Cô Dâu Của Tổng Tài

Chương 2: Tổng tài lạnh lùng

Tống Thiên Huy đứng trước cửa sổ văn phòng, ánh sáng của thành phố hiện đại chiếu rọi vào bóng hình cao lớn của anh. Anh nhìn ra ngoài, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình giữa không gian rộng lớn. Nhưng trong lòng anh, mọi thứ đều trở nên tăm tối. Áp lực từ những đối thủ trong ngành ngày càng gia tăng, và không ai khác, chính anh là người phải gánh vác mọi trách nhiệm.

“Thiên Huy,” giọng của Nguyễn Thanh Tùng, người quản lý trung thành, vang lên bên cạnh. “Cậu không thể để Vương Minh Quân tiếp tục lộng hành như vậy. Chúng ta phải có kế hoạch.”

Thiên Huy không quay lại, ánh mắt vẫn dán chặt ra ngoài. “Tôi biết,” anh trả lời, giọng điệu lạnh lùng. “Nhưng không thể hành động vội vàng. Đối thủ của chúng ta không phải là kẻ dễ dàng bị đánh bại.”

“Tôi hiểu, nhưng thời gian không chờ đợi ai cả. Hắn ta đang chuẩn bị cho một cú sốc lớn,” Tùng nhấn mạnh, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

Thiên Huy hít một hơi thật sâu. Anh đã quen với việc đối mặt với áp lực, nhưng lần này, nó khiến anh cảm thấy mệt mỏi. “Chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của hắn. Chỉ khi nào có đủ thông tin, chúng ta mới có thể hành động.”

Cửa văn phòng mở ra, Tôn Minh bước vào, nụ cười tỏa nắng trên khuôn mặt. “Hai cậu đang bàn chuyện gì mà nghiêm túc vậy? Chúng ta cần thư giãn một chút, không phải lúc nào cũng phải căng thẳng.”

“Nghe này, Minh,” Thiên Huy nói, giọng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng. “Đây không phải là thời điểm để đùa giỡn. Vương Minh Quân đang âm thầm chuẩn bị kế hoạch nhằm hạ bệ chúng ta.”

“Cậu không cần phải lo lắng quá đâu. Cậu là Tổng tài, không ai dám động đến cậu,” Minh đáp, cố gắng tạo không khí nhẹ nhàng hơn.

Thiên Huy quay lại, đôi mắt xanh thẳm nhìn thẳng vào Minh. “Không phải chỉ mình tôi. Nếu tôi thất bại, mọi người sẽ phải chịu hậu quả. Tôi không thể để điều đó xảy ra.”

Tôn Minh gật đầu, nhận ra sự nghiêm túc trong lời nói của Thiên Huy. “Được rồi, vậy chúng ta hãy tập trung vào việc điều tra. Tôi có một vài thông tin có thể giúp.”

Khi cuộc trò chuyện tiếp diễn, Thiên Huy không thể ngừng suy nghĩ về Lâm Ngọc Bích. Cô gái mà anh tình cờ gặp trong buổi triển lãm nghệ thuật hôm trước. Sự ngây thơ và đam mê trong ánh mắt cô đã khơi dậy trong anh những cảm xúc mà anh đã cố gắng chôn vùi. Dù biết rằng giữa họ là hai thế giới khác nhau, nhưng anh lại không thể ngừng nghĩ về cô.

“Cậu có nghe tôi nói không?” Tùng cắt ngang dòng suy nghĩ của Thiên Huy.

“Xin lỗi, tôi đang suy nghĩ,” anh đáp, ánh mắt vẫn xa xăm.

“Cậu cần phải tập trung. Nếu không, chúng ta sẽ thua trong cuộc chiến này,” Tùng nhắc nhở, giọng điệu nghiêm túc.“Đúng, nhưng tôi cũng cần phải chuẩn bị cho những điều bất ngờ,” Thiên Huy thừa nhận, một phần trong anh lo lắng về Ngọc Bích. Anh cảm thấy có điều gì đó đặc biệt ở cô, và điều đó khiến anh không thể yên tâm.

Khi cuộc họp kết thúc, Thiên Huy bước ra khỏi văn phòng, quyết tâm tìm hiểu thêm về Ngọc Bích. Anh không biết cô gái ấy có thể trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của mình hay không, nhưng anh cảm thấy rằng cô có thể mang lại cho anh một ánh sáng trong những ngày u ám này.

Trong khi đó, Ngọc Bích đang ngồi trong phòng tranh của mình, những bức họa chưa hoàn thiện xung quanh. Cô cảm thấy bối rối khi nghĩ về Thiên Huy, người đàn ông mà cô chỉ gặp một lần nhưng đã để lại ấn tượng sâu sắc. Mỗi nét cọ vẽ lên canvas đều mang theo những suy tư về anh.

“Bích, cậu có nghe mình không?” Huyền Trang, cô bạn thân, gọi lớn.

“Có, mình đang nghĩ về triển lãm,” Ngọc Bích đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào bức tranh.

“Cậu đang nghĩ gì về Tổng tài Tống?” Huyền Trang cười, biết rõ rằng Ngọc Bích đã bị cuốn hút bởi vẻ lạnh lùng của Thiên Huy.

“Chỉ là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi,” Ngọc Bích lắc đầu, cố gắng xua tan cảm xúc đang dâng trào.

“Ngắn ngủi nhưng không thể quên. Cậu có thể gặp lại anh ấy, biết đâu...” Huyền Trang tiếp tục, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Không, mình không nghĩ vậy. Anh ấy thuộc về một thế giới khác,” Ngọc Bích thở dài.

“Tại sao lại không? Cậu có tài năng, có ước mơ. Đôi khi, chỉ cần nắm bắt cơ hội,” Huyền Trang khuyến khích.

Ngọc Bích mỉm cười nhưng trong lòng vẫn trăn trở. Cô biết rằng thế giới của Thiên Huy không dễ dàng tiếp cận. Nhưng một phần trong cô vẫn muốn tin rằng, có thể, một ngày nào đó, họ sẽ có cơ hội gặp lại.

Khi đêm buông xuống, Ngọc Bích lại ngồi trước giá vẽ, những nét cọ mang theo những ước mơ và hoài bão. Cô cảm nhận được rằng cuộc sống của mình đang chuẩn bị bước sang một chương mới, nơi mà những giấc mơ có thể chạm đến thực tại.

Về phía Thiên Huy, anh cũng không ngừng suy nghĩ về Ngọc Bích. Những cảm xúc mà anh đã cố gắng chôn giấu đang dần trỗi dậy, khiến anh bối rối. Trong một thế giới đầy cạnh tranh và âm mưu, anh tự hỏi liệu có thể mở lòng với một người như cô hay không.

Mọi thứ dường như đang dần chồng chéo lên nhau, và trong lòng cả hai người đều có những nỗi lo lắng riêng. Họ không biết rằng những sóng gió sắp sửa ập đến, sẽ buộc họ phải đối diện với những sự thật mà cả hai không ngờ tới. Tình yêu và ma thuật sẽ gắn kết họ lại, nhưng cũng có thể là nguyên nhân dẫn đến những bi kịch trong tương lai.

truyenfull,truyenfull vn