Lúc này, chuông cửa vang lên.
Tôi nhìn xem ngày, chắc là nhân viên chống dịch tới đưa đồ dùng.
"Có người tới giao đồ ăn, phiền anh đi lấy giúp tôi."
Tôi rút một cái khẩu trang ra đưa cho Bùi Tịch che miệng, "Đeo cái này vào, có thể cách ly anh với dịch bệnh."
Bùi Tịch cau mày: "Chỉ bằng cái này?"
Một cơn đau nhói ở bụng dưới của tôi. Tôi không nhịn được cuộn tròn lại.
Vẻ mặt của Bùi Tịch hơi thay đổi, sau khi giúp tôi nằm xuống, đàng hoàng đeo khẩu trang che mũi miệng rồi đi ra cửa.
Ngay sau đó là một tiếng hét ch.ói tai, đi đôi với giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông.
"Người tới là người nào? Lại dám ở trước mặt bổn tọa giả thần giả quỷ!"
Tôi kéo cái cơ thể đang đau bụng ra, nói xin lỗi với nhân viên chống dịch, sau đó chỉ đạo Bùi Tịch chuyển đồ vào nhà.
"Anh sao vậy? Tôi bảo anh đi lấy đồ thôi mà, sao phải cầm đao c.h.é.m người ta chứ?"
"Ai bảo họ trùm đầu che mặt, ăn mặc giống thích khách?"
"Ặc......"
Trong nhất thời, tôi không phân biệt được là đau đầu hay đau bụng.
Tôi ngồi xuống ghế sofa, kiên nhẫn giải thích: "Thứ họ mặc gọi là quần áo bảo hộ, quần áo bảo hộ có hiểu không?"
"Còn nữa, đây là thời đại hòa bình, xã hội pháp trị, không có thích khách hay bất cứ thứ gì tương tự. Giống như anh cứ động chút là cầm đao c.h.é.m người sẽ bị coi là kẻ điên."
Ánh mắt Bùi Tịch rét lạnh.
"Cô mắng ta là kẻ điên?"
"..."
Tôi xua tay: "Không, tôi không nói anh, tôi đang nói tôi. Tôi thực sự sắp điên rồi!"
Ngay lúc muốn trở về phòng tiếp tục nằm ngay đơ thì điện thoại di động reo lên.
Là bạn thân nhất của tôi, Kiều Tịch.
"Đường Tranh Tranh, cậu khá lắm, vậy mà lại giấu một người đàn ông trong nhà."
Tôi liếc nhìn Bùi Tịch, chột dạ nói: "Người đàn ông nào? Cậu nghe ai nói lung tung thế?"
"Êu, còn giả ngu với tớ à, cậu tự xem đi, cậu nổi tiếng rồi đấy, biết không?"
Kiều Tịch gửi cho tôi một liên kết video.
Đó là một đoạn camera giám sát.
Trong hình Bùi Tịch vẫn uy nghiêm như cũ, múa Tú Xuân đao đầy mạnh mẽ, hù dọa các nhân viên chống dịch phải trốn chạy...
Không cần phải nói, nguồn tin chắc chắn là camera giám sát của nhà đối diện.
Có một người nổi tiếng trên mạng sống đối diện, việc anh ta thích nhất là phát tán những video ngu ngốc.
Chẳng qua không nghĩ tới mình sẽ trở thành tư liệu sống cho video của anh ta.
Dưới video bình luận nào cũng có, hơn nữa bình luận dần dần lệch hướng.
Tôi chỉ không rõ.
Ngoại hình quan trọng đến vậy à? Trong cùng video, người khác nhận xét về Bùi Tịch chính là - "Sao tôi lại cảm thấy anh chàng cosplay đó hơi đẹp trai là sao ta?"
Mà tôi, lại bị làm thành gói biểu cảm cầm thú.
Xin hỏi mấy người có chút lễ phép nào không vậy?
Đang lúc buồn bực thì chuông cửa lại vang lên.
Lần này tôi thông minh hơn, ngăn Bùi Tịch lại, tự mình mở cửa.
Người tới là chú Trương bên bất động sản.
"Tiểu Đường, vừa rồi tình nguyện viên tới báo cáo, nói là ở đây có người chưa báo cáo? Chẳng lẽ cháu cho người lung tung nào đó thuê nhà à?"
Vừa nói vừa liếc nhìn Bùi Tịch.
Toang.
Quên mất vụ này.
Tôi trộm nhéo mình một cái, kìm lại mấy giọt nước mắt.
"Chú Trương, anh ấy không phải người lung tung, anh ấy là bạn trai cũ của cháu, nằm mơ cũng nghĩ đến diễn xuất. Kết quả, mấy năm liền chạy đi làm vai phụ cũng không được nổi tiếng, nên có chút hành động điên rồ... "
Chú Trương lập tức hiểu ra.
"Khổ cực cho cháu rồi, Tiểu Đường. Sau này có gì khó khăn, cứ nói với chú Trương."
"Cảm ơn chú Trương."
"Nhân tiện." Chú Trương đưa ra một cuốn sổ, "Khai thông tin danh tính bạn trai cũ của cháu vào đây."
Danh tính... thông tin
Anh ấy là người xuyên không, lấy đâu ra thông tin danh tính?
Tôi lập tức nghĩ tới cái gì, cầm lấy cuốn sổ, ghi tên và số thẻ căn cước của Hứa Gia Thanh.
Hứa Gia Thanh, anh trai kế của tôi, năm ngoái bỏ nhà đi đến nay vẫn chưa có tin tức gì.
Tôi biết làm như vậy là không đúng, nhưng trước mắt cũng không có cách nào tốt hơn.
Trước khi rời đi, chú Trương lại liếc nhìn Bùi Tịch, nhỏ giọng nói: "Đầu óc của thằng bé này có vấn đề, trời nóng như vậy mà mặc quần áo dày."
Tôi: "......"
Tiễn chú Trương xong, tôi đang định đóng cửa thì cánh cửa đối diện mở ra.
Một cái đầu tròn nhẵn bóng thò ra.
"Này, em gái, đối tượng của em có thật là muốn nổi tiếng hay không, anh có thể giúp cậu ấy!"
Tôi trợn mắt nhìn anh.
"Bỏ đi, còn chuyện gì nữa không ạ?"
Nếu không phải anh ta đăng cái video đó lên, tôi có đến nỗi bị nhiều người chê cười như vậy không?
Tôi đóng sầm cửa lại, quay lại thì thấy Bùi Tịch vẫn đứng trong phòng khách, trên người mặc bộ đồ Phi Ngư phục dày cộp.
Tôi ra hiệu cho anh ấy ngồi xuống ghế sofa, giải thích rõ cho anh ấy thẻ căn cước là gì và tầm quan trọng của nó.
"... Sau này tên anh là Hứa Gia Thanh, chờ lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, tôi sẽ đưa anh đến đồn công an để xin cấp thẻ căn cước mới."
Bùi Tịch cái hiểu cái không gật đầu: "Vậy còn Hứa Gia Thanh thật đâu?"
"C.h.ế.t rồi." Tôi nghiến răng nghiến lợi nói.
"Tốt."
Nhớ lại lời chú Trương nói trước khi đi, tôi tò mò hỏi: "Anh không nóng à?"
Bùi Tịch ngồi thẳng: "Tâm tĩnh tự nhiên sẽ mát."
"Ha ha."
Nếu không phải nhìn thấy anh ấy uống hơn nửa ly nước trên bàn trà nhỏ, tôi thiếu chút nữa thì tin.