Tô Nguyệt và Tư Đằng lao ra khỏi thư viện, cảm giác hồi hộp và sợ hãi đang bủa vây lấy họ. Tiếng bước chân của những người hầu vang lên phía sau, như tiếng trống thúc giục họ phải nhanh chóng thoát thân.
“Nguyệt, chúng ta phải đến chỗ an toàn!” Tư Đằng nắm chặt tay nàng, mắt nhìn thẳng về phía trước, không để sự hoảng loạn làm chệch hướng.
“Đường nào?” Tô Nguyệt hỏi, lòng đầy lo lắng. Nàng không quen thuộc với những lối đi trong tòa nhà lớn này.
“Đi theo anh!” Hắn kéo nàng qua những hành lang hẹp, ánh đèn dầu lấp lánh phản chiếu trên mặt đất, tạo nên những bóng đổ kỳ quái.
Họ lướt qua một ngã rẽ, nhưng Tô Nguyệt cảm thấy tim mình đập mạnh khi nghe tiếng gọi vọng lại. “Nguyệt! Tư Đằng! Các ngươi không thể trốn thoát!” Giọng nói của Tô Nguyên vang lên, lạnh lẽo như gió mùa đông.
“Tư Đằng, nhanh lên!” Nàng gấp gáp, không dám nhìn lại. Mỗi bước chân như kéo dài, nhưng họ không thể dừng lại.
“Đến kho thóc! Ở đó có một lối ra bí mật,” Tư Đằng quyết đoán, dẫn đường. Họ lao về phía kho thóc, nơi những bao thóc chất đống như một pháo đài.
Khi đến nơi, Tư Đằng đẩy một bao thóc sang bên, lộ ra một cánh cửa nhỏ. “Vào đi!” Hắn thúc giục, mắt vẫn không rời khỏi lối ra.
Tô Nguyệt chui vào trước, theo sau là Tư Đằng. Cánh cửa đóng lại, không khí trong không gian chật hẹp khiến nàng cảm thấy ngột ngạt. Họ nín thở, lắng nghe âm thanh bên ngoài.
“Nguyệt, em có nghĩ rằng Tô Nguyên có thể phản bội gia tộc không?” Tư Đằng thấp giọng, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
“Có thể,” nàng thừa nhận, trong lòng không khỏi dấy lên nỗi bất an. “Nhưng em không thể tin anh ấy lại đi xa đến mức đó.”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm,” Tư Đằng nói, gương mặt hắn nghiêm túc. “Nếu không, mọi thứ sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.”
Tô Nguyệt gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật.”
Sau một hồi im lặng, tiếng bước chân bên ngoài đã xa dần. Họ quyết định rời khỏi kho thóc, nhưng không quên mang theo một vài bao thóc để làm giả chứng cứ nếu cần.
Ra khỏi kho thóc, bầu không khí có vẻ yên tĩnh hơn. Họ hướng về phía vườn, nơi có một góc khuất mà nàng thường hay trốn khi cần tránh xa mọi thứ. “Chúng ta có thể tạm ẩn náu ở đó,” Tô Nguyệt đề nghị.
“Được,” Tư Đằng đồng ý, nhưng trong ánh mắt hắn vẫn có điều gì đó băn khoăn. “Nhưng chúng ta không thể ở lâu.”Khi đến nơi, Tô Nguyệt cảm nhận được sự bình yên của vườn cây, nhưng lòng nàng không thể bình tĩnh. “Tư Đằng, em sợ rằng mọi chuyện sẽ vượt quá tầm kiểm soát,” nàng thổ lộ, ánh mắt nhìn xa xăm.
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” hắn nói, nắm chặt tay nàng. “Em có tin tưởng anh không?”
“Tin tưởng,” nàng đáp, nhưng vẫn không thể xóa đi nỗi lo lắng trong lòng.
“Vậy thì hãy cùng nhau tìm ra âm mưu của Tô Nguyên,” Tư Đằng nhấn mạnh, ánh mắt kiên định. “Anh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ em và gia tộc.”
Họ ngồi xuống một góc vườn, Tô Nguyệt lôi từ trong áo ra cuốn sách mà họ đã sao chép được. “Chúng ta cần phân tích những thông tin này,” nàng nói. “Có thể có manh mối về những âm mưu của anh ấy.”
Tư Đằng chăm chú nhìn vào từng dòng chữ. “Đàm Thiên đang có một cuộc gặp gỡ bí mật với Tô Nguyên. Nếu chúng ta có thể nghe lén cuộc trò chuyện đó…”
“Chúng ta có thể biết được kế hoạch của họ,” Tô Nguyệt hoàn thành câu. “Đó là cách duy nhất để ngăn chặn họ.”
“Đúng vậy,” Tư Đằng nói, nụ cười hiện lên trên môi. “Thật ra, anh có một số kế hoạch cho việc này.”
“Anh có thể nói cho em biết không?” Tô Nguyệt hỏi, lòng nàng tràn đầy hi vọng.
“Chúng ta sẽ dùng phép thuật để tạo ra một chiếc bùa chú nghe lén,” hắn nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tiểu Huyên có thể giúp đỡ chúng ta.”
“Nhưng Tiểu Huyên có thể gặp nguy hiểm,” Tô Nguyệt lo lắng.
“Chúng ta sẽ bảo vệ cô ấy,” Tư Đằng nói chắc nịch. “Hơn hết, chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”
Khi cả hai chuẩn bị rời khỏi vườn, một tiếng động bất ngờ vang lên. “Nguyệt! Tư Đằng! Các ngươi đâu rồi?” Giọng nói của Tô Nguyên lại vang lên, gần hơn bao giờ hết.
“Chạy!” Tư Đằng hối thúc, kéo Tô Nguyệt chạy về phía lối vào bí mật mà họ đã từng sử dụng.
Họ vừa bước vào trong, cánh cửa đóng lại sau lưng, nhưng Tô Nguyệt không thể ngăn được những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Liệu họ có thể tìm ra âm mưu của Tô Nguyên trước khi quá muộn?
Trong cái không gian chật hẹp, nàng cảm nhận được hơi thở của Tư Đằng bên cạnh, và một cảm giác an toàn nhẹ nhàng ập đến. Nhưng sự đe dọa từ Tô Nguyên và Đàm Thiên vẫn hiện hữu, như một bóng ma lơ lửng trên đầu họ. Họ cần phải hành động, và thời gian không còn nhiều.