Chúng Ta Là Người Sống

Chương 2: Gặp Gỡ Minh Tùng

Huyền và Thanh chạy băng băng qua những con phố đổ nát, hơi thở gấp gáp và nhịp tim đập như trống trận. Cảm giác hồi hộp dâng lên khi họ nghe thấy tiếng gầm gừ từ phía sau. Những xác sống đang tràn tới, nhưng bên cạnh đó, băng nhóm của Lê Quốc cũng không ngừng truy đuổi.

"Phải đi đâu bây giờ?" Thanh hỏi, ánh mắt hoảng loạn.

"Chúng ta cần tìm chỗ ẩn nấp," Huyền đáp, không chút do dự. Cô nhớ lại một ngôi nhà bỏ hoang mà họ từng thấy trên đường đi. "Chạy về phía bên trái, theo tôi!"

Họ lao vào một con hẻm nhỏ, chỉ đủ chỗ cho ba người. Huyền dừng lại, ép mình vào tường, cố gắng hít thở đều. Minh Tùng, vẫn chưa xuất hiện, làm lòng cô thêm nặng trĩu.

"Chúng ta không thể cứ chạy mãi," Thanh nói, giọng cô đã bắt đầu run rẩy. "Cần phải có kế hoạch."

"Phải, nhưng trước hết, chúng ta cần an toàn đã," Huyền đáp, quét ánh mắt về phía đầu hẻm. Cô nghe thấy tiếng bước chân của băng nhóm Lê Quốc đang tiến lại gần. "Đợi ở đây, tôi sẽ ra kiểm tra."

"Không, Huyền!" Thanh kêu lên, nhưng Huyền đã bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Cô muốn biết chính xác tình hình.

Nhìn về phía đầu hẻm, Huyền thấy nhóm của Lê Quốc đang bàn bạc, ánh mắt họ lấp lánh sự tàn nhẫn. Cô biết không thể để họ phát hiện ra mình. Mặc dù băng nhóm đang đi về phía khác, nhưng Huyền cảm thấy không yên lòng.

Bỗng, từ phía bên kia hẻm, một bóng người xuất hiện. Là Minh Tùng. Anh chạy đến với vẻ mặt đầy lo âu. "Huyền! Tôi đã tìm thấy đường đến một nhóm sống sót khác!"

Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, cô nhận ra ánh mắt anh có điều gì đó bất thường. "Có chuyện gì vậy?" cô hỏi.

Minh Tùng nhìn quanh, rồi hạ giọng. "Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Quốc đã phát hiện ra tôi. Họ đang đến."

"Vậy thì đi ngay!" Huyền nói, không chần chừ. Nhóm bốn người nhanh chóng tìm đường rời khỏi hẻm, nhưng không may, một tiếng động lớn vang lên, khiến họ dừng lại.

Một chiếc xe cũ bỗng dưng lăn từ phía trên đổ xuống, chắn lối đi. Huyền và nhóm phải nhanh chóng tìm một lối khác. Trong lúc hoảng loạn, Thanh chợt hét lên. "Ở đây! Đi theo tôi!"Họ chạy về phía cuối con hẻm, nơi có một cánh cửa sắt cũ kỹ. Huyền đẩy mạnh cánh cửa, nó bật mở, và họ lao vào trong.

Bên trong là một căn nhà hoang tàn, ánh sáng mờ ảo. Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc vào mũi họ. "Chúng ta phải tìm một chỗ an toàn hơn," Minh Tùng nói, quét mắt tìm kiếm.

"Nhưng có thể họ sẽ không tìm thấy chúng ta ở đây," Huyền thở hổn hển, cảm giác hồi hộp vẫn chưa tan biến.

"Đúng vậy," Thanh nói, trông vẫn chưa hết hoảng loạn. "Chúng ta nên tìm cách liên lạc với những người khác."

Huyền gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta cần phải kết nối với những người sống sót. Có thể họ biết điều gì về băng nhóm của Quốc."

Minh Tùng bước tới một cửa sổ, nhìn ra ngoài. "Cần phải cẩn thận. Họ có thể đang ở gần đây."

"Bây giờ, chúng ta cần phải bình tĩnh," Huyền nói, cố gắng giữ tinh thần cho mọi người. "Chúng ta không thể để sợ hãi chi phối."

Thời gian trôi qua chậm chạp. Huyền cảm thấy như mọi thứ xung quanh đều đang dồn nén áp lực. Cô nhìn vào mắt Minh Tùng, thấy sự đồng cảm và quyết tâm. "Cảm ơn anh, Tùng. Tôi biết anh luôn ở bên tôi."

Minh Tùng mỉm cười nhẹ nhàng. "Chúng ta sẽ vượt qua được. Nhớ rằng, hy vọng vẫn luôn hiện hữu, chỉ cần ta không từ bỏ."

Bỗng, từ phía ngoài, tiếng bước chân lại vang lên, gần hơn. Huyền nín thở, cả nhóm dồn sự chú ý vào cánh cửa. Họ không thể để mình bị phát hiện.

"Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng," Minh Tùng thì thầm. "Nếu họ vào đây, chúng ta sẽ chiến đấu."

Huyền gật đầu, nắm chặt thanh gỗ trong tay. Cảm giác căng thẳng đè nặng, nhưng cô biết rằng họ phải đứng vững. Cuộc chiến không chỉ là để sống sót, mà còn để giữ gìn nhân tính giữa một thế giới tàn nhẫn.

Nhóm bốn người đứng chờ, tim đập rộn ràng, không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cánh cửa có thể mở ra bất cứ lúc nào, và họ sẽ phải đối mặt với thử thách khắc nghiệt nhất trong đời.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn