Chuyện Tình Của Lửa Và Băng

Chương 3: Ánh Lửa Trong Đêm

Khi ánh trăng bắt đầu nhuộm màu bạc lên những con phố vắng lặng, Lãnh Nguyệt cùng Ngọc Tâm lặng lẽ rời khỏi buổi lễ hội, lòng đầy hồi hộp. Họ theo dõi Đông Thiên, người đang bước đi với dáng vẻ đầy bí ẩn. Trái tim Lãnh Nguyệt đập nhanh, không chỉ vì sự lo lắng cho Hàn Phong, mà còn vì những cảm xúc mới chớm nở trong lòng cô.

“Chúng ta phải thật cẩn thận,” Ngọc Tâm thì thầm, ánh mắt lo âu nhìn quanh. “Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”

“Không sao đâu,” Lãnh Nguyệt đáp, giọng cô kiên quyết. “Tôi không thể đứng yên khi Hàn Phong đang bị đe dọa.”

Đông Thiên dẫn họ đến một góc tối, nơi ánh đuốc yếu ớt không thể soi sáng. Lãnh Nguyệt nín thở, lén lút tiến lại gần hơn. Cô thấy Đông Thiên dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, đang trò chuyện với một người khác. Hàn Phong không xa, anh đứng đó, vẻ mặt nghi ngờ.

“Ngươi nghĩ rằng tình yêu giữa các ngươi có thể tồn tại sao?” Đông Thiên cười nhạt, giọng điệu đầy khinh miệt. “Tộc Băng sẽ không bao giờ chấp nhận một kẻ như ngươi.”

Hàn Phong kiên định đáp lại: “Tình yêu không bị ràng buộc bởi những luật lệ khắc nghiệt của các ngươi. Tôi sẽ bảo vệ Lãnh Nguyệt đến cùng.”

Lãnh Nguyệt cảm thấy một niềm tự hào dâng trào trong lòng khi nghe Hàn Phong nói. Nhưng đồng thời, nỗi lo âu cũng trỗi dậy. Liệu anh có thể thực sự vượt qua được những áp lực từ gia tộc và xã hội?

“Ngươi đang tự huyễn hoặc mình,” Đông Thiên tiếp tục, giọng điệu đầy mỉa mai. “Nếu ta không tiêu diệt được ngươi, ta sẽ không thể đạt được những gì mình mong muốn.”

Lãnh Nguyệt nắm chặt tay, cảm thấy cơn giận dâng lên. Cô không thể để Đông Thiên tiếp cận Hàn Phong. “Chúng ta phải làm gì đó,” cô thì thầm với Ngọc Tâm.

“Nhưng làm gì bây giờ?” Ngọc Tâm hỏi, đôi mắt mở to đầy lo lắng.

“Chúng ta phải ngăn cản Đông Thiên,” Lãnh Nguyệt quyết tâm. “Đó là cách duy nhất để bảo vệ Hàn Phong.”

Ngay khi cô vừa nói, một tiếng động vang lên. Đông Thiên quay lại, ánh mắt sắc bén như dao găm. “Ai đang ở đó?” anh ta quát, sự thù địch hiện rõ trong ánh mắt.

Lãnh Nguyệt và Ngọc Tâm liền lùi lại, trái tim đập thình thịch. Họ chỉ có thể cầu nguyện rằng mình không bị phát hiện. Nhưng Đông Thiên đã nhìn thấy họ. “Ngươi không thể chạy trốn,” anh ta nói, tiến lại gần.

“Hãy cẩn thận, Lãnh Nguyệt,” Ngọc Tâm thì thầm, nhưng Lãnh Nguyệt đã quyết định. Cô không thể để Đông Thiên tiếp tục đe dọa Hàn Phong.

“Đông Thiên,” Lãnh Nguyệt lên tiếng, giọng nói cô vững vàng hơn bao giờ hết. “Ngươi không có quyền quyết định số phận của chúng ta.”

Đông Thiên dừng lại, ánh mắt lấp lánh sự bất ngờ. “Ngươi nghĩ mình có thể chống lại ta sao?”“Tôi không sợ ngươi,” Lãnh Nguyệt nói, ánh mắt cô kiên định. “Tình yêu của tôi với Hàn Phong là điều không thể thay đổi.”

Hàn Phong, đứng ở phía sau, cảm nhận được sự quyết tâm trong từng lời nói của Lãnh Nguyệt. Anh tiến lên, đứng bên cạnh cô. “Chúng ta sẽ không từ bỏ,” anh tuyên bố, tiếng nói tràn đầy sức mạnh.

Đông Thiên nhếch mép cười, nhưng sự tức giận trong ánh mắt anh ta ngày càng rõ ràng. “Nếu như vậy, ta sẽ không cho các ngươi sống yên ổn.”

“Ngươi có thể thử,” Hàn Phong đáp lại, giọng anh đầy thách thức. “Nhưng ta sẽ bảo vệ Lãnh Nguyệt bằng mọi giá.”

Mối căng thẳng giữa họ như một ngọn lửa đang bùng cháy, và Lãnh Nguyệt cảm thấy rằng mọi thứ đang đi đến một ngã rẽ không thể tránh khỏi. Cô không biết rằng sự xuất hiện của mình có thể làm thay đổi cục diện, nhưng cô không thể đứng im khi mà trái tim cô đã thuộc về Hàn Phong.

Trong lúc họ đối đầu, một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía sau. Ngọc Tâm, vốn đang đứng yên, bỗng nhiên hét lên: “Cẩn thận!”

Cả ba người đều quay lại, chỉ thấy một nhóm người từ tộc Băng lao đến, ánh mắt họ đầy thù địch. Lãnh Nguyệt cảm thấy nỗi sợ hãi ập đến, nhưng cũng không thể để điều đó ngăn cản tình yêu của mình.

“Chạy đi!” Hàn Phong hối thúc, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Tôi sẽ giữ họ lại!”

“Không, tôi sẽ không bỏ rơi anh!” Lãnh Nguyệt kêu lên, lòng đầy lo lắng.

“Đây không phải lúc để tranh cãi,” Đông Thiên gầm lên, vẻ mặt anh ta giờ đây không còn lạnh lùng mà trở nên điên cuồng. “Chạy đi, nếu không thì các ngươi sẽ không còn cơ hội nào nữa!”

Lãnh Nguyệt biết rằng nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ sụp đổ. “Chúng ta phải liên kết sức mạnh!” cô kêu lên, rồi nhìn Hàn Phong và Đông Thiên. “Hãy cùng nhau tạo ra một bức tường băng và lửa!”

Hàn Phong nhìn Lãnh Nguyệt, đôi mắt anh sáng lên với một niềm tin mới. “Được rồi,” anh nói. “Chúng ta có thể làm được.”

Đông Thiên do dự, nhưng rồi cũng gật đầu. “Để tôi giúp.”

Ba người họ đứng lại, cùng nhau tập trung sức mạnh. Lãnh Nguyệt cảm nhận được nguồn năng lượng từ Hàn Phong, còn Đông Thiên, mặc dù là kẻ thù, nhưng cũng không thể phủ nhận sức mạnh của tình yêu và quyết tâm.

Bức tường băng và lửa từ từ hình thành, tạo ra một lớp chắn bảo vệ trước mặt họ. Lãnh Nguyệt cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Dù cho có bất cứ điều gì xảy ra, cô biết rằng họ đã cùng nhau vượt qua ranh giới của tình yêu và thù hận.

Nhưng điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Liệu họ có thể giữ vững liên minh này và chống lại những âm mưu từ gia tộc? Tất cả chỉ mới bắt đầu, và những thử thách phía trước sẽ là điều không thể tưởng tượng nổi.

truyenfull,truyenfull vn