Chìm Trong Làn Sóng Xanh - Trì Vũ Xuân Bán

Chương 7

Thời gian thấm thoát thoi đưa, khi những chiếc lá hòe bên sân vận động rụng sạch, mùa đông cũng đến.

Thành tích các kỳ thi tháng của Lâm Hề Từ dần dần bò lên từ nhóm giữa của lớp, đến kỳ thi tháng thứ hai, cô đã lọt vào top mười.

Ngày nhận bảng điểm, cô gọi điện cho Trình Uẩn Chi. Bốt điện thoại công cộng nằm dưới ký túc xá, cô quấn chặt áo khoác đồng phục, co ro trong buồng điện thoại bằng kính, bấm dãy số đã thuộc lòng.

Điện thoại chỉ đổ chuông hai tiếng đã có người bắt máy. Giọng Trình Uẩn Chi vang lên từ đầu dây bên kia, còn lẫn chút ngái ngủ: “Lâm Hề Từ?”

“Lần thi tháng này em vào top mười rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó giọng anh tỉnh táo hơn hẳn: “Xếp thứ mấy?”

“Thứ tám.”

“Được đấy.” Vẻ ngái ngủ trong giọng Trình Uẩn Chi gần như tan biến: “Đợi em về, anh sẽ thưởng cho.”

Lâm Hề Từ nắm chặt ống nghe, lạnh đến mức run lên, nhưng cô không nỡ cúp máy: “Thưởng gì vậy?”

“Về rồi sẽ biết.”

Nghỉ đông, Lâm Hề Từ bắt xe về nhà.

Sau khi cô dọn dẹp đồ đạc xong, Trình Uẩn Chi nói: “Đi thôi.”

“Đi đâu ạ?”

“Đã bảo là phần thưởng mà. Đến nơi sẽ biết.”

Lâm Hề Từ theo anh xuống lầu. Gió mùa đông ùa vào từ cửa cầu thang khiến cô rụt cổ lại. Trình Uẩn Chi đi phía trước, không đội mũ áo phao, mấy sợi tóc sau gáy bị gió thổi dựng lên. Cô định đưa tay vuốt xuống giúp anh, nhưng tay vừa giơ được một nửa lại lặng lẽ rụt về.

Trình Uẩn Chi dẫn cô tới trước một cửa hàng bán điện thoại.

Lâm Hề Từ ngẩn người: “Anh… định mua điện thoại cho em ạ?”

“Ừ.”

Trình Uẩn Chi đẩy cửa bước vào, nhân viên bán hàng liền tiến đến chào. Anh chỉ vào một chiếc điện thoại thanh màu xám bạc trong tủ kính: “Lấy cái này cho tôi xem.”

Nhân viên lấy điện thoại ra. Trình Uẩn Chi cầm lên xem qua một lượt rồi đưa cho cô: “Cầm đi.”

Lâm Hề Từ nhận lấy.

Chiếc điện thoại không to, nằm vừa vặn trong lòng bàn tay, lớp vỏ màu xám bạc ánh lên màu sáng nhạt: 

“Cho em… thật sao?”

“Phần thưởng.” Trình Uẩn Chi nói: “Lần sau sẽ đổi cho em cái tốt hơn.”

Mua điện thoại xong, anh lại đưa cô đi làm một cái SIM.

Trình Uẩn Chi lưu số của mình vào danh bạ, mục tên anh gõ tên là “Trình Uẩn Chi”, nhưng nghĩ một lúc, anh lại xóa đi, nhập “Anh trai”.

Trình Uẩn Chi đặt điện thoại vào lòng bàn tay cô: “Có chuyện gì thì gọi. Đừng tiếc tiền điện thoại.”

Lâm Hề Từ: “Cảm ơn anh trai.”

Đó là lần đầu tiên cô gọi Trình Uẩn Chi là “anh trai”.

Trình Uẩn Chi khựng lại.

Dường như anh không ngờ cô sẽ gọi như vậy thật. Ngay sau đó, anh nghiêng đầu sang chỗ khác, khẽ ho một tiếng, vành tai hơi ửng lên một màu đỏ rất nhạt.

“Đi thôi, về nhà.”

Kỳ nghỉ đông không dài, chỉ hơn hai mươi ngày. Đêm giao thừa năm ấy, phố huyện đón một trận tuyết mỏng. Tuyết không lớn, vừa rơi xuống mặt đường đã tan ngay, chỉ để lại một lớp nước ướt ánh lên dưới ánh đèn.

Hiếm khi Trình Uẩn Chi không ngủ nướng. Mới mười giờ sáng, anh đã kéo Lâm Hề Từ dậy khỏi chăn: “Đi thôi. Ra siêu thị mua đồ, tối nay ăn tất niên.”

Lâm Hề Từ quấn chăn ngồi dậy, mắt vẫn còn lim dim: “… Anh nấu cơm à?”

“Ăn lẩu nhé? Chẳng phải lúc trước em bảo muốn ăn à?”

Lâm Hề Từ “dạ” một tiếng rồi chậm chạp bò xuống giường.

Siêu thị đông nghịt người, khắp nơi treo đèn lồng đỏ và tranh dán mừng năm mới. Loa phát thanh liên tục phát những bài hát chúc Tết rộn ràng, nghe đến mức ù cả tai.

Trình Uẩn Chi đẩy xe hàng đi ở phía trước, Lâm Hề Từ đi bên cạnh. Một người phụ trách bỏ đồ vào xe, một người phụ trách lấy bớt đồ ra.

“Anh lấy Coca làm gì?” Lâm Hề Từ đặt chai Coca trở lại kệ.

“Tết mà không uống Coca thì uống gì?”

“Uống nước cam.”

“Nước cam thì còn gì là Tết?”

“Coca cũng có phải đâu.”

Nhân lúc cô không để ý, Trình Uẩn Chi lại lén bỏ chai Coca vào xe. Lâm Hề Từ không nhìn thấy, cô đang ngồi xổm ở quầy rau, chọn khoai tây, lựa ra hai củ tròn mẩy rồi bỏ vào túi.

Hai người đi loanh quanh trong siêu thị hơn một tiếng, chiếc xe hàng chất đầy ắp. Cuối cùng, Trình Uẩn Chi còn lấy thêm một túi bánh trôi đông lạnh bỏ vào xe, nói là “ăn bánh trôi cho đoàn viên”.

Hàng chờ thanh toán rất dài. Lâm Hề Từ đứng trước Trình Uẩn Chi, cô cúi đầu nhìn những cây kẹo m*t đặt cạnh quầy thu ngân, đang phân vân có nên lấy một cây hay không. Vừa mới định đưa tay ra, cô đã nghe Trình Uẩn Chi nói “đợi anh chút”, sau đó anh bước ra khỏi hàng.

Lâm Hề Từ quay đầu nhìn theo, thấy anh đi nhanh vào sâu trong siêu thị, rẽ sang khu bán đồ dùng hằng ngày. Cô không biết anh đi làm gì, chỉ đành đứng chờ tại chỗ. Hàng phía trước tiến lên một bước, cô cũng bước theo một bước, mắt vẫn dõi về hướng anh vừa đi. 

Vài phút sau, Trình Uẩn Chi quay trở lại, trong tay ôm mấy gói băng vệ sinh. Bao bì đủ màu sắc chồng lên nhau, được anh ôm gọn trong lòng, vô cùng nổi bật.

Xung quanh có không ít người đang xếp hàng, có người liếc thấy đồ anh cầm thì nở nụ cười trêu chọc, nhưng Trình Uẩn Chi chẳng có phản ứng gì. Anh chỉ đặt mấy gói băng vệ sinh vào xe hàng rồi đứng lại sau lưng cô như chưa có chuyện gì.

Lâm Hề Từ nhỏ giọng hỏi: “Sao anh… biết phải mua cái này?”

Trình Uẩn Chi tưởng mình lấy nhầm nhãn hiệu cô vẫn dùng nên cúi xuống nhìn lại: “Chẳng phải đúng loại em hay dùng sao? Anh có lấy nhầm đâu.”

Điều Lâm Hề Từ muốn hỏi không phải chuyện đó, mà là sao mà anh biết phải mua thứ này?

Cô mím môi: “Gói lần trước anh mua vẫn còn để trong tủ phòng tắm, chưa bóc.”

“Vẫn chưa dùng hết à?” Trình Uẩn Chi đẩy xe hàng lên phía trước, ra hiệu cho cô bước theo: “Cứ mua phòng đi, lỡ cần thì có sẵn.”

Lâm Hề Từ chợt nhớ đến lần nghỉ giữa học kỳ trở về nhà. Hôm ấy, vừa về đến nơi, cô đặt cặp xuống, định vào nhà vệ sinh thì bỗng cảm thấy một cơn đau âm ỉ quen thuộc nơi bụng dưới. 

Cô mở tủ trong nhà vệ sinh ra, trống không. Gói băng vệ sinh lần trước đã dùng hết, còn cô thì quên không nói. 

Lâm Hề Từ nhìn chằm chằm vào ngăn tủ trống rỗng, thầm tính lát nữa sẽ tự xuống dưới lầu mua, bụng cũng không đau lắm, ít ra còn đỡ hơn nhiều so với những năm ở trong làng. Hồi đó, đau đến mức không đứng thẳng nổi cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Sau mấy tháng được chăm sóc tử tế, sức khỏe của cô đã khá hơn trước rất nhiều, ngay cả những ngày ấy cũng không còn quá khó để vượt qua.

Lâm Hề Từ đứng dậy, vừa định mặc áo khoác để xuống lầu mua.

Trình Uẩn Chi đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, cầm điều khiển chuyển kênh. Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu nhìn cô một cái, lại thấy sắc mặt cô không ổn: “Sao thế?”

Lâm Hề Từ đứng ở cửa nhà vệ sinh, ngón tay nắm chặt khung cửa, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Trong nhà… hết băng vệ sinh rồi.”

Trình Uẩn Chi lập tức hiểu ra. Anh đặt điều khiển xuống, đứng dậy, cầm áo khoác lên: “Đợi đấy, anh đi mua.”

“Không cần…”

Cô vừa định nói “để em tự đi mua” thì Trình Uẩn Chi đã xỏ giày, mở cửa bước ra ngoài.

Hôm ấy gió rất lớn, lúc anh quay về, tóc bị gió thổi rối tung, vành tai lạnh đến đỏ bừng. Anh cầm một túi nilon trong suốt, nhét vào tay cô: “Đây.”

Trong túi có mấy gói băng vệ sinh, loại dùng ban ngày, loại dùng ban đêm, loại siêu dài, loại siêu mỏng… đầy đủ hơn cả khi chính cô tự đi chọn.

Lâm Hề Từ gần như có thể tưởng tượng ra cảnh anh đứng trước quầy hàng, cau mày cầm từng loại lên xem, thậm chí còn lấy điện thoại ra tra xem chúng khác nhau ở điểm nào.

Từ sau lần đó, trong tủ nhà vệ sinh chưa bao giờ hết băng vệ sinh nữa.

Lâm Hề Từ bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng. Cô nghiêng đầu, khẽ hỏi: “… Anh mua thứ này… không thấy ngại sao?”

Cô đã nhìn thấy không ít ánh mắt kỳ lạ của mấy người đàn ông xung quanh.

Trình Uẩn Chi không hiểu: “Ngại cái gì?”

“Ý em là…” Lâm Hề Từ không biết phải diễn đạt thế nào: “Một người đàn ông… đi mua cái này…”

Nghe xong, biểu cảm của Trình Uẩn Chi như thể vừa nghe được điều gì rất khó hiểu: “Có gì mà phải ngại? Chẳng phải chỉ là đồ dùng hằng ngày thôi sao?”

“Khác mà…”

“Khác ở chỗ nào?” Trình Uẩn Chi hỏi: “Đây là đồ em cần dùng, là nhu yếu phẩm. Em cần thì anh mua, có gì mà lạ đâu.”

Điều đó hoàn toàn khác với những gì Lâm Hề Từ được dạy từ nhỏ. Cô cúi đầu, đầu ngón tay khẽ cào lên tay cầm xe đẩy.

Trình Uẩn Chi lại nói thêm: “Sau này em cũng sẽ gặp một người sẵn lòng mua cái này cho em. Đến lúc đó em sẽ hiểu, chuyện này chẳng có gì to tát cả.”

Trong lòng Lâm Hề Từ bỗng nghẹn lại, cô cũng không thể mô tả rõ nổi đó là cảm giác gì.

Anh nói nhẹ nhàng như vậy, như thể trong cuộc đời sau này của cô, anh chỉ là một đoạn quá độ tạm thời, một sân ga để cô dừng chân trong chốc lát. Đợi đến khi cô tích góp đủ sức lực, cô sẽ tiếp tục đi về phía trước, còn anh sẽ ở lại nơi đó, lặng lẽ nhìn theo.

Bài hát mừng năm mới trên loa phát thanh đổi sang bài khác, tiết tấu càng thêm rộn ràng. Tiếng trống dồn dập vang lên, va vào nỗi nặng trĩu không gọi thành tên trong lồng ngực cô, lạc lõng đến lạ.

Cô không muốn nghe, tương lai quá xa, xa đến mức cô không dám nghĩ, cũng không muốn bất kỳ ai chen vào cuộc sống giữa cô và Trình Uẩn Chi.

Mấy giây sau, Lâm Hề Từ mới đè cảm xúc bất chợt dâng lên kia xuống tận đáy lòng.

“Đi thôi.” Trình Uẩn Chi không hề nhận ra sự khác thường của cô, anh đẩy xe hàng tiến lên hai bước: “Mau thanh toán đi, đằng sau còn bao nhiêu người đang đợi.”

Khi đi đến cửa siêu thị, Trình Uẩn Chi bỗng dừng lại. Anh đưa cho cô một trong những túi đồ: “Cầm giúp anh.”

Lâm Hề Từ nhận lấy: “Sao vậy ạ?”

Trình Uẩn Chi lấy một cây kẹo m*t từ trong túi áo ra. Anh bóc hé một góc giấy gói rồi nhét vào tay cô: “Lúc nãy anh thấy em muốn lấy mà lại không lấy.”

Lâm Hề Từ cúi đầu nhìn cây kẹo trong tay, màu cam, tròn vo, lớp giấy gói đã được bóc mở một góc, để lộ viên kẹo màu vàng nhạt bên trong.

“Anh… lấy lúc nào vậy?”

“Lúc tính tiền tiện tay lấy luôn.” Trình Uẩn Chi cầm lại túi đồ trong tay cô: “Ăn đi, cầm mãi làm gì.”

Lâm Hề Từ ngậm cây kẹo m*t, đi cạnh Trình Uẩn Chi được một đoạn rồi đột nhiên lên tiếng, vì trong miệng còn ngậm kẹo nên giọng cô hơi líu lại: “Trình Uẩn Chi.”

“Ơi?”

“Sau này… Anh cũng sẽ đối xử với những cô gái khác sao như vậy?”

Trình Uẩn Chi không nghe ra những tâm tư vòng vo trong câu hỏi ấy: “Đối xử với các cô gái khác thế nào?”

“Ý là…” Lâm Hề Từ lấy cây kẹo ra khỏi miệng, xoay một vòng trong tay rồi lại ngậm vào: “Giúp người ta mua băng vệ sinh hay mua kẹo ấy.”

Trình Uẩn Chi không ngờ cô lại hỏi như vậy, anh suy nghĩ một lát rồi mới đáp: “Chắc là không đâu.”

“Tại sao?”

“Người ta có bạn trai thì bạn trai mua, người ta có chồng thì chồng mua cho.” Giọng anh vẫn lười nhác như thường: “Anh là ai mà mua chứ?”

“Vậy sau này anh cũng sẽ có gia đình của riêng mình chứ?”

Trình Uẩn Chi vẫn không nhận ra điều khác lạ trong lời cô, anh cười: “Chuyện sau này ai mà biết được.”

Anh không phủ nhận.

Viên kẹo vị cam vốn chua chua ngọt ngọt, nhưng khi vị chua ngọt ấy trôi đến cổ họng, bỗng nhiên đổi thành một thứ vị chát khó tả. Lâm Hề Từ cụp mắt: “Vậy… lỡ sau này bạn gái anh không thích trong nhà có em thì phải làm sao?”

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Lúc này Trình Uẩn Chi mới nhận ra có điều gì đó không ổn trong giọng cô. Anh dừng bước, nhìn cô: “Lâm Hề Từ, em lại nghĩ linh tinh gì nữa rồi phải không?”

Lâm Hề Từ cũng dừng lại: “Em không nghĩ linh tinh.”

“Không nghĩ linh tinh mà lại hỏi chuyện này?”

“Em chỉ thấy rằng…” Cô ngập ngừng: “Sau này nếu anh có bạn gái, chắc chắn chị ấy sẽ không muốn trong nhà có một người như em.”

Nghe xong, Trình Uẩn Chi tiếp tục bước về phía trước, giọng anh bị gió đêm cuốn đi: “Anh có bạn gái hay không, sau này gia đình anh sẽ như thế nào, đó là chuyện của anh. Còn em là em gái anh, điều này đã là vậy rồi, không ai có thể thay đổi cả.”

Lâm Hề Từ cắn vỡ viên kẹo, một tiếng “rắc” khẽ vang lên, những mảnh kẹo vị cam tan dần trên đầu lưỡi.

Đợi đến khi viên kẹo tan hết, cô mới nói: “… Em biết rồi.”

Lâm Hề Từ không biết phải giải thích cảm giác của mình lúc này như thế nào, giống như một hạt giống rơi vào mảnh đất vốn không nên nảy mầm, thế nhưng nó vẫn nảy mầm, nhỏ bé, non nớt, mong manh, lặng lẽ đội đất vươn lên, nhìn thấy ánh sáng.

truyenfull,truyenfull vn