Cô Dâu Của Tổng Tài

Chương 1: Cuộc sống bình dị

Sau

Lâm Ngọc Bích ngồi bên khung cửa sổ nhỏ trong phòng, ánh sáng nhẹ nhàng chiếu vào, tạo nên những mảng sáng tối trên bức tranh đang dang dở. Đó là một bức tranh về một buổi chiều hoàng hôn, nơi mà những sắc màu hòa quyện với nhau, thể hiện tâm tư của cô. Hội họa không chỉ là đam mê mà còn là lối thoát cho những khát khao chôn giấu trong lòng.

Cha mẹ cô đều là công nhân, cuộc sống hàng ngày chỉ xoay quanh những giờ làm việc mệt mỏi. Ngọc Bích hiểu rõ gánh nặng mà gia đình phải chịu, và cô luôn tự nhủ rằng mình phải vươn lên, phải làm điều gì đó để thay đổi số phận. Trong cái thành phố phồn hoa nhưng đầy rẫy cạnh tranh này, cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một vườn hoa rực rỡ, nhưng lại không đủ sức để với tới những cánh hoa đẹp nhất.

“Bích, con có muốn đi chợ với mẹ không?” Giọng mẹ gọi từ dưới bếp vọng lên.

Ngọc Bích gật đầu, bỏ bức tranh sang một bên. Cô nhanh chóng thay đổi bộ quần áo đơn giản rồi chạy xuống cầu thang. Cảm giác ấm áp từ mái ấm gia đình làm cô cảm thấy nhẹ nhõm. Khi họ cùng nhau ra khỏi nhà, ánh nắng vàng rực rỡ ngoài kia khiến tâm hồn cô như bừng sáng.

“Con gái, hôm nay có triển lãm nghệ thuật ở công viên, con có muốn đi không?” Mẹ vừa đi vừa hỏi.

“Có ạ! Con muốn xem những bức tranh đẹp.” Ngọc Bích trả lời với giọng đầy hứng khởi.

Chợ đã khá đông đúc. Mùi thơm của các món ăn vặt tỏa ra khắp nơi, nhưng trong lòng Ngọc Bích, những bức tranh mới là điều cô mong đợi nhất. Họ đi qua những gian hàng, ánh mắt cô dừng lại ở một bức tranh vẽ phong cảnh yên bình. Cô không thể rời mắt, như thể bức tranh đang nói lên điều gì đó trong tâm hồn mình.

“Mẹ, con muốn học vẽ thêm,” cô nói với ánh mắt đầy quyết tâm.

“Con có thể làm được, Bích. Nhưng con cần phải cố gắng hơn nữa.” Mẹ mỉm cười động viên.

Sau khi mua sắm xong, họ quay về nhà. Ngọc Bích cảm thấy lòng mình tràn đầy ước mơ. Cô muốn vẽ những bức tranh không chỉ để thỏa mãn đam mê mà còn để làm cho cuộc sống gia đình mình tốt đẹp hơn. Cô biết rằng, nếu không nỗ lực, giấc mơ ấy sẽ mãi chỉ là một giấc mơ.

Tối hôm đó, khi mọi người đã say giấc, Ngọc Bích lại ngồi trước giá vẽ. Những nét cọ lướt đi, mang theo cả tâm tư, nỗi niềm của cô. Cô muốn gửi gắm những cảm xúc của mình vào từng bức tranh, để một ngày nào đó, có thể khiến người khác cảm nhận được cái đẹp mà cô nhìn thấy.

Ngày hôm sau, trong một buổi triển lãm nghệ thuật, Ngọc Bích đứng giữa những tác phẩm của các nghệ sĩ nổi tiếng. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa những tài năng lớn. Khi cô nhìn ngắm, một người đàn ông trong bộ vest sang trọng thu hút sự chú ý của cô. Đó là Tống Thiên Huy, tổng tài của một tập đoàn lớn, người mà cô chỉ thấy qua những trang báo.

Ánh mắt anh lạnh lùng nhưng cũng đầy cuốn hút. Ngọc Bích chợt cảm thấy hồi hộp. Trong khi cô chìm đắm trong suy nghĩ, một cơn gió nhẹ thổi qua, như muốn xô đẩy cô đến gần hơn với giấc mơ mà cô luôn khao khát.“Cô vẽ rất đẹp,” một giọng nói ấm áp bất ngờ vang lên bên cạnh.

Ngọc Bích giật mình, quay lại thì thấy Thiên Huy đang nhìn cô với ánh mắt đánh giá. Cô không biết nói gì, chỉ đứng lặng im, lòng rối bời.

“Cảm ơn anh,” cô lắp bắp.

“Cô có ước mơ gì không?” Thiên Huy hỏi, giọng điệu vẫn bình thản.

Ngọc Bích hít một hơi thật sâu, quyết định sẻ chia. “Tôi muốn trở thành một họa sĩ nổi tiếng, để giúp gia đình có cuộc sống tốt hơn.”

Thiên Huy gật đầu, nhưng nét mặt anh vẫn không thay đổi. Ngọc Bích cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường kiên cố, không biết làm thế nào để vượt qua.

“Cô cần phải có quyết tâm và nỗ lực,” anh nói. “Cuộc sống không dễ dàng đâu.”

“Vâng, tôi hiểu,” cô đáp lại với sự kiên định.

Từ giây phút đó, một kết nối vô hình giữa hai người dường như đã hình thành. Trong khi Ngọc Bích mơ về một tương lai rực rỡ, thì Thiên Huy lại chìm trong những suy tư về trách nhiệm và áp lực của một tổng tài. Hai thế giới khác nhau, nhưng lại có thể chạm đến nhau trong những khoảnh khắc ngắn ngủi.

Khi bầu không khí trở nên nặng nề, Ngọc Bích quyết định rời khỏi triển lãm. Cô không muốn làm Thiên Huy cảm thấy không thoải mái, dù trong lòng vẫn cảm thấy hồi hộp. Ngày hôm đó, một mảnh ghép mới đã xuất hiện trong cuộc sống của cô, và nó khiến cô không thể ngừng nghĩ về những điều có thể xảy ra.

Trên đường về, những hình ảnh của Thiên Huy cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Cô thầm ước rằng một ngày nào đó, mình sẽ có cơ hội được gặp lại anh. Cô muốn cho anh thấy tài năng của mình, và biết đâu, điều đó sẽ dẫn đến những cơ hội mới.

Khi về đến nhà, Ngọc Bích lại ngồi trước giá vẽ, nhưng lần này, những nét cọ không chỉ đơn thuần là vẽ tranh. Nó là một phần của ước mơ, một phần của cuộc sống mà cô đang cố gắng xây dựng. Cô sẽ không từ bỏ, dù khó khăn có thế nào.

Câu chuyện vẫn đang ở những trang đầu, nhưng Ngọc Bích cảm nhận được rằng, cuộc sống của mình sắp sửa bước vào một chương mới, nơi mà những giấc mơ có thể chạm tới thực tại.

truyenfull,truyenfull vn

Sau