Cánh diều bay cao (ba)
Tờ giấy đã vào tay, đương nhiên Vu Mạn Di không có kiên nhẫn chờ đến tối mai mới đọc.
Cô ở lại trong hầm vẽ một lát, sau nửa đêm mới về phòng. Đèn dầu đã tắt, lửa không đủ thắp một nén hương, cô lại đi lên thắp đèn, mượn ánh sáng đọc chữ viết tay của Tống Kỳ trên tờ giấy.
Không nhiều, chỉ có năm chữ: Nơi cánh diều bay cao.
Nơi cánh diều bay cao?
Năm chữ không đầu không đuôi, cũng không gợi ý gì thêm. Vu Mạn Di nhìn chằm chằm tờ giấy nhưng không thể lần ra manh mối, chỉ thấy chữ viết của Tống Kỳ như rồng bay phượng múa, không kém các giáo viên lâu năm trong trường, thể hiện bản lĩnh lớn.
Nhưng trước đó anh đã nói “muốn mua mấy tờ thì mua”, rõ ràng anh đưa tờ giấy này cho cô không phải là để khoe khoang chữ viết tay.
Vu Mạn Di chuyển từ hoài nghi sang tò mò, sau đó trong tò mò lại sinh ra phiền muộn. Tống Kỳ này không thích nói thẳng, luôn vòng vo với cô, sau đó làm cô trở tay không kịp, thật sự không biết anh sành sỏi như vậy có phải là do luyện tập cùng mấy cô gái khác hay không, hoặc là anh đã đọc quá nhiều tiểu thuyết uyên ương hồ điệp trên đời!
Vu Mạn Di giấu phiền muộn trong lòng, tức giận đi ngủ.
Đêm đó cô thức quá khuya, hôm sau cũng xuống giường trễ, thậm chí còn bỏ lỡ bữa sáng chung của nhà họ Vu, Phương Thiên lấy hai cái bánh ngọt trong nhà bếp cho cô.
Cô vội vàng lên xe, mái tóc không gọn gàng như mọi ngày. Cô phát hiện mình không phải là người chậm nhất. Xà ích đã gọi, nhưng Tống Kỳ vẫn chưa lên!
Cô vội vàng nói: “Ừm, chúng ta đợi…”
“Tống Kỳ có việc.” Phương Thiên chợt ngăn cản cô, lại nhìn cô ẩn ý, “Hôm nay tôi lại dạy thay cậu ấy, cậu ấy ra ngoài từ sớm rồi.”
“Anh ấy đi đâu?” Vu Mạn Di ngạc nhiên hỏi, dù sao đêm qua họ gặp nhau trong hầm, anh cũng không nói là hôm nay ra ngoài.
“Cậu ấy không nói với tôi.” Phương Thiên nói, sau đó hỏi ngược lại, “Vậy là cũng không nói với cô sao?”
Tống Kỳ đã vòng vo với cô, mà cũng không nói hết với Phương Thiên. Vu Mạn Di từ từ phát hiện Tống Kỳ đã quen làm mọi việc một mình, làm được thì chia công với người khác, làm không được thì tự mình nghĩ cách, giống như trước đây anh bảo bạn học đưa người vợ lẽ đi, còn bản thân anh lại thoát khỏi vòng vây của nhà họ Du.
Cô cúi đầu, nghĩ lần này Tống Kỳ trở về, cô sẽ nói cho anh biết, anh không cần phải làm mọi việc một mình.
Đến trường, cô Du vẫn không đến, ngoại trừ cô ấy, ngày đó còn có mấy học sinh xin nghỉ ốm. Vu Mạn Di nghe các bạn học nói dạo này thời tiết thay đổi liên tục, đang là mùa hè mà lại có gió lạnh, rất nhiều người ngã bệnh, mà bệnh lần này lây lan nhanh.
Cho nên khi lên lớp, Phương Thiên cố ý phổ cập một ít kiến thức thường thức cho mọi người, cảm sốt mùa này lây qua đường hô hấp, nếu mọi người thật sự lo lắng thì có thể dùng vải để che mũi miệng, đây là khoa học. Còn dân gian đồn đãi uống nước vôi để phòng ngừa là mê tín, tuyệt đối không được tin, cũng không được thực hiện.
Lớp xóa mù chữ đã hoạt động được hai tháng, nhóm sinh viên đến từ Thượng Hải này đã tạo lập được uy tín trong vùng, mọi người xem lời họ nói là “khoa học” chân chính, cũng thường xuyên dùng những lời này để chỉnh đốn đám dân làng mù quáng bên ngoài, ra vẻ có kiến thức, rất oai phong.
“Hiểu rồi, cô Phương.” Các học sinh xì xào bàn tán một hồi, có người cao giọng nói, “Chúng tôi sẽ truyền lời của cô khắp chợ phiên, bảo mọi người đừng tin mấy giáo phái nói năng bậy bạ, một chén nước vôi mà họ dám lấy ba đồng bạc đại dương.”
“Được rồi, mọi người phải truyền lời nhanh một chút, nói bệnh này lây lan nghiêm trọng, bảo mọi người phải cẩn thận.” Phương Thiên nói, ánh mắt lại hướng về Vu Mạn Di, sau đó nhanh chóng dời đi, “Tránh nhiều người bị lừa.”
Hôm nay Phương Thiên rất bận, dạy tiết tiếng Anh xong, nghỉ ngơi một hồi lại dạy toán thay Tống Kỳ, chờ mãi mới hết tiết, cô ấy lập tức ôm cặp chạy ra khỏi phòng học, cứ như sợ người ta bắt lại để trả lời câu hỏi, làm cổ họng vốn đã bỏng rát phải nói nhiều hơn.
Cô Du bị bệnh không đến, Tống Kỳ biệt tăm biệt tích, lớp vẽ đã ngừng, hôm nay Phương Thiên còn mệt mỏi lánh mặt. Vu Mạn Di ngả đầu lên cánh tay, đột nhiên cảm giác lời của mẹ ba cũng có lý…
Họ đều là khách qua đường ở nơi này, một khi chương trình xóa mù chữ kết thúc, mọi thứ cô có đều sẽ biến mất. Cô Du sẽ quay về nhà họ Du làm một tiểu thư khuê các không ra khỏi cửa, Tống Kỳ và Phương Thiên sẽ trở về Thượng Hải, Tô Văn đã rời đi trước khi ngày đó đến.
Mọi chuyện xảy ra trong mùa hè này, chẳng qua chỉ là… ảo mộng thoáng qua rồi biến mất trong thời niên thiếu của Vu Mạn Di.
Cô chớp mắt, suýt nữa rơi lệ vì tâm tư đa sầu đa cảm này. Cô vừa dùng tay áo lau nước mắt, chàng bưu tá lại xuất hiện bên cạnh cô.
Vu Mạn Di ngẩng đầu nhìn chàng bưu tá, bỗng nhiên muốn buông xuôi: À, hình như cũng không đến nỗi nào, ít nhất bên cạnh cô còn có chàng bưu tá sẽ không bao giờ rời khỏi Thiệu Hưng, luôn luôn hứng khỏi chờ đến ngày được thăng chức.
“Chị Mạn Di, bên ngoài có người tìm chị!” Chàng bưu tá lớn giọng nói.
Lại có người đến tìm cô.
Vu Mạn Di lục lọi vòng tròn xã giao chật hẹp của mình, ngoại trừ cô Du đang nghỉ ốm, Tô Văn đã rời đi, còn có Phương Thiên đã chạy mất dạng, cô lập tức suy đoán Tống Kỳ vắng mặt cả buổi sáng đã quay trở lại ——
Nhất định anh đến nói cho cô câu chuyện đằng sau “nơi cánh diều bay cao”.
Vu Mạn Di hào hứng nhảy xuống ghế, gần như nhảy nhót tung tăng về phía cổng trường, đi ngang bậc thang khu phòng học, vòng qua tượng Khổng Tử, mỉm cười vui vẻ, đến lúc nhìn thấy bóng dáng ngoài cổng… Cứng đờ.
Không phải là Tống Kỳ chờ cô ngoài cổng.
Mà là mẹ ba lạnh lùng, vì cô tươi cười mà bà ấy nhíu mày lại.
…
Lúc mới đi học, Vu Mạn Di gặp rất nhiều người vui vẻ vì cô vui vẻ. Bây giờ chương trình xóa mù chữ sắp kết thúc, những người vui buồn cùng cô cũng sắp rời đi, vì cô vui mà mẹ ba không vui, dường như cuối cùng bà ấy cũng tìm lại cảm giác tồn tại của mình.
Phương Thiên đi rồi, sẽ không còn người nào ngăn bà ấy mang Vu Mạn Di đi. Vậy là lần đầu tiên trong mùa hè này, Vu Mạn Di không dành buổi chiều ở trường học hay phòng vẽ, mà là ở cửa hàng vải từng làm vải may váy cưới cho cô.
Lần đầu đến đó, mẹ ba đã cho bà chủ tiệm vải nhìn thấy địa vị của bà ấy trong nhà. Nhưng sau đó, chuyện cô làm ở trường cùng chiếc xe lớn đỗ trước cổng dinh thự nhà họ Vu đã trở thành đối tượng bàn tán của người trong vùng.
Cho nên mặc dù người làm ăn giỏi nhất là đọc sắc mặt của người khác, bà chủ kia cũng không biết nên cư xử với Vu Mạn Di như thế nào trước mặt mẹ ba.
“Một bộ trường bào kiểu Trung Hoa.” Mẹ ba lạnh lùng ra lệnh sau lưng Vu Mạn Di, “Một chiếc áo khoác bông mùa đông, một bộ đồ cùng tông màu, một chiếc quần nam dùng để đi xã giao, một chiếc mũ cùng một chiếc q**n l*t. Còn nữa, trong bức thư lần trước, anh họ con nói nệm giường cũng cũ rồi, con chọn một bộ ga giường đơn giản theo kích thước trong thư, gửi đi cùng quần áo.”
Vu Mạn Di lại cảm thấy mình học toán thật kém, không thì tại sao cô không thể nào tính toán được mấy bộ quần áo này tốn bao nhiêu vải, cũng không nhớ kích thước mà anh họ viết trong thư?
“Nhiều quần áo quá.” Rốt cuộc bà chủ cũng chen vào được, “Nhị tiểu thư thật khéo chọn, có thể lo liệu toàn bộ quần áo cho chồng tương lai. Cưới một người vợ khéo chọn như vậy còn thực tế hơn tìm thợ may bên ngoài!”
Vu Mạn Di cúi đầu, ngón tay lướt qua mặt vải vừa thô ráp vừa trơn bóng, trong lòng bỗng nhiên đau xót. Bà ấy nói cô thực tế, mà thực tế cũng là một món hời.
Phương Thiên nói tay nghề may vá của cô rất khéo. Nhưng với họ, chuyện này cho thấy cô là một món hời.
Cô không nói không rằng, chỉ kéo mấy mảnh vải đủ màu sắc ra, hai mảnh đặt cùng một chỗ, phối thành một bộ. Vừa rồi nói câu kia không nghe thấy lời hồi đáp, bà chủ tiếp tục hỏi:
“Mắt nhìn của cô Vu thật tốt, chẳng trách sao ai ai ở trường cũng biết tài vẽ chân dung của cô, lại còn học bài bản ở phòng vẽ. Hai màu sắc phối ra một bộ quần áo, ai mà không khen chồng cô khí thế hiên ngang, bề ngoài nổi bật chứ?”
“Xùy.”
Mẹ ba vừa phát ra âm thanh này, bà chủ biết nhìn sắc mặt người khác lập tức im bặt.
“Học mấy ngón vẽ nửa mùa đó.” Mẹ ba nhìn bóng lưng của Vu Mạn Di, lạnh lùng nói, “Mang ra bên ngoài thì không kiếm cơm nổi, nhưng chọn màu quần áo cho đàn ông thì được. Vu Mạn Di, con học vẽ không phí công rồi.”
Vu Mạn Di nhắm mắt, nắm chặt tấm vải, lau mồ hôi đi. Bà chủ không dám lên tiếng nữa, tiệm vải cũng chìm vào im lặng. Lát sau, không biết Vu Mạn Di lấy can đảm từ đâu, cô chợt lên tiếng nói rõ:
“Con học vẽ không phải là để chọn quần áo cho anh họ, mà là để có đường sống yên phận.”
Bà chủ sợ đến mức không dám thở mạnh, bà ấy nhìn Vu Mạn Di, sau đó nhìn Vu Thẩm thị. Mà ban đầu, sắc mặt của Vu Thẩm thị hơi kinh ngạc, nhưng có lẽ dạo này đã quen bị Phương Thiên cãi lại, bà ấy không hề tức giận.
Bà ấy chỉ khoanh tay nhìn Vu Mạn Di một hồi lâu, cuối cùng lại cười một tiếng.
Ban đầu, tiếng cười kia chỉ ngắn ngủi một chút, nhưng sau đó kéo dài, lên cao, trở nên chói tai. Tiếng cười của Vu Thẩm thị làm bà chủ lo lắng, rốt cuộc Vu Thẩm thị cũng từ từ dừng lại, lau khô nước mắt ở khóe mắt, cao giọng nói:
“Sống yên phận? Trong những năm sống ở cái nhà này, tao chưa từng thấy một người phụ nữ nào không ăn cơm nhà họ Vu mà tự sống yên phận được. Vu Mạn Di, tuy mày có tài vẽ tranh, nhưng những tác phẩm mà tao nhìn thấy vừa tầm thường vừa vô vị. Nhà báo kia phỏng vấn mày chỉ vì mày là phụ nữ, mày thật sự nghĩ mày có thể tìm được việc làm sao, ai sẽ trả tiền để mua tranh của mày chứ?”
Bà ấy dừng lại, sau đó nói tiếp: “Không phải thầy Tô Văn của mày cũng không bán được tranh nên mới phải lên lớp kiếm cơm sao? Thầy giáo tầm thường như vậy thì học trò có thể giỏi đến đâu chứ?”
“Trừ khi, trừ khi mày rời khỏi làng quê Thiệu Hưng này, đi tầm sư học đạo những bậc danh gia đại tài, học một, hai năm gì đó thì mới có thể làm nên tên tuổi. Nhưng làm gì có cơ hội tốt như vậy cho mày?”
“Mày có nghe tao nói không đấy, Vu Mạn Di…”
“…Vu Mạn Di!”
Xe ngựa phát ra tiếng kêu vang dội, cuối cùng đánh thức Vu Mạn Di khỏi cơn ác mộng trong tiệm vải chiều hôm đó. Cô tròn mắt, thấy Phương Thiên ngồi đối diện mình, sắc mặt vô cùng lo lắng.
“Tôi vừa mới vắng mặt ở trường một lát, bà ấy đã dẫn cô đi rồi.” Phương Thiên đứng lên trong chiếc xe ngựa lắc lư, ngồi xuống bên cạnh cô, “Thấy chiều nay cô cứ ngẩn người, không có chuyện gì chứ?”
Vu Mạn Di do dự một lát, sau đó lắc đầu. Chiều nay Vu Thẩm thị đã cho người mang quần áo về nhà họ Vu, cô về trường học tiết cuối cùng, cũng không định nói với Phương Thiên. Cô ấy đã tranh cãi với mẹ ba vì cô quá nhiều lần, chẳng mấy chốc cô ấy cũng sẽ rời đi, Vu Mạn Di cũng không cần kéo cô ấy vào.
Khó chịu thì khó chịu, nhưng trong lòng cô biết rõ, nhóm sinh viên này đã làm quá nhiều điều vì cô.
Phương Thiên lo lắng nhìn cô một hồi, cũng không tra hỏi nữa. Vu Mạn Di tưởng cuộc trò chuyện của hai người họ sẽ kết thúc ở đây, nhưng cô ấy đột ngột dùng ngón tay quẹt mũi của cô, hỏi: “Mũi của cô có ngứa không? Có bị lây bệnh truyền nhiễm đang hoành hành trong trường không?”
Bệnh truyền nhiễm?
Vu Mạn Di cảm nhận thân thể của mình, không thấy yếu ớt. Dựa trên từ ngữ khoa học mà Phương Thiên đã nói, sức đề kháng của cô rất tốt.
“Được, vậy tôi nói cho cô biết triệu chứng của bệnh này.” Phương Thiên nói.
Cô không hiểu lắm, nhưng Phương Thiên đã bắt đầu giải thích cho cô, chẳng hạn như lúc phát bệnh thì nước mắt nước mũi giàn giụa, nhiệt độ cơ thể cao hơn bình thường, toàn thân không còn sức lực, giọng nói khàn khàn…
“Cô không ch** n**c mắt giàn giụa cũng không sao.” Phương Thiên nói, không quan tâm cô có hiểu hay không, lại lấy hai gói giấy trắng từ trong túi ra, một gói ghi “Hồ tiêu”, gói kia ghi “Kẹo câm”. Vu Mạn Di phát hiện chữ viết này rất quen mắt, giống hệt như chữ viết trên mảnh giấy mà đêm qua Tống Kỳ đã đưa cho cô, “Cô ngửi cái này trước khi vào nhà, bảo đảm nước mắt của cô sẽ chảy giàn giụa. Còn kẹo này, cũng không biết Tống Kỳ tìm ở đâu ra, ngậm vào một lát là giọng nói sẽ thay đổi, cực kỳ khàn…”
Chờ một chút, chờ một chút… “Chờ một chút!” Cuối cùng Vu Mạn Di cũng kêu lên.
“Ý cô là sao?” Cô cầm hai gói giấy kia, “Cái gì mà nước mắt chảy giàn giụa, cái gì mà kẹo làm khàn giọng, cái gì mà…”
Phương Thiên dừng lại một lát, không nghĩ Vu Mạn Di không hiểu mình nói gì. Cô ấy cúi đầu, suy nghĩ một hồi, sau đó vỗ trán, bừng tỉnh lại:
“À, Tống Kỳ bảo cô bàn kế hoạch với tôi. Tôi tưởng cậu ấy nói với cô rồi!”
Kế hoạch…
Xe ngựa lại lắc lư, Vu Mạn Di vén rèm, phát hiện đã gần về đến nhà họ Vu. Cô về chỗ ngồi, thấy chàng sinh viên vẽ không giống ai hôm nay cũng không lên xe về nhà, trên xe chỉ có Phương Thiên và một sinh viên nữ dạy môn Quốc văn.
Vu Mạn Di chợt phát hiện bình thường sinh viên nữ này ăn mặc rất mộc mạc, nhưng hôm nay lại mặc một chiếc váy xanh làm người ta vừa thấy là không quên được. Mà cô ấy cũng không thắt tóc, mái tóc dài đến eo buông xõa, lúc cô ấy cúi đầu, gần như không nhìn thấy mặt.
Mà nếu tóc của Vu Mạn Di buông xõa, nó cũng dài đến eo,
Cô chợt có một suy đoán mơ hồ, lúc này giọng nói của Phương Thiên cũng truyền vào tai cô.
“…Trước khi vào cửa thì ngửi hồ tiêu, nước mắt sẽ chảy giàn giụa; sau đó ngậm kẹo câm, giọng nói sẽ khàn.” Cô ấy nói, “Tin tức về bệnh truyền nhiễm đã lan truyền trong các học sinh chiều nay không lên lớp, bệnh này không phải là lời đồn, ai cũng sẽ ngã bệnh, lây lan rất nhanh, nhất định nhà họ Vu cũng đã nghe qua.”
Nhìn Phương Thiên mấp máy môi trước mặt mình, tim của Vu Mạn Di đập nhanh hơn mọi ngày.
“Bọn tôi đưa cô về phòng, cô và Tiểu Lê….” Phương Thiên chỉ sang bạn học nữ xưa nay im lặng, “…đổi quần áo đi, cô mặc chiếc váy xanh của cô ấy, làm kiểu tóc giống cô ấy. Cô ấy nằm trong phòng thay cô, bệnh này lây nhanh, tôi sẽ cường điệu hóa với nhà họ Vu, nói chỉ được đưa thức ăn đến cửa, tuyệt đối không được tiếp xúc trực tiếp với cô.”
Không ai muốn đến gần một người bị bệnh truyền nhiễm.
“Cậu mặc quần áo giống cô ấy, làm tóc giống cô ấy.” Phương Thiên nói, “Vào phòng cô ấy, trên đường đi đừng ngẩng đầu. Đợi đến tối, người nhà họ Vu đi ngủ hết, Tống Kỳ sẽ chờ ở địa điểm mà chúng ta đã thống nhất, giúp cô đi đến Thượng Hải một chuyến rồi về, đăng ký khóa học hàm thụ được quảng cáo trên báo.”
Câu cuối làm cảm xúc của Vu Mạn Di dâng trào, nhưng sau đó đầu óc của cô ngưng trệ, không thể tiêu hóa được: “Tống Kỳ không nói với tôi là sẽ gặp ở đâu.”
“Không nói sao?” Phương Thiên rất ngạc nhiên, thậm chí còn hơi luống cuống, dù sao Tống Kỳ cũng không nói đoạn này với cô ấy.
Xe ngựa im lặng một lát, Vu Mạn Di đột ngột ngẩng đầu. Cô run rẩy đưa tay vào áo, lấy ra tờ giấy mà cô đã đọc tới đọc lui đến nhăn nhúm.
Cô mở tờ giấy kia, chữ viết của Tống Kỳ hiện ra trước mắt, từng từ từng chữ.
Cô biết anh đợi cô ở đâu.
“Nơi cánh diều bay cao”…
Đêm nay Tống Kỳ sẽ chờ cô ở nơi cánh diều bay cao, đón cô đi Thượng Hải.