Khi Tô Nguyệt và Tư Đằng ra khỏi không gian bí mật, một cảm giác hồi hộp bao trùm họ. Họ biết rằng thời gian không còn nhiều và phải nhanh chóng tìm đến Đàm Tiểu Huyên. Họ đi qua những con đường vắng vẻ, lòng mỗi người đều nặng trĩu những suy nghĩ về âm mưu đang âm thầm diễn ra.
“Tiểu Huyên ở đâu?” Tô Nguyệt hỏi, ánh mắt nhìn chăm chăm về phía trước.
“Chắc chắn là ở nhà,” Tư Đằng trả lời, giọng nói trầm tĩnh. “Nàng thường ở đó để chuẩn bị thuốc và bùa chú.”
Cả hai nhanh chóng đến nhà Tiểu Huyên. Khi bước vào, họ thấy nàng đang ngồi bên bàn, bận rộn với những lọ thuốc và bùa chú. Mái tóc bồng bềnh của Tiểu Huyên lòa xòa trước mặt, đôi mắt to tròn lấp lánh như những vì sao.
“Tô Nguyệt! Tư Đằng!” Tiểu Huyên reo lên, nụ cười rạng rỡ trên môi. “Đến đây giúp ta một tay nào! Hôm nay ta có nhiều thứ thú vị để làm!”
“Tiểu Huyên, chúng ta cần nói chuyện gấp,” Tô Nguyệt nói, giọng nàng nghiêm túc.
“Chuyện gì vậy?” Tiểu Huyên hỏi, ánh mắt lập tức chuyển từ vui vẻ sang lo lắng.
“Chúng ta cần chế tạo một chiếc bùa chú nghe lén để theo dõi Tô Nguyên và Đàm Thiên,” Tư Đằng giải thích.
“Nghe lén?” Tiểu Huyên nhướng mày, vẻ mặt đầy hứng thú. “Thú vị ghê! Nhưng… các ngươi có chắc rằng muốn làm vậy không? Họ có thể phát hiện ra đấy!”
“Không còn lựa chọn nào khác,” Tô Nguyệt khẳng định, ánh mắt kiên định. “Chúng ta cần biết âm mưu của họ.”
“Vậy thì hãy bắt tay vào làm thôi!” Tiểu Huyên nói, nụ cười lại nở trên môi. “Nhưng có một điều… ta không chắc chiếc bùa chú này có thành công hay không.”
“Chúng ta sẽ thử!” Tư Đằng nói, không hề nao núng.
Tiểu Huyên bắt đầu lấy ra những nguyên liệu cần thiết, từng lọ thuốc nhỏ, từng mảnh giấy dày, và những cây nến. Nàng lẩm nhẩm trong miệng, đôi bàn tay khéo léo nhanh chóng tạo nên những hình thù kỳ quái.
“Chờ đã! Đừng làm bừa!” Tô Nguyệt kêu lên khi thấy Tiểu Huyên chuẩn bị cho một thứ gì đó giống như… một con rối.
“Đây là một trong những cách để truyền tải sức mạnh của bùa chú!” Tiểu Huyên giải thích, ánh mắt đầy tự hào. “Nhưng có lẽ ta nên làm cho nó dễ nhìn hơn.”
“Dễ nhìn hơn?” Tư Đằng ngạc nhiên. “Nó đã có vẻ… khá kỳ quái rồi.”
“Đúng vậy, nhưng mà có ai muốn nghe lén từ một con rối kỳ quái đâu!” Tiểu Huyên cười khúc khích, tay vẫn không ngừng làm việc.
Tô Nguyệt không khỏi cười khi nhìn thấy hai người bạn của mình đang mải mê. “Chúng ta sẽ không thể làm bùa chú trong suốt cả ngày như thế này đâu,” nàng nhắc nhở.
“Được rồi, được rồi!” Tiểu Huyên đáp, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Ta sẽ tập trung. Nhưng mà… có một điều không thể thiếu: một chút phép thuật vui vẻ!”
Nàng vung tay lên, và một đám khói màu sắc lấp lánh bay lên, tạo thành những hình thù lung linh. Tô Nguyệt không nhịn nổi cười. “Tiểu Huyên, em làm như chúng ta đang tổ chức lễ hội vậy!”“Thì không phải là lễ hội sao?” Tiểu Huyên nháy mắt, vẻ mặt hồn nhiên.
Cuối cùng, chiếc bùa chú cũng được hoàn thành. Nó trông có vẻ đơn giản, chỉ là một mảnh giấy có vẽ những ký tự kỳ lạ, nhưng bên trong chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng.
“Bây giờ chúng ta chỉ cần đặt nó ở nơi mà họ sẽ gặp nhau,” Tư Đằng nói, ánh mắt nghiêm túc. “Và hy vọng rằng nó sẽ hoạt động.”
“Còn nếu không thì sao?” Tô Nguyệt hỏi.
“Thì ít nhất chúng ta cũng đã có một mảnh giấy đẹp để treo lên tường!” Tiểu Huyên hài hước.
Tô Nguyệt không nhịn được mà phá lên cười, một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua. Họ đã trải qua nhiều lo âu, nhưng giờ đây, giữa những khó khăn, vẫn có những khoảnh khắc tươi vui.
“Chúng ta phải đi ngay,” Tư Đằng nói, ánh mắt nghiêm túc trở lại. “Không thể để lỡ thời gian.”
Ba người rời khỏi nhà Tiểu Huyên, lòng đầy quyết tâm. Họ hướng đến nơi mà Tô Nguyên và Đàm Thiên thường lui tới. Dọc đường đi, Tiểu Huyên không ngừng kể những câu chuyện vui, làm không khí trở nên bớt căng thẳng.
“Tiểu Huyên, nếu bùa chú không thành công, em có thể làm một chiếc bùa may mắn cho chúng ta không?” Tô Nguyệt hỏi, mắt ánh lên hy vọng.
“Có thể,” Tiểu Huyên đáp, vẻ mặt nghiêm túc. “Nhưng em cần một chiếc mũi của một con gà trống!”
“Gì cơ?” Tô Nguyệt và Tư Đằng đồng thanh kêu lên.
“Đùa thôi mà!” Tiểu Huyên cười, khiến cả hai không khỏi phì cười.
Cuối cùng, họ đến nơi mà Tô Nguyên và Đàm Thiên thường gặp nhau. Một góc khuất trong rừng, nơi ánh sáng chỉ đủ để nhìn rõ. Tô Nguyệt lấy chiếc bùa chú ra, đặt nó dưới một tảng đá lớn.
“Hy vọng rằng nó sẽ hoạt động,” nàng thì thầm.
Bất chợt, một tiếng động vang lên, khiến cả ba giật mình. Họ quay lại, thấy bóng dáng của Tô Nguyên đang tiến lại gần.
“Chúng ta phải đi ngay!” Tư Đằng hối thúc, ánh mắt căng thẳng.
“Nhưng mà bùa chú…” Tô Nguyệt lo lắng.
“Chúng ta không thể để bị phát hiện!” Tư Đằng kéo nàng về phía rừng cây.
Tiếng bước chân của Tô Nguyên ngày càng gần, không khí trở nên ngột ngạt. Họ lẩn vào bóng tối, lòng đầy hồi hộp. Liệu kế hoạch của họ có thành công?
Cảm giác hồi hộp và lo lắng dâng lên trong lòng Tô Nguyệt. Mọi thứ đang dần đến gần, nhưng không biết tương lai sẽ ra sao. Một trận chiến mới đang chờ đợi họ, và những bí mật vẫn còn đang chờ được khám phá.