừa lại cầm que nhóm lửa lên viết lên tường, Giang Quả đọc một lần: "Thôn Lý Gia, trấn Ninh Bắc."
"Nhớ chưa?" Nguyên Thừa hỏi.
"Nhớ rồi." Giang Quả gật đầu.
Nguyên Thừa lau đi chữ viết trên tường: "Nói lại một lần nữa."
"Trấn Ninh Bắc, thôn Lý Gia." Giang Quả ngẩng đầu lên, "Em thông minh lắm đó."
"Còn nhớ số điện thoại nhà không?" Nguyên Thừa lại hỏi.
"Đương nhiên là nhớ rồi, em nhớ số điện thoại nhà, nhớ số điện thoại của Tiểu Thầm, còn biết cả số điện thoại của Tiểu Ngôn nữa." Giang Quả cười đến híp cả mắt, "Tiểu Thừa, em nói cho anh biết nhé, Tiểu Thầm trốn trong chăn học thuộc số điện thoại của Tiểu Ngôn, nên em cũng học thuộc luôn, em thấy em thuộc nhanh hơn anh ấy."
"Đọc lại một lần anh nghe." Nguyên Thừa nói.
Giang Quả ra vẻ khoe khoang đọc lại toàn bộ số điện thoại của người trong nhà một lượt, Nguyên Thừa lại đột nhiên hỏi: "Đây là đâu?"
Giang Quả ngẩn người một chút, sau đó đắc ý nói: "Trấn Ninh Bắc thôn Lý Gia."
Nguyên Thừa không nói thêm gì nữa, quay lại bên bếp tiếp tục nhóm lửa.
Hai người nói chuyện được một lúc, Giang Quả cũng không còn sợ cậu ta nữa, bò xuống khỏi giường đất, đi tới bên cạnh cậu ta, kéo góc áo cậu ta, nhỏ giọng nói: "Anh trai nhỏ, anh có phải cũng bị bắt cóc không, hay là hai chúng ta cùng chạy đi nhé."
Nguyên Thừa nhìn cậu một cái, đột nhiên cầm tay Giang Quả lên bỏ vào miệng cắn thật mạnh.
Giang Quả "oa" một tiếng rồi bật khóc, cậu muốn hất Nguyên Thừa ra, nhưng tay Nguyên Thừa rất khỏe, cậu hoàn toàn không hất ra được, hơn nữa Nguyên Thừa càng cắn càng mạnh, Giang Quả đau đến không chịu nổi, không ngừng đá đấm cậu ta: "Đau quá, anh buông em ra, đồ xấu xa, anh buông em ra..."
Răng của Nguyên Thừa rất sắc, da của Giang Quả lại rất non, mùi máu tanh lan ra trong khoang miệng, Nguyên Thừa liều mạng tăng thêm lực cắn.
Khi Nguyên Thừa cuối cùng cũng buông tay Giang Quả ra, Giang Quả nhìn bàn tay đầy máu của mình khóc đến thở không ra hơi, cậu bò dậy đi về phía cửa, cậu muốn rời khỏi đây, rời khỏi người đáng sợ này.
Nguyên Thừa cũng không để ý tới cậu, tiếp tục bỏ củi vào đáy bếp, mùi thơm của thịt kho tàu đã tỏa ra.
Giang Quả mở cửa phòng ra, nhìn một cái chỉ thấy một mảng trắng xóa, gió lạnh quất lên mặt như dao cắt, bên ngoài nhà ngay cả một dấu chân cũng không nhìn thấy.
Giang Quả do dự đóng cửa lại rồi lùi trở về, cậu khóc bò lên giường đất, co rúm trong góc, dùng ống tay áo cẩn thận lau máu trên tay, cậu đau quá...
Giang Quả khẽ thổi vào vết thương, nước mắt như những hạt châu đứt dây lộp bộp rơi xuống bàn tay, cậu thật sự đau quá, cậu rất nhớ cha mẹ, nhớ Tiểu Thầm, cũng nhớ Tiểu Ngôn.
Nguyên Thừa liếc nhìn đứa trẻ trên giường đất, trên gương mặt lạnh lùng đột nhiên lộ ra một nụ cười kỳ quái, kéo căng vết sẹo trên mặt, khiến đứa trẻ gầy gò này trông vừa âm u vừa đáng sợ.
Giang Quả ngẩng đầu nhìn thấy nụ cười đó, sợ hãi co rúm vào góc, nhưng cho dù rất sợ, cậu vẫn lấy hết dũng khí hét lên: "Em ghét anh."
Nguyên Thừa cụp mắt bỏ củi vào dưới bếp lò, cậu nghĩ, đứa nhóc thối này sau này chỉ cần nhìn thấy dấu răng đó sẽ nhớ tới trên thế giới này từng tồn tại một người tên là Nguyên Thừa nhỉ.