Khải đứng giữa không gian tối tăm, nhịp tim anh như trống đánh. Đặng Minh đã ở đây, và kẻ thù cũ của anh không chỉ là một bóng ma trong quá khứ. “Mày đã làm gì với cổ vật?” Khải hỏi, từng từ lộ rõ sự tức giận.
“Cổ vật sẽ thuộc về tôi,” Minh đáp, giọng điệu lạnh lùng. “Còn các người? Các người chỉ là những kẻ ngốc nghếch không biết chấp nhận giới hạn của mình.”
Thảo siết chặt tay lại, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để anh ta có được nó,” cô nói với Khải và Hoàng.
“Đúng vậy,” Hoàng đồng ý, chân đã sẵn sàng cho cuộc chiến. “Chúng ta phải bảo vệ cổ vật bằng mọi giá.”
Bất ngờ, từ bóng tối, những cạm bẫy xuất hiện. Một cái bẫy lưới từ trên trần rơi xuống, nhắm thẳng vào Khải. Anh kịp thời nhảy sang bên, nhưng một mảnh lưới vẫn chạm vào chân, khiến anh loạng choạng.
“Cẩn thận!” Thảo hét lên, chạy đến bên Khải, trong khi Hoàng dùng tay chặn lại một cái bẫy khác đang nhắm đến họ.
“Đừng để bị mắc vào bẫy!” Hoàng quát, giọng anh mạnh mẽ. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng!”
Khải nhanh chóng đứng dậy, mắt anh không rời khỏi Minh. “Mày sẽ không thoát đâu!” anh quát, và lao tới.
Minh cười, nhưng trong ánh mắt hắn có vẻ lo lắng. “Đừng mơ!” Hắn vung tay, một mảnh kim loại sắc lẹm bay về phía Khải. Khải kịp thời né sang bên, nhưng sức mạnh từ cú ném khiến anh mất thăng bằng.
“Khải!” Thảo kêu lên, nhưng đã quá muộn. Khải ngã xuống đất, và Minh đã sẵn sàng tấn công.
“Đừng động vào anh ấy!” Thảo hét lên, lao về phía Minh, nhưng hắn đã nhanh hơn. Hắn vung chân, đá vào bụng Thảo. Cô ngã xuống, nhưng không từ bỏ.
“Cố lên, Thảo!” Hoàng khích lệ, vừa chiến đấu với những cạm bẫy xung quanh. “Đừng để anh ta chiến thắng!”
Khải, dù đau đớn, vẫn đứng dậy. Anh cảm nhận được sự kết nối giữa mình và Thảo, một sức mạnh không thể tách rời. “Chúng ta cùng nhau!” Khải gầm lên, lao về phía Minh lần nữa.
Minh nhếch mép cười, nhưng sự tự mãn trong ánh mắt hắn đã bắt đầu lung lay. “Các người không thể chiến thắng,” hắn nói, nhưng trong giọng nói đã có chút run rẩy.
“Đừng đánh giá thấp chúng tôi!” Khải đáp lại, nắm chặt tay, rồi tung một cú đấm mạnh vào mặt Minh. Hắn ngã xuống, nhưng ngay lập tức đứng dậy.
“Chưa hết đâu!” Minh gầm lên, quyết tâm không để thua. Hắn vung tay, một mảnh gạch từ tường vỡ ra bay về phía Khải. Nhưng Thảo đã kịp thời đẩy Khải ra, cứu anh khỏi đòn tấn công.
“Cảm ơn,” Khải thở hổn hển, nhìn Thảo với ánh mắt biết ơn. “Chúng ta phải kết hợp lại!”
“Đúng vậy!” Thảo gật đầu, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta có thể làm được!”Họ cùng nhau tấn công. Khải và Thảo phối hợp một cách hoàn hảo, mỗi người một hướng, khiến Minh bất ngờ. Hoàng cũng không đứng yên, anh nhanh chóng tìm cách né tránh những cạm bẫy xung quanh và hỗ trợ cho đồng đội.
“Đừng để hắn thoát!” Hoàng quát, lao về phía Minh. Hắn đã lùi lại, nhưng không thể tránh khỏi cú đá mạnh mẽ của Hoàng.
“Thật sự không dễ dàng như mày nghĩ!” Khải nói, sự quyết tâm trong giọng nói của anh không thể nào che giấu.
“Các người sẽ không có cơ hội!” Minh gầm lên, nhưng sự lo lắng trong ánh mắt hắn đã nói lên tất cả.
Khải, Thảo, và Hoàng, như một cỗ máy chiến đấu, đồng loạt tấn công, từng cú đấm, từng cú đá, đều nhắm vào Minh. Không còn chỗ cho sự l hesitation, không còn chỗ cho sự yếu đuối.
Cuối cùng, Minh đã bị đẩy lùi, lưng hắn chạm vào bức tường, không còn đường lui. “Không! Không thể nào!” hắn kêu lên, nhưng đã quá muộn.
“Đã đến lúc chấm dứt!” Khải nói, và Thảo đứng bên cạnh, sẵn sàng cho cú đòn quyết định.
Đúng lúc đó, từ một góc tối, một cánh cửa bí mật mở ra, một ánh sáng chói lòa chiếu ra. Khải và Thảo nhìn nhau, và cùng lúc nhận ra rằng đây chính là cơ hội.
“Chúng ta phải vào đó!” Thảo hối thúc.
“Nhưng còn Minh?” Khải hỏi, nhưng Thảo đã không chần chừ.
“Đi thôi!” Cô kéo Khải chạy về phía cánh cửa.
“Đợi đã!” Hoàng kêu lên, nhưng Minh đã kịp thời đứng dậy, ánh mắt điên cuồng.
“Không ai có thể ngăn cản tôi!” Minh gào lên, nhưng Khải và Thảo đã lao vào cánh cửa, không quay lại.
Trong khoảnh khắc ấy, một tiếng nổ vang lên, và mọi thứ đều tối sầm lại. Khải cảm thấy mình như bị cuốn vào một cơn lốc, và khi mọi thứ dừng lại, họ đã ở trong một không gian hoàn toàn khác.
“Chúng ta đã thoát!” Thảo thở phào, nhưng cảm giác hồi hộp vẫn còn. “Nhưng Minh sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”
Khải gật đầu, ánh mắt anh vẫn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.”
“Đúng vậy,” Hoàng nói, nhìn xung quanh. “Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.”
Họ cùng nhau bước vào không gian mới, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần háo hức. Cạm bẫy nguy hiểm vẫn còn chờ đợi, và cuộc chiến chưa kết thúc.