Cánh diều bay cao (năm)
Đường thủy ở Thiệu Hưng rối rắm, có nhiều chỗ giao nhau. Con thuyền đêm xuôi dòng về phía sông Tiền Đường, cuối cùng cũng hòa vào kênh Đông Chiết Giang cổ xưa, trở thành chiếc thuyền cô độc dưới bầu trời sao.
Đây là lần đầu tiên Vu Mạn Di rời khỏi Thiệu Hưng, lần đầu tiên đi đến Thượng Hải xa xôi, không có người phụ nữ nào trong nhà cô từng đến Thượng Hải, ngay cả chú Ba cũng mới đến đó hai lần cùng Vu lão gia. Cô nằm trên chỗ lõm của khoang thuyền, ngửi mùi cá tanh thấm qua khe gỗ, nghe tiếng mái chèo rẽ nước ngoài khoang thuyền.
Ban đầu, Tống Kỳ và Lư Tương Thương không nói nhiều, mãi đến khi thuyền nhập vào con kênh, họ mới bắt đầu nói chuyện. Vu Mạn Di nằm nghiêng, đắp áo khoác lên người, nghe giọng nói của hai người đàn ông truyền đến, từ chuyện thời cuộc đến chuyện trường học, còn có chuyện chương trình học năm sau.
Cô hiểu một chút, cũng có chỗ không hiểu lắm. Giọng nói của họ rất thấp, trợ ngủ vô cùng hiệu quả. Giữa tiếng trò chuyện trầm thấp, cô lúc tỉnh lúc mơ, nghe thấy Tống Kỳ đi vào, nằm bên mép khoang thuyền nghỉ ngơi một lát, sau đó ra ngoài thay phiên với Lư Tương Thương.
Anh đứng dậy rất khẽ, nhưng cô vẫn mở mắt, đầu óc mờ mịt. Trong khoang thuyền không có đèn, nhưng trên nóc khoang có một khe hở, ánh sao chiếu qua khe hở, soi sáng bóng dáng của Tống Kỳ. Vu Mạn Di nhìn Tống Kỳ rời đi, sau đó lại nhìn lên khe hở, thấy Dải Ngân hà hùng vĩ bên ngoài.
Trên trời thật nhiều sao, lúc ở nhà, cô chưa từng để ý chuyện này, huy hoàng và rực rỡ như sắp tràn ra, sau đó chìm vào sông nước ở mép trời. Cô dùng đôi mắt để ghi nhớ những vì sao, lại nghe tiếng tàu thuyền khác tụ hội, sau đó cô trở mình ngủ tiếp.
Đi thuyền một đêm, Vu Mạn Di bị đánh thức vào sáng sớm.
Ngoài khoang thuyền ồn ào như đã vào chợ phiên, thậm chí còn ồn ào hơn trên thị trấn, tiếng rao hàng cùng tiếng mái chèo rẽ nước vô cùng ầm ĩ. Cô chật vật ngồi thẳng dậy, thấy rèm trong khoang thuyền đã được vén ra. Ngoài tấm rèm, Tống Kỳ và Lư Tương Thương đang đứng trên mạn thuyền, thuyền vừa dừng lại, họ nói chuyện với người trên thuyền khác.
Cô dùng tay áo lau mặt, mơ màng đi ra, thấy có người trên chiếc thuyền kia bưng ra ba tô mì, dùng muỗng múc thêm thức ăn, đưa từng tô cho hai người họ. Đến tô cuối cùng, Vu Mạn Di hiểu ý giơ tay ra, bưng tô mì Phiến Nhi Xuyên Hàng Châu nóng hổi.
Cô ngủ một đêm, con thuyền đã đi từ Thiệu Hưng đến Hàng Châu.
Con thuyền bán Phiến Nhi Xuyên có một chiếc nồi, toàn bộ vùng nước này là mặt tiền của nó. Vu Mạn Di đứng trên mạn thuyền, ăn hết tô mì, sau đó chiếc thuyền kia chở một nhóm công nhân bến tàu quay lại lấy tô không mang đi. Thuyền tới lui xung quanh, rất nhiều người nói khẩu âm Thiệu Hưng, có người mặc đồ dài, có người mặc đồ ngắn, tất cả đều thấm sự ẩm ướt của sông nước trong đêm.
Thuyền của họ lại đi thêm một đoạn, cuối cùng đỗ sát bên bến tàu. Có mấy người đã đứng trên bờ đợi họ, một người đưa tay kéo Lư Tương Thương lên bờ, vỗ vai ôn lại chuyện xưa cùng anh ta. Vu Mạn Di nghe được người này là bạn thuở nhỏ của Lư Tương Thương ở Thiệu Hưng.
“Đây là bạn học của cậu sao?” Anh ta chỉ Vu Mạn Di và Tống Kỳ, hỏi Lư Tương Thương, khẩu âm hơi khác.
“Phải.” Lư Tương Thương nói, “Sang sông rồi thì giao phó cho cậu, tớ phải chèo thuyền về.”
“Bạn học Lư không chở chúng ta nữa sao?” Tống Kỳ đã lên bờ, lúc anh xoay người đỡ Vu Mạn Di, cô nắm lấy cánh tay anh, hỏi như vậy.
Hai người họ đều dùng lực, Tống Kỳ giúp kéo cô lên bờ, anh nói: “Không chở được, chúng ta sắp vượt sông Tiền Đường, phải đổi thuyền. Qua sông rồi thì có thể đi tàu hỏa.”
“Lòng vòng thật.” Vu Mạn Di nói, “Trước đây anh đi thẳng từ Thiệu Hưng đến Thượng Hải.”
“Lần đó tôi phải đi đường vòng vì tình thế bắt buộc, đi Thượng Hải cũng phải đổi tàu giữa đường.”
Sông nước nhộn nhịp, trên bờ càng đông đúc. Người qua sông huyên náo, chủ yếu dùng khẩu âm của vùng Giang Chiết, nhưng cũng có thể nghe ra sự khác biệt nho nhỏ. Vu Mạn Di và Tống Kỳ đi theo bạn của Lư Tương Thương, bước lên một tấm ván trên bãi bùn, tấm ván vừa mảnh vừa dài, sương mù sáng sớm lại dày đặc, nhìn từ xa chỉ thấy một hàng người, cứ như đang băng qua cầu Nại Hà (*).
(*) Theo truyền thuyết Trung Quốc, Địa ngục thứ 10 cai quản việc chuyển kiếp đầu thai. Nơi này có cầu Nại Hà bắc qua sông Vong Xuyên, được xem như ranh giới cuối cùng của địa ngục. Những linh hồn được đi đầu thai trở lại làm người đều phải qua Vong Đài, uống canh Mạnh Bà để quên hết chuyện kiếp trước và bắt đầu một kiếp mới. Nếu không uống canh Mạnh Bà thì sẽ không được đầu thai ngay mà phải chịu đựng nỗi dày vò ngàn năm dưới sông Vong Xuyên. Ai chọn uống canh Mạnh Bà thì linh hồn của họ sẽ được chuyển đến Phong Đô, nơi đầu thai chuyển kiếp.
Bạn thuở nhỏ của bạn học Lư làm việc ở bến phà, đưa người sang sông Tiền Đường chỉ là một phần trong công việc của họ. Cũng may hôm nay xuôi gió, họ không cần phải chèo thuyền, chỉ cần giương buồm là có thể đi thẳng sang bờ bên kia. Trên thuyền có mấy công nhân bốc xếp, còn có hai vị tiên sinh mặc trường sam, cuối cùng là Tống Kỳ và Vu Mạn Di.
Vu Mạn Di ngẩn người nhìn hai vị tiên sinh kia, chợt nhớ thầy Tô đã nói sẽ đến Hàng Châu trước, hẳn là anh ta cũng mặc trường sam như vậy, đổi thuyền ở bến tàu vừa rồi, sau đó cảm nhận gió sông Tiền Đường trên con thuyền này.
Cô ghét sự rung động vô trách nhiệm của anh ta với chị Du, lại vô trách nhiệm rời đi. Nhưng nhìn dòng sông rộng lớn này, cô chợt cảm thấy con người thật nhỏ bé. Một con người nhỏ bé như vậy, có can đảm thừa nhận sự bất lực và nỗi đau hiện tại của mình, sau đó vứt bỏ cuộc đời yên ổn, ra ngoài thế giới rộng lớn để trui rèn bản lĩnh, rõ ràng đó là một điều rất dũng cảm, cô không nên trách móc anh ta.
Chiếc thuyền tiến gần đến bờ bên kia, sương mù cũng bắt đầu tan biến. Sau bến tàu là nhà ga, tiếng thuyền kêu gần như trùng khớp với tiếng còi văng vẳng của tàu hỏa vào ga.
Vu Mạn Di nhón chân nhìn qua đám đông đang chắn tầm nhìn của cô, thấy một người mặc đồng phục, cuộn một tờ giấy để làm loa, cao giọng hò hét, dùng cả tay chân để hướng dẫn thuyền chở khách:
“Ga tàu hướng này!”
“Tàu hỏa đi Thượng Hải sắp khởi hành, đi Thượng Hải thì nhanh lên!”
“Không đi nhanh là trễ đấy! Ở đây có đường tắt, để tôi dẫn đường. Còn ai đi Thượng Hải không? Không còn thì đi thôi!”
Ông ấy báo số tàu bằng cả sinh mạng, hành khách lên bến tàu đông đúc như muốn chôn sống người ta. Giữa không gian ầm ĩ, có một giọng nữ trẻ trung rất khác biệt, vang lên to rõ.
“Còn!” Vu Mạn Di giơ một tay để thu hút sự chú ý, tay kia nắm chặt tay Tống Kỳ, kéo anh ra khỏi đám đông ——
“Chúng tôi cũng đi Thượng Hải!”