Khải đứng thẳng người, cảm giác nóng rực từ nỗi đau vẫn chưa nguôi ngoai. Nhưng ánh sáng từ cánh cửa bí mật đã mở ra một hy vọng mới. “Chúng ta không thể dừng lại!” anh nói, nắm chặt tay Thảo.
“Đúng vậy, nhưng Minh...” Thảo bắt đầu, nhưng Khải đã cắt lời.
“Minh sẽ tìm cách theo kịp chúng ta. Chúng ta phải nhanh chóng vào trong!”
Họ lao vào cánh cửa, không quay lại. Không gian bên trong tối tăm, chỉ có ánh sáng le lói từ những viên đá lấp lánh trên tường. Khải cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Một cảm giác nguy hiểm đang rình rập.
“Chúng ta đang ở đâu?” Hoàng hỏi, mắt anh quét khắp nơi.
“Có thể là một lăng mộ cổ,” Thảo đáp, ánh mắt tràn đầy sự tò mò. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Những cạm bẫy có thể ở khắp nơi.”
Chưa kịp nói hết câu, một tiếng động vang lên từ phía sau. Khải quay lại, thấy Minh đã xuất hiện, ánh mắt hắn lóe lên với sự điên cuồng. “Các người không thể trốn thoát!”
Khải và Hoàng lập tức đứng thành hàng, chuẩn bị đối phó. “Minh, đừng làm điều ngu ngốc!” Khải cảnh báo.
“Ngươi đã phản bội ta, Khải!” Minh gầm lên, rồi bất ngờ lao về phía họ. Hắn vung tay, tấn công bằng một cú đấm mạnh mẽ.
Khải kịp thời né tránh, nhưng Minh đã nhanh chóng quay lại, tấn công lần nữa. “Đừng để hắn chiếm ưu thế!” Hoàng quát.
“Cùng nhau!” Thảo hô lên, họ lập tức phối hợp tấn công. Khải chạy về phía Minh, trong khi Thảo từ bên trái ném một mảnh đá vào hắn.
Minh lùi lại, nhưng không kịp tránh cú đá của Hoàng. Hắn ngã xuống đất, nhưng ngay lập tức đứng dậy, đôi mắt đầy thù hận. “Chưa hết đâu!” Hắn gầm lên.
Khải không thể cho phép Minh chiếm ưu thế. “Chúng ta không thể để hắn lại đây!” anh nói, ánh mắt kiên định. “Đó là một kẻ thù nguy hiểm!”
Minh đứng lên, bất chấp những vết thương. Hắn cười lạnh. “Ngươi nghĩ mình có thể đánh bại ta dễ dàng như vậy sao?”
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Thảo đáp, ánh mắt cô rực lửa. “Tôi không sợ mày!”
“Đừng làm tôi cười!” Minh nói, rồi lao vào tấn công lần nữa. Hắn đã học được cách né tránh và phản công nhanh chóng. Một cú đấm mạnh mẽ từ hắn suýt trúng Khải, nhưng anh kịp thời lùi lại.
“Hoàng, hỗ trợ!” Khải kêu lên.
Hoàng ngay lập tức chạy tới, và cả ba cùng tấn công. Họ tách ra, mỗi người một hướng, khiến Minh không kịp trở tay. “Đừng để hắn thoát!” Hoàng quát.
Minh lùi lại, nhưng không còn chỗ nào để trốn. Hắn gầm lên, “Không ai có thể ngăn cản tôi!”Khải không cho phép Minh có cơ hội. Anh nhảy về phía trước, tung một cú đá mạnh vào bụng hắn. Minh ngã xuống, nhưng không mất tinh thần. Hắn lồm cồm đứng dậy, ánh mắt điên cuồng.
“Các người sẽ phải trả giá!” Minh gào lên, và từ trong áo hắn, một mảnh gạch vụn bay ra, nhằm thẳng vào Khải.
Thảo nhanh chóng đẩy Khải ra, nhưng cú đá đó đã kịp thời làm vỡ một viên đá lớn trên tường. “Chúng ta phải cẩn thận!” Thảo kêu lên, nhưng đã quá muộn. Mảnh đá rơi xuống, tạo ra một tiếng nổ lớn.
Không gian rung chuyển, và Khải cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ. “Chạy!” anh hét lên. Họ cùng nhau chạy về phía cánh cửa, nhưng Minh đã đứng chắn trước lối thoát.
“Các người không thể thoát!” hắn gầm lên, chuẩn bị cho một cú tấn công cuối cùng.
Khải cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta phải vào đó!” anh hét lên. “Bây giờ!”
Họ lao về phía Minh, nhưng hắn đã kịp thời vung tay, một cú đấm mạnh mẽ nhằm vào Khải. Khải kịp né, và cùng lúc đó, Thảo đã ném một viên đá vào Minh. Hắn lùi lại nhưng vẫn giữ vững tinh thần.
“Đừng để hắn chiếm ưu thế!” Hoàng quát, nhưng Minh đã rút ra một con dao sắc nhọn từ trong túi.
Khải cảm thấy máu sôi sục trong người. “Tôi không cho phép mày làm điều này!” anh gào lên, và lao vào tấn công.
Một cuộc chiến không ngừng nghỉ diễn ra. Khải, Thảo và Hoàng phối hợp chặt chẽ, nhưng Minh vẫn là một đối thủ mạnh mẽ. Hắn tấn công không ngừng nghỉ, nhưng sự quyết tâm của nhóm không hề giảm sút.
Cuối cùng, trong một khoảnh khắc quyết định, Khải đã có cơ hội. Anh lao về phía Minh, một cú đá mạnh mẽ vào chân hắn khiến hắn ngã xuống. “Bây giờ!” Khải hô lên.
Thảo nhanh chóng chạy tới, sẵn sàng cho cú đòn quyết định. Nhưng ngay lúc đó, một ánh sáng chói lòa từ cánh cửa bí mật lại xuất hiện, khiến cả ba ngạc nhiên.
“Cơ hội!” Hoàng kêu lên, nhưng Minh đã đứng dậy, ánh mắt điên cuồng. “Không ai có thể ngăn cản tôi!”
Khải và Thảo không còn thời gian để do dự. Họ lao vào cánh cửa, bỏ lại Minh ở phía sau. “Đợi đã!” Hoàng kêu lên, nhưng họ đã vào trong.
Khi cánh cửa đóng lại, một tiếng nổ vang lên, và mọi thứ xung quanh biến mất. Khải cảm thấy như bị cuốn vào một cơn lốc, nhưng khi mọi thứ dừng lại, họ đã ở một không gian hoàn toàn khác.
“Chúng ta đã thoát!” Thảo thở phào, nhưng sự hồi hộp vẫn còn đọng lại trong không khí. “Minh sẽ không từ bỏ đâu.”
Khải gật đầu, ánh mắt anh vẫn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần chuẩn bị cho những gì sắp tới.”
“Đúng vậy,” Hoàng nói, nhìn xung quanh. “Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.”
Họ cùng nhau bước vào không gian mới, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần háo hức. Cạm bẫy nguy hiểm vẫn còn chờ đợi, và cuộc chiến chưa kết thúc.