Cơn Mưa Ký Ức

Chương 5: Ngọc Anh Xuất Hiện

Mai Linh và Ngọc Anh bước ra khỏi trại trẻ, những tia nắng ấm áp bắt đầu xuyên qua những đám mây xám. Cảm giác mát mẻ của buổi sáng mang lại cho Mai Linh chút hy vọng. Cô nhìn Ngọc Anh, người đang bước bên cạnh mình, với vẻ mặt đầy lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một chút háo hức.

“Mình nghĩ buổi tiệc sẽ rất vui,” Mai Linh nói, cố gắng tạo không khí thoải mái. “Cậu sẽ thấy mọi người rất thân thiện.”

Ngọc Anh chỉ gật đầu, ánh mắt cô lướt qua những con phố quen thuộc. “Mình không biết. Mình… không quen với việc gặp gỡ nhiều người.”

Mai Linh mỉm cười. “Đó là lý do mà mình ở đây. Mình sẽ giới thiệu cậu với mọi người. Họ sẽ không làm cậu khó chịu đâu.”

“Mình chỉ sợ… sợ rằng những ký ức của mình sẽ khiến mọi người cảm thấy nặng nề,” Ngọc Anh thở dài, giọng nói thấp thoáng nỗi buồn.

“Cơn mưa sẽ mang đi những nỗi đau đó,” Mai Linh nhẹ nhàng khích lệ. “Đôi khi, việc chia sẻ ký ức lại giúp chúng ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn.”

Ngọc Anh nhìn thẳng vào mắt Mai Linh, trong đôi mắt ấy có ánh sáng dịu dàng. “Cậu thật sự nghĩ vậy sao?”

“Chắc chắn rồi. Và cậu cũng không phải đối diện với điều đó một mình,” Mai Linh nắm lấy tay Ngọc Anh, như muốn truyền cho cô chút sức mạnh.

Khi cả hai đến nhà tổ chức tiệc, không khí vui tươi và rộn ràng bao trùm lấy họ. Hà Vy đang bận rộn chỉ đạo mọi người chuẩn bị cho bữa tiệc, nhưng khi nhìn thấy Mai Linh và Ngọc Anh, cô lập tức chạy lại, khuôn mặt tươi cười.

“Ngọc Anh! Cuối cùng cậu cũng đến!” Hà Vy kêu lên, ánh mắt cô lấp lánh. “Mọi người đang chờ đợi cậu.”

“Chào,” Ngọc Anh nói, nhưng giọng cô vẫn có phần rụt rè.

“Chúng ta sẽ có một buổi tối tuyệt vời!” Hà Vy lôi kéo Ngọc Anh vào giữa đám đông. “Cậu sẽ không hối hận đâu!”

Mai Linh đứng bên cạnh, nỗi lo lắng trong lòng vẫn chưa nguôi. Cô biết Huyền My có thể sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, và điều đó khiến cô không thể hoàn toàn thả lỏng. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể có một cơn bão đang âm thầm đến gần.

Trong khi đó, Ngọc Anh dần dần hòa mình vào không khí tiệc tùng, nụ cười trên môi cô càng ngày càng rõ nét hơn. Những câu chuyện vui vẻ, tiếng cười và âm nhạc xung quanh làm cô cảm thấy ấm áp. Mai Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi thấy Ngọc Anh dần mở lòng.

“Cậu có muốn thử món ăn này không?” Hà Vy hỏi, vừa đưa cho Ngọc Anh một chiếc bánh nhỏ.

Ngọc Anh ngần ngừ một chút, nhưng rồi nhận lấy. “Cảm ơn.”

Giữa những tiếng cười nói, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa. Huyền My, với vẻ ngoài hoàn hảo và lạnh lùng, bước vào. Ánh mắt cô ta quét qua đám đông và dừng lại ở Mai Linh, một nụ cười bí hiểm hiện lên trên môi.Mai Linh cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô không muốn sự hiện diện của Huyền My làm ảnh hưởng đến buổi tiệc, nhưng cô biết rằng điều đó là không thể tránh khỏi. Huyền My không phải là người dễ dàng bỏ qua cơ hội để thao túng cảm xúc của người khác.

“Huyền My!” Hà Vy kêu lên, nhưng giọng nói của cô không còn sự phấn khích như lúc trước. “Cậu đến đúng lúc đấy.”

“Cảm ơn,” Huyền My đáp, giọng nói lạnh lẽo. “Tôi chỉ đến để xem mọi người có vui không.”

Ngọc Anh cảm thấy không khí đột nhiên trở nên căng thẳng. Cô nhìn Mai Linh, đôi mắt thể hiện sự lo lắng. “Có phải mình đã làm sai không?”

“Không, không phải đâu,” Mai Linh vội vàng nói. “Huyền My chỉ… có cách thể hiện khác thôi.”

Huyền My tiến lại gần, ánh mắt cô ta dừng lại ở Ngọc Anh. “Cô là cô gái mồ côi mà tôi nghe nói đến? Nghe nói cô có khả năng đặc biệt?”

Ngọc Anh lùi lại một bước, vẻ mặt cô hiện rõ sự hoang mang. “Tôi không muốn gây rắc rối.”

“Tôi không nghĩ cô sẽ gây rắc rối,” Huyền My cười, nhưng nụ cười ấy không có chút ấm áp nào. “Ngược lại, tôi nghĩ cô có thể mang lại nhiều điều thú vị cho buổi tiệc này.”

Mai Linh cảm thấy tức giận. “Cô ấy không phải là một trò đùa. Ngọc Anh có những nỗi đau của riêng mình.”

“Đúng vậy,” Huyền My nói, ánh mắt sắc lạnh. “Nhưng nỗi đau có thể trở thành vũ khí, nếu biết cách sử dụng.”

Ngọc Anh cảm thấy mình như một chiếc lá giữa cơn bão, không biết phải làm gì. Mai Linh đứng cạnh cô, cảm nhận được sự bất an. Cô nắm chặt tay Ngọc Anh, truyền cho cô chút sức mạnh.

“Chúng ta có thể cùng nhau đối mặt với điều này,” Mai Linh thì thầm, không để cho Huyền My nghe thấy.

Trong khi đó, Hà Vy đang cố gắng giữ bầu không khí vui vẻ. “Chúng ta hãy cùng nhau thưởng thức âm nhạc nhé! Mọi người hãy cùng nhảy múa nào!”

Nhưng những âm thanh vui vẻ không thể xóa đi sự căng thẳng trong không khí. Huyền My vẫn đứng đó, như một cơn bão đe dọa đến mọi niềm vui. Mai Linh biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, và những ký ức đau thương có thể sắp trỗi dậy.

Cô nhìn Ngọc Anh, trong ánh mắt cô có một phần lo lắng, nhưng cũng có sự quyết tâm. “Hãy cùng nhau vượt qua, Ngọc Anh. Chúng ta sẽ không để ai làm tổn thương mình.”

Ngọc Anh gật đầu, nhưng bên trong cô, nỗi sợ hãi vẫn chưa tan đi. Liệu họ có thể vượt qua được thử thách này, và liệu những cơn mưa sẽ mang lại sự chữa lành hay chỉ làm sâu thêm vết thương lòng?

Trong không khí náo nhiệt, giữa những nụ cười giả tạo và ánh mắt đầy toan tính, Mai Linh cảm nhận được một cơn bão thực sự đang chực chờ bùng nổ. Cô không thể lường trước được điều gì sẽ xảy ra, nhưng một điều chắc chắn là cuộc sống của họ sẽ không bao giờ như trước nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn