Công Chúa Xin Hãy Chịu Trách Nhiệm
Chương 1
Ta say rượu cưzỡng ép tân khoa Trạng nguyên lang, ngày hôm sau phẩy tay bảo sẽ bù đắp.
Ngờ đâu hắn quay người rút dây thừng đòi trzeo cổ, ta vội hứa cho hắn vàng bạc, cửa tiệm, phủ đệ lớn.
Hắn buông dây nhưng lại định đzâm đầu vào tường, ta ôm chặt lấy hắn không nhượng bộ: "Hai năm thăng Chánh tam phẩm, ba năm vào Nội các!"
Hắn im lặng rút đzao, ta hoàn toàn hết cách: "Chẳng lẽ... ngươi muốn Bản cung chịu trách nhiệm?"
Hắn thu đao, rũ mắt khẽ đáp: "... Thế này thì được."
---
01
Khi ta dẫn Lục Nguyên Hối vào cung, Hoàng huynh đang cho cá ăn ở ngự hoa viên.
Huynh ấy quay đầu lại nhìn thấy ta, rồi lại nhìn sang vị tân khoa Trạng nguyên phía sau ta.
Thức ăn cho cá trên tay rơi cái "tõm" xuống hồ.
"Hoàng huynh." Ta cắn răng lên tiếng.
Lục Nguyên Hối theo đó hành lễ, tư thái đoan chính, không tìm ra được một chút sai sót nào.
Chỉ là ống tay áo trượt xuống một đoạn, vừa vặn để lộ ra vệt đỏ c.h.ói mắt trên cổ tay --
Đó là dấu vết do sợi dây thừng buộc vào đêm qua, sáng nay mới cởi ra nên vết hằn vẫn chưa tan.
Ánh mắt huynh trưởng ta sáng rực lên.
Khóe miệng huynh ấy giật giật, hít một hơi thật sâu rồi vẫy tay gọi ta: "Triều Hoa, muội qua đây."
Ta lân la bước tới.
Huynh ấy hạ thấp giọng, vẻ mặt đau đớn khôn nguôi:
"Cho dù muội có không vừa mắt hắn đến đâu, cũng không được động thủ đzánh người chứ! Đây là Trạng nguyên đấy! Là thể diện của triều đình!"
Ta còn chưa kịp mở miệng, giọng nói thanh lãnh của Lục Nguyên Hối từ phía sau đã truyền tới:
"Bệ hạ hiểu lầm rồi."
"Trường công Chúa không đánh thần."
"Nàng ấy chỉ là đã ngủ cùng thần thôi."
Hoàng huynh của ta: "..."
Ta nhắm chặt mắt lại.
Đám cá trong hồ quẫy nước tạo nên những vệt sóng lớn.
Huynh trưởng ta túm lấy ta kéo ra sau hòn non bộ, đè thấp giọng gầm lên:
"Triệu Trường Doanh! Muội rốt cuộc đã làm cái gì hả?!"
Chuyện ta làm thực ra cũng rất đơn giản.
Đêm qua dự cung yến, ta uống hơi quá chén, men rượu đang bốc lên đầu.
Đúng lúc bắt gặp Lục Nguyên Hối đang lững thững đi ra ngoài cung, ta chợt nhớ đến hiềm khích cũ vào tháng trước tại bãi săn, khi hắn dám công khai giáo huấn ta là "hành sự quá khích, mất đi thể thống".
Đầu óc nóng lên, ta liền sai người "mời" hắn qua phủ.
Lúc đầu chỉ là mắng.
Mắng hắn giả thanh cao, ra vẻ chính trực, mắng hắn là đồ mọt sách mà dám dạy đời Bản cung.
Chậc, quả thực hắn trông còn tuấn tú hơn vị Thám hoa khóa này đến vài phần.
Đôi mắt trong trẻo, cánh môi mím chặt, hắn chẳng thốt lên lời nào mà cứ để mặc cho ta mắng nhiếc.
Mắng hồi lâu, giọng ta dần nhỏ xuống.
Mắng một lúc... ta liền không kiềm chế được bản thân.
02
Giữa đêm, ta có tỉnh rượu một lần.
Ánh nến vẫn còn chập chờn, dây buộc áo lót của Lục Nguyên Hối đã bị ta giật đứt.
-- Trên người hắn in hằn những vết đỏ đậm nhạt khác nhau.
Còn có hai dấu răng rõ mồn một.
Đầu óc ta trống rỗng trong chốc lát, có chút hoảng hốt.
Nhưng nghĩ lại -- ta lại thấy nhẹ lòng.
Hoảng cái gì chứ.
Nhà họ Triệu chúng ta sóng gió gì mà chưa từng thấy qua.
Ông nội ta thích vợ người khác.
Phụ thân ta cướp tẩu tẩu góa.
Hoàng huynh ta tam cung lục viện đều không cần, chỉ thích làm nhân tình cho người ta, ba năm rồi vẫn chưa được "danh chính ngôn thuận".
Ta đường đường là Trường Chúa, chẳng qua là ngủ cùng một vị Trạng nguyên lang, thì đã là gì?
Gia phong vốn dĩ là thế.
Thế là ta lại đưa tay ôm lấy eo hắn, nhắm mắt ngủ tiếp.
Toàn thân hắn cứng đờ, nhưng không hề vùng vẫy.
Cho đến khi trời sáng hẳn.
Ta ngồi dậy, thong thả mặc quần áo.
Lục Nguyên Hối cũng đã tỉnh, hắn bất động nhìn chằm chằm l*n đ*nh màn.
"Được rồi," ta phẩy tay, "chuyện tối qua, Bản cung sẽ bù đắp cho ngươi."
Chân còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, đã nghe thấy tiếng "loảng xoảng" ở phía sau.
Quay đầu nhìn lại, hồn vía ta suýt chút nữa bay mất --
Lục Nguyên Hối không biết bê cái ghế cao từ đâu ra, đang đứng ở trên đó.
Tay cầm sợi dây thừng đêm qua, tung lên xà nhà.
Ta lao tới giữ chặt lấy hắn: "Ngươi làm cái gì thế?!"
Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt tĩnh lặng như nước chzết: "Thần không còn mặt mũi nào để sống tiếp, chỉ cầu một cái chzết để giữ trọn danh tizết, cũng là để thành toàn cho thanh danh của Điện hạ."
Ta cuống đến mức giậm chân: "Chzết cái khỉ gì!"
Ta ngủ với người ta thì coi như là một chuyện phong lưu, nhưng ép chzết người ta thì chính là coi rẻ mạng người.
Hắn mà chzết thật, chẳng phải đám quan ở Ngự sử đài sẽ mắng chửi ta đến vuốt mặt không kịp sao.
Ta vội vàng hứa cho hắn vàng bạc, cửa tiệm, bảo hắn cứ tùy ý chọn.
Ta còn hỏi hắn có muốn phủ đệ lớn bảy gian vào ra không?
Lục Nguyên Hối không động đậy nữa, hắn cúi đầu nhìn ta.
Ánh mắt đó rất lạ, giống như bị tạt một gáo nước lạnh.
Dội từ đầu xuống chân, toát ra một vẻ bi thương khó tả.
Ta nhân cơ hội đó đá đổ cái ghế.
Hắn ngã xuống đất, rồi lại bật dậy định đzâm đầu vào tường.
Ta ôm chặt lấy eo hắn, hắn cứ thế lầm lũi lao về phía trước như một con lừa bướng bỉnh.
Ta nghiến răng hạ quyết tâm: "Tiền đồ, hãy nghĩ đến tiền đồ của ngươi đi! Bản cung bảo đảm cho ngươi hai năm thăng lên Chánh tam phẩm, ba năm vào Nội các!"
Nói xong lời này chính ta cũng thấy chột dạ.
Ba năm vào Nội các? Đến cả phụ hoàng quá cố của ta nghe thấy chắc cũng phải sững sờ.
Nhưng hắn thực sự đã dừng lại.
Hắn đứng th* d*c, quay lưng về phía ta, sống lưng cứng đờ.
Một lúc sau, hắn từ từ gỡ tay ta ra.
Đi tới cạnh bàn, cầm lấy con dao bạc nhỏ dùng để gọt hoa quả.
"Điện hạ, chuyện này không hoàn toàn trách Người được."
Sau đó, hắn bắt đầu trích dẫn kinh điển.
Đại khái là quân tử mất đi danh tiết cũng giống như ngọc trắng bị vấy bẩn, sống cũng chỉ là cái xzác không hồn, chi bằng chzết đi cho sạch sẽ.
Ta nghe mà da đầu tê dại.
Cuối cùng hắn nói: "Làm phiền Điện hạ lấy giấy bút tới."
"Để làm gì?"
"Thần viết di thư." Hắn ngước mắt lên, ánh nhìn trong trẻo, "Viết rõ là do thần tự thấy hổ thẹn vì mất đi danh tiết, không liên quan gì đến Điện hạ."