Cơn Giận Của Thần Rừng

Chương 20: Hối cải và tha thứ

Elara mở mắt, cảm giác choáng váng như vừa trượt qua một cơn ác mộng. Không khí xung quanh vẫn nặng nề, nhưng âm thanh của cuộc chiến đã lắng xuống. Cô nhìn quanh, thấy Caelum đang đứng gần đó, vẻ mặt anh hiện lên sự lo lắng.

“Chúng ta đã thất bại,” anh nói, giọng trầm xuống. “Druul đã thoát khỏi tay chúng ta.”

“Không!” Elara thốt lên, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để cơn giận của Thần Rừng tiếp tục hoành hành. Druul là hy vọng cuối cùng.”

“Nhưng Morgath…” Caelum hesitated. “Hắn ta vẫn còn ở đây, và chúng ta không biết hắn sẽ làm gì tiếp theo.”

“Chúng ta không thể để nỗi sợ hãi chế ngự,” Elara nói, nhìn vào mắt Caelum. “Morgath đã từng là một phần của rừng, hắn biết về sức mạnh của Aelion. Hắn có thể giúp chúng ta.”

“Giúp chúng ta?” Caelum lắc đầu. “Hắn đã quay lưng lại với rừng, Elara. Hắn không còn là người mà chúng ta từng biết.”

“Nhưng nếu chúng ta không thử, Eldoria sẽ phải trả giá,” cô nhấn mạnh. “Hãy cùng tôi.”

Họ tìm thấy Morgath, người đang đứng bên một gốc cây lớn, ánh mắt của hắn trống rỗng như đang chìm vào một thế giới khác. “Tại sao các ngươi lại ở đây?” Hắn hỏi, giọng nói lạnh lùng và đầy hoài nghi.

“Chúng ta cần ngươi,” Elara nói, tiến lại gần hơn. “Druul cần được giải thoát khỏi cơn giận, và chỉ có ngươi mới có thể giúp chúng ta.”

Morgath nhìn cô, sự nghi ngờ vẫn còn trong ánh mắt hắn. “Ta không còn là người của rừng nữa. Ta đã bị Thần Rừng ruồng bỏ.”

“Nhưng ngươi đã từng là một phần của nó,” Caelum nói, bước lên phía trước. “Hãy nhớ lại những gì ngươi đã bảo vệ.”

“Bảo vệ?” Morgath cười khẩy. “Ta đã từng tin tưởng, nhưng những gì ta nhận được chỉ là sự phản bội.”

“Ngươi không thể để quá khứ định hình tương lai,” Elara nói, giọng cô đầy nhiệt huyết. “Morgath, hãy quay về với ánh sáng! Hãy giúp chúng ta giải cứu Druul và cứu lấy Eldoria!”

Hắn im lặng, đôi mắt đỏ rực như lửa, nhưng trong đó, Elara thấy một chút gì đó lung lay. “Ta không biết liệu ta còn đủ sức mạnh để quay về.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau tìm lại sức mạnh đó,” Caelum nói, giọng điệu của anh dũng cảm. “Hãy để chúng ta chứng minh rằng vẫn còn hy vọng.”

Cuộc đối thoại giữa họ diễn ra trong bầu không khí căng thẳng. Morgath nhìn vào mắt Elara, và rồi ánh mắt hắn chợt mềm lại. “Có thể… có thể ta vẫn còn một chút hy vọng.”

“Vậy thì hãy giúp chúng ta,” Elara nói, cảm thấy niềm tin dâng trào. “Hãy cùng nhau đối mặt với Druul.”

Morgath gật đầu, và họ bắt đầu hình thành một kế hoạch. Họ sẽ cần sức mạnh từ cả ba, từ Elara, Caelum và cả Morgath, để đối mặt với Druul, sinh vật cổ đại đang bị giam giữ trong cơn giận dữ.

***

Khi họ trở lại nơi Druul đang bị giam giữ, một bầu không khí nặng nề bao trùm. Elara cảm nhận được sức mạnh từ rừng đang dâng lên, như thể rừng đang chờ đợi một phép màu. “Hãy kết nối với sức mạnh của rừng,” cô nói, nhắm mắt lại, cảm nhận từng nhịp đập của thiên nhiên.

“Để chúng ta cùng nhau tạo ra ánh sáng,” Morgath nói, giọng hắn trầm và đầy quyết tâm. Hắn bắt đầu vẽ những hình thù phức tạp trên mặt đất, tạo ra một vòng tròn ma thuật.

Caelum đứng cạnh Elara, nắm chặt thanh kiếm của mình, nhưng không phải để chiến đấu. “Chúng ta không đến đây để đánh nhau,” anh nhấn mạnh. “Chúng ta đến để cứu lấy Druul.”

Elara mở mắt, nhìn vào mắt Morgath. “Hãy để tình yêu và hy vọng dẫn lối,” cô nói. Họ cùng nhau tạo ra một vòng tròn ánh sáng, sức mạnh của họ hòa quyện vào nhau.Ánh sáng dần dần bao trùm lấy Druul, nhưng nó vẫn gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp không gian. “Chúng ta phải kiên trì,” Caelum nói, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Druul đang tìm kiếm lối thoát.”

“Chúng ta phải cho nó thấy rằng không còn sự thù hận,” Elara nói, cảm nhận được sự yếu đuối trong âm thanh của Druul. “Hãy để nó cảm nhận được tình yêu từ chúng ta!”

Họ cùng nhau hô lên, sức mạnh từ vòng tròn dâng lên mạnh mẽ. Ánh sáng từ rừng như đang hòa quyện, như một dòng chảy ấm áp bao trùm lấy Druul.

“Druul! Hãy trở về với ánh sáng!” họ đồng thanh hô lên. Elara cảm nhận được sự chuyển mình trong Druul, âm thanh gầm gừ của nó dần dần yếu đi.

“Chúng ta có thể làm được!” Caelum kêu lên. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên, và Druul, như một cơn bão, vùng vẫy mạnh mẽ.

“Không!” Elara kêu lên, cảm giác lo lắng dâng trào. “Chúng ta phải tiếp tục!”

Nhưng sức mạnh từ Druul quá lớn, nó tạo ra một cơn sóng chấn động mạnh mẽ, cuốn cả ba người ra xa. Elara cảm thấy mình bị ném vào một không gian tối tăm, nơi chỉ còn lại tiếng gầm gừ của Druul và những kỷ niệm xô bồ về những gì đã xảy ra.

“Mau đứng dậy, Elara!” Giọng Caelum vang lên, đầy lo lắng. “Chúng ta cần ngươi!”

Cô mở mắt, thấy mình nằm trên mặt đất, xung quanh là những tán cây rừng rậm rạp. Druul vẫn đang vật lộn, nhưng sức mạnh từ nó đã yếu đi. “Chúng ta phải làm gì đó trước khi nó hoàn toàn thoát ra,” Elara thốt lên, cảm thấy hồi hộp.

“Chúng ta cần kết nối lại,” Morgath nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Không còn thời gian để nghi ngờ lẫn nhau. Chúng ta phải làm điều này cùng nhau.”

Elara và Caelum nhìn nhau, và rồi gật đầu. Họ không còn thời gian để chần chừ. “Hãy để tình yêu và hy vọng dẫn lối,” Elara nói, và họ cùng nhau đứng dậy, sẵn sàng đối mặt với thử thách cuối cùng.

“Druul! Hãy trở về với ánh sáng!” Họ đồng thanh hô lên, sức mạnh từ cả ba người hòa quyện thành một. Ánh sáng từ vòng tròn bắt đầu lan tỏa, như một dòng chảy ấm áp bao trùm lấy Druul.

Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Elara, như thể cô đang chạm vào một phần linh thiêng của rừng. “Chúng ta sẽ không bỏ rơi ngươi!” cô kêu lên, và ánh sáng dường như mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Thế nhưng, Druul gầm lên một lần nữa, nhưng âm thanh lần này không còn mang theo sự tàn ác. Nó như đang tìm kiếm một lối thoát, như một đứa trẻ lạc lối trong bóng tối. Elara cảm nhận được sự chuyển mình trong nó, và lòng cô tràn ngập hy vọng.

“Chúng ta gần đến rồi!” Caelum kêu lên, nhưng Elara biết rằng họ phải nhanh chóng. “Hãy để nó cảm nhận được tình yêu từ chúng ta!”

Ánh sáng từ vòng tròn dần dần bao trùm lấy Druul, và Elara cảm nhận được sức mạnh từ rừng đang dâng trào trong cô. Họ sẽ không để cơn giận của Thần Rừng biến Eldoria thành một vùng đất hoang tàn.

“Chúng ta có thể làm được!” Caelum kêu lên, và lần này, không chỉ có họ, mà cả rừng cũng đang cùng hòa nhịp với họ.

“Druul! Hãy trở về!” Họ cùng nhau kêu lên, và ánh sáng từ vòng tròn dần dần bao trùm lấy nó.

Druul gầm lên, nhưng lần này, nó không còn tàn ác. Tiếng gầm như đang tìm kiếm một cách trở về, và Elara cảm nhận được sự chuyển mình trong tâm hồn của sinh vật cổ đại.

“Chúng ta gần đến rồi!” Caelum kêu lên. “Hãy giữ vững!”

Nhưng ngay khi họ tưởng chừng đã chiến thắng, một tiếng nổ lớn vang lên. Druul, với sức mạnh cuối cùng, đã chống lại và thoát ra khỏi vòng tay của họ, tạo ra một cơn sóng chấn động mạnh mẽ.

Elara ngã xuống đất, mọi thứ xung quanh trở nên tối tăm. Cô cảm thấy mình như đang bị cuốn vào một hố sâu không đáy, và những tiếng gầm gừ của sinh vật cổ đại vang vọng trong tâm trí.

“Mau đứng dậy, Elara!” Caelum kêu gọi, giọng anh đầy lo lắng. “Chúng ta cần ngươi!”