Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 76: Ngoại truyện 5: Tan vỡ trong anh

Dưới sự chăm sóc tận tình của Úc Cẩn Nam, cơn cảm cúm của Chu Tễ Hòa khỏi rất nhanh.

Mấy ngày liên tiếp trôi qua.

Thấy sức khỏe cô đã hồi phục gần như hoàn toàn, người đàn ông bắt đầu thực hiện lời hứa trước đó.

—— Dẫn cô đi rèn luyện thể chất.

Chu Tễ Hòa có thói quen ngủ nướng vào buổi sáng. Những khi thiếu ngủ, tính khí cáu kỉnh được nuông chiều từ nhỏ sẽ lập tức bộc phát.

Thế nhưng Úc Cẩn Nam luôn có cách trị cô.

Cơn giận còn chưa kịp phát tác đã bị anh dập tắt. Cuối cùng cô chỉ có thể lim dim mắt, ngoan ngoãn chờ anh bế đi rửa mặt.

Ra khỏi phòng tắm, Úc Cẩn Nam bế cô đặt lên chiếc ghế dài trong phòng thay đồ, hơi cúi mắt hỏi: “Muốn mặc bộ nào?”

Chu Tễ Hòa liếc nhìn tủ quần áo, tiện tay chỉ: “Áo hoodie màu be kia, với chiếc quần jean thứ hai từ bên trái.”

Nói xong, cô giơ tay buộc đại tóc thành đuôi ngựa, để lộ gương mặt mộc hoàn toàn.

Nhận lấy quần áo anh đưa, cô vừa định đi vào gian thay đồ bên trong để thay váy ngủ thì bất ngờ bị anh giữ lấy cánh tay.

Ánh mắt Úc Cẩn Nam bình thản: “Anh thay giúp em.”

Chu Tễ Hòa biết anh chẳng hề cho mình cơ hội từ chối, cũng không định làm bộ ngượng ngùng, bèn đứng yên để mặc anh giúp mình thay đồ.

Từ đầu đến cuối, người đàn ông vô cùng nghiêm chỉnh, gần như không liếc ngang liếc dọc, cứ như đang hoàn thành một nhiệm vụ công việc cực kỳ nghiêm túc.

Cho tới khi giúp cô mặc xong quần jean, cô mới thoáng nhìn thấy nơi đáy mắt anh một tia nóng bỏng khó phát hiện.

Chu Tễ Hòa kiễng chân tiến lại gần, ghé sát bên tai anh thổi nhẹ một hơi: “Có chuyện gì sao?”

Dường như không phải ảo giác của cô, anh hình như đặc biệt thích nhìn cô mặc quần jean.

Ánh mắt Úc Cẩn Nam trầm xuống: “Không có gì.”

Đôi chân ấy thon dài săn chắc, không hề có chút mỡ thừa nào. Lớp vải jean ôm sát tôn lên những đường nét hoàn mỹ đến cực hạn.

Quả thực vô cùng bắt mắt. Đủ để khiến người ta nảy sinh vô số liên tưởng.

Chu Tễ Hòa nhìn anh vài giây, định tiếp tục quan sát sâu hơn biểu cảm của anh, nhưng phát hiện gương mặt người đàn ông đã trở lại vẻ bình thản không gợn sóng.

Cô lùi lại hai bước, thu hồi ánh mắt dò xét, chỉnh lại nếp gấp trên áo hoodie: “Đi thôi. Giờ này ra ngoài vừa hay có thể ghé quán mì gần đây ăn sáng.”

Sắc mặt Úc Cẩn Nam đã khôi phục như thường: “Chạy hai vòng trước đã.”

Vài phút sau, hai người chậm rãi xuống dưới lầu.

Sau khi khởi động xong, người đàn ông kéo tay cô chạy bộ quanh khu dân cư một vòng.

Chu Tễ Hòa vốn ghét chạy bộ, tâm trạng chẳng hứng thú gì cho cam. Chưa chạy hết vòng thứ hai đã bắt đầu nảy sinh ý định trốn tránh.

“… Không được rồi, em chạy không nổi nữa.” Cô ngồi xổm xuống đất, làm nũng.

“Chạy thêm một vòng nữa rồi chúng ta đi ăn sáng.”

“Em có thể chọn không ăn mà về nhà luôn không?”

“Không thể.”

“…”

Biết không thương lượng nổi với anh, Chu Tễ Hòa quay đầu nhìn quanh rồi chỉ về phía nhà xe cách đó không xa. 

“Em có thể đi xe đạp công cộng cùng anh mà.” Để tăng thêm độ tin cậy, cô đặc biệt bổ sung: “Kỳ kinh của em vẫn chưa hết hẳn, không thể vận động quá mạnh.”

Nghe vậy, Úc Cẩn Nam quả thật không nói thêm gì nữa.

Anh không tiếp tục chạy, cũng không để cô đạp xe theo mình. Thay vào đó, anh nắm tay cô đi về phía cổng khu dân cư.

Chu Tễ Hòa ngạc nhiên: “Không chạy nữa à?”

“Ừ.” Anh đáp: “Dẫn em đi ăn.”

“Nhưng em vẫn chưa đói lắm.”

Anh dừng bước: “Muốn về nhà không?”

Chu Tễ Hòa lắc đầu. Một ý nghĩ bất chợt xuất hiện trong đầu: “Đột nhiên em rất muốn ăn hoành thánh ở quán đối diện Đại học Tài chính.”

Úc Cẩn Nam gật đầu: “Anh về lấy chìa khóa xe.”

“Không cần. Em dẫn anh đi xe buýt.” Cô nói: “Em biết có tuyến xe ở gần đây đi thẳng tới Đại học Tài chính.”

Đến trạm xe buýt, Chu Tễ Hòa chìa tay ra trước mặt anh: “Có tiền lẻ không?”

Úc Cẩn Nam nhướng mày. Anh móc từ túi quần thể thao màu đen ra mấy tờ tiền một trăm tệ, đặt hết vào lòng bàn tay cô.

Chu Tễ Hòa nhìn đống tiền vài giây. Sau đó rút ra một tờ, trả lại những tờ còn lại cho anh.

“Anh Úc, đứng đây chờ em một lát.”

Không đợi anh trả lời, cô đã xoay người chạy sang bên kia đường.

Đi được vài bước, cô dừng lại trước một quầy bán hoa quả, mỉm cười với bà lão đứng bán hàng: “Bà ơi, cháu muốn mua ít quýt.”

Úc Cẩn Nam đứng từ xa nhìn cảnh ấy.

Áo hoodie màu be, quần jean sáng màu. Mái tóc đuôi ngựa đen giống hệt thời học sinh cùng gương mặt mộc không son phấn.

Dù là diện mạo hay nụ cười rạng rỡ nơi khóe môi, tất cả đều chẳng khác gì mười năm trước.

Cô vẫn là cô.

Thời gian đổi thay, thế sự vô thường. Chỉ riêng cô dường như chưa từng thay đổi.

Hai phút sau, Chu Tễ Hòa xách một túi quýt chạy về phía anh, trong mắt tràn ngập niềm vui.

Bắt gặp ánh nhìn của anh, cô giơ chiếc túi lên lắc lắc vài cái.

Đuôi mắt cong lên đầy đắc ý, giống hệt một chú hồ ly vừa thực hiện thành công trò tinh quái nào đó: “Mau khen em thông minh đi.”

Vừa tới trước mặt anh, cô vừa tranh công vừa lấy một quả quýt từ trong túi đưa cho anh.

Lòng bàn tay truyền tới cảm giác mát lạnh.

Úc Cẩn Nam cúi đầu nhìn quả quýt trong tay, bất giác nhớ tới Phó Khả Trừng.

Mỗi lần thi được điểm tuyệt đối, cô bé đều vui vẻ chạy tới tìm anh, cầm bài thi đòi anh “luận công ban thưởng”.

Hai gương mặt, một lớn một nhỏ, dần chồng lên nhau.

Người phụ nữ trước mặt anh lúc này tỏa ra vẻ trẻ con hiếm thấy mà ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra.

Nghĩ vậy, khóe môi Úc Cẩn Nam cong lên: “Ừm, khen em.”

Nghe anh nói thế, Chu Tễ Hòa nhanh chóng bóc một quả quýt, cho một múi vào miệng rồi mới đáp: “Anh chỉ biết qua loa với em thôi.”

Ý cười trên mặt người đàn ông càng sâu hơn.

Không bao lâu sau, xe buýt từ từ tiến đến. Hai người lần lượt bước lên xe.

Bốn mươi phút sau mới tới nơi.

Ngẩng đầu nhìn dòng chữ mạ vàng “Đại học Tài chính Thanh Xuyên”, Chu Tễ Hòa bỗng có cảm giác như đã cách cả một đời.

“Từ sau khi tốt nghiệp, ngoài những lần đi ngang qua, em lâu lắm rồi không quay lại trường.” Ngừng một chút, cô nhìn anh đầy tò mò: “Những năm qua anh có về trường Chính Pháp không?”

“Hằng năm đều về thăm thầy cô.” Úc Cẩn Nam đáp: “Hoặc tham gia vài buổi tọa đàm nhân dịp lễ kỷ niệm thành lập trường.”

Anh và Hứa Nặc tuy cách nhau vài khóa, nhưng giáo sư phụ trách môn chuyên ngành của họ lại là cùng một người.

Mỗi dịp lễ tết, nếu hai người không quá bận, vị giáo sư ấy đều sẽ đích thân mời họ đến nhà dùng bữa. Sự yêu quý dành cho hai học trò cưng gần như hiện rõ trên mặt.

“Lễ kỷ niệm trường Chính Pháp chắc thú vị lắm nhỉ?” Cô hỏi.

“Cũng được.” Úc Cẩn Nam đáp: “Ngược lại Kỷ Vân Thâm rất thích tham gia những hoạt động như thế, dù anh ấy không phải người của trường.”

“Anh ấy cũng nằm trong danh sách khách mời à?”

“Ừ.” Úc Cẩn Nam gật đầu: “Với tư cách người nhà của Hứa Nặc.”

Nghe đến hai chữ “người nhà”, Chu Tễ Hòa khẽ gật đầu.

“Vậy lần sau em cũng muốn tham gia lễ kỷ niệm trường của anh.” Nghĩ ngợi một chút, cô cố ý nhấn mạnh: “Với tư cách người nhà.”

Úc Cẩn Nam vòng tay ôm vai cô: “Năm năm nữa anh sẽ dẫn em đi.”

“Lâu thế cơ à?” Chu Tễ Hòa không nhịn được lẩm bẩm.

Hai người vừa trò chuyện vừa đi về phía khu phố ăn vặt đối diện trường Tài chính.

Vừa bước vào quán hoành thánh, Chu Tễ Hòa dựa vào ký ức của nhiều năm trước gọi hai bát hoành thánh cùng vài đĩa thức ăn kèm.

Đợi món ăn được mang lên, cô cầm thìa nhấp một ngụm nước dùng: “Vẫn là hương vị năm xưa. Anh mau nếm thử đi. Quán hoành thánh này là tiệm lâu năm nổi tiếng nhất của trường Tài chính bọn em, thật sự rất ngon.”

Úc Cẩn Nam không lập tức đáp lời, theo động tác của cô cũng uống một ngụm nước dùng.

Quả thật vẫn là hương vị cũ.

Thấy anh không nói gì, Chu Tễ Hòa đầy mong đợi hỏi: “Thế nào? Có phải ngon hơn rất nhiều so với những quán khác không?”

Cô đẩy hai chai gia vị trên bàn về phía anh: “Lần đầu ăn thì nên thêm chút giấm với dầu ớt. Như vậy hương vị sẽ ngon hơn.”

“Em chắc chắn đây là lần đầu anh ăn à?” Anh đột nhiên lên tiếng.

Chu Tễ Hòa sững người: “Trường Chính Pháp với trường Tài chính cách nhau tận ba khu. Xa như vậy, sao anh có thể đến gần trường em ăn hoành thánh được?”

Úc Cẩn Nam đặt chiếc thìa xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: “Nặc Nặc, hai ngôi trường không xa như em nghĩ đâu.”

“Hả?” Rõ ràng cô nhớ là rất xa.

“Chỉ cần có lòng thì có thể đi đến bất cứ nơi nào.”

Sau bữa ăn, Chu Tễ Hòa quyết định dẫn anh đi dạo trong khuôn viên trường.

Đã rất lâu rồi mới một lần nữa bước qua cánh cổng ấy, mọi thứ xung quanh đều khiến cô cảm thấy mới mẻ. Vừa tò mò quan sát khắp nơi, cô vừa không quên giới thiệu đôi chút về trường cho người đàn ông bên cạnh.

“Úc Cẩn Nam, anh biết không?” Cô thu lại ánh nhìn, hàng mi khẽ rung: “Thật ra lúc đăng ký nguyện vọng, ngôi trường này hoàn toàn không nằm trong kế hoạch của em. Bởi vì ở đây không có ngành em muốn học. Anh cũng biết mà, điểm văn hóa của em khi đó rất cao, đủ để thi vào Học viện Múa Thanh Xuyên. Nhưng sau này…”

Nói đến đây, cô ngập ngừng.

Úc Cẩn Nam đại khái biết cô muốn nói gì, liền đan chặt mười ngón tay với cô: “Anh biết. Mọi chuyện đều đã qua rồi.”

Chu Tễ Hòa khẽ cong khóe môi: “Đúng vậy, đều đã qua rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trường bọn em đứng đầu Thanh Xuyên về cả đồ ăn lẫn mỹ nữ đấy.”

Ngón tay anh vô thức v**t v* mu bàn tay cô: “Thế à? Anh chưa từng để ý.”

Thấy dáng vẻ như rất quen thuộc nơi này của anh, Chu Tễ Hòa nói: “Từ lúc ở quán ăn em đã thấy tò mò rồi. Chẳng lẽ trước đây anh thật sự đến trường em rất nhiều lần sao?”

Chợt nhớ ra điều gì đó, cô lại nói: “Không đúng. Ít nhất anh từng đến một lần. Hôm lễ tốt nghiệp của em, anh đã mang tới tặng em một bó cúc làm quà tốt nghiệp mà.”

Úc Cẩn Nam đáp: “Hôm đó anh đúng là có đến.”

“Thế anh tìm thấy em bằng cách nào?”

“Hầu hết sinh viên năm cuối đều chụp ảnh lưu niệm ở sân vận động. Muốn tìm em không khó.”

“Ra là vậy.” Chu Tễ Hòa bừng tỉnh: “Ngoài lần đó ra, trước đây anh còn tới trường em không?”

“Có vài lần.” Úc Cẩn Nam thành thật đáp: “Nhưng không phải đến tìm em.”

Chỉ là muốn bước trên những con đường em từng đi qua.

Nửa câu sau anh không nói ra, nhưng Chu Tễ Hòa vẫn hiểu.

Cô dừng bước, kiễng chân vòng tay qua cổ anh, ghé sát tai anh thì thầm: “Úc Cẩn Nam, thật ra hồi cấp ba em có ấn tượng rất tốt về anh.”

Hai lần thất vọng nhất trong đời đều là anh che ô cho cô.

Sau kỳ thi đại học, khi những người bạn học khác đều ngấm ngầm hoặc công khai bỏ đá xuống giếng, chỉ có anh âm thầm an ủi cô. Khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng khó quên ấy, là anh lặng lẽ ở bên cạnh cô.

Cô không phải người vô tâm, cũng không phải không biết cảm kích anh.

Có lẽ việc yêu anh vốn chẳng phải sự trùng hợp, mà là sự lựa chọn xuất phát từ nơi sâu thẳm nhất trong trái tim.

Úc Cẩn Nam cúi mắt nhìn cô: “Nặc Nặc, nghe em nói vậy, anh rất vui.”

“Nếu vui như thế thì mời em ăn kẹo bông gòn đi.”

Chu Tễ Hòa lùi lại hai bước, cười nhìn anh. Cô chỉ tay về phía tiệm đồ ngọt cách đó không xa: “Hồi còn học ở đây, em thích nhất là kẹo bông của tiệm này.”

Người đàn ông chỉ để lại hai chữ: “Đợi anh.”

Nhìn bóng lưng cao lớn thẳng tắp của anh bước vào tiệm bánh ngọt, tâm trạng cô vô cùng tốt đẹp. Trái tim dần bị vị ngọt lấp đầy.

Khoảnh khắc Úc Cẩn Nam bước vào cửa tiệm, cô bỗng có cảm giác như thời gian đang đảo ngược. Giống như anh đã thật sự hiện diện trong suốt bốn năm thanh xuân đại học của cô.

Chu Tễ Hòa tùy tiện tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống rồi chống cằm, nhìn bóng dáng người đàn ông qua lớp cửa kính của tiệm đồ ngọt rất lâu.

Sau đó cô thu lại ánh nhìn, cúi đầu mở WeChat, lướt vòng bạn bè.

Mấy chục giây sau, ánh sáng trên đỉnh đầu bỗng bị che khuất.

Cô vô thức ngẩng lên, trước mặt là một chàng trai mặc áo bóng rổ.

Cậu ta cầm quả bóng bằng một tay, trên trán phủ đầy mồ hôi, mái tóc đen ướt đẫm.

Đôi môi đỏ hồng khỏe khoắn. Đôi mắt dài giờ phút này đang chăm chú nhìn cô không chớp.

Chưa kịp để cô mở lời, chàng trai đã lên tiếng trước: “Bạn học, xin lỗi đã làm phiền.”

Có lẽ vừa vận động xong nên lồng ngực cậu vẫn phập phồng dữ dội, mang theo sức sống rực rỡ của tuổi trẻ.

Ngập ngừng vài giây, cậu nói tiếp: “Mình muốn hỏi… cậu có bạn trai chưa? Hoặc chúng ta có thể kết bạn WeChat để làm quen được không?”

Đối diện với lời bắt chuyện bất ngờ này, Chu Tễ Hòa rõ ràng có chút bất ngờ.

Im lặng một lát, cô chớp đôi mắt hơi khô: “Xin lỗi, tôi…”

Chàng trai lập tức ngắt lời cô: “Mình biết đột nhiên tới bắt chuyện như thế này hơi đường đột. Nhưng mình thật sự muốn làm quen với cậu.”

“Tôi muốn nói là… tôi đã kết hôn rồi.”

Nói xong, Chu Tễ Hòa đưa bàn tay trái lên. Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Khóe mắt thoáng thấy bóng dáng người đàn ông đang đi tới, cô quay đầu nhìn Úc Cẩn Nam: “Người kia chính là chồng tôi.”

Sau đó cô lặp lại lần nữa: “Tôi kết hôn rồi. Xin lỗi nhé, bạn học.”

Đợi cậu sinh viên thất vọng rời đi, Úc Cẩn Nam ngồi xuống bên cạnh cô: “Không ngờ Nặc Nặc lại được yêu thích đến thế.”

Chu Tễ Hòa thuận miệng đáp: “Anh cũng vậy thôi.”

Nói xong, cô đưa tay kéo lấy cây kẹo bông trong tay anh, bứt một miếng nhỏ bỏ vào miệng.

Rất ngọt. Không chỉ riêng kẹo bông.

Người đàn ông không nói thêm gì. Anh xách túi quýt lên, bắt đầu bóc vỏ cho cô.

Hai người ngồi thêm một lúc. Thấy thức ăn buổi sáng đã tiêu hóa gần hết, họ đứng dậy chuẩn bị về nhà.

Vừa bước vào cửa không lâu, Úc Cẩn Nam nhận lấy cây kẹo bông từ tay cô, vào bếp tìm một chiếc lọ thủy tinh trong suốt rồi cẩn thận đặt vào bên trong.

Một giây sau, anh đè cô lên ghế sofa, hung hăng cướp đi vị ngọt trong miệng cô.

Chu Tễ Hòa hơi sửng sốt, rồi nhanh chóng hôn đáp lại, cùng anh môi lưỡi quấn quýt.

Mấy phút sau, cô khẽ đẩy anh ra, th* d*c hỏi: “Ăn giấm rồi à?”

Úc Cẩn Nam thản nhiên thừa nhận: “Ừ.” Trong lúc nói chuyện, bàn tay anh chậm rãi luồn lên cao hơn: “Cho nên muốn phạt em.”

Cô nắm chặt cánh tay anh, không cho anh tiếp tục. Nhưng ngoài mặt lại khẽ l**m môi, ghé sát bên tai anh thì thầm vài chữ.

Nghe xong, đồng tử Úc Cẩn Nam khẽ co lại: “Hết rồi sao?”

Anh dùng đầu ngón tay thử thăm dò bên ngoài một chút: “Chẳng phải em nói vẫn chưa hết à?”

“Ừm… em lừa anh đấy.” Cô khẽ thì thầm.

“Đồ vô lương tâm.”

Sau đó, cả căn phòng chỉ còn lại bầu không khí triền miên lưu luyến.

Người đàn ông thật sự đáp ứng lời đề nghị mà cô vừa ghé bên tai nói với anh.

— “Hãy khiến em tan vỡ trong anh.”

Chớp mắt đã đến đêm giao thừa.

Mùa đông năm nay ở Thanh Xuyên dường như ấm hơn mọi năm. Không có tuyết rơi mà chỉ có những cơn mưa triền miên kéo dài.

Chu Tễ Hòa không quá để tâm đến thời tiết. Ngược lại, Úc Cẩn Nam dường như đặc biệt thích những ngày mưa.

Suốt cả buổi sáng, khách tới chơi gần như không ngớt.

Ban đầu cô còn nghĩ giao thừa của anh sẽ rất cô đơn. Thậm chí đã chuẩn bị sẵn vài lời an ủi kiểu như: “Sau này sẽ có em ở bên anh.”

Nhưng sự thật chứng minh cô đã nghĩ quá nhiều.

Mọi người phần lớn đều là người ngoại tỉnh, người thân ở Thanh Xuyên không nhiều. Những năm không về quê đón Tết, họ thường tụ họp cùng nhau đón một đêm đoàn viên.

Năm nay cũng vậy.

Khoảng bảy giờ sáng, cả nhóm đã bàn bạc trong nhóm chat xem nên tụ tập ở nhà ai. Cuối cùng, sau vài câu trao đổi ngắn gọn, địa điểm được quyết định là nhà Úc Cẩn Nam.

Trong phòng khách, Chu Tễ Hòa và Hứa Nặc ngồi trên ghế sofa, cùng nhau sắp xếp câu đối và giấy dán cửa sổ. Còn mấy người đàn ông thì bận rộn trong căn bếp mở.

Chẳng bao lâu sau, giọng nói sang sảng của Bành Viễn vang lên: “Lão Kỷ, anh có biết thái rau không thế? Cẩn Nam cần cà rốt thái sợi, còn anh đang thái cái gì đây? Cà rốt khối hay cà rốt que?”

Bên cạnh, Trần Tri Khúc lập tức nhập cuộc: “Em bắt đầu nghi ngờ việc năm đó Cẩn Nam giao Nặc Lai cho anh quản lý có phải quyết định đúng đắn hay không rồi.”

“Nhỏ tiếng chút được không?” Kỷ Vân Thâm bất mãn: “Mấy cậu làm tôi không thể tập trung thái rau nổi đây này.”

Bành Viễn trợn mắt: “Tránh ra tránh ra, anh đi rửa rau đi, để em thái.”

Nghe họ cãi cọ ầm ĩ, Úc Cẩn Nam từ đầu đến cuối vẫn im lặng. Nhưng Chu Tễ Hòa nhìn ra được, lúc này tâm trạng anh đang rất tốt.

Có anh em, có bạn bè, và có cả cô.

Tất cả đều ở bên cạnh anh, không ai nghĩ tới việc rời đi, và cũng sẽ không bao giờ rời đi.

Thấy mọi thứ trong tay đã được sắp xếp gần xong, Hứa Nặc nhìn sang Chu Tễ Hòa: “Em dâu, băng dính không dấu vết* để ở đâu vậy?”

*Băng dính không dấu vết thường là băng dính hai mặt Nano (làm từ keo Acrylic) hoặc băng dính giấy. Chúng có khả năng bám dính chắc chắn nhưng khi bóc ra không để lại vết keo thừa và không làm hỏng bề mặt dán

Chu Tễ Hòa tiện tay chỉ về phía phòng chứa đồ không xa: “Ở trong căn phòng kia, để em đi lấy cho chị.”

Nửa tiếng sau, hai người cũng dán xong câu đối và giấy cắt cửa sổ.

Lúc đứng trong nhà vệ sinh rửa sạch vết bẩn trên tay, Hứa Nặc mỉm cười nói với cô: “Năm nay có em ở đây, Cẩn Nam mới thực sự vui vẻ để đón một cái Tết.”

Chu Tễ Hòa hơi ngạc nhiên: “Những năm trước anh ấy đón Tết cùng mọi người tâm trạng đều không tốt sao?”

“Hồn ở đâu đâu ấy, giống như một cái xác không hồn vậy.” Hứa Nặc bất đắc dĩ lắc đầu: “Mẹ của cậu ấy qua đời đúng hai tuần trước giao thừa. Thế nên bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa thật sự vượt qua được. Thêm nữa, người mình yêu lại không thể có được. Thật ra những năm qua cậu ấy sống rất khổ. Bọn chị cũng muốn khuyên, nhưng chẳng ai có thể thật sự giúp cậu ấy bước ra ngoài được.”

Vài giây sau, Hứa Nặc bỗng nghiêm túc nói: “Người duy nhất có thể khiến Cẩn Nam hoàn toàn bước ra khỏi quá khứ, thật ra chỉ có em thôi.”

Chu Tễ Hòa hé môi định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời.

Thấy bầu không khí có phần nặng nề, Hứa Nặc thuận thế đổi chủ đề, bắt đầu kể vài chuyện thú vị về bốn người đàn ông đang nấu ăn trong bếp.

Hai người vừa cười vừa trò chuyện, rồi cùng nhau bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Lúc này trong nhà đã tràn ngập hương thơm của thức ăn.

Chẳng mấy chốc, mọi người quây quần bên bàn ăn.

Trần Tri Khúc rót rượu vang vào từng chiếc ly, tiện miệng hỏi Bành Viễn: “Viễn à, năm nay vợ cậu vẫn không ăn Tết cùng cậu sao?”

“Trước khi kết hôn bọn tôi đã thỏa thuận rồi.” Bành Viễn chậm rãi đáp: “Đêm giao thừa ai về nhà nấy, chẳng ai phải miễn cưỡng chiều theo ai cả.”

“Quan niệm của hai người đúng là mới mẻ thật.” Trần Tri Khúc trêu chọc xong liền chuyển ánh mắt sang Úc Cẩn Nam và Chu Tễ Hòa: “Thôi không bàn chuyện gia đình cũ kỹ của Bành Viễn nữa, nói về đôi vợ chồng mới cưới trước mắt đi.”

Úc Cẩn Nam liếc anh ta một cái lạnh nhạt: “Đủ rồi đấy.”

“Tôi còn chưa nói gì mà!” Trần Tri Khúc ôm ngực làm bộ đau lòng: “Chẳng lẽ tôi không còn là người anh em tốt đáng yêu nhất của cậu nữa sao?”

Chu Tễ Hòa bật cười: “Không sao đâu, có gì anh cứ hỏi em.”

“Vẫn là em dâu tốt nhất.” Trần Tri Khúc cười lớn hai tiếng: “Tôi nghe lão Kỷ nói hai người đã bắt đầu chuẩn bị có em bé rồi? Tôi chỉ muốn hỏi khi nào mới được làm cha nuôi của đứa nhỏ thôi. Chờ đầy tháng tôi nhất định sẽ lì xì một phong bao thật lớn.”

Chưa đợi Chu Tễ Hòa trả lời, Úc Cẩn Nam đã thẳng thừng nói: “Đừng có mơ. Cậu chỉ làm hư nó thôi.”

Trần Tri Khúc vừa định phản bác vài câu thì nghe Bành Viễn bên cạnh lên tiếng: “Đừng nhìn Cẩn Nam bây giờ cứng miệng như vậy. Tôi cá là sau khi kết hôn, chắc chắn sẽ thành một ông chồng sợ vợ.”

Trong bữa cơm, mọi người vừa ăn vừa nói cười rôm rả. Bữa cơm đoàn viên kéo dài đến tận chiều muộn.

Ăn xong, Kỷ Vân Thâm kéo ba người còn lại vào phòng khách đánh mạt chược. Trong phòng khách chỉ còn lại Úc Cẩn Nam và Chu Tễ Hòa.

Chu Tễ Hòa xếp bát đũa vào máy rửa chén, chợt hỏi: “Năm đó anh liên tục gửi lời chúc năm mới cho em suốt bảy năm. Vì sao sau này lại không gửi nữa?”

“Nặc Nặc.” Anh thành thật đáp: “Anh không dám đánh cược.”

“Cược điều gì?”

“Cược xem bên cạnh em có người thích hợp hay chưa.”

Trong mắt cô dần phủ một tầng sương mỏng. Bỗng nhiên cô mỉm cười với anh: “Anh Úc, thật ra anh không cần phải đánh cược. Bởi vì sớm hay muộn em cũng sẽ thuộc về anh.”

Hết ngoại truyện 5