Cơn Mưa Ký Ức

Chương 4: Phát triển, leo thang, bước ngoặt giữa truyện

Mưa đã ngớt, nhưng không khí vẫn nặng nề, như thể những ký ức còn đang vương vấn trong lòng từng người. Mai Linh và Hà Vy trở về nhà sau buổi gặp gỡ với cụ ông, nhưng lòng họ không thể bình yên. Một cảm giác lấn cấn khó tả khiến họ không thể ngừng suy nghĩ về những điều vừa diễn ra.

“Cậu nghĩ sao về việc tổ chức buổi tiệc?” Hà Vy bỗng hỏi, ngồi trên ghế sofa, đôi mắt sáng lên với một ý tưởng mới. “Mình cảm thấy cần phải làm gì đó thật đặc biệt để giúp ông ấy.”

“Đó là một ý tưởng hay,” Mai Linh đáp, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy có điều gì đó không ổn. “Nhưng liệu ông ấy có muốn không? Có thể những ký ức đau thương sẽ lại trỗi dậy.”

“Đúng, nhưng chúng ta cũng có thể mang lại niềm vui cho ông ấy,” Hà Vy kiên quyết. “Chúng ta sẽ mời những người bạn cũ của ông, cùng nhau tạo ra những khoảnh khắc đẹp. Điều đó có thể giúp ông ấy chữa lành.”

Mai Linh gật đầu, nhưng cảm giác lo lắng vẫn ám ảnh cô. Cô không thể thoát khỏi suy nghĩ về Huyền My, người mà cô biết đang theo dõi từng bước đi của họ. Liệu cô ta có thể làm hỏng kế hoạch này không? “Cậu nghĩ Huyền My sẽ làm gì?” cô hỏi, giọng thấp hơn một chút.

Hà Vy nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Mình không biết. Nhưng nếu chúng ta có thể làm điều này cho ông, mình nghĩ Huyền My sẽ không thể phá hỏng mọi thứ.”

Mai Linh thở dài, nhìn mưa nhỏ giọt trên cửa kính. “Hy vọng là vậy. Nhưng mình vẫn cảm thấy sợ.”

“Đừng lo, mình sẽ ở bên cậu,” Hà Vy nói, đưa tay nắm chặt tay Mai Linh. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Trong khi đó, Ngọc Anh đang ngồi trong phòng trọ nhỏ của mình, ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng những bức tranh treo trên tường. Cô nhìn ra ngoài, nơi những giọt mưa còn đọng lại trên lá cây. Những ký ức đau thương lại ùa về, khiến cô cảm thấy lạc lõng. Cô đã từng có một gia đình, những kỷ niệm ngọt ngào, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự cô đơn.

“Có lẽ mình nên đến gặp họ,” Ngọc Anh tự nhủ, nhưng lòng lại chùn lại. Cô không biết liệu có đủ can đảm để đối diện với những người đã cho cô thấy ánh sáng giữa những tăm tối. Cô muốn được giúp đỡ, nhưng cũng sợ hãi việc mở lòng.

Buổi tối hôm đó, Mai Linh và Hà Vy ngồi lại để lên kế hoạch cho bữa tiệc. Họ thảo luận về danh sách khách mời, món ăn, và cả những hoạt động để tạo không khí vui vẻ. Hà Vy rất hào hứng, nhưng Mai Linh cảm thấy mình như một chiếc bóng, không thể hòa mình vào niềm vui của bạn.

“Hãy nghĩ về những điều tốt đẹp mà chúng ta có thể mang lại,” Hà Vy khuyến khích, đôi mắt lấp lánh. “Chúng ta có thể giúp ông ấy cảm thấy được yêu thương và quý trọng.”

“Đúng,” Mai Linh mỉm cười yếu ớt. “Nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị cho những gì có thể xảy ra. Không phải mọi ký ức đều đẹp.”

Khi ánh đèn trong phòng dần tắt, lòng Mai Linh lại nặng trĩu. Cô biết rằng những cơn mưa không chỉ mang lại ký ức hạnh phúc, mà còn có thể kéo theo những nỗi đau sâu sắc. Và Huyền My, cô ta có thể sẽ không ngồi yên.Sáng hôm sau, khi ánh nắng bắt đầu len lỏi qua những đám mây, Mai Linh quyết định đi tìm Ngọc Anh. Cô cảm thấy cần phải kết nối với cô gái mồ côi, để giúp cô tìm thấy ánh sáng trong những ký ức tăm tối.

Khi đến trại trẻ, cô gặp Thảo Nguyên, chị gái của Ngọc Anh. “Chị có thấy em ấy không?” Mai Linh hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.

“Em ấy đang ở trong phòng. Nhưng dạo này Ngọc Anh có vẻ không ổn lắm,” Thảo Nguyên thở dài. “Em ấy không muốn gặp ai.”

“Chị có thể cho em gặp em ấy không?” Mai Linh nài nỉ. “Em chỉ muốn nói chuyện thôi.”

Thảo Nguyên gật đầu, dẫn Mai Linh đến phòng của Ngọc Anh. Cửa mở ra, và Ngọc Anh ngồi trên giường, ánh mắt trống rỗng. “Chào Ngọc Anh,” Mai Linh nhẹ nhàng lên tiếng.

Ngọc Anh ngẩng đầu, ánh mắt cô có chút ngạc nhiên. “Tại sao cậu lại đến đây?”

“Cậu có muốn tham gia buổi tiệc không? Mình nghĩ đó sẽ là một dịp tốt để gặp gỡ mọi người,” Mai Linh nói, cố gắng tạo không khí thoải mái.

Ngọc Anh im lặng một lúc lâu, rồi cuối cùng thở dài. “Mình không biết. Mình không muốn làm hỏng không khí của mọi người.”

“Cậu sẽ không làm hỏng đâu. Mọi người đều muốn gặp cậu,” Mai Linh khẳng định. “Hãy cho mình một cơ hội để giúp cậu.”

Ngọc Anh nhìn Mai Linh, đôi mắt cô chứa đựng nỗi cô đơn và sợ hãi. “Mình không chắc mình có thể. Những ký ức của mình… chúng rất đau.”

Mai Linh tiến lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy tay Ngọc Anh. “Mình hiểu. Nhưng cơn mưa sẽ giúp chúng ta xoa dịu những nỗi đau đó. Hãy để mình giúp cậu.”

Ngọc Anh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Mai Linh, và một phần trong cô muốn tin rằng có thể tìm thấy niềm vui một lần nữa. “Được rồi,” cô nói khẽ. “Mình sẽ thử.”

Vừa lúc đó, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của đất ẩm. Mai Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, như thể một phần ký ức đã được giải tỏa. Nhưng bên trong cô, nỗi lo lắng về Huyền My vẫn không thôi ám ảnh. Liệu cô ta có làm gì để phá hỏng buổi tiệc này?

Khi họ rời khỏi trại trẻ, Mai Linh không ngừng suy nghĩ. Cô cảm thấy như có điều gì đó sắp xảy ra, một cơn bão đang âm thầm hình thành. Cô biết rằng những ký ức không chỉ mang lại sự chữa lành, mà còn có thể châm ngòi cho những xung đột. Và trong lòng cô, một câu hỏi lớn hiện lên: Liệu cô có đủ sức mạnh để đối mặt với những gì sắp tới?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn