Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 76: Duyên phận.

Suốt một tuần này, thời gian rảnh của Giang Thầm đều dùng để bổ túc "bài học", muốn thể hiện bản lĩnh trước mặt Ngôn Phi.

Một tuần trôi qua rất nhanh, đến thứ Bảy, Ngôn Phi và Giang Thầm tới tòa nhà số 10 căn 802 trước.

Trong lúc Ngôn Phi đo đạc căn hộ, Giang Thầm đi lung tung trong nhà, căn nhà thô với nền xi măng chẳng nhìn ra được gì, nhưng Giang Thầm vẫn luôn cảm thấy có một cảm giác quen thuộc nào đó.

"Chỗ này, anh muốn làm một căn bếp mở." Giang Thầm chỉ vào vị trí phòng ăn, khoảng thời gian này hắn xem Ngôn Phi thiết kế nhà cửa nên cũng có khá nhiều hiểu biết riêng về việc trang trí nội thất, hắn rất hứng thú với kiểu bếp mở.

Ngôn Phi liếc nhìn một cái rồi nói: "Chỗ đó không thể làm bếp mở được."

"Tại sao?" Giang Thầm hỏi.

"Bên trong chẳng phải có bếp rồi sao?"

"Đập tường đi, tự làm một cái chẳng được à, chẳng lẽ làm khó được em?" Giang Thầm không để tâm.

"Im miệng đi, chuyện sửa nhà này anh không có quyền phát biểu." Ngôn Phi nói.

"Tại sao?" Giang Thầm không vui, "Nơi sau này hai chúng ta ở, tại sao anh không có quyền phát biểu?"

"Bởi vì em muốn cho anh một bất ngờ."

Giang Thầm: "......"

Còn định nhân cơ hội kiếm chút lợi ích, một câu đã chặn họng hắn, nhưng lại có chút vui vẻ.

"Chỗ này." Ngôn Phi kéo Giang Thầm ra ban công, "Phải đặt một chiếc ghế nằm, còn phải bày thêm một cái bàn nhỏ."

"Chỗ này..." Ngôn Phi chỉ vào góc phòng khách, "Phải lắp một chiếc đèn tường nhỏ..."

"Khoan đã, khoan đã..." Giang Thầm nhíu mày, "Không phải em nói muốn cho anh một bất ngờ sao, vậy sao lại giới thiệu với anh nữa?"

Ngôn Phi trừng hắn: "Anh có nghe không?"

"Nghe, nghe, em quyết là được."

Ngôn Phi dẫn Giang Thầm đi một vòng quanh nhà, nói gần hết kế hoạch sửa chữa của mình, Giang Thầm lại nhíu mày: "Phong cách sửa chữa này có vẻ khác xa phong cách thiết kế của em cả vạn tám nghìn dặm ấy, chẳng có gì mới mẻ cả."

"......" Ngôn Phi xua tay, "Em quyết."

Giang Thầm: "......"

Nếu không phải lát nữa hắn có việc lớn phải làm, bây giờ hắn đã muốn đánh nhau với Ngôn Phi một trận rồi, người này quá đáng ghét.

Ra khỏi căn 802, hai người cố ý đi ra từ cổng của một khu dân cư khác, không đi ngang qua siêu thị nhỏ.

"Đi đâu, ăn cơm à?" Ngôn Phi cố ý hỏi.

"Ăn cái đầu em." Bàn tay đặt phía sau Ngôn Phi của Giang Thầm sờ lên lưng cậu một cái, ghé sát lại nhỏ giọng nói, "Anh đặt phòng rồi."

Một câu nói khiến nhiệt độ trong xe đột ngột tăng lên, Ngôn Phi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không nhịn được cười một tiếng.

Đúng là thằng nhóc mới lớn.

Đương nhiên, chính cậu bây giờ cũng là một thằng nhóc mới lớn.

Vừa đến khách sạn, Giang Thầm đóng cửa lại rồi ném hai món đồ lên giường.

Ngôn Phi liếc mắt nhìn, ôi chà, có chuẩn bị bài đấy.

Giang Thầm ôm Ngôn Phi từ phía sau, hôn lên cổ cậu một cái rồi khàn giọng nói: "Anh cảm thấy mình sắp nhịn đến phát điên rồi."

Ngôn Phi cười một tiếng, đưa tay sờ sờ cánh tay hắn.

Hô hấp của Giang Thầm lập tức trở nên dồn dập, bước lên một bước trực tiếp ép Ngôn Phi xuống giường.

Cho dù Giang Thầm đã chuẩn bị kỹ đến đâu, đã muốn thể hiện trước mặt Ngôn Phi đến mức nào, cũng không thoát khỏi việc một chàng trai trẻ lần đầu nếm trải chuyện ấy không chịu nổi k*ch th*ch, cho nên lần "chiến đấu" đầu tiên kết thúc vô cùng nhanh chóng.

May mà Ngôn Phi cũng chẳng khá hơn hắn là bao, Giang Thầm mới cảm thấy cân bằng hơn một chút.

Đương nhiên, chàng trai trẻ tuy nhanh nhưng hồi phục cũng nhanh, về sau Giang Thầm sợ làm Ngôn Phi bị thương nên cũng không dám làm gì thêm.

Hai người ở lì trong khách sạn gần nửa ngày, mãi đến lúc chạng vạng vì đói không chịu nổi mới bò dậy khỏi giường.

Ngôn Phi đi tắm một lát, lúc đi ra thì thấy Giang Thầm chỉ mặc một chiếc q**n l*t, miệng ngậm điếu thuốc đứng bên cửa sổ gọi điện thoại.

Vòng eo săn chắc, thân hình thon dài, ngay cả động tác lười biếng hút thuốc cũng mang theo hơi thở mê hoặc, Ngôn Phi tựa vào cửa nhìn hắn, trong lòng là cảm giác thỏa mãn khó diễn tả thành lời.

Giang Thầm nghiêng đầu nhìn cậu một cái rồi nói với người ở đầu dây bên kia: "Im miệng, không được khóc, một tiếng nữa bảo ông ngoại đưa em ra ngoài, anh tới đón."

Thấy Giang Thầm cúp điện thoại, Ngôn Phi hỏi: "Quả Quả à?"

"Ừm." Giang Thầm gật đầu, đi tới ôm lấy eo Ngôn Phi rồi hôn lên môi cậu, hai người trao nhau một nụ hôn ngắn ngủi, Giang Thầm mới nói, "Thằng bé đang ở nhà ông ngoại, cứ nhất quyết đòi anh tới đón."

"Đi đi, lâu rồi em cũng chưa gặp nó, anh mau đi tắm đi, em đói chết rồi." Ngôn Phi nói.

Giang Thầm nhìn ra phía sau cậu một cái rồi do dự hỏi: "Em có chỗ nào không thoải mái không? Hay để anh xem lại nhé, anh còn mua thuốc bôi cho em nữa..."

"Im miệng đi." Vành tai Ngôn Phi hơi đỏ lên.

Giang Thầm không nhịn được bật cười, lại nhào tới cắn lên môi cậu một cái, Ngôn Phi mắng: "Đ* c*m th*."

Hai người thu dọn một chút rồi rời khỏi khách sạn, vào một quán mì kéo sợi bên cạnh khách sạn ăn một bát mì nóng hổi.

Ăn xong bát mì, Ngôn Phi mới cảm thấy mình sống lại, Giang Thầm cầm khăn giấy định lau miệng cho cậu thì bị Ngôn Phi vỗ một cái làm bật tay ra.

Giang Thầm: "......"

Muốn hầu hạ em một chút mà em còn không lĩnh tình.

Ăn no uống đủ xong, hai người gọi xe đi đón Giang Quả.

Giang Thầm tinh thần phơi phới, nhưng Ngôn Phi bị giày vò cả nửa ngày nên có phần lười biếng, nhất là cảm giác khó chịu ở một vài chỗ khiến cậu ngồi không được thoải mái.

Giang Thầm dịch lại gần cậu một chút, Ngôn Phi cũng chẳng khách sáo, trực tiếp dựa một nửa trọng lượng cơ thể lên người hắn.

Giang Thầm liếc nhìn tài xế một cái rồi đưa tay ra sau eo Ngôn Phi, không nặng không nhẹ xoa bóp cho cậu.

Khi hai người tới cổng khu dân cư nhà ông ngoại Giang Quả thì trời đã bắt đầu tối, trước đây mỗi lần Giang Thầm tới đón Giang Quả, ông ngoại của thằng bé đều dẫn Giang Quả đứng đợi ở cổng khu dân cư, Giang Thầm thậm chí không cần xuống taxi, đón người xong là đi luôn, nhưng hôm nay bên đường không nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé nhảy nhót kia, ngược lại trước siêu thị ở cổng khu dân cư lại tụ tập một đám đông.

Ngôn Phi và Giang Thầm đều không có hứng thú xem náo nhiệt, xuống xe xong liền định vào khu dân cư đón Giang Quả, mới đi được vài bước đã nghe trong đám đông truyền ra tiếng khóc gọi thảm thiết: "Làm ơn giúp tôi với, giúp tôi tìm đứa bé..."

Sắc mặt Giang Thầm thay đổi, mặc dù không quá quen thuộc, nhưng hắn vẫn nhận ra giọng nói đang gào khóc đó là giọng của bà ngoại Giang Quả.

Ngôn Phi thấy Giang Thầm chạy vào đám đông thì cũng vội vàng đi theo.

Tách đám đông ra, chỉ thấy một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi đang nằm dưới đất, mắt nhắm nghiền, môi tái nhợt, bên cạnh là một người phụ nữ được chăm sóc rất tốt đang ngồi xổm trên đất, Ngôn Phi chỉ liếc một cái đã nhận ra bà, đó là mẹ của Liễu Phượng, bởi vì hai người rất giống nhau.

"Bà ngoại, có chuyện gì vậy?" Giang Thầm sốt ruột hỏi.

Bà ngoại của Giang Quả nhìn thấy Giang Thầm thì kích động hẳn lên, một phát túm lấy tay hắn, lo lắng kêu lên: "Quả Quả không thấy đâu nữa rồi, ông ngoại nó ngất rồi, cháu mau đi tìm Quả Quả đi..."

Ngôn Phi ngồi xổm xuống kiểm tra tình trạng của ông ngoại Giang Quả, bên cạnh có người hô lên: "Đã gọi 120 rồi, xe cứu thương sắp tới."

Ngôn Phi nhanh chóng cởi cúc cổ áo sơ mi và nới lỏng thắt lưng cho ông ngoại Giang Quả, nâng cao hai chân ông lên, đồng thời bảo đám đông tránh ra để không khí lưu thông.

Mà bên tai, bà ngoại Giang Quả cũng đang giải thích chuyện đã xảy ra.

Ông ngoại Giang Quả giống như mọi lần, thu dọn đồ đạc cho Giang Quả rồi dẫn thằng bé ra cổng khu dân cư đợi Giang Thầm, đến cổng thì phát hiện Giang Quả quên đeo găng tay, ông xót cháu ngoại bị lạnh tay nên vào siêu thị mua găng tay cho thằng bé.

Còn Giang Quả thì đứng ngoài cửa chơi với hai đứa trẻ nhà ông chủ siêu thị.

Đợi đến khi ông ngoại Giang Quả mua găng tay xong đi ra, ba đứa trẻ trước cửa chỉ còn lại hai.

Ban đầu ông ngoại Giang Quả còn tưởng Giang Quả trốn đi để đùa với mình, ai ngờ hai đứa nhỏ kia lại nói Giang Quả bị một chiếc xe chở đi mất rồi.

Ông ngoại Giang Quả lúc đầu còn tưởng là Giang Thầm tới rồi đón Giang Quả đi, nhưng nghĩ lại thì Giang Thầm sao có thể đón Giang Quả mà không nói với ông chứ, nhận thức đó khiến huyết áp ông tăng vọt trong nháy mắt, nhất thời không chịu nổi nên ngất đi.

Ông chủ siêu thị còn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra, trước tiên gọi điện cho bà ngoại Giang Quả, rồi mới thành tình huống hiện tại.

Ông ngoại Giang Quả chỉ là nhất thời hoảng sợ quá độ nên ngất xỉu, lúc này dần dần tỉnh lại, vừa tỉnh đã sốt ruột nói: "Quả Quả, tìm Quả Quả."

"Ông ngoại, ông đừng sốt ruột, trước tiên hãy bình tĩnh lại đã." Trong lòng Ngôn Phi cũng rất lo lắng, nhưng chỉ có thể trấn an ông trước.

Giang Thầm gọi điện cho Giang Thiên Mậu, nhanh chóng giải thích tình hình, lúc này xe cứu thương cũng đã tới, ông ngoại Giang Quả không muốn đi bệnh viện, chỉ muốn tìm Quả Quả, cuối cùng bị Giang Thầm cưỡng ép đưa lên xe cứu thương, ông chủ siêu thị thấy vậy liền đi cùng bà ngoại Giang Quả.

Giang Thầm và Ngôn Phi không đi theo, lúc này chuyện quan trọng nhất là phải tìm được Giang Quả.

Giang Thầm đi điều tra camera giám sát của khu dân cư, còn Ngôn Phi thì tìm hai đứa trẻ đã chơi cùng Giang Quả.

Hai đứa bé trông khoảng năm sáu tuổi, thấy Ngôn Phi hỏi cũng không sợ hãi: "Là loại xe tải nhỏ giống nhà cháu ấy, vừa dừng lại là đã bế Quả Quả lên xe luôn."

"Các cháu có nhớ biển số xe không?" Ngôn Phi hỏi.

Hai đứa trẻ vẫn còn quá nhỏ, lúc đó căn bản chưa kịp phản ứng gì.

Trong lúc đó, Giang Thiên Mậu và Liễu Phượng đã tới, mấy người cùng nhau vào phòng bảo vệ của khu dân cư xem camera giám sát, vừa bước vào, Giang Thầm đã sa sầm mặt nói: "Báo cảnh sát đi."

Đây là một khu dân cư cũ, ban quản lý không được tốt, camera trong phòng bảo vệ chẳng quay được gì, còn camera bên đường thì phải do cơ quan chức năng mới có quyền trích xuất.

Trong đoạn camera mà cảnh sát trích xuất được, bọn họ nhìn thấy chiếc xe tải nhỏ đó, xe dừng bên đường, cửa xe mở ra, có người nhanh chóng bế Giang Quả lên xe, sau đó chiếc xe rời đi.

Con đường này chỉ có duy nhất một camera giám sát, mà biển số xe lại bị che khuất, sau khi liên tục trích xuất thêm vài đoạn camera khác, bọn họ cũng không thể tìm thấy tung tích chiếc xe nữa.

Giang Thiên Mậu và Giang Thầm đều rất bình tĩnh, ngay cả Liễu Phượng cũng trấn tĩnh gọi điện cho anh trai mình, bảo ông tới bệnh viện ở cùng cha mẹ bà.

Chỉ có Ngôn Phi tựa vào tường, tay chân lạnh ngắt.

Chuyện này, cậu chưa từng nghe Giang Thầm nhắc tới, cũng chưa từng nghe Giang Quả kể qua, là kiếp trước không hề xảy ra chuyện này, hay thực ra đây chỉ là một chuyện rất nhỏ, không đáng nhắc tới?

Không, nhất định là chưa từng xảy ra.

Giang Quả rất thông minh, lại còn là một cậu nhóc lắm lời, kiếp trước lúc rảnh rỗi thằng bé rất thích lải nhải với Ngôn Phi về chuyện hồi nhỏ của mình, nếu từng xảy ra chuyện lớn như vậy, Giang Quả nhất định sẽ nhớ.

"Có thể là bắt cóc trẻ em, nhưng khả năng lớn nhất vẫn là bắt cóc tống tiền." Viên cảnh sát nhìn Giang Thiên Mậu rồi nói, "Mọi người tự nghĩ lại xem, có từng đắc tội ai không? Hoặc có khả năng là người quen gây án không?"

Lúc đó có tổng cộng ba đứa trẻ trạc tuổi nhau, nhưng đối phương chỉ mang Giang Quả đi, cho nên khả năng bắt cóc tống tiền lớn hơn khả năng buôn bán trẻ em.

"Có, Trần Mỹ Lan." Dù Liễu Phượng cố tỏ ra bình tĩnh đến đâu, giọng nói vẫn mang theo run rẩy, "Chắc chắn là bà ta."

Phía cảnh sát lập tức cho người điều tra Trần Mỹ Lan, đồng thời bắt đầu lập chốt kiểm tra, cử người tới bến xe và ga tàu tìm kiếm.

Thư ký của Giang Thiên Mậu cũng bố trí người phối hợp với cảnh sát tìm người, còn người nhà họ Giang đều ở lại trong nhà không đi đâu, bởi bọn họ nghiêng về khả năng đây là một vụ bắt cóc tống tiền hơn.

Nếu là bắt cóc tống tiền thì vì tiền, như vậy vẫn còn khả năng thương lượng.

"Đăng quảng cáo." Giang Thầm đột nhiên lên tiếng.

Giang Thiên Mậu ngẩng đầu nhìn hắn: "Cái gì?"

"Đăng thật nhiều quảng cáo, bến xe, ga tàu, tất cả những nơi có thể phát quảng cáo, nếu là buôn bán trẻ em thì có thể bọn chúng không biết giá trị của Giang Quả, chúng ta treo thưởng, chỉ cần đưa đứa trẻ trở về sẽ nhận được hai triệu tệ, còn kiếm được nhiều hơn bán đứa trẻ." Một khi đứa trẻ bị đưa ra khỏi thành phố, muốn tìm lại sẽ rất khó.

Giang Thiên Mậu lập tức hiểu ý của Giang Thầm, gọi điện dặn dò người đi làm.

Còn phía cảnh sát đang lắp đặt thiết bị trong nhà họ Giang, nếu là bắt cóc tống tiền thì bọn bắt cóc nhất định sẽ gọi điện đòi tiền chuộc, cho nên cần định vị và truy vết...

Ngôn Phi ép bản thân phải bình tĩnh lại, chuyện này có liên quan đến Trần Mỹ Lan và Giang Tư Ninh hay không, hay chỉ đơn thuần là một vụ bắt cóc?

Ngôn Phi lấy điện thoại ra gọi cho Mạc Bạch Xuyên, sau khi nghe xong, Mạc Bạch Xuyên trầm giọng nói: "Tôi đi tìm Giang Tư Ninh."

"Đợi một chút." Ngôn Phi nhíu mày, "Anh... có biết chuyện này không?"

Mạc Bạch Xuyên lập tức hiểu ý Ngôn Phi: "Không biết, trong vụ án mà tôi biết không có chuyện Giang Tư Ninh bắt cóc Giang Quả, Trần Mỹ Lan cũng không có."

"Tôi đi tìm Giang Tư Ninh trước, mọi người chờ điện thoại đi, nhìn tình hình hiện tại thì khả năng bắt cóc tống tiền lớn hơn, nghe lời cảnh sát, đừng tự ý hành động."

Giang Thầm gọi điện cho Nam Thanh, Nam Thanh tập hợp Ngũ Soái và những người khác đi tìm đứa trẻ khắp nơi, còn người nhà họ Giang vẫn luôn chờ điện thoại, chờ suốt một đêm, mãi đến khi trời sáng ngày hôm sau cũng không nhận được bất kỳ cuộc gọi nào, mà những người đi tìm kiếm cũng không có kết quả.

Ban đầu Liễu Phượng còn khá bình tĩnh, nhưng đến bây giờ đã hoàn toàn suy sụp, chỉ là vẫn cố gượng không chịu nghỉ ngơi, nhìn cả người như chỉ còn một hơi thở chống đỡ.

Cho dù là phía cảnh sát hay phía Mạc Bạch Xuyên, về cơ bản đều xác định chuyện này có lẽ không liên quan đến Trần Mỹ Lan và Giang Tư Ninh, Trần Mỹ Lan mấy ngày nay vẫn đi làm đều đặn, còn Giang Tư Ninh cũng luôn ở trường học, cuối tuần thì ở nơi làm thêm, không có bất kỳ điểm gì bất thường.

Mạc Bạch Xuyên cũng đang ở bên ngoài giúp liên hệ người tìm kiếm đứa trẻ, Ngôn Phi gọi điện bảo anh ta tới nhà họ Giang.

Ngôn Phi xoa mặt rồi nói với Mạc Bạch Xuyên: "Anh kể hết những gì anh biết cho tôi nghe đi, chúng ta cần đối chiếu lại."

Lần gặp trước hai người đều đề phòng lẫn nhau, rất nhiều chuyện chưa nói rõ, nhưng đến thời điểm này rồi, không còn bất cứ điều gì cần phải giấu giếm nữa.

Mạc Bạch Xuyên nói: "Vụ án mà chúng tôi điều tra chủ yếu liên quan đến một số hành vi vi phạm pháp luật trong công ty của Giang Tư Ninh, vì thế mới lần ra ân oán giữa cậu ta và Giang Thầm, tiện thể điều tra thêm một chút."

Mạc Bạch Xuyên kể hết những gì mình biết ra, theo lời kể của anh ta, chân mày Ngôn Phi càng lúc càng nhíu chặt hơn.

Những điều Mạc Bạch Xuyên nói thật ra Ngôn Phi đều biết, chẳng qua là chuyện Giang Tư Ninh vào làm trong công ty nhà họ Giang, sau đó Giang Thiên Mậu vì hối lộ mà ngồi tù, công ty nhà họ Giang sụp đổ, rồi Giang Tư Ninh tự mình gây dựng một công ty riêng, Giang Thiên Mậu chết trong tù, Giang Thầm bắt đầu đối đầu gay gắt với Giang Tư Ninh, cho đến việc Liễu Phượng có thể đã nắm được chứng cứ nên gặp tai nạn xe cộ.

Trước đây đây chỉ là suy đoán của riêng Ngôn Phi, còn bây giờ Mạc Bạch Xuyên đã cho cậu câu trả lời khẳng định, vụ tai nạn xe đó đúng là do Giang Tư Ninh thuê người gây ra.

Còn Giang Quả thì là kiệt tác của Trần Mỹ Lan.

Tất cả mọi chuyện đều là những gì Ngôn Phi từng suy đoán, mà bây giờ Mạc Bạch Xuyên đã xác nhận chúng.

Nhưng ngoài những điều đó ra thì không còn gì nữa.

Ngôn Phi không tìm thấy bất kỳ manh mối nào từ đó, nhưng trong lòng cậu luôn có một tiếng nói gào thét rằng chuyện này chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến gia đình Giang Tư Ninh.

Rốt cuộc sai ở đâu?

Theo cách hiểu của cả Ngôn Phi và Mạc Bạch Xuyên, Trần Mỹ Lan và Giang Tư Ninh hoàn toàn không có lý do gì để bắt cóc Giang Quả.

"Nếu thật sự là bắt cóc, tôi có thể biết là ai làm."

Trong phòng khách đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc.

Ngôn Phi và Mạc Bạch Xuyên cùng ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy Giang Tư Ninh đang đứng đó, cụp mắt xuống nói: "Cha ruột của tôi tên là La Đại Quang, ông ta là một tên h**p dâm, hai mươi năm trước ông ta bị kết án vì tội h**p dâm và ngồi tù mười năm, mười năm trước được thả ra, nửa năm gần đây ông ta thường xuyên uy h**p đòi tôi đưa tiền, nhưng khoảng thời gian này tôi đã không còn tiền để đưa cho ông ta nữa, cho nên nếu thật sự là vì tiền, tôi nghĩ rất có thể ông ta đã bắt cóc Quả Quả."

Sau khi nhận được thông tin này, cảnh sát lập tức hành động.

Lúc này Giang Thiên Mậu cũng không còn tâm trí để ý đến Giang Tư Ninh nữa, càng không có thời gian kinh ngạc trước chuyện La Đại Quang tìm tới Giang Tư Ninh, lập tức phối hợp với cảnh sát điều tra La Đại Quang.

Ngôn Phi đột nhiên nhìn về phía Mạc Bạch Xuyên: "Chuyện này anh biết không?"

Mạc Bạch Xuyên cũng sa sầm mặt: "Không biết, trong hồ sơ về Giang Tư Ninh không có những chuyện này."

Hô hấp của Ngôn Phi trở nên gấp gáp.

Người cha là kẻ h**p dâm của Giang Tư Ninh đã tìm đến y, vậy tại sao Giang Thầm chưa từng nhắc tới?

Có một người cha như vậy, chắc chắn không thể là người lương thiện, Giang Thầm ở kiếp trước tuyệt đối không thể hoàn toàn không biết gì về chuyện này, vậy tại sao cậu chưa từng nghe hắn nhắc tới?

"Giang Thầm." Ngôn Phi gọi Giang Thầm đã thức trắng cả đêm tới, "Trong giấc mơ của anh có từng mơ thấy chuyện gì liên quan đến cha của Giang Tư Ninh không?"

"Không có." Giang Thầm mệt mỏi lắc đầu, máu đang chảy xuống từ lòng bàn tay hắn.

Vừa nhìn thấy Giang Tư Ninh là hắn lại bực bội, bất đắc dĩ phải dùng dao gọt trái cây rạch một đường trong lòng bàn tay mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được.

Ngôn Phi cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Cậu bắt đầu sợ hãi.

Cậu từng nhìn thấy thiếu niên ấy nằm đó không còn chút sinh khí nào.

Cậu vốn cho rằng kiếp này mình có thể thay đổi tất cả, nhưng những chuyện đang xảy ra trước mắt khiến cậu sợ hãi, cậu sợ mọi cố gắng đều chỉ là vô ích.

"Ngôn Phi, bình tĩnh lại." Giang Thầm đỡ lấy cậu, lúc này toàn thân Ngôn Phi đều đang run rẩy, sắc mặt trắng bệch, trông vô cùng tệ.

Ngôn Phi trượt xuống ngồi dưới đất, lưng tựa vào tường, dùng sức cắn mạnh đầu lưỡi, dùng cơn đau ép bản thân phải bình tĩnh lại.