Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 77: Ngoại truyện 6: Bà Úc

Ăn tối xong cũng đã gần mười giờ.

Không biết Bành Viễn lôi từ đâu ra hai bộ bài, nhìn mọi người đang ngồi trên sofa rồi nói: “Mọi người à, đêm dài đằng đẵng thế này, không tìm chút gì đó để chơi thì phí quá.”

“Năm nào cũng mấy trò này, không thể có gì mới mẻ hơn sao?” Trần Tri Khúc liếc anh ta: “Huống hồ năm nay còn có vợ của Cẩn Nam ở đây, cậu không sợ bị em dâu chê cười à?”

Bị gọi tên, Chu Tễ Hòa khẽ nhướng mày, nghiêng đầu nhìn Úc Cẩn Nam đang ngồi bên cạnh, dùng ánh mắt hỏi anh: *Bành Viễn có chuyện gì đáng cười à?*

Người đàn ông dựa lưng vào ghế sofa, hơi nghiêng đầu ghé sát tai cô, chậm rãi nói bốn chữ: “Chưa từng thắng.”

Chu Tễ Hòa: “…”

Đương sự có kỹ thuật chơi bài cực kém nhưng hoàn toàn không tự biết mình, đương nhiên không phục. Bành Viễn kéo đại một chiếc ghế từ bàn ăn lại rồi ngồi phịch xuống.

Anh ném bộ bài lên bàn trà rồi nói: “Nào nào nào, đánh bài đi! Năm nay tôi nhất định phải giành hạng nhất!”

Mọi người nhanh chóng ngồi quanh bàn trà.

Dạ dày của Hứa Nặc không được thoải mái nên chủ động xin ngồi ngoài xem. Đáng lẽ là sáu người, giờ thiếu mất một, chỉ có thể chơi một bàn bốn người đơn giản.

Chu Tễ Hòa vốn định nhường chỗ cho Úc Cẩn Nam, còn mình sang ngồi cạnh Hứa Nặc. Vừa định đứng dậy đã bị anh nắm lấy cổ tay.

Úc Cẩn Nam kéo cô ngồi xuống: “Em chơi đi, anh làm quân sư cho em.”

Thấy vậy, cô cũng không từ chối nữa. Nhân lúc Bành Viễn đang xào bài, cô hỏi: “Thắng thua có hình phạt hay phần thưởng gì không?”

“Những năm trước thì không.”

Trần Tri Khúc đáp: “Nhưng năm nay có thể thêm một cược.”

“Cược gì?” Bành Viễn hỏi.

“Lời thật lòng.” Trần Tri Khúc đáp.

Bành Viễn chép miệng, nháy mắt nói: “Không ngờ đấy, đầu óc cậu cũng lắm trò thật.”

Trần Tri Khúc lười để ý tới lời trêu chọc của anh ta, tiếp tục giải thích luật chơi: “Rất đơn giản. Bốn người chia thành hai đội. Đội thắng sẽ đấu tiếp với nhau, ai còn ít bài nhất là người thắng cuối cùng, ngược lại là người thua. Trước mỗi ván sẽ bóc ngẫu nhiên một câu hỏi. Khi ván kết thúc, người thua phải trả lời câu hỏi đó. Người thắng còn được quyền hỏi thêm một câu nữa, và người thua bắt buộc phải trả lời. Đội bị loại đầu tiên phải uống rượu, đồng thời mất quyền đặt câu hỏi bổ sung.”

Suy nghĩ vài giây, anh ta bổ sung: “Tất nhiên, xét tới tình trạng sức khỏe của em dâu, sẽ không ép em ấy uống rượu. Uống một cốc nước đầy là được.”

Sau khi phổ biến luật chơi, trò chơi chính thức bắt đầu.

Sự thật chứng minh, những lo lắng của Trần Tri Khúc hoàn toàn thừa thãi. Bởi vì có Úc Cẩn Nam bên cạnh, Chu Tễ Hòa từ đầu đến cuối chưa từng thua một ván nào. Ngược lại, cô luôn là người đặt câu hỏi.

Những câu hỏi bốc trúng vừa có nghiêm túc vừa có mập mờ, khiến bầu không khí càng lúc càng mờ ám.

Lại thêm ba người đàn ông tham gia đều rất hài hước. Chẳng mấy chốc, không khí trong phòng đã náo nhiệt tới cực điểm.

Tâm trạng Chu Tễ Hòa rõ ràng rất tốt, nụ cười gần như chưa từng biến mất.

Chỉ có một điều khiến sự chú ý của cô dần bị phân tán.

Người đàn ông ngồi sát bên cạnh, dùng thân mình chắn khuất tầm nhìn của mọi người. Bàn tay với những khớp xương rõ ràng đặt phía sau eo cô, lúc này đang ch*m r** v**t v*. Mỗi cử chỉ đều mang theo ý trêu chọc quá mức rõ ràng.

Cảm giác mát lạnh xuyên qua lớp áo len thấm dần vào da thịt. Nơi anh chạm vào khiến cô ngứa ngáy, tê dại từng đợt.

Chu Tễ Hòa thật sự không thể phân tâm như vậy. Nhân lúc Kỷ Vân Thâm chia bài, cô lặng lẽ nắm lấy bàn tay đang gây rối kia, hơi dùng sức bóp bóp lòng bàn tay anh như một lời “cảnh cáo”.

Úc Cẩn Nam không rút tay lại, ngược lại còn ngồi sát cô hơn. Giọng nói trong trẻo, trầm thấp: “Chuyên tâm xếp bài đi.”

Bàn tay anh luồn qua lớp áo len, chạm tới làn da mịn màng bên trong. Ngay sau đó lại kéo nhẹ sợi dây ngọc quấn quanh eo cô, rồi thong thả bổ sung: “Nặc Nặc, đánh bài phải tập trung.”

“…”

Vấn đề là cô phải tập trung nổi mới được.

Những nơi ngoài tầm mắt chính là vùng mù. Nên những người khác đương nhiên không nhận ra bất cứ điều gì bất thường. Ai nấy đều chăm chú xếp bài của mình.

Kỷ Vân Thâm là người xếp xong đầu tiên. Anh thu gọn bộ bài trong tay rồi kiên nhẫn chờ người cầm lá bài mở màn đánh trước.

Anh lấy từ túi áo ra một bao thuốc lá, rút một điếu ngậm lên môi. Nghĩ tới việc đôi vợ chồng trước mặt đang chuẩn bị có con, anh không châm lửa mà chỉ đặt điếu thuốc lên mép bàn trà.

“Đã mấy phút rồi, rốt cuộc ai đánh trước đây?” Bành Viễn thúc giục.

Kỷ Vân Thâm và Trần Tri Khúc cùng lắc đầu, tỏ ý không phải mình.

Vài giây sau, cả ba người đồng thời nhìn về phía Chu Tễ Hòa.

Lúc này phần lớn sự chú ý của cô đã bị người đàn ông bên cạnh cướp mất.

Thấy mọi người nhìn mình, cô vội liếc bài trong tay rồi cười ngượng ngùng: “Xin lỗi, em không để ý là tới lượt mình.”

Vì vừa rồi mất tập trung, cô không nghe rõ câu hỏi được bốc trước ván đấu. Thế là cô hỏi: “Câu hỏi lần này là gì vậy?”

Trần Tri Khúc không nghĩ nhiều. Anh cúi xuống nhìn màn hình điện thoại rồi đọc lại: “Nếu được quay về mười năm trước, bạn muốn nói hoặc làm điều gì nhất với mối tình đầu của mình?”

Một câu hỏi khá bình thường. Kỷ Vân Thâm và Bành Viễn có vẻ không mấy hứng thú.

Bành Viễn tiện miệng nói: “Không k*ch th*ch bằng câu vừa rồi.”

Nói xong, anh ta bắt chước giọng điệu của Chu Tễ Hòa ở ván trước, dịu dàng hỏi Kỷ Vân Thâm: “Xin hãy miêu tả chi tiết lần đầu tiên của anh với mối tình đầu.”

Kỷ Vân Thâm: “…”

“Lão Kỷ à, ai mà ngờ trước khi cưới Hứa Nặc, anh vẫn còn là trai tân cơ chứ.”

Kỷ Vân Thâm cạn lời vài giây rồi đáp: “Tôi giữ nam đức, không được à?”

Hai người cãi nhau thêm vài câu rồi nhanh chóng bước vào ván mới.

Thời gian trôi qua được một nửa. Trần Tri Khúc và Bành Viễn đã bị loại.

Chu Tễ Hòa đang định ra bài thì bất ngờ bị Úc Cẩn Nam lên tiếng ngăn lại: “Đánh hai lá khác.”

Vì tuyệt đối tin tưởng khả năng tính bài của anh, cũng như sự tin tưởng tuyệt đối dành cho chính con người anh, cô không hề do dự làm theo.

Hai lá bài được đặt xuống. Kỷ Vân Thâm nhướng mày, thuận thế ném bốn lá bài còn lại trong tay xuống bàn.

“Anh chỉ còn một lá bài cuối cùng thôi. Em dâu, em thua rồi.”

Nghe vậy, Chu Tễ Hòa đặt những lá bài còn lại trong tay xuống, mỉm cười nói: “Là em thua.”

Trước khi người thua trả lời câu hỏi, Bành Viễn bên cạnh đã nhanh chóng chen vào: “Em dâu, mối tình đầu của em là Cẩn Nam à?”

Kỷ Vân Thâm ngắt lời anh ta: “Ván này tôi mới là người thắng. Cậu cứ lo uống rượu phạt của mình đi.”

Vì phải tuân thủ luật chơi, Chu Tễ Hòa không trả lời câu hỏi của Bành Viễn mà trực tiếp đáp lại câu hỏi được bốc ở đầu ván: “Nếu có thể quay về mười năm trước, có lẽ việc đầu tiên em sẽ làm là nói với anh ấy một câu xin lỗi. Sau đó, trước khi anh ấy thích em, em sẽ cố gắng hết sức để là người thích anh ấy trước.”

Ánh mắt Chu Tễ Hòa trông có vẻ bình thản, nhưng nơi sâu thẳm trong đó lại là sự chân thành kiên định đến rực cháy.

Cô nói, cô muốn quay về quá khứ để nói với anh một lời xin lỗi.

Xin lỗi vì năm ấy cô không nhận ra tình cảm của anh.

Xin lỗi vì những lời vô tình làm tổn thương anh khi đó.

Nếu thật sự có thể bù đắp những tiếc nuối đã qua, cô nhất định sẽ để Chu Tễ Hòa của năm lớp Mười học cách hạ thấp cái tôi của mình, nói ra những lời quan tâm và hỏi han chân thành. Thay vì ném hộp chocolate đen lên bàn anh một cách cứng nhắc, biến món quà vốn mang ý tốt ấy thành thứ giẫm đạp lên lòng tự trọng của anh.

Cô nói, cô muốn quay về quá khứ để cố gắng thích anh trước.

Như vậy anh sẽ không phải mang theo nhiều tiếc nuối đến thế, cũng sẽ không phải cô đơn một mình trong những đêm dài mất ngủ.

Ít nhất, vẫn còn có cô chia sẻ với anh một nửa.

Sau khi Chu Tễ Hòa nói xong, tất cả mọi người đều nhận ra sắc mặt của Úc Cẩn Nam bên cạnh cô đã thay đổi.

Cảm xúc của người đàn ông này trước giờ luôn rất nhạt. Nhưng giờ phút này, niềm vui hiện rõ trên gương mặt anh. Thế mà chẳng ai thấy kỳ lạ.

— Bởi người trước mặt anh là Chu Tễ Hòa.

Bành Viễn lộ vẻ hóng chuyện, kéo dài giọng “Ồ” hai tiếng. Ngẫm nghĩ kỹ câu nói sau cùng của cô, anh ta tổng kết: “Thì ra Cẩn Nam đúng là mối tình đầu của em.”

“Đương nhiên rồi.” Chu Tễ Hòa cười.

Mọi người lập tức ồn ào trêu chọc.

Chơi thêm vài ván nữa, chẳng mấy chốc đã gần đến nửa đêm.

Sau khi giải tán, Chu Tễ Hòa đứng dậy đi vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.

Mở vòi nước, cô vốc nước lạnh rửa mặt.

Cảm thấy cơn buồn ngủ dần tan biến, cô mới chống tay đứng thẳng, nhìn vào gương rồi tiện tay lau những giọt nước đang chảy xuống cổ.

Cửa phòng tắm bỗng bị mở ra. Dù không quay đầu lại, cô cũng biết người bước vào là Úc Cẩn Nam. Ngoài anh ra, chẳng ai tự tiện vào phòng ngủ chính.

Chu Tễ Hòa nhìn bóng anh qua gương rồi thuận miệng hỏi: “Sao anh không ở ngoài đón giao thừa với mọi người?”

Úc Cẩn Nam nhướng mày. “Vào đây với em.”

“Không cần đâu, em sắp ra ngoài rồi mà…”

Chưa kịp nói hết câu, cả người cô đã bị anh kéo vào lòng. Ngay giây sau, bàn tay lớn của anh siết lấy vòng eo mảnh khảnh ấy, dễ dàng bế cô ngồi lên mép bồn rửa mặt.

Khi cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã giữ lấy gáy cô rồi nuốt trọn đôi môi ấy vào miệng mình.

Một nụ hôn lướt qua sao có thể đủ. Rõ ràng anh đang ngang nhiên cướp lấy từng hơi thở còn sót lại của cô, càn quét trong khoang miệng cô, từng chút một để lại dấu ấn thuộc về mình.

Nụ hôn của anh giống hệt con người anh. Mạnh mẽ, bá đạo, không thể xem nhẹ.

Lần nào cô cũng là người rơi xuống thế yếu.

Sau vô số lần thực hành, cô cũng dần học được vài phần tinh túy. Bắt chước cách của anh, cô quấn quýt dây dưa cùng đầu lưỡi anh.

Những giọt nước còn đọng trên má theo động tác m*t hôn của anh mà lăn xuống khóe môi hai người, kéo thành từng vệt nước dài rồi cuối cùng tan chảy trong hơi nóng bỏng.

Không biết đã qua bao lâu, anh buông môi cô ra, vùi mặt vào hõm xương quai xanh của cô để điều hòa lại hơi thở.

Chu Tễ Hòa bị hôn đến mềm nhũn cả người, mặc kệ bản thân dựa vào anh.

Cô khẽ lẩm bẩm: “Sau này đánh bài em sẽ không bao giờ để anh làm quân sư nữa.”

Người đàn ông bật cười trầm thấp: “Sao vậy?”

“Ván đó rõ ràng anh cố tình để em thua.”

Chu Tễ Hòa không khách sáo vạch trần anh. Sau đó chính mình cũng bật cười, khóe mắt đuôi mày đều đầy vẻ phong tình: “Anh Úc, anh muốn em trả lời câu hỏi đó đến thế à?”

Úc Cẩn Nam thẳng thắn thừa nhận: “Ừ, anh muốn.”

“Thế còn anh?” Cô lặp lại câu hỏi vừa rồi: “Nếu quay về mười năm trước, anh muốn nói gì với em?”

Im lặng vài giây, anh chậm rãi đáp: “Học tập cho tốt, ngày ngày tiến bộ.”

Chu Tễ Hòa cắn nhẹ lên vai anh một cái: “Anh lại qua loa với em.”

Úc Cẩn Nam đứng thẳng người, cúi đầu nhìn nhanh đồng hồ trên cổ tay. Sau đó cong môi nhìn cô: “Nặc Nặc, mười hai giờ rồi. Chúc mừng năm mới.”

“Chúc mừng năm mới.” Cô hôn nhẹ lên khóe môi anh. Dừng lại một chút, cô lại nói: “Đột nhiên em nhớ ra hồi nhỏ, mỗi dịp Tết bố em đều bảo em ước một điều ước, rồi tự tay giúp em thực hiện nó.”

“Sau này điều ước của em, để anh thực hiện.” Anh nói.

Chu Tễ Hòa chậm rãi lắc đầu: “Điều ước của em đều đã thành hiện thực rồi. Ý em là muốn anh ước. Dù có thể thực hiện ngay hay không, em cũng sẽ giúp anh hoàn thành.”

Ánh mắt Úc Cẩn Nam dần trở nên sâu thẳm. Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: “Anh đã ước xong rồi.”

“Là gì?”

“Muốn được ở bên em mãi mãi.”

*

Mùng Tám Tết lặng lẽ đến.

Ngày sinh nhật năm nay, Chu Tễ Hòa nhận được vô số lời chúc từ bạn bè.

Người biết hôm nay cô đi đăng ký kết hôn lại chẳng có mấy ai.

Nhưng những người biết chuyện đều gọi điện từ sáng sớm, vui mừng chúc mừng cô.

Bên phía Úc Cẩn Nam cũng không khác là bao. Chỉ có điều, mỗi lần nhận điện thoại, anh đều lịch sự đáp lại vài câu ngắn gọn rồi cúp máy. Mọi chuyện để gặp mặt rồi nói.

Ngược lại, phía Chu Tễ Hòa lại mang màu sắc cảm tính hơn nhiều.

Có lẽ phụ nữ vốn đa cảm. Đối với chuyện đăng ký kết hôn — một dấu mốc trọng đại của cuộc đời — bạn bè cô khó tránh khỏi xúc động.

Đặc biệt là Đoạn Nguyễn đang mang thai những tháng cuối. Cô ấy kéo Chu Tễ Hòa khóc lóc gần nửa tiếng đồng hồ. Nói đến cuối cùng còn sinh ra cảm giác như đang gả con gái đi lấy chồng.

Mãi tới khi bị Tần Đàm dỗ đi ăn sáng mới lưu luyến cúp máy.

Không lâu sau, cuộc gọi thoại WeChat của Trần Linh Hy lại vừa hay gọi tới.

Lúc ấy Úc Cẩn Nam đang trong phòng thay đồ chọn quần áo cho cô.

Nghe điện thoại cô rung lên, anh ngước mắt nhìn cô, nhắc nhở bằng ánh mắt rằng thời gian không còn sớm nữa.

Chu Tễ Hòa nở nụ cười rạng rỡ, vừa vuốt nút nghe cuộc gọi, vừa hôn lên khóe môi anh một cái. Sau đó dùng khẩu hình nói không tiếng động: “Ông xã, anh thật tốt.”

Kiểu làm nũng gần như lấy lòng ấy, cô biết rõ rất có tác dụng với anh.

Người đàn ông giữ lấy cằm cô, trao cho cô một nụ hôn sâu, rồi cũng dùng khẩu hình đáp lại: “Mặc sơ mi trắng nhé?”

Cô mỉm cười: “Vâng.”

Hai phút sau, Úc Cẩn Nam lấy ra một chiếc sơ mi trắng và quần jean đặt sang một bên. Sau đó bắt đầu giúp cô thay váy ngủ.

Chu Tễ Hòa vừa nói chuyện với Trần Linh Hy, vừa ngoan ngoãn ngồi trên ghế để anh mặc quần áo cho mình.

Khi xong xuôi đã là một lúc sau.

Trang điểm đơn giản xong, hai người sóng vai đi xuống bãi đỗ xe ngầm.

Chiếc xe chạy thông suốt. Cuối cùng dừng lại tại bãi đỗ ngoài trời trong khuôn viên Cục Dân Chính.

Những thủ tục tiếp theo đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.

Khoảnh khắc cầm giấy chứng nhận kết hôn trong tay. Chu Tễ Hòa nhìn thật lâu, bỗng cảm thấy khó tin.

Cô vậy mà đã kết hôn rồi.

Cùng với Úc Cẩn Nam.

Nghĩ tới đây, khóe mắt cô bất giác đỏ lên. Cô mềm giọng nói với anh: “Nếu sau này anh đối xử không tốt với em, em sẽ không cần anh nữa.”

Úc Cẩn Nam nhìn cô rất lâu rồi bật cười. Anh kéo cô vào lòng: “Anh sẽ không để em có cơ hội không cần anh đâu. Chúc mừng sinh nhật, bà Úc.”

Bà Úc.

Một cách xưng hô vừa xa lạ lại vừa thân mật.

Lấy họ anh, gọi tên cô.

Chu Tễ Hòa cong mắt cười: “Chúc mừng tân hôn, ông Úc.”

Người đàn ông cất giấy đăng ký kết hôn vào túi xách của cô rồi như thường lệ giúp cô xách túi. Tay còn lại nắm lấy tay cô bước ra ngoài.

“Đi thôi. Chúng ta còn lịch trình khác nữa.”

“Còn nữa sao?”

“Ừ.” Anh nói: “Đưa em đi đón sinh nhật. Đứng bên kia đường đợi anh một lát nhé, anh đi lấy xe.”

Chu Tễ Hòa gật đầu, chậm rãi đi tới vị trí đã hẹn, đứng đó đợi anh quay lại.

Trong lúc nhàm chán, cô lấy điện thoại ra lướt vòng bạn bè. Không ngờ bài đầu tiên hiện lên lại là ảnh đại diện của Úc Cẩn Nam.

Ảnh nền màu đen, trên đó là một đám mây xám trắng, bên dưới là hai giọt mưa đang dần trong suốt.

Cô hơi sững người, ánh mắt dịch sang bên cạnh, nhìn thấy nội dung bài đăng của anh.

Chỉ là một tấm ảnh đơn giản. Phông nền phía sau được làm mờ, loáng thoáng có thể nhận ra là trong xe.

Trong tay anh là hai tờ giấy chứng nhận kết hôn. Bố cục hoàn hảo đến từng chi tiết. Không cần nghĩ cũng biết anh đã chụp bức ảnh này cẩn thận đến thế nào.

Điều khiến người ta rung động nhất lại là dòng chữ đi kèm.

—— Tễ, chờ mưa tạnh.

Giống hệt ý nghĩa ảnh đại diện của anh.

Tễ — chờ mưa tạnh. Vẫn luôn mong đợi từng cơn mưa.

Đúng lúc ấy, chiếc xe của anh từ từ tiến lại gần, cuối cùng dừng cách cô vài mét.

Nhưng Chu Tễ Hòa không vội lên xe. Cô mở khung chat rồi gửi cho anh một tin nhắn. Sau đó vẫy tay ra hiệu anh xem điện thoại.

Người đàn ông ngồi ở ghế lái mở sáng màn hình.

Một dòng thông báo hiện lên rõ ràng.

【Zenith】:Anh là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất của em.

Hết ngoại truyện 6