Khách quý ghé thăm (hai)
Vu Mạn Di chưa từng làm chuyện như thế này, hoặc có thể nói bất kỳ chuyện gì cô làm có liên quan đến Tống Kỳ đều là lần đầu.
Lúc cô quay lại xe ngựa, xà ích vẫn còn ngủ. Vu Mạn Di đóng rèm, vén vạt váy lên đến đầu gối, trải từng trang báo vừa mua ở tiệm báo lên đùi mình.
Lượng tiêu thụ báo của Tống Kỳ thật sự đáng lo ngại, ông chủ không chỉ có số báo tháng này mà còn có số báo tháng trước, tháng trước nữa. Vu Mạn Di mua hết, còn mượn sợi dây thừng mà ông chủ thường dùng để buộc kiện hàng. Xếp báo xong, cô dùng dây thừng buộc báo vào chân trái của mình. Cô đi thử mấy bước trên xe ngựa, sợ báo sẽ tuột xuống trước mắt mọi người, vậy là cô lại ngồi xuống tháo nút thòng lọng, buộc chặt hơn, thắt nút chết.
Được lắm, cổ tay cô bị Tống Kỳ siết, cổ chân cô cũng bị siết, bây giờ bắp đùi cũng bị siết vì mua báo của anh. Đó là những dấu vết anh để lại cho cô trong một năm qua, cũng may dấu vết trên thân thể dễ dàng biến mất theo thời gian, nhưng cơn đau thật sự lại biến mất không còn dấu vết.
Vu Mạn Di vội vàng buộc báo lại, sau đó cảm giác xe ngựa rung lắc. Xà ích đã quay lại, dùng roi đánh vào con ngựa đang buồn ngủ, sau đó lại vén rèm xe, nhắc Vu Mạn Di là bưu điện đã mở cửa. Cô bình tĩnh gật đầu, sau đó cầm bức thư không ra gì kia xuống xe ngựa, một mình đi về phía bưu điện.
Đây là lần đầu tiên Vu Mạn Di đến bưu điện, tưởng khác biệt thế nào, vào trong mới thấy không khác tiệm thuốc là bao, chỉ là mấy chiếc tủ sau lưng không chứa thuốc mà chứa thư và hàng hóa từ khắp nơi gửi đến Thiệu Hưng. Bảng giá gửi thư đơn giản được dán trên tường, sau khi tính toán, Vu Mạn Di chợt cảm thấy không ổn.
Cô vừa dùng số tiền mẹ ba cho để mua báo. Phí gửi thư bảo đảm sang châu Âu không rẻ, số tiền còn lại không đủ.
Buổi trưa, bưu điện không đông người, trước Vu Mạn Di chỉ có một ông cụ đang nhận bưu kiện. Cô đứng sau lưng ông ấy, nhìn ông ấy mở bao thư, chạm vào, quan sát, kiểm tra. Có lẽ đối với ông cụ, bưu kiện đó cũng rất quan trọng, ông ấy lại gói bưu kiện bằng chiếc khăn mà mình mang theo, sau đó ký tên lần cuối dưới sự hối thúc của nhân viên trong quầy.
Lúc ông cụ quay đầu, cô bé vừa rồi đứng sau lưng ông ấy đã biến mất.
…
Vu Thẩm thị phát hiện dạo này con gái nuôi Vu Mạn Di rất tiến bộ.
Cô bắt đầu chăm chỉ viết thư cho anh họ, tầm mười ngày lại viết một bức thư, viết xong sẽ hăng hái xin bà ấy tiền bưu phí, sau đó tự đi đến bưu điện gửi thư. Cô cũng không ngại chia sẻ nội dung bức thư cho Vu Thẩm thị, nếu câu từ không hợp ý bà ấy, cô cũng ngoan ngoãn chỉnh sửa, lời lẽ táo bạo và cợt nhả đến mức Vu Thẩm thị cũng phải giật mình sợ hãi.
Theo Vu Thẩm thị biết, Vu lão gia lựa chọn sách vở cho cháu gái đi học rất khắt khe, quyển sách quan trọng nhất là “Nữ Giới”, răn dạy phụ nữ tôn kính và nghe lời chồng, phục tùng cha mẹ chồng, hòa thuận với anh em chồng, mà vốn liếng chữ nghĩa của Vu Mạn Di cũng chỉ quanh quẩn trong nội dung của quyển sách đó. Vu Thẩm thị rất bất ngờ, Vu Mạn Di chỉ mới đọc được quyển sách này, sao có thể học được những từ ngữ lả lơi mà chỉ phụ nữ đã xuất giá mới hiểu được?
Cái làm Vu Thẩm thị cảm thấy xấu hổ hơn là, mặc dù hơi ngại ngùng khi nghe Vu Mạn Di đọc bức thư viết cho cháu trai tài đức của mình, nhưng bà ấy không hề chống đối những lời này, giống như hồi còn nhỏ lén lút đứng ngoài rạp hát lắng nghe lời ca. Huống chi thư này được gửi đi chung quy là vì tương lai kế thừa gia sản của Tam gia nhà bà ấy, Vu Thẩm thị tự vấn lương tâm, hình như bà ấy cũng không có ý định tìm hiểu ngọn ngành.
Nhìn thấy quầng thâm dưới mắt Vu Mạn Di, nhất định là sáng nào cô cũng dậy sớm cố gắng viết thư, Vu Thẩm thị cúi đầu uống trà, lần đầu tiên có cảm giác “mẹ con đồng lòng”.
Nhưng trong lòng Vu Mạn Di biết rõ, mắt cô thâm không phải là vì viết thư, mà thâm vì… đọc báo dưới ánh nến.
Nửa năm sau khi Tống Kỳ rời khỏi nhà họ Vu, căn hầm lại phát huy tác dụng, tác dụng lần này là biến thành thư phòng của Vu Mạn Di. Thừa dịp không có người nào trông coi nhà kho, cô lén lấy mấy chục cây nến, đêm nào cũng chăm chỉ đi đến căn hầm đó, thắp nến lên, chăm chú đọc mấy tờ báo mà cô mua được lúc lên thị trấn gửi thư. Nếu thời tiết ban đêm quá lạnh, cô sẽ lấy mấy bức thư chưa bao giờ gửi ra nhóm lửa, tìm một chút ấm áp trong ngọn lửa đó.
Tờ báo này giống hệt như những gì Tống Kỳ đã nói, truyện dài kỳ viết về nam nữ thanh niên tự do yêu đương, câu chuyện thăng trầm, tình tiết táo bạo, không thể so sánh với thoại bản truyền thống mà năm xưa Vu Mạn Di đã đọc, đúng là uyên ương hồ điệp, yêu hận tình thù. Cô cũng để ý đến bút danh dưới mỗi kỳ truyện, phát hiện câu chuyện này là do nhiều người chắp bút, người khác chắp bút thì văn chương bình thường không có gì đặc sắc, chỉ có tác giả mang bút danh “Tề Tụng” (*) viết tiếp, cốt truyện mới đột ngột trở nên lắt léo, từng câu từng chữ sống động như đang diễn ra trước mắt. Lúc đọc đến đoạn khắc khoải, Vu Mạn Di đấm ngực giậm chân một mình trong hầm tối, thầm nghĩ nếu gặp lại Tống Kỳ, nhất định cô phải bắt anh giới thiệu “Tề Tụng” cho cô biết.
(*) Nguyên văn là “齐颂”, phát âm hơi giống “Kỳ Tống”, đảo ngược tên của Tống Kỳ.
Nếu đọc xong câu chuyện tự do yêu đương này mà vẫn chưa buồn ngủ, Vu Mạn Di sẽ nấn ná đọc thêm về tự do, dân chủ và chủ nghĩa trên trang phụ. Nhưng cô không cách nào có hứng thú với những chuyện này, ngược lại còn thấy tiếc vì tranh minh họa cẩu thả. Tống Kỳ từng nói trên báo của anh chỉ có hoa cỏ dại. Rốt cuộc Vu Mạn Di cũng nhìn thấy, phát hiện dạo này ngoài hoa cỏ dại còn có mèo con và chim. Chỉ tiếc là nét vẽ quá kém, mèo không ra mèo, chim không ra chim, không xứng với trang chủ yêu hận tình thù.
Vạn vật bắt đầu sinh sôi nảy nở vào mùa xuân, tâm tư của Vu Mạn Di cũng lay động. Sau mấy lần mượn cớ gửi thư để đến bưu điện thị trấn, rốt cuộc đêm khuya nọ, cô cũng vào thư phòng lấy trộm bút mực giấy nghiên của chú Hai, sau đó vào hầm mài mực, trải giấy, vẽ một con chim hỷ thước thật sinh động.
Cô cắt con chim hỷ thước ra, dán vào tranh minh họa của tờ báo, lại nâng cọ vẽ một đóa mẫu đơn. Đêm đó Vu Mạn Di thức khuya, suy nghĩ cách dàn trang, xếp chữ cho tờ báo của Tống Kỳ, vẽ ra vô số hoa cỏ, chim muông cho anh lựa chọn. Cô thức đến rạng sáng mới về phòng, giấu bản cắt dán kia dưới gối nằm, lại đặt mấy bức thư mà cô viết cho anh họ tại một vị trí rất nổi bật trên bàn trang điểm, định tìm thời gian mang thư cùng bản cắt dán kia đến bưu điện lần nữa.
Nhưng lần này cô không có ý định giả vờ đi một vòng rồi về, mà là thật sự có ý định gửi thư. Cô điền địa chỉ nhận thư theo địa chỉ trong phần “Mời độc giả gửi ý kiến”, gửi tranh minh họa mà mình đã vẽ cho Tống Kỳ, nhờ anh chuyển lời ngưỡng mộ của mình đến “Tề Tụng”.
Dù sao chữ nghĩa tuôn trào như suối mỗi lần viết thư cho anh họ cũng là nhờ ngòi bút của Tề Tụng.
Sai lầm hoang đường này kéo dài hết mùa xuân, lại qua nửa mùa hè. Tiếng ve kêu càng lúc càng ầm ĩ, mẹ ba từng vui vẻ vì Vu Mạn Di chăm chỉ viết thư, bây giờ cũng cảm thấy bất an.
Bà ấy lo âu vào mùa xuân vì cháu trai tài đức ít khi gửi thư về nhà, lời lẽ cũng không tỏ ra nhớ nhung người vợ sắp cưới. Chuyện này thúc đẩy bà ấy đưa ra một giải pháp, bắt Vu Mạn Di chủ động viết thư liên hệ với anh ta. Bà ấy cho rằng đàn ông và phụ nữ chỉ cách nhau một tờ giấy mỏng manh, bà ấy bảo đàng gái chủ động một chút, bà ấy cho rằng cháu trai tài đức sẽ hồi âm, dù chỉ là vì phép lịch sự, huống chi lời lẽ của Vu Mạn Di còn lả lơi như vậy.
Nhưng cả mùa xuân trôi qua, sao bà ấy vẫn chưa nhận được một bức thư hồi âm nào từ châu Âu?
Mẹ ba luôn luôn nghi hoặc, bà ấy nhất định phải nghi hoặc. Đối với chuyện không có con, bà ấy lựa chọn nghi hoặc chồng mình. Đối với chuyện không nhận được hồi âm từ châu Âu, ánh mắt nghi hoặc của bà ấy đương nhiên hướng về Vu Mạn Di.
Trước đây bà ấy thể hiện tình mẫu tử với Vu Mạn Di, chuyện này làm bà ấy vô thức bỏ qua rất nhiều điểm kỳ lạ. Bây giờ cảnh giác trở lại, những điểm kỳ lạ này trở nên rất rõ ràng. Bà ấy phát hiện Vu Mạn Di luôn buồn ngủ trong lúc ăn sáng, còn phát hiện trong thư mà cô viết có quá nhiều từ kỳ lạ, chẳng hạn như “tự do yêu đương” ——
Vậy là cô nghe được những điều này ở đâu?
Bà ấy là người con gái không được yêu thương của vợ lẽ trong nhà họ Thẩm, bây được làm chính thất của Tam thiếu gia nhà họ Vu, bà ấy cũng đâu phải là một người phụ nữ ngu ngốc. Lúc Vu Mạn Di lại cầm cái thứ gọi là thư gửi sang nước ngoài ra khỏi dinh thự nhà họ Vu, mẹ ba lập tức gọi một chiếc xe ngựa khác đã được chuẩn bị từ trước, đi vào thị trấn cùng cô.
Sau đó lại thấy tất cả những thứ làm bà ấy nổi trận lôi đình.
Vừa đến chợ, xà ích đã ngả đầu ngủ như trúng thuốc mê. Sau khi xà ích ngủ say, Vu Mạn Di ngang nhiên nhảy xuống xe, tự tin đi xuyên qua dòng người trong chợ, trò chuyện thân thuộc với ông chủ tiệm báo, sau đó lấy tiền của bà ấy ra, đó là tiền riêng mà Vu Thẩm thị tích cóp được, dùng làm phí gửi thư cho cháu trai tài đức ở nước ngoài. Cô mua một tờ báo, trang đầu có ảnh một đôi nam nữ!
Mẹ ba kìm nén, chờ đợi đến khi bưu điện mở cửa vào buổi chiều, Vu Mạn Di nhảy xuống xe, trên tay không còn cầm báo mà cầm bức thư cô giả vờ viết mỗi ngày. Sắc mặt của mẹ ba lạnh lùng, bà ấy im lặng đi theo Vu Mạn Di, đứng trước cửa bưu điện nhìn cô chằm chằm. Sau đó phát hiện Vu Mạn Di cầm bức thư này đi lòng vòng giữa đám đông, thậm chí còn không buồn xếp hàng trước quầy, rồi lại nhét bức thư vào áo, bình thản bước ra khỏi cửa bưu điện.
Cô làm những chuyện này quá thuần thục, không để ý đến đôi mắt oán giận như tóe lửa bên cửa. Nhất là khi chưa về đến nhà, bước chân của cô cũng dài hơn mọi ngày, mẹ ba nhạy bén phát hiện bước chân của cô không đoan trang như khi ở trong dinh thự, giống như có thứ gì đó buộc trên chân trái.
Nhìn bóng lưng vô ưu vô lo đó, ảo tưởng về “mẹ con đồng lòng” tan biến hoàn toàn.
Mà Vu Mạn Di cứ vô ưu vô lo lên xe ngựa, vô ưu vô lo ngủ một hồi, vô ưu vô lo chờ xà ích cho ngựa uống nước, sau đó chở cô về nhà. Cô ghé vào cửa sổ nhìn bờ ruộng lùi về phía sau, trong lòng tràn ngập những suy đoán về câu chuyện trong số báo tối nay. Tâm trạng vui vẻ của cô chấm dứt vào giây phút cô bước xuống xe ngựa, đi vào sân dinh thự nhà họ Vu. Lúc Vu Mạn Di nhìn lên, nụ cười trên mặt cô cứng đờ.
Mẹ ba, Tam thiếu phu nhân nhà họ Vu, Vu Thẩm thị, cầm một cây thước đứng trước cổng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mắt cô.