Elara mở mắt, ánh sáng chói lòa từ vòng tròn ma thuật vẫn tỏa ra xung quanh. Nhưng không khí lạnh lẽo và tĩnh lặng bao trùm, khiến cô cảm thấy bất an. Caelum đứng bên cạnh, vẻ mặt lo lắng và kiên quyết. Họ đã gần đến đích, nhưng sự chống đối từ Druul vẫn mạnh mẽ.
“Chúng ta không thể từ bỏ, Elara,” Caelum nói, giọng anh như một ngọn lửa giữa đêm tối. “Hãy nhớ lý do vì sao chúng ta ở đây.”
Elara gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Mỗi giây trôi qua, sức mạnh của Druul càng gia tăng. Cô không thể để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh. “Chúng ta phải khiến nó hiểu,” Elara thốt lên. “Nó không phải là kẻ thù, mà là một phần của rừng!”
“Hãy cùng nhau gọi tên nó,” Caelum khẳng định, ánh mắt anh đầy sức mạnh. “Để nó biết rằng chúng ta đang ở đây, bên cạnh nó.”
Cùng lúc, họ đồng thanh hô lên, “Druul! Hãy trở về với chúng ta!” Âm thanh vang vọng giữa những tán cây, hòa quyện với tiếng thở dài của rừng. Elara cảm nhận được sức mạnh từ thiên nhiên đang dâng trào, như một dòng suối trong lành.
Druul gầm lên, nhưng lần này, tiếng gầm mang theo một nỗi đau, như thể nó đang vật lộn giữa hai thế giới. Elara cảm thấy một sự đồng cảm trào dâng trong lòng. “Nó cần chúng ta,” cô thì thầm. “Nó cần biết rằng không ai bỏ rơi nó.”
“Mau lên! Tập trung!” Caelum hối thúc, anh nắm lấy tay Elara, truyền cho cô một chút sức mạnh. “Chúng ta phải kết hợp sức mạnh của mình!”
Cô cảm nhận được năng lượng từ anh, như một dòng điện chạy qua. Elara nhắm mắt lại, tập trung vào những gì cô đã học từ cha mẹ và những bí mật của rừng. Cô gọi tên Druul một lần nữa, nhưng lần này bằng tất cả tình yêu thương mà cô dành cho thiên nhiên. “Druul! Hãy trở về! Chúng ta sẽ không làm hại ngươi!”
Ánh sáng từ vòng tròn càng lúc càng chói lòa, như một ngọn hải đăng giữa cơn bão. Elara cảm nhận được lòng dũng cảm của Caelum bên cạnh, như một tấm khiên bảo vệ cô khỏi nỗi sợ hãi. Họ cùng nhau cất cao tiếng gọi, hòa quyện thành một bản giao hưởng của hy vọng.
Druul ngừng gầm, ánh mắt của nó trở nên mơ hồ. Elara nhìn thấy một ánh sáng nhỏ từ bên trong nó, như một ngọn lửa đang dần hồi sinh. “Hãy cho nó thấy rằng chúng ta không phải là kẻ thù!” cô kêu lên.
Morgath, người đứng bên cạnh họ, cũng tham gia vào cuộc gọi, mặc dù ánh mắt hắn vẫn mang theo sự nghi ngờ. “Druul! Hãy hiểu rằng chúng ta cần ngươi! Hãy trở về với sức mạnh của rừng!”
Ánh sáng từ vòng tròn bắt đầu bao trùm lấy Druul, nhưng ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên. Cả ba người bị cuốn vào cơn sóng chấn động mạnh mẽ. Elara cảm thấy cơ thể mình bị ném ra xa, và rồi tất cả trở nên tối tăm.
“Đứng dậy, Elara!” Giọng Caelum vang lên, đầy lo lắng. “Chúng ta cần ngươi!”
Cô mở mắt, thấy mình nằm trên mặt đất, xung quanh là những tán cây rừng rậm rạp. Druul vẫn đang vật lộn, nhưng sức mạnh từ nó đã yếu đi. “Chúng ta phải làm gì đó trước khi nó hoàn toàn thoát ra,” Elara thốt lên, cảm thấy hồi hộp.“Chúng ta cần kết nối lại,” Morgath nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Không còn thời gian để nghi ngờ lẫn nhau. Chúng ta phải làm điều này cùng nhau.”
Elara và Caelum nhìn nhau, và rồi gật đầu. Họ không còn thời gian để chần chừ. “Hãy để tình yêu và hy vọng dẫn lối,” Elara nói, và họ cùng nhau đứng dậy, sẵn sàng đối mặt với thử thách cuối cùng.
“Druul! Hãy trở về với ánh sáng!” Họ đồng thanh hô lên, sức mạnh từ cả ba người hòa quyện thành một. Ánh sáng từ vòng tròn bắt đầu lan tỏa, như một dòng chảy ấm áp bao trùm lấy Druul.
Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Elara, như thể cô đang chạm vào một phần linh thiêng của rừng. “Chúng ta sẽ không bỏ rơi ngươi!” cô kêu lên, và ánh sáng dường như mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Thế nhưng, Druul gầm lên một lần nữa, nhưng âm thanh lần này không còn mang theo sự tàn ác. Nó như đang tìm kiếm một lối thoát, như một đứa trẻ lạc lối trong bóng tối. Elara cảm nhận được sự chuyển mình trong nó, và lòng cô tràn ngập hy vọng.
“Chúng ta gần đến rồi!” Caelum kêu lên, nhưng Elara biết rằng họ phải nhanh chóng. “Hãy để nó cảm nhận được tình yêu từ chúng ta!”
Ánh sáng từ vòng tròn dần dần bao trùm lấy Druul, và Elara cảm nhận được sức mạnh từ rừng đang dâng trào trong cô. Họ sẽ không để cơn giận của Thần Rừng biến Eldoria thành một vùng đất hoang tàn.
“Chúng ta có thể làm được!” Caelum kêu lên, và lần này, không chỉ có họ, mà cả rừng cũng đang cùng hòa nhịp với họ.
“Druul! Hãy trở về!” Họ cùng nhau kêu lên, và ánh sáng từ vòng tròn dần dần bao trùm lấy nó.
Druul gầm lên, nhưng lần này, nó không còn tàn ác. Tiếng gầm như đang tìm kiếm một cách trở về, và Elara cảm nhận được sự chuyển mình trong nó. Họ đang chạm vào một phần sâu thẳm trong tâm hồn của sinh vật cổ đại.
“Chúng ta gần đến rồi!” Caelum kêu lên. “Hãy giữ vững!”
Nhưng ngay khi họ tưởng chừng đã chiến thắng, một tiếng nổ lớn vang lên. Druul, với sức mạnh cuối cùng, đã chống lại và thoát ra khỏi vòng tay của họ, tạo ra một cơn sóng chấn động mạnh mẽ.
Elara ngã xuống đất, mọi thứ xung quanh trở nên tối tăm. Cô cảm thấy mình như đang bị cuốn vào một hố sâu không đáy, và những tiếng gầm gừ của sinh vật cổ đại vang vọng trong tâm trí.
“Mau đứng dậy, Elara!” Caelum kêu gọi, giọng anh đầy lo lắng. “Chúng ta cần ngươi!”