Chúng Ta Là Người Sống
Chương 1: Cuộc Sống Mới
Hạ Huyền mở mắt, cảm giác nặng nề đè lên ngực. Trong khoảnh khắc đầu tiên, cô ngỡ như mình đang trong một cơn ác mộng. Mùi tanh và hôi thối của xác chết lan tỏa khắp nơi, khiến cô phải bịt mũi. Ánh sáng yếu ớt từ những khe hở của bức tường đổ nát lọt vào, nhưng không đủ để xua tan sự tăm tối trong lòng.
Cô ngồi dậy, đưa tay chạm vào đầu gối, nơi những vết thương vẫn còn đau nhức. Huyền nhớ lại những gì đã xảy ra. Cơn thảm họa đã ập đến, không ai ngờ được. Đó là lúc thế giới trở thành một nơi hoang tàn. Cô không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình. Em trai cô, Minh, vẫn còn đang ở đâu đó, có thể đang gặp nguy hiểm. Huyền phải tìm kiếm cậu.
Cô đứng dậy, đôi chân hơi loạng choạng, nhưng quyết tâm trong lòng giúp cô vững vàng hơn. Một tiếng động làm cô giật mình. Huyền quay đầu, trái tim đập nhanh. Một bóng dáng lờ mờ xuất hiện ở cửa ra vào. Đó là Minh Tùng, người bạn mà cô đã gặp trong những ngày đầu của thảm họa. Anh cũng đang tìm kiếm những người sống sót.
"Em khỏe không?" Minh Tùng hỏi, giọng anh trầm và nhẹ nhàng. Huyền có thể thấy nỗi lo lắng trong đôi mắt nâu của anh.
"Em ổn. Nhưng chúng ta phải đi ngay. Anh có thấy Minh không?" Huyền đáp, mắt cô sáng lên hy vọng.
"Chưa. Nhưng em không đơn độc. Anh sẽ đi cùng em," Minh Tùng nói, quyết tâm hiện rõ trên nét mặt anh. Họ đã từng trải qua những ngày khủng khiếp, và giờ là lúc phải hành động.
Hai người bước ra khỏi nơi trú ẩn. Cảnh vật xung quanh là những tòa nhà đổ nát, những chiếc xe hơi bỏ lại, và những xác sống lang thang, chậm rãi, khát máu. Huyền nắm chặt tay, cảm giác hồi hộp dâng lên. Họ phải cẩn thận.
"Chúng ta cần tìm thức ăn và vũ khí trước đã," Minh Tùng đề nghị. "Nếu không, chúng ta sẽ không sống sót lâu." Huyền gật đầu, đồng ý với kế hoạch của anh.
Họ lén lút di chuyển qua những con phố vắng vẻ, lòng đầy lo lắng. Huyền nhìn thấy những hình ảnh quen thuộc của thành phố trước kia, nhưng giờ đây chỉ còn là những kỷ niệm đau thương. Bỗng, một tiếng động lớn vang lên từ phía bên trái. Huyền và Minh Tùng đứng lại, lắng nghe. Có tiếng bước chân và tiếng r*n r* của xác sống.
"Chạy!" Minh Tùng hét lên, kéo tay Huyền về phía một ngôi nhà gần đó. Họ lao vào trong, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi họ đóng lại. Huyền thở hổn hển, nắm chặt thanh gỗ trong tay như một vũ khí.
"Phải tìm cách thoát ra," Huyền thì thầm, cố gắng giữ bình tĩnh. "Chúng ta không thể để chúng phát hiện ra mình."
Minh Tùng gật đầu, đôi mắt chăm chú nhìn ra ngoài qua khe cửa sổ. "Chúng ta cần phải chờ cho đến khi chúng rời đi. Sau đó, hãy tìm đường đến một nơi an toàn."
Huyền gật đầu, nhưng nỗi lo lắng về Minh vẫn làm cô không thể tập trung. Cô biết cậu em trai có thể đang ở trong tình huống nguy hiểm, và cô không thể ngồi yên. Thời gian không chờ đợi ai. Một lúc sau, tiếng bước chân bên ngoài dần xa, nhưng Huyền không thể nguôi ngoai.Khi họ quyết định rời khỏi ngôi nhà, bầu không khí xung quanh vẫn nặng nề. Huyền cảm nhận được sự hiện diện của những sinh vật khát máu, và nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi vào tâm trí. "Chúng ta phải tìm kiếm nhóm sống sót khác," Huyền nói, "Có thể họ biết điều gì về Minh."
"Đồng ý. Nhưng chúng ta phải cẩn thận với băng nhóm của Lê Quốc," Minh Tùng cảnh báo. "Họ không chỉ tìm kiếm thực phẩm, mà còn muốn quyền lực."
Huyền cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lê Quốc, kẻ cầm đầu tàn nhẫn, từng là một doanh nhân thành đạt, nhưng giờ đây trở thành kẻ săn lùng những người yếu đuối. Huyền không thể để điều đó xảy ra với Minh.
Họ tiếp tục đi, lòng tràn đầy quyết tâm. Bỗng, một tiếng động vang lên gần đó. Huyền và Minh Tùng dừng lại, nhìn nhau với ánh mắt đầy lo lắng. Cửa một ngôi nhà bên cạnh bật mở, và một bóng người xuất hiện. Đó là Phan Thanh, bạn thân của Huyền, gương mặt cô lấm lem nhưng ánh mắt vẫn sáng.
"Huyền! Tùng!" Thanh gọi lớn, chạy về phía họ. "Tôi đã tìm thấy các bạn!"
"Hạnh! Cô không sao chứ?" Huyền hỏi, vội vàng tiến lại gần. Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy bạn mình vẫn an toàn.
"Chúng ta cần phải tìm kiếm những người khác," Thanh nói, giọng run rẩy nhưng vẫn quyết tâm. "Có tin rằng một nhóm sống sót đang trú ẩn trong khu vực gần đây."
"Chúng ta phải đi ngay," Huyền đáp, cảm giác hồi hộp lại dâng lên. "Hãy giúp tôi tìm Minh."
Nhóm ba người tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hy vọng và lo lắng. Họ biết rằng thế giới này không dễ dàng, nhưng không thể ngừng lại. Tình thân và sự sống sót là điều quan trọng nhất lúc này.
Khi họ tiến sâu vào thành phố hoang tàn, bỗng nhiên, một tiếng gầm rú vang lên từ phía sau. Huyền quay lại, tim đập nhanh. Một băng nhóm đang tiến tới, dẫn đầu là Lê Quốc. Ánh mắt lạnh lùng của hắn nhìn chằm chằm về phía họ.
"Chạy!" Huyền hét lên, nhưng tiếng gầm rú đã vang lên từ những xác sống đang kéo đến. Họ phải đối mặt với hai kẻ thù cùng lúc.
Nhóm ba người chạy đi, nhưng Huyền biết rằng thời gian không còn nhiều. Cô phải tìm Minh, phải cứu cậu, và phải chiến đấu để tồn tại. Cuộc sống mới đang chờ đợi, nhưng liệu họ có thể vượt qua được thử thách này?