Chiến Trường Hoa Đào

Chương 10: Lập Trường Chắc Chắn

Tôn Hạo đứng sừng sững giữa sân, cảm giác gió lạnh lùa qua áo choàng thêu hoa đào. Ánh mắt của hắn dõi theo nơi Tử Huyền vừa biến mất, lòng tràn đầy nghi ngờ. “Hắn đã đi đâu?” Hắn thầm hỏi, một mảnh lo lắng len lỏi trong tâm trí.

“Có lẽ hắn đang chuẩn bị cho một kế hoạch khác,” Lãnh Vũ đứng bên cạnh, ánh mắt sắc sảo, không hề rời khỏi chỗ cũ. “Chúng ta không thể chủ quan.”

“Đúng vậy,” Tôn Hạo gật đầu, quyết tâm trong từng lời nói. “Chúng ta phải bảo vệ những người xung quanh khỏi những mối đe dọa này.” Hắn cảm nhận được sức mạnh của tình bạn, và điều đó tiếp thêm cho hắn dũng khí.

“Để ta giúp ngươi,” Lãnh Vũ nói, giọng điệu kiên quyết. “Chúng ta cùng nhau tìm kiếm Tử Huyền và ngăn chặn hắn trước khi quá muộn.”

Tôn Hạo nhìn thẳng vào mắt cô, nhận ra sự mạnh mẽ không chỉ từ sức mạnh mà còn từ tâm hồn của Lãnh Vũ. “Được, nhưng hãy cẩn thận. Hắn không phải là kẻ dễ đối phó.”

Họ cùng nhau rời khỏi nơi vừa diễn ra trận chiến, lòng đầy quyết tâm. Khi đi qua những con đường vắng lặng, từng tiếng bước chân vang lên như những lời hứa hẹn cho một cuộc chiến không chỉ vì bản thân mà còn cho những người vô tội. Họ không thể quên được những nỗi đau mà Tử Huyền đã gây ra.

Trong khi đó, Tử Huyền ẩn mình trong bóng tối, ánh mắt lạnh lùng quan sát từng bước đi của họ. “Hai người này thật sự không biết điều gì đang chờ đợi,” hắn thì thầm, nụ cười nham hiểm xuất hiện trên môi. Hắn đã chuẩn bị cho một kế hoạch tỉ mỉ, và Tôn Hạo cùng Lãnh Vũ chỉ là những quân cờ trong trò chơi của hắn.

“Ngọc Tùng, ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?” Tử Huyền hỏi, âm điệu trầm thấp.

“Chỉ cần ngài ra lệnh, mọi thứ sẽ diễn ra như ý muốn,” Ngọc Tùng đáp, ánh mắt lóe lên sự xảo quyệt. “Chúng ta sẽ khiến họ phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình.”

Quay trở lại với Tôn Hạo và Lãnh Vũ, họ đã đến gần nơi mà Tử Huyền thường lui tới. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những âm mưu của hắn,” Lãnh Vũ nói, ánh mắt bừng sáng. “Hắn có thể đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn.”

“Đúng vậy. Chúng ta cần phải tìm kiếm thông tin từ những người trong giang hồ,” Tôn Hạo đồng tình. “Có thể sẽ có ai đó biết được hành động tiếp theo của hắn.”

Khi họ tiếp cận một quán trà nhỏ, nơi những người giang hồ thường tụ tập, Tôn Hạo cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Cẩn thận,” hắn nhắc nhở Lãnh Vũ khi họ bước vào quán.

“Ta sẽ không để bất kỳ ai gây hại cho chúng ta,” Lãnh Vũ khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm.

Họ ngồi xuống một bàn gần cửa sổ, lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Một người khách bàn bên bắt đầu nói về những tin đồn liên quan đến Tử Huyền. “Nghe nói hắn đang tập hợp một đội quân bí mật để tấn công vào các môn phái,” người đó nói, giọng điệu thấp thỏm.

“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Tôn Hạo nói, lòng dâng lên sự lo lắng. “Chúng ta phải hành động ngay.”“Chúng ta cần phải tìm ra những kẻ ủng hộ Tử Huyền, và nhanh chóng giải quyết vấn đề này,” Lãnh Vũ thêm vào.

“Đúng vậy. Hãy bắt đầu từ những thông tin mà chúng ta vừa nghe được,” Tôn Hạo quyết định. Họ rời khỏi quán trà, lòng đầy quyết tâm.

Khi họ bước ra ngoài, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo mùi hương của hoa đào. Tôn Hạo dừng lại, cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ theo dõi. “Có người đang theo dõi chúng ta,” hắn thì thầm.

“Ta cảm nhận được,” Lãnh Vũ đáp, sẵn sàng chiến đấu. “Hãy chuẩn bị!”

Đột nhiên, từ bóng tối, một nhóm kẻ lạ mặt lao ra, mặt mày hung ác. “Các ngươi không thể trốn thoát!” Một tên trong số đó gầm lên.

“Lãnh Vũ, hãy bảo vệ phía sau!” Tôn Hạo hô lớn, chiêu “Đào Hoa Vô Trọng” được thi triển, tạo ra một cơn gió mạnh mẽ. Hắn lao vào cuộc chiến, mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều chứa đựng sức mạnh và sự quyết tâm.

Lãnh Vũ không hề kém cạnh, chiêu “Nhất Kiếm Hoa Đào” được thực hiện, những đường kiếm sắc bén chém xuyên qua không gian, khiến kẻ thù không kịp trở tay. Họ chiến đấu bên nhau, như một cặp bài trùng hoàn hảo, sự ăn ý giữa hai người khiến những kẻ lạ mặt không còn cơ hội.

“Đừng để bọn chúng lùi lại!” Tôn Hạo quát. Những cú tấn công mạnh mẽ tiếp tục dồn dập, cho đến khi nhóm kẻ thù chỉ còn lại những xác thân không còn sức sống.

“Chúng ta đã làm tốt,” Lãnh Vũ thở hổn hển, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi những bóng đen lẩn khuất. “Nhưng đây chưa phải là kết thúc.”

“Ta biết,” Tôn Hạo đáp, lòng không nguôi lo lắng. “Tử Huyền sẽ không dễ dàng từ bỏ.”

Họ tiếp tục di chuyển, tìm kiếm dấu vết của Tử Huyền, nhưng cảm giác như mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Những kẻ thù không chỉ là những tên lạ mặt, mà còn là những âm mưu tàn độc đang rình rập.

“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Lãnh Vũ nói, ánh mắt sắc sảo. “Hãy tìm kiếm những đồng minh.”

“Đúng vậy,” Tôn Hạo đồng tình, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không lùi bước, mà chiến đấu cho đến cùng.”

Họ cùng nhau tiến về phía trước, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Những thử thách phía trước đang chờ đón họ, và họ biết rằng chỉ cần có nhau, họ sẽ không bao giờ từ bỏ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn