Chiến Trường Hoa Đào

Chương 11: Lòng Tin Bị Lung Lay

Tôn Hạo và Lãnh Vũ ngồi bên bờ sông, nơi ánh trăng chiếu rọi, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt nước. Họ vừa trải qua một cuộc chiến cam go, nhưng giờ đây, không khí yên bình này lại khiến Tôn Hạo cảm thấy nặng trĩu.

“Lãnh Vũ,” hắn cất tiếng, giọng trầm xuống. “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này. Mọi thứ đang thay đổi quá nhanh.”

Lãnh Vũ nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt trong veo như nước suối. “Ngươi lo lắng về điều gì? Tử Huyền? Hay về quá khứ của chúng ta?”

“Cả hai,” Tôn Hạo thở dài. “Ta không thể không nghĩ đến những bí mật vẫn còn bị che giấu. Ngươi biết đấy, có điều gì đó không ổn giữa chúng ta.”

“Ngươi đang nói về cái chết của cha ngươi?” Lãnh Vũ hỏi, giọng điệu không chút do dự.

“Không chỉ có vậy,” hắn đáp. “Ta cảm thấy ngươi đang giấu giếm điều gì đó về cha mình. Những gì ngươi tìm thấy… Ta cảm nhận được sự khác biệt trong ngươi.”

Lãnh Vũ hơi chần chừ, ánh mắt lảng tránh. “Ta… ta chỉ đang tìm kiếm sự thật. Không phải chỉ cho mình ta, mà cho cả ngươi.”

“Và nếu sự thật ấy gây tổn thương cho ta? Ngươi có nghĩ đến điều đó không?” Tôn Hạo thốt lên, cảm giác tức giận và lo lắng tràn ngập trong lòng.

“Ta không muốn tổn thương ngươi,” Lãnh Vũ đáp, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Nhưng ta cũng không thể sống trong dối trá. Nếu điều này làm ta xa cách, ta sẽ chấp nhận.”

“Thật sự là ngươi không hiểu,” hắn lắc đầu, cảm thấy như một hố sâu đang mở ra giữa hai người. “Ta cần ngươi bên cạnh, chứ không phải là một bí mật không thể tiết lộ.”

Cả hai ngồi im lặng, không khí căng thẳng bao trùm. Tôn Hạo cảm thấy lòng mình rối bời, những suy nghĩ về tình bạn, tình yêu và cả sự phản bội hòa quyện lại. Hắn không thể mất đi Lãnh Vũ, nhưng cũng không thể chấp nhận sự dối trá.

Bỗng, từ xa có tiếng bước chân vang lên. Họ quay lại, và một bóng người bước ra từ bóng tối. Đó là Ngọc Tùng, gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt lấp lánh sự xảo quyệt.

“Các ngươi đang nói chuyện gì mà nghiêm túc vậy?” hắn ta hỏi, giọng điệu có phần châm biếm.

“Ngươi không có việc gì ở đây,” Tôn Hạo đáp, không giấu nổi sự bực bội.

“Ta chỉ muốn nhắc nhở rằng, thời gian không chờ đợi ai cả. Tử Huyền đang hoạt động mạnh mẽ, và các ngươi thì mãi loay hoay với những bí mật,” Ngọc Tùng nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang đầy ý nghĩa.

“Chúng ta biết mình đang làm gì,” Lãnh Vũ lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh. “Ngươi không cần phải xen vào.”“Nhưng ta lại muốn,” Ngọc Tùng nhếch môi cười. “Có thể ta biết điều gì đó mà các ngươi không hề hay biết. Một bí mật lớn hơn cả những gì ngươi đang tìm kiếm.”

“Ngươi nói gì?” Tôn Hạo nghi ngờ, lòng bỗng tràn ngập sự cảnh giác.

“Ta có thông tin về Tử Huyền. Hắn đang có kế hoạch lớn, và không chỉ nhắm vào các môn phái mà còn vào cả những kẻ đứng sau các ngươi,” Ngọc Tùng nói, ánh mắt sáng lên. “Nếu các ngươi muốn tồn tại, hãy nghe ta.”

“Ngươi không thể tin tưởng hắn,” Lãnh Vũ cảnh báo, nhưng Tôn Hạo đã có phần bị thu hút bởi những gì Ngọc Tùng nói.

“Có thể ta không đáng tin cậy, nhưng thông tin của ta thì rất giá trị,” Ngọc Tùng tiếp tục. “Hãy cho ta một cơ hội. Ta sẽ giúp các ngươi tìm ra sự thật.”

Tôn Hạo nhìn Lãnh Vũ, giữa họ là một sự mâu thuẫn khó xử. Hắn muốn bảo vệ Lãnh Vũ, nhưng cũng không thể bỏ qua cơ hội tìm hiểu thêm về Tử Huyền. “Nếu ngươi nói thật, chúng ta sẽ cần một kế hoạch,” hắn quyết định.

“Thế là tốt,” Ngọc Tùng gật đầu, nụ cười nở trên môi. “Hãy cùng nhau hợp tác, và các ngươi sẽ thấy được những gì mình đang tìm kiếm.”

Lãnh Vũ không hài lòng, nhưng Tôn Hạo đã quyết định. Họ cần một đồng minh, dù là một kẻ xảo quyệt như Ngọc Tùng.

“Nhưng nếu ngươi phản bội chúng ta,” Tôn Hạo cảnh báo, “ta sẽ không ngần ngại mà xử lý ngươi.”

“Đó là điều ta mong muốn,” Ngọc Tùng cười, ánh mắt đầy thách thức. “Đừng quên, ta cũng cần bảo vệ bản thân.”

Họ bắt đầu lên kế hoạch, nhưng những mối quan hệ trong giang hồ phức tạp hơn những gì họ có thể tưởng tượng. Khi ánh trăng dần khuất, lòng Tôn Hạo lại nặng trĩu với những lo lắng về tương lai, về tình bạn và lòng tin.

“Ta sẽ không để mất ngươi,” hắn thầm nghĩ, quyết tâm giữ Lãnh Vũ bên cạnh, bất chấp những bí mật đang chờ đợi họ. Nhưng liệu lòng tin có đủ để vượt qua những thử thách phía trước?

Khi bầu không khí trở nên căng thẳng, Tôn Hạo cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù. Cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ. Hắn quay lại nhìn Lãnh Vũ, ánh mắt đầy lo âu. “Chúng ta phải chuẩn bị.”

“Ta biết,” cô đáp, ánh mắt sáng rực như lửa. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở.”

Cả hai đứng dậy, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến không chỉ là giữa họ và Tử Huyền, mà còn là cuộc chiến giữa lòng tin và sự phản bội. Họ sẽ phải đối mặt với những sự thật đau lòng, nhưng một điều duy nhất không thay đổi, đó là họ sẽ luôn bên nhau.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn