Lãnh Nguyệt đứng giữa vòng vây, cảm giác căng thẳng xộc thẳng lên não. Trước mặt cô, Đông Thiên, kẻ thù không đội trời chung, vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt anh ta như lửa thiêu đốt, đầy tham vọng và khinh thường. Cô không thể để mình bị khuất phục trước sức ép này.
“Ngươi nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ sao?” Lãnh Nguyệt đáp lại, giọng nói của cô vững vàng, nhưng bên trong lại đang dấy lên sự hoang mang. Cô nhìn sang Hàn Phong, và thấy anh cũng đang gồng mình, sẵn sàng cho mọi tình huống.
“Ngươi chỉ là một con rối trong tay của gia tộc Băng,” Đông Thiên cười nhạt, nhưng nụ cười đó không che giấu được sự tức giận đang âm ỉ. “Ta sẽ cho ngươi thấy, tình yêu của các ngươi chỉ là một thứ yếu đuối không thể tồn tại.”
“Yếu đuối?” Hàn Phong bước lên, sự kiên định trong từng câu chữ. “Tình yêu không phải là yếu đuối. Đó là sức mạnh lớn nhất mà chúng ta có.”
“Một sức mạnh mà ta sẽ nghiền nát,” Đông Thiên gầm lên, và ngay khi đó, anh ta ra hiệu cho nhóm người từ tộc Băng tiến lại gần. Ánh mắt của họ sáng lên với sự hận thù, như những con thú đói đang chờ cơ hội.
Ngọc Tâm, đứng bên cạnh, cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt. “Chúng ta phải làm gì đó,” cô thì thầm, lòng đầy lo lắng. “Nếu họ tấn công…”
“Chúng ta sẽ không để họ làm vậy,” Lãnh Nguyệt cắt ngang, tựa như một dòng băng lạnh giá chảy trong lòng. Cô biết rằng sự tồn tại của cả tộc Băng và tình yêu của cô với Hàn Phong đang bị đe dọa. “Hãy cùng nhau tạo ra một bức tường bảo vệ.”
Hàn Phong gật đầu, ánh mắt anh sáng lên như ngọn lửa vừa được thổi bùng. “Đúng vậy. Chúng ta có thể hợp sức lại.”
“Nhưng làm thế nào?” Ngọc Tâm hỏi, lòng vẫn đầy hoài nghi.
“Chúng ta cần phối hợp,” Lãnh Nguyệt trả lời, cô quay sang Đông Thiên, ánh mắt kiên định. “Ngươi có thể tham gia nếu muốn, nhưng ta không tin ngươi.”Đông Thiên hít một hơi, vẻ mặt anh ta bất ngờ trở nên nghiêm túc. “Ta sẽ không để các ngươi chết một cách dễ dàng. Chúng ta có thể tạm thời hợp tác.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về Đông Thiên. Đằng sau lớp băng lạnh lùng đó, có lẽ cũng ẩn chứa một phần con người mà họ có thể tận dụng.
Lãnh Nguyệt và Hàn Phong đứng cạnh nhau, cùng nhau tập trung năng lượng. Cô cảm nhận được dòng băng lạnh toát từ bàn tay mình, trong khi Hàn Phong cảm thấy ngọn lửa rực rỡ bừng lên trong lòng. Họ cùng nhau nâng cao sức mạnh, bức tường băng và lửa từ từ hình thành, tạo ra một lớp chắn ngăn cách giữa họ và những kẻ thù đang tiến tới.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Lãnh Nguyệt chợt nhận ra một điều. Hơi thở của Đông Thiên đã thay đổi, và những gì anh ta nói đều không phải chỉ là lời đe dọa thông thường. Cô cảm thấy sự bất ổn trong lòng, nhưng không thể để sự nghi ngờ làm lung lay quyết tâm của mình.
“Chúng ta phải nhanh chóng,” cô thúc giục. “Nếu không, sẽ không còn cơ hội.”
Đông Thiên, bất ngờ đứng dậy, ánh mắt anh ta trở nên sắc bén hơn. “Hãy nhanh lên, trước khi bọn chúng kịp nhận ra kế hoạch của chúng ta.”
Cả ba người cùng nhau tập trung, và bức tường bảo vệ dần dần hình thành. Ánh sáng từ ngọn lửa hòa quyện với sắc lạnh của băng tạo ra những tia sáng lấp lánh. Họ cảm nhận được sức mạnh của nhau, mặc dù còn nhiều điều chưa thể tin tưởng lẫn nhau.
Nhưng điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Liệu Đông Thiên có thể vượt qua cái tôi của mình để thật sự giúp đỡ họ? Và liệu mối liên minh mong manh này có thể đứng vững trước những cơn bão tố từ gia tộc Băng?
Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, và bóng tối vẫn đang chờ đợi để nuốt chửng ánh sáng.