Tôi lấy từ trong tủ ra áo người già và quần đi biển mua cho bố tôi, ném cho Bùi Tịch.
Anh nhặt nó lên nhìn thật kỹ.
"Đây là cái gì?"
"Quần áo chúng tôi ở đây mặc vào mùa hè." Dừng một chút, tôi lại bổ sung: "Không muốn nóng c.h.ế.t thì thay đi."
Bùi Tịch nghe vậy liền ném quần áo của xuống đất.
"Bổn tọa đường đường là Chỉ huy sứ Cẩm y vệ, sao có thể mặc loại quần áo ăn mày này?"
"?"
Được, anh có khí phách, anh có bản lĩnh đúng không? Lại dám bảo bố tôi là ăn mày?
Tôi cầm điều khiển lên, tắt điều hòa rồi quay người bước vào phòng ngủ.
Cũng không cần đến một tiếng, nửa tiếng sau, tôi đã nghe thấy tiếng xột xoạt từ phòng khách.
Mở cửa ra xem, đã thấy Bùi Tịch đã thay quần áo xong.
Không thể không nói, với dáng người và ngoại hình của anh ấy, mặc gì cũng giống như một siêu mẫu catwalk.
Chỉ là b.úi tóc kia trông chẳng ra gì.
Tôi vớ lấy cây kéo định cắt tóc cho anh ấy.
Không ngờ Bùi Tịch không phản đối.
Theo từng lọn tóc đen rơi xuống, tôi nói một câu lại một câu: "Sao anh không nói da với tóc trên người là được bố mẹ ban tặng hay gì đó? Không phải người xưa các anh hay xem trọng nhất chuyện này sao?"
Mí mắt Bùi Tịch rủ xuống.
"... Ta là một đứa trẻ bị bỏ rơi lưu lạc đầu đường, bố mẹ ở đâu?"
"Ui......"
Tôi ho nhẹ để giấu đi sự bối rối của mình, rồi nhấc chiếc khăn quấn quanh cổ anh ấy lên, cầm lấy gương.
"Đến đây, xem tay nghề của bổn Tony như thế nào?"
Người đàn ông trong gương ngũ quan lập thể, ánh mắt thâm thúy, mái tóc ngắn gọn gàng làm nổi bật khí chất ngỗ ngược của anh ấy.
Tôi đỏ mặt.
Nhất định là điều hòa để nhiệt độ cao quá cho nên nóng.
Trước khi lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, phải test covid thêm một lần nữa, cả tòa nhà chúng tôi vô cùng lo sợ.
Từ lúc Bùi Tịch bước vào hàng, các cô gái liên tục đến bắt chuyện.
Giờ còn lố bịch hơn là lại muốn xếp hàng để chụp ảnh cùng anh ấy.
Anh ấy có phải là một ngôi sao lớn đâu?
Anh ấy chỉ là một anh chàng đẹp trai thôi...
Được rồi.
Tôi thừa nhận, Bùi Tịch không phải có chút đẹp trai mà là rất đẹp trai.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Không phải anh ta còn đang trưng cái mặt thối ra à, trái một câu Wechat là gì, phải một câu ta không có điện thoại di động.
Thành thật mà nói, nếu đổi thành một người khác nói câu này, nhất định sẽ bị nói là kiêu căng.
Kết quả Bùi Tịch bị coi là lạnh lùng.
Sau đó không biết người nào không có mắt đẩy tôi, làm hại tôi lùi lại vài bước thiếu chút nữa trật chân ngã dập m.ô.n.g.
Cũng may có người kịp đỡ tôi.
"Cảm ơn cảm ơn!"
Vừa nói cảm ơn vừa quay đầu lại, ánh mắt đột nhiên sáng lên.
"Giáo sư Điền, là anh ạ!"
Tôi thề, sở dĩ tôi luôn nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy hoàn toàn không phải vì giáo sư Điền đẹp trai.
Giáo sư Điền tên đầy đủ là Điền Tri Viễn, là giáo viên của trường Đại học Khoa học và Công nghệ gần đó, tuổi trẻ anh đã được lên chức phó giáo sư.
Quan trọng nhất là anh ấy hoàn toàn phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của tôi.
"Không bị ngã chứ?"
Giáo sư Điền vừa mở miệng đã khiến mọi người cảm thấy như đứng trong gió xuân.
Tôi vội vàng lắc đầu: "Không, may mà có giáo sư Điền."
Tôi còn muốn nói thêm vài lời với giáo sư Điền, thì đột nhiên một bóng người cao lớn đứng giữa chúng tôi.
Là Bùi Tịch với cái mặt thối đó.
Không đúng, sắc mặt anh ấy hình như còn khó coi hơn so với lúc nãy.
"Anh làm gì vậy?" Tôi tức giận.
"Người tiếp theo."
Thấy đến lượt mình, tôi nhanh ch.óng lấy điện thoại ra quét mã QR để test Covid.
Bùi Tịch thì ở phía sau nói luyên thuyên không ngừng.
"Phụ nữ như cô đúng là không biết giữ ý giữ tứ, lại ở trước mặt mọi người mắt qua mày lại với đàn ông."
Tôi :"?"
"Tôi không giữ ý giữ tứ? Sao tôi lại không biết giữ ý giữ tứ? Hai chúng tôi, nam chưa cưới nữ chưa gả, nói vài câu thì sao?"
"Dù sao thì cũng không được phép."
Bùi Tịch suy nghĩ một lúc rồi nói thêm: "Dáng dấp giống như Tiêu Trầm Lang, nhất định không phải người tốt lành gì!"
"..."
Tôi thừa nhận, khi viết về Tiêu Trầm Lang, có lấy giáo sư Điền ra để tham khảo.
Nhưng mà, anh ấy thân là một đại nhân vật siêu phản diện, còn không biết ngượng nói người khác không phải là người tốt?
Cuối cùng lệnh phong tỏa được dỡ bỏ.
Việc bây giờ tôi muốn làm nhất là hẹn Kiều Tịch, cùng đi ăn, đi mua sắm, xem phim, cuối cùng là đến quán bar quẩy thâu đêm.
Nhưng mờ, Kiều Tịch lại nói với tôi là muốn ở bên bạn trai.
Chán!
Tầm mắt tôi rơi xuống người Bùi Tịch.
"Bùi Tịch, tôi sẽ cho anh một cơ hội để nhìn thấy vẻ to lớn, huy hoàng của đất nước Trung Quốc chúng tôi."
"Không có hứng thú."
Bùi Tịch ngồi vững như bàn thạch, không nhúc nhích.
"Anh chắc chắn? Vậy nếu tôi quay lại với khoai tây chiên, thịt khô và trái cây sấy khô, anh cũng đừng..."
Chưa kịp nói xong, anh ấy đã đứng trước mặt tôi, vươn tay nhặt Tú Xuân đao.
Tôi đè tay anh ấy lại.
"Đồ chơi này đừng mang theo, bên ngoài rất thái bình, không cần v.ũ k.h.í."
C.h.ế.t cười.
Cầm một thanh đại đao như vậy, kiểu gì chúng ta không qua nổi chốt kiểm tra an ninh.
Sau khi ra ngoài, chúng tôi đi xin cấp lại thẻ căn cước trước rồi mới đi ăn.
Cân nhắc tới việc dạ dày Bùi Tịch không tốt nên tôi rất nhân từ chọn một nồi cá uyên ương.
Anh nhặt nó lên nhìn thật kỹ.
"Đây là cái gì?"
"Quần áo chúng tôi ở đây mặc vào mùa hè." Dừng một chút, tôi lại bổ sung: "Không muốn nóng c.h.ế.t thì thay đi."
Bùi Tịch nghe vậy liền ném quần áo của xuống đất.
"Bổn tọa đường đường là Chỉ huy sứ Cẩm y vệ, sao có thể mặc loại quần áo ăn mày này?"
"?"
Được, anh có khí phách, anh có bản lĩnh đúng không? Lại dám bảo bố tôi là ăn mày?
Tôi cầm điều khiển lên, tắt điều hòa rồi quay người bước vào phòng ngủ.
Cũng không cần đến một tiếng, nửa tiếng sau, tôi đã nghe thấy tiếng xột xoạt từ phòng khách.
Mở cửa ra xem, đã thấy Bùi Tịch đã thay quần áo xong.
Không thể không nói, với dáng người và ngoại hình của anh ấy, mặc gì cũng giống như một siêu mẫu catwalk.
Chỉ là b.úi tóc kia trông chẳng ra gì.
Tôi vớ lấy cây kéo định cắt tóc cho anh ấy.
Không ngờ Bùi Tịch không phản đối.
Theo từng lọn tóc đen rơi xuống, tôi nói một câu lại một câu: "Sao anh không nói da với tóc trên người là được bố mẹ ban tặng hay gì đó? Không phải người xưa các anh hay xem trọng nhất chuyện này sao?"
Mí mắt Bùi Tịch rủ xuống.
"... Ta là một đứa trẻ bị bỏ rơi lưu lạc đầu đường, bố mẹ ở đâu?"
"Ui......"
Tôi ho nhẹ để giấu đi sự bối rối của mình, rồi nhấc chiếc khăn quấn quanh cổ anh ấy lên, cầm lấy gương.
"Đến đây, xem tay nghề của bổn Tony như thế nào?"
Người đàn ông trong gương ngũ quan lập thể, ánh mắt thâm thúy, mái tóc ngắn gọn gàng làm nổi bật khí chất ngỗ ngược của anh ấy.
Tôi đỏ mặt.
Nhất định là điều hòa để nhiệt độ cao quá cho nên nóng.
Trước khi lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, phải test covid thêm một lần nữa, cả tòa nhà chúng tôi vô cùng lo sợ.
Từ lúc Bùi Tịch bước vào hàng, các cô gái liên tục đến bắt chuyện.
Giờ còn lố bịch hơn là lại muốn xếp hàng để chụp ảnh cùng anh ấy.
Anh ấy có phải là một ngôi sao lớn đâu?
Anh ấy chỉ là một anh chàng đẹp trai thôi...
Được rồi.
Tôi thừa nhận, Bùi Tịch không phải có chút đẹp trai mà là rất đẹp trai.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Không phải anh ta còn đang trưng cái mặt thối ra à, trái một câu Wechat là gì, phải một câu ta không có điện thoại di động.
Thành thật mà nói, nếu đổi thành một người khác nói câu này, nhất định sẽ bị nói là kiêu căng.
Kết quả Bùi Tịch bị coi là lạnh lùng.
Sau đó không biết người nào không có mắt đẩy tôi, làm hại tôi lùi lại vài bước thiếu chút nữa trật chân ngã dập m.ô.n.g.
Cũng may có người kịp đỡ tôi.
"Cảm ơn cảm ơn!"
Vừa nói cảm ơn vừa quay đầu lại, ánh mắt đột nhiên sáng lên.
"Giáo sư Điền, là anh ạ!"
Tôi thề, sở dĩ tôi luôn nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy hoàn toàn không phải vì giáo sư Điền đẹp trai.
Giáo sư Điền tên đầy đủ là Điền Tri Viễn, là giáo viên của trường Đại học Khoa học và Công nghệ gần đó, tuổi trẻ anh đã được lên chức phó giáo sư.
Quan trọng nhất là anh ấy hoàn toàn phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của tôi.
"Không bị ngã chứ?"
Giáo sư Điền vừa mở miệng đã khiến mọi người cảm thấy như đứng trong gió xuân.
Tôi vội vàng lắc đầu: "Không, may mà có giáo sư Điền."
Tôi còn muốn nói thêm vài lời với giáo sư Điền, thì đột nhiên một bóng người cao lớn đứng giữa chúng tôi.
Là Bùi Tịch với cái mặt thối đó.
Không đúng, sắc mặt anh ấy hình như còn khó coi hơn so với lúc nãy.
"Anh làm gì vậy?" Tôi tức giận.
"Người tiếp theo."
Thấy đến lượt mình, tôi nhanh ch.óng lấy điện thoại ra quét mã QR để test Covid.
Bùi Tịch thì ở phía sau nói luyên thuyên không ngừng.
"Phụ nữ như cô đúng là không biết giữ ý giữ tứ, lại ở trước mặt mọi người mắt qua mày lại với đàn ông."
Tôi :"?"
"Tôi không giữ ý giữ tứ? Sao tôi lại không biết giữ ý giữ tứ? Hai chúng tôi, nam chưa cưới nữ chưa gả, nói vài câu thì sao?"
"Dù sao thì cũng không được phép."
Bùi Tịch suy nghĩ một lúc rồi nói thêm: "Dáng dấp giống như Tiêu Trầm Lang, nhất định không phải người tốt lành gì!"
"..."
Tôi thừa nhận, khi viết về Tiêu Trầm Lang, có lấy giáo sư Điền ra để tham khảo.
Nhưng mà, anh ấy thân là một đại nhân vật siêu phản diện, còn không biết ngượng nói người khác không phải là người tốt?
Cuối cùng lệnh phong tỏa được dỡ bỏ.
Việc bây giờ tôi muốn làm nhất là hẹn Kiều Tịch, cùng đi ăn, đi mua sắm, xem phim, cuối cùng là đến quán bar quẩy thâu đêm.
Nhưng mờ, Kiều Tịch lại nói với tôi là muốn ở bên bạn trai.
Chán!
Tầm mắt tôi rơi xuống người Bùi Tịch.
"Bùi Tịch, tôi sẽ cho anh một cơ hội để nhìn thấy vẻ to lớn, huy hoàng của đất nước Trung Quốc chúng tôi."
"Không có hứng thú."
Bùi Tịch ngồi vững như bàn thạch, không nhúc nhích.
"Anh chắc chắn? Vậy nếu tôi quay lại với khoai tây chiên, thịt khô và trái cây sấy khô, anh cũng đừng..."
Chưa kịp nói xong, anh ấy đã đứng trước mặt tôi, vươn tay nhặt Tú Xuân đao.
Tôi đè tay anh ấy lại.
"Đồ chơi này đừng mang theo, bên ngoài rất thái bình, không cần v.ũ k.h.í."
C.h.ế.t cười.
Cầm một thanh đại đao như vậy, kiểu gì chúng ta không qua nổi chốt kiểm tra an ninh.
Sau khi ra ngoài, chúng tôi đi xin cấp lại thẻ căn cước trước rồi mới đi ăn.
Cân nhắc tới việc dạ dày Bùi Tịch không tốt nên tôi rất nhân từ chọn một nồi cá uyên ương.