Công Chúa Xin Hãy Chịu Trách Nhiệm

Chương 2

Mũi dao tì sát vào tim hắn, ta không dám manh động.

 

Ta nói đủ điều, từ tiền đồ cho đến hôn nhân.

 

Ta hỏi có phải trong lòng hắn đã có ai rồi không? Cảm thấy có lỗi với người ta sao?

 

Ngươi cứ nói người đó là ai, ta sẽ đi tìm Hoàng huynh, phong nàng ta làm Quận chúa, bảo đảm cho nàng ấy vinh hoa phú quý cả đời.

 

Bàn tay cầm dao của hắn khựng lại, ngước mắt: "Thần không có ý trung nhân."

 

"Vậy ngươi..."

 

Hắn lại bắt đầu đọc sách thánh hiền, nào là "trung trinh bất khuất", "danh tiết tựa thái sơn", thao thao bất tuyệt.

 

Ta nghe mà đau cả đầu.

 

Phú quý không cần, tiền đồ không màng, hôn nhân cũng chẳng có --

 

Ta hoàn toàn hết cách, lời nói chưa kịp qua não đã thốt ra khỏi miệng.

 

"Vậy rốt cuộc ngươi muốn cái gì? Chẳng lẽ... muốn Bản cung phải chịu trách nhiệm sao?"

 

Nói xong chính ta cũng ngẩn người.

 

Trong phòng đột nhiên im ắng đến đáng sợ.

 

Hắn nhẹ nhàng đặt con dao bạc xuống bàn.

 

Sau đó rũ mắt, hàng lông mi đổ xuống một vệt bóng mờ trên gương mặt.

 

Giọng nói trầm thấp đến mức gần như không nghe thấy:

 

"... Thế này thì được."

 

Ta: "...?"

 

Hắn ngước mắt lên, ánh nhìn trong vắt dừng lại trên khuôn mặt ta.

 

"Điện hạ quả là lời vàng ý ngọc."

 

03

 

Hoàng huynh của ta bật cười.

 

Đầu tiên là bả vai rung lên, sau đó cả người huynh ấy đều run rẩy theo.

 

Giống như hoàn toàn bó tay, lại giống như đã phát đ.i.ê.n rồi.

 

Đang cười, tiếng cười bỗng nhiên im bặt.

 

Huynh ấy thu lại biểu cảm, chỉ tay vào ta mà mắng:

 

"Triệu Trường Doanh, muội giỏi lắm... giỏi thật đấy."

 

Huynh ấy mắng suốt một nén nhang, từ "hoang đường" mắng đến "hỗn chướng".

 

Mắng ta xong, huynh ấy lại quay sang vỗ vai Lục Nguyên Hối, nói một cách đầy thâm trầm:

 

"Lục khanh à, ngươi khổ luyện đèn sách hơn hai mươi năm, sớm tối chuyên cần, khó khăn lắm mới có ngày thành danh."

 

Huynh ấy khựng lại một chút rồi thở dài: "Làm Phò mã rồi, e là từ nay về sau thật sự vô duyên với chốn triều đường."

 

Hoàng đế vốn là người tiếc tài, hạng người thực tế lại bướng bỉnh như Lục Nguyên Hối chính là kiểu người huynh ấy ưng ý nhất.

 

 

 

Lục Nguyên Hối nghe xong, ánh mắt vẫn bình thản, bắt đầu lên tiếng.

 

"Bệ hạ, thần là một người truyền thống."

 

"Từ nhỏ thần đã đọc sách thánh hiền, biết liêm sỉ, trọng danh tiết."

 

"Chuyện đã đến nước này, chẳng qua cũng chỉ có hai con đường."

 

Giọng hắn không cao, từng câu từng chữ vang lên như tiếng gõ mõ.

 

"Một là, thần chếc. Vừa để giữ trọn khí tiết của thần, vừa tránh làm tổn hại thanh danh của Điện hạ."

 

Chân mày hoàng huynh ta giật lên một cái.

 

"Hai là," Lục Nguyên Hối quay sang nhìn ta, ánh mắt kiên định, "thành thân."

 

"Đã có thực tế phu thê thì nên gánh vác cái danh phu thê."

 

"..."

 

Hoàng huynh ta nghẹn lời.

 

Huynh ấy há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

 

Có lẽ huynh ấy chưa từng thấy vị Trạng nguyên nào cứng nhắc đến mức này.

 

Không khí im lặng trong chốc lát.

 

Hoàng huynh day day thái dương rồi nhìn ta, ánh mắt như muốn nói:

 

Tự muội gây ra, tự muội lo mà giải quyết.

 

Cổ họng ta khô khốc.

 

Ta nhìn Lục Nguyên Hối, mặt hắn không chút biểu cảm, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

 

Cái dáng vẻ đó rõ ràng là đang bảo: "Điện hạ cứ tự nhiên, dù sao thần cũng có thể đi chếc bất cứ lúc nào."

 

Ta thấy da đầu mình tê rần.

 

Hồi lâu sau mới nghe thấy giọng mình vang lên một cách khô khốc:

 

"... Được."

 

"Cưới."

 

"Bản cung cưới ngươi."

 

Nói xong, chính ta cũng tự ngẩn người ra.

 

Lục Nguyên Hối lại đột ngột cúi người, hành lễ một cách cực kỳ đoan chính.

 

"Tạ Điện hạ rủ lòng thương."

 

04

 

Hoàng huynh dẫn chúng ta về điện để viết thánh chỉ.

 

Lục Nguyên Hối đứng ngay cạnh bàn thư án quan sát, ánh mắt hắn như cái thước đo, quét qua từng chữ một.

 

Ngòi bút của hoàng huynh khựng lại, huynh ấy ngẩng lên hỏi: "Lục khanh, ngươi có ý kiến gì sao?"

 

Lục Nguyên Hối suy nghĩ một chút.

 

"Có ạ."

 

"Xin Bệ hạ gia ân thêm một điều, trong vòng ba năm, Trường công chúa không được hòa ly với thần, cũng không được hưu phu."

 

Hoàng huynh: "..."

 

Ta suýt thì sặc: "Dựa vào cái gì chứ?!"

 

Lục Nguyên Hối quay lại nhìn ta: "Trinh tiết đã mất, nếu còn bị ruồng bỏ, thần chỉ có một con đường chếc."

 

Lại thế nữa rồi.

 

Ta im bặt.

 

Hoàng huynh vỗ vỗ mặt, cam chịu viết thêm câu đó vào.

 

Thánh chỉ viết xong, đóng dấu.

 

Lục Nguyên Hối dùng hai tay nhận lấy, xem xét kỹ lưỡng tới ba lần.

 

Sau đó cúi người: "Tạ Bệ hạ thành toàn. Thần xin cáo lui."

 

Đi được hai bước, hắn lại dừng chân, ngoảnh đầu nhìn ta.

 

"Điện hạ, theo quy củ, đêm nay thần nên dọn vào phủ Trường công chúa."

 

"... Hả?"

 

"Để tiện bề chuẩn bị." Hắn rủ mắt xuống, "Cũng là để đề phòng Điện hạ đổi ý."

 

Nói xong, hắn đi thật.

 

Ta trợn mắt nhìn hoàng huynh.

 

Hoàng huynh ngả người ra lưng ghế:

 

"Đừng nhìn huynh, muội tự chuốc lấy đấy."

 

Ta bướng bỉnh: "Muội không cho hắn dọn tới!"

 

"Thế thì muội cứ thử xem," hoàng huynh cười lạnh, "để xem tối nay hắn treo cổ trên xà nhà hay là đâm đầu vào cổng phủ của muội."

 

Ta: "..."

 

05

 

Ngay đêm đó Lục Nguyên Hối đã dọn tới.

 

Ta cố ý sắp xếp chỗ ở của hắn tại phía Tây cùng của phủ đệ.

 

Cách viện chính của ta một cái ao và hai tòa giả sơn.

 

Nhưng cũng chẳng ngăn được việc hắn tự có chân bò sang đây.

 

Trưa hôm sau, ta vừa mới mở mắt đã nghe thấy thị nữ thấp giọng bẩm báo: "Điện hạ, Lục... Lục đại nhân đang ở bên ngoài chờ ạ."

 

Lục Nguyên Hối mặc một bộ thường phục đơn sắc, tay xách một chiếc hộp thức ăn.

 

"Điện hạ."

 

Hắn đưa cái hộp tới.

 

Hộp thức ăn mở ra, bên trong có mấy loại điểm tâm được làm vô cùng tinh xảo.

 

Bánh quế hoa trong suốt, đoàn tử gạo nếp tròn trịa, còn có một đĩa bánh xốp nhiều lớp, nhìn là thấy giòn tan.

 

Ta không nhận.

 

Mà chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.

 

Hắn khựng lại một chút, cầm lấy một miếng bánh quế hoa tự mình cắn một miếng.

 

Từ từ nuốt xuống.

 

Sau đó ngước mắt lên: "Không có độc."

 

"... Bản cung cũng đâu có bảo là có độc."

 

Ta nhận lấy hộp thức ăn, nhón một miếng bánh xốp nếm thử.

 

Cũng được, lớp vỏ giòn thơm bọc lấy nhân táo đỏ, độ ngọt vừa phải.

 

Lục Nguyên Hối đứng đó, hiên ngang như một cây tùng.

 

"Việc ăn mặc ở đi của Điện hạ, từ nay về sau cứ để thần lo liệu."

 

Ta nhướng mày nhìn hắn.

 

"Cũng xin Điện hạ cho biết thói quen dùng bữa hằng ngày, sở thích khẩu vị và những món cần kiêng kỵ."

 

Ta bắt đầu thấy hứng thú.

 

Được thôi, muốn hầu hạ chứ gì.

 

"Không ăn hành, gừng, tỏi," ta xòe ngón tay đếm, "dù sống hay chín đều không được."

 

Hắn gật đầu.

 

"Không ăn thịt dê vì gây. Cá chỉ ăn hấp thanh đạm, kho tàu ngấy lắm."

 

Hắn lại gật đầu.

 

"Hoa quả chỉ ăn loại giòn, loại mềm oặt thì đừng có chạm vào. Đậu phụ phải non, tôm phải bóc vỏ, không thích ăn trứng gà, hẹ..."

 

Ta càng nói càng nhanh, nhìn đôi lông mày của hắn dần dần nhíu lại.

 

Chút ác ý trêu chọc trong lòng ta trỗi dậy.

 

Trạng nguyên lang à, sách thánh hiền chắc chưa dạy ngươi cách đối phó với một kẻ kén ăn đâu nhỉ.

 

Nói xong, ta chờ đợi xem sắc mặt hắn biến đổi ra sao.

 

Lục Nguyên Hối im lặng một lúc lâu.

 

Sau đó hắn giãn chân mày ra, chỉ nói một câu:

 

"Thần đã rõ."