Sương đêm Làng Cổ Lam không mát, mà ngột ngạt, dính vào da thịt như một lớp vải ướt. Tuấn và Hương đi theo đèn pha xe cộ lóe lên tắt xuống trên đường quốc lộ, tiếng côn trùng râm ran trong bụi rậm nghe như tiếng xé vải.
— Tin nhắn của Quân nói xe đen đã vào làng. — Hương giọng khàn, mắt liếc liên tục về balo Tuấn nơi tiếng *bíp bíp* đã im lặng. — Anh nghĩ Quân đang ở đâu?
Tuấn không trả lời ngay. Anh đang đếm nhịp thở, cảm nhận dòng chữ đỏ trên ngực — **NGUYỆN LIỆU ĐỦ. BẮT ĐẦU CHẾ TẠO** — vẫn sáng lóa dưới áo, lạnh như băng. Máu em gái. Máu anh. Máu sáu mươi sáu người ở hang động. Còn thiếu gì? Máu của chủ nhân. Hay máu của người cầm đĩa.
— Quân tự lo cho mình. — Tuấn nói, bước chân không chậm. — Chúng ta lo cho cái bẫy phía trước.
Hai bóng dáng cao thấp ló dạng giữa sương. Không phải Quân. Hai người mặc đồng phục cảnh sát, một cao gầy, một thấp to. Người cao gầy cầm điện thủ, ánh sáng chĩa thẳng vào mặt Tuấn.
— Đứng lại! Cán bộ công an đang thi hành nhiệm vụ!
Tuấn dừng lại, tay giơ nhẹ. Hương run run bám vào tay áo anh.
— Chúng tôi không làm gì sai pháp luật. — Tuấn nói to, giọng bình thản lạ thường. — Đi qua làng này để tìm người.
Người cao gầy bước gần, râu quai nón bùi bặm run lên theo nhịp thở. Anh ta ngửi một hơi khói thuốc lá tưởng tượng — thực ra anh ta không hút, chỉ có thói quen vuốt râu khi căng thẳng. Ánh mắt anh ta quét qua mặt Tuấn, mặt Hương, rồi dừng lại ở vị trí ngực Tuấn dưới áo phông tối. Đôi mắt đó co rụt lại, không phải vì ánh đèn, mà vì sợ hãi nguyên thủy.
— Tìm người? — Giọng người cao gầy khàn khàn, mang theo giọng địa phương nặng nề. — Làng Cổ Lam không có người lạ. Chỉ có người chết và người sắp chết. Các con theo ta về trạm làm việc.
— Làm việc hay bắt giam? — Hương tiến lên một bước, che lấp cho Tuấn. — Anh là ai? Chứng minh nhân danh đâu?
Người cao gầy cười, một nụ cười không đến mắt. Anh ta vỗ vai người thấp to bên cạnh — Hải, vết sẹo dài trên má lấp lánh dưới ánh đèn.
— Tôi là Lê Văn Thịnh. Trưởng công an xã Cổ Lam. Đây là Hải, đồng nghiệp. Chứng minh nhân danh... để trong túi áo, con gái không cần xem. Vào xe.
Thịnh quay lưng đi trước. Hải đứng yên, chắn đường, mắt nhìn Hương như nhìn một miếng thịt tươi.
— Tuấn... — Hương thì thào, tay nắm chặt áo anh. — Cái mắt thằng Hải... nó quen quá.
Tuấn nhìn Hải. Vết sẹo. Cái cách đứng. Cái lưng còng. Đúng người trong tin nhắn của Quân. *Chủ nhân đã xuống xe. Anh ta... không có bóng.*
— Vào xe đi, Hương. — Tuấn đẩy nhẹ cô bạn về phía xe cộ cũ kỹ đỗ bên lề đường. — Cãi lại không có ích. Chúng ta cần vào trong để biết Hằng đang làm gì.
Xe cảnh sát rung lắc trên đường đất sỏi. Thịnh lái xe một tay, tay kia vuốt râu liên tục, mắt kính hậu chiếu liên tục nhìn về phía sau — nơi Tuấn và Hương ngồi chen chúc, bị Hải ngồi giữa chặn.
Không ai nói话. Chỉ có tiếng động cơ gió và tiếng th* d*c của Hải. Mùi thuốc lá lạnh, mùi sắt gỉ, mùi thứ gì đó hôi thối nồng nặc bốc lên từ người đàn ông to đùng đó. Tuấn nhận ra mùi đó. Mùi xác tươi. Mùi formol pha máu.
— Thịnh ông. — Tuấn bậtmouth, giọng không chút run. — Ông biết Đỗ Minh Hằng không?
Cái vô lăng bị nắm chặt until ngón tay trắng bệch. Xe lech một chút rồi chỉnh lại làn.
— Biết gì mà hỏi. — Thịnh không quay đầu. — Bà Hằng là người có uy tín trong làng. Thầy bói lớn. Ai cũng kính sợ.
— Kính sợ hay sợ hãi? — Tuấn truy hỏi. — Em gái tôi, Nguyễn Minh Tâm, chết vì chiếc đĩa bà ta bewacht. Ông là người điều tra vụ án đó. Kết luận: tử vong do tai nạn. Nhưng xác em tôi không có vết thương ngoại lực. Chỉ có một vết sẹo trên ngực... giống hệt vết sẹo trên người tôi bây giờ.
Thịnh phanh gấp. Xe dừng hẳn giữa đường rừng tối om. Hải bật cười, tiếng cười khàn khặc như xé vải vải.
— Nhỏ Tuấn nói hay đấy. — Hải nói, giọng như sắt cạo sắt. — Nhưng người chết không thể nói chuyện. Chỉ có người sống mới nói được dối.
Thịnh xoay người, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Tuấn. Ánh đèn bảng đồng hồ xe chiếu lên khuôn mặt gầy gò, râu quai nón bạc phơ. Đôi mắt sâu, đục, chứa đựng những thứ không nói thành lời.
— Tuấn con. — Thịnh gọi tên như gọi một đứa cháu. — Lời nói của con có phần đúng. Tâm... em gái con... không phải tai nạn. Nhưng luật pháp... luật pháp của chúng ta chỉ xử phạt được người. Không xử phạt được quỷ. Không xử phạt được đĩa.
— Vậy ông bỏ mặc? — Hương gầm, giọng rung lên vì giận. — Ông là cảnh sát! Ông có súng, có pháp luật!
Thịnh cười khổ, lấy ra một gói thuốc lá giấy, lột bọc, rút que ra ngửi mùi thay vì đốt.
— Súng? — Anh ta chỉ vào nắp hòm xe. — Súng tôi chỉ bắn được x*c th*t. Đĩa... đĩa nó ăn hồn. Hằng... bà ta năm xưa cũng là nạn nhân. Bà ta bị đĩa chọn làm "người cầm". Bà ta đã hy sinh chồng, con, cháu, cả dòng họ để đổi lấy sức mạnh. Giờ bà ta là chủ nhân. Toàn làng này... bao gồm cả tôi... đều là con rối.
— Ông chịu sự thao túng? — Tuấn khó tin. — Ông là cựu cảnh sát! Ông có lương tri!
— Lương tri... — Thịnh nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn ra xa, nơi đèn làng lóe tắt. — Lương tri không nuôi được con cháu. Không giữ được mạng cho vợ con. Hằng nói: "Làm theo ta, vợ con ông an toàn. Phản kháng, ông đi theo Tâm". Con biết không? Vợ tôi... năm ngoái tự tử. Uống thuốc trừ sâu. Không có thư tuyệt mệnh. Chỉ có một chiếc đĩa nhỏ đặt trên bàn thờ tổ.
Khí không trong xe ngưng đọng. Hương ức hịch nín khóc. Tuấn nắm chặt tay cô, tim đập như điên nhưng mặt lạnh lùng.
— Vậy tại sao ông vẫn bắt chúng tôi? — Tuấn hỏi. — Nếu ông biết Hằng là quỷ, tại sao không giúp chúng tôi?
Thịnh bật đèn cabin. Ánh vàng nhạt chiếu rọi khuôn mặt anh ta già nua đi hẳn trong một đêm.
— Bắt các con... là để bảo các con. — Thịnh nói, giọng thấp, nhanh. — Hằng biết các con đã vào hang động. Bà ta biết đĩa đã bay về tay bà ta. Bà ta đang chờ các con tại nhà bà. Nếu các con đi thẳng vào đó... là tự đầu vào bẫy. Ở trạm an toàn hơn. Tối nay tôi sẽ giả vờ giam các con. Sáng mai trục xuất khỏi làng. Đi xa. Đừng bao giờ quay lại.
— Chúng tôi không đi. — Tuấn nói dứt khoát. — Chúng tôi đến để kết liễu.
— Kết liễu? — Thịnh nhìn Tuấn, ánh mắt có chút gì đó... ngưỡng mộ lẫn bi thương. — Con nghĩ con là ai? Người hùng? Con chỉ là nguyên liệu. Nguyên liệu cuối cùng. Con nghĩ vết sẹo trên ngực con là gì? Đó là dấu ấn. Đĩa đã chọn con từ lúc con chạm vào nó. Chạy đi con ơi. Chạy đi cho kịp.
Xe khởi động lại. Tiêu thụ khoảng cách còn lại đến trạm xã.
Trạm công an xã Cổ Lam không khác gì một ngôi mộ ma. Tường gạch đỏ bong tróc, cổng sắt gỉ sét kêu *rít rít* khi Hải đẩy mở. Sân rỗng, chỉ có một cái cây đa già nua che mát, rễ cây trồi lên mặt đất như những chiếc tay khô khao.
Thịnh dẫn họ vào phòng làm việc — một căn phòng nhỏ, mùi khói thuốc, mùi giấy cũ, mùi rượu rắc. Một chiếc bàn sắt, ba cái ghế nhựa. Trên tường treo một bản đồ làng, được ghim đầy cài ghim đỏ và đen.
— Ngồi. — Thịnh chỉ ghế. — Hải, pha trà. Trà nóng. Không đường.
Hải ra ngoài, tiếng bước chân nặng nề dần xa dần.
Thịnh ngồi đối diện Tuấn và Hương. Anh ta bật đèn bàn. Ánh sáng chói lóa làm Tuấn nhíu mày — không phải vì chói, mà vì bản năng muốn tránh ánh sáng. Dòng chữ trên ngực anh *rùng* một cái.
— Con nói Hằng từng là nạn nhân. — Tuấn đi thẳng vào vấn đề. — Chi tiết.
Thịnh hít sâu hơi thuốc (anh ta đã thắp lửa, khói trắng cuộn tròn), nh吐 ra chậm rãi.
— Ba mươi năm trước. Hằng tên thật là Đỗ Thị Lan. Con gái giáo viên làng. Bà ta thông minh, đẹp, ham học. Một ngày nàng tìm được chiếc đĩa trong hang động sau chùa làng — nơi người ta cấm không được vào. Nàng mang về. Đêm hôm đó, nàng mơ thấy một ông già râu trắng dạy nàng cách "nuôi" đĩa. Cần máu. Máu người thân.
— Và bà ta làm theo? — Hương hỏi, mặt trắng bệch.
— Bà ta không làm ngay. — Thịnh gật gù. — Nhưng đĩa... nó ép. Nó làm bà ta đau. Đau đến mức muốn chết. Chồng bà — người chăn nuôi — chết tai nạn lạ. Con trai năm tuổi bị sốt cao chết trong một đêm. Mọi người nghĩ dịch bệnh. Chỉ có tôi... tôi lúc đó còn trẻ, mới ra trường cảnh sát... tôi nghi ngờ. Tôi đến hỏi. Hằng nói: "Nó muốn máu cha, máu con. Cho nó ăn no, nó cho tôi quyền lực". Bà ta cười. Cười như một con quỷ.
— Ông không bắt bà ta? — Hương hét.
— Bằng chứng gì? — Thịnh bĩu môi. — Xác chồng bà ta gãy xương sườn do sốc điện — sấm sét đánh trúng người trong nhà. Con trai sốt virus não. Luật pháp nói: tử vong tự nhiên. Tôi không thể bắt một người vì... vì cô ta nói chuyện với hư vô. Tôi chỉ có thể theo dõi. Và sợ. Sợ đến mức... một đêm, bà ta đến nhà tôi. Đặt một chiếc đĩa nhỏ trên gối vợ tôi. Nói: "Thịnh ơi, làm bạn tôi. Tôi cho ông quyền lực. Ông sẽ thành huyền thoại". Tôi không làm. Nhưng tôi cũng không dám tố giác. Tôi chọn im lặng. Để bảo vệ vợ con.
— Và vợ ông... — Tuấn nói chậm. — Uống thuốc trừ sâu.
— Đĩa trên bàn thờ tổ... — Thịnh gật đầu, tay run run cầm ly trà Hải vừa đặt xuống. — Đó là lời cảnh báo cuối cùng. Hằng nói: "Đã cho con cơ hội. Con không chịu. Giờ con mất người yêu nhất". Vợ tôi... người hiền lành nhất đời... uống thuốc trừ sâu cười tươi trước mặt tôi. Nói: "Thịnh ơi, không đâu đau. Chỉ buồn thôi".
Im lặng bao trùm căn phòng. Tiếng gió rít qua khe cửa. Tiếng côn trùng.
— Hằng bây giờ muốn gì? — Tuấn hỏi, giọng cứng. — Bà ta đã có quyền lực, có đĩa, có cả làng. Còn thiếu gì?
— Thiếu chủ nhân thật. — Thịnh nói, mắt nhìn thẳng vào ngực Tuấn. — Đĩa ở tay Hằng... là đĩa giả. Hoặc là vỏ. Hồn đĩa... hồn thật... đã chuyển sang con. Từ lúc con chạm vào nó ở hang động. Từ lúc máu con, máu em gái con, máu sáu mươi sáu người thôi thúc thấm vào đất. Con *là* đĩa. Con *là* cửa ngõ.
Tuấn sờ ngực. Dòng chữ **NGUYỆN LIỆU ĐỦ. BẮT ĐẦU CHẾ TẠO** đang nhấp nháy, từng nhịp một, như một trái tim thứ hai.
— Chế tạo gì? — Hương hỏi, giọng run. — Chế tạo quỷ à?
— Chế tạo... thể xác mới cho nó. — Thịnh thì thào. — Hằng già rồi. Bà ta sắp chết. Bà ta cần một xác trẻ, mạnh, có máu "chủ nhân" để chuyển sinh. Con là người duy nhất có đủ điều kiện. Máu em gái (người thân đầu tiên). Máu con (chủ nhân tiềm năng). Máu sáu mươi sáu (nhân quả, sự thôi thúc). Bây giờ chỉ còn thiếu... cái chết của con. Hoặc sự đồng ý của con.
— Tôi sẽ không đồng ý. — Tuấn đứng dậy, ghế nhựa kêu *rắc* một tiếng. — Và tôi sẽ không chết dễ dàng.
Thịnh nhìn Tuấn, ánh mắt phức tạp. Anh ta lấy ra một tờ giấy, viết nhanh vài dòng, ký tên, dấu vân tay.
— Đây là lệnh trục xuất. — Thịnh đẩy tờ giấy qua bàn. — Sáng mai sáu giờ, xe buýt đầu tiên ra huyện. Hai con lên xe. Đi đâu xa xôi. Đừng bao giờ nhắc đến Làng Cổ Lam. Đừng bao giờ tìm Hằng. Sống. Đó là cách duy nhất thắng nó.
Tuấn không hề động đến tờ giấy. Anh ta nhìn Thịnh.
— Ông sợ Hằng. Nhưng ông sợ tôi hơn. — Tuấn nói nhẹ. — Ông sợ nếu tôi ở lại, tôi sẽ làm nổ ra chiến tranh. Chiến tranh mà ông... không dám tham gia.
Thịnh im lặng một lúc. Rồi anh ta gật đầu, vuốt râu.
— Con thông minh. Quá thông minh. Người thông minh... thường chết sớm. — Anh ta đứng dậy, lưng còng. — Hải! Dắt hai con đi nghỉ. Phòng giam số 2. Có giường, có chăn. Một đêm thôi.
Hải bước vào, không tiếng động. Mùi xác tươi nồng nặc hơn. Anh ta chỉ ngón to trỏ ra cửa.
— Đi.
Tuấn và Hương đi theo Hải ra hành lang. Thịnh ở lại, ngồi xuống, úp mặt vào hai tay. Tiếng khóc khẽ, nín bật, vang lên từ người đàn ông già đó — tiếng khóc của kẻ đã thua cuộc từ lâu.
Phòng giam số 2 nhỏ, tường bê tông tr*n tr**, một cửa sổ cao có sắt chặn. Giữa phòng là một chiếc giường sắt gắn vào tường, nệm mỏng, chăn quân đội hôi thối. Một chiếc đèn huỳnh quang treo trần, chập chờn.
Hải khóa cửa từ ngoài. Tiếng chốt chìa khóa *cạch* vang to trong im lặng.
— Ngủ ngon các "đại nhân". — Giọng Hải vọng từ bên ngoài, trầm trầm, có chút giễu cợt. — Sáng mai xe buýt đi sáu giờ. Không có thì... đi bộ.
Tiếng bước chân Hải đi xa. Tiếng khóa cửa phòng trưởng công an *cạch* lại một lần nữa.
Tuấn và Hương đứng yên giữa phòng. Không khí nặng nề, dính dấp.
— Tuấn... — Hương run run, bám vào tay anh. — Chúng ta ở đây làm gì? Thịnh ông nói rõ rồi. Hằng đang chờ. Bẫy sắt dưới giường... anh nghe Hải nói không? "Không có thì đi bộ". Nghĩa là... bẫy đã được đặt.
Tuấn không trả lời. Anh tiến đến giường, gạt chăn quân đội ra. Nệm mỏng. Dưới nệm... không có bẫy. Nhưng khung giường sắt — nơi nệm đặt lên — đã bị cắt một khe hở, bên trong lắp một bộ bánh răng, lưỡi dao, móc neo kết nối với một dây thừng kéo qua khe hở dưới cửa.
Một cái bẫy sắt nhọn. Khi ai đó nằm xuống, trọng lực ép nệm, bánh răng quay, lưỡi dao vươn lên từ khe hở, xé nát lưng, đâm thủng tim phổi. Sạch sẽ. Không tiếng động. Nhìn như tử vong khi ngủ.
Hương che miệng, nuốt ngược nấc.
— Hải lắp khi nào? — Cô thì thào. — Chúng ta mới vào phòng...
— Trước khi chúng ta vào. — Tuấn mặt lạnh, ngón tay chạm nhẹ vào lưỡi dao gỉ sét, không hề run. — Hoặc... khi chúng ta đang nói chuyện với Thịnh. Hải có chìa khóa phòng này. Thịnh cho phép. Hai người một lòng.
— Thịnh ông... ông ấy đã nói bảo chúng ta! — Hương khó hiểu. — "Bảo các con". "Trục xuất". Tại sao lại để Hải đặt bẫy?
Tuấn đứng dậy, quay lưng lại giường chết chóc. Ánh đèn huỳnh quang chập chờn làm bóng dáng anh dài ra, u ám.— Thịnh sợ Hằng. Sợ đến mức... anh ta phải cho Hằng thấy anh ta "hợp tác". — Tuấn nói, giọng không cảm xúc. — Bẫy này... không phải để giết chúng ta. Nó để *chứng minh* cho Hằng thấy: "Thịnh đã làm phần mình. Chúng đã chết". Nếu chúng ta chết, Thịnh an toàn. Nếu chúng ta sống... Thịnh sẽ nói: "Bẫy hỏng. Chúng trốn thoát". Cả hai phe đều an toàn. Thịnh chơi hai đầu.
— Vậy chúng ta làm sao? — Hương hỏi, ánh mắt tìm kiếm chút hy vọng. — Nằm lên đó chờ chết à?
Tuấn cười. Nụ cười đó không ấm áp, nhưng có chút gì đó... táo bạo. Anh ta bóc áo phông ra,露出 dòng chữ đỏ trên ngực vẫn sáng rực.
— Đĩa chọn tôi làm chủ nhân. Hằng muốn cơ thể tôi. Hải muốn mạng tôi. Thịnh muốn an phận. — Tuấn mặc áo lại, bước đến cửa, nghe lén qua khe hở. — Tôi cho họ một lựa chọn thứ tư.
— Lựa chọn thứ tư? — Hương lặp lại.
— Chúng ta không chết. Chúng ta cũng không chạy. — Tuấn quay lại, mắt sáng rực trong bóng tối. — Chúng ta sẽ *mời* Hằng đến đây. Ngay hôm nay. Ngay bây giờ.
— Điên rồi à? — Hương sibilare. — Hằng ở nhà bà ta, có đàn con rối, có đĩa, có ma quỷ! Chúng ta ở đây, trong phòng giam, không có vũ khí, không có đĩa!
— Chúng ta có *tin tức*. — Tuấn móc điện thoại ra, màn hình sáng, tin nhắn của Quân vẫn còn đó. — Quân đang theo dõi. Quân biết Hằng ở đâu. Quân biết xe đen đã đến. Và... — Anh ta chỉ vào balo mình. — Chúng ta có "nguyên liệu".
— Máu anh? — Hương hoảng hốt. — Tuấn! Anh điên à? Máu anh là cái bẫy! Đĩa muốn máu anh!
— Đĩa muốn máu chủ nhân. — Tuấn sửa lại. — Nhưng chủ nhân... không nhất thiết phải chết để cho máu. Nó cần *sự đồng ý*. Hoặc *cái chết*. Nếu tôi không chết, không đồng ý... nó không thể lấy máu. Nó bị kẹt. Và khi nó kẹt... nó yếu.
— Đó là lý thuyết của anh! — Hương nắm chặt tay áo anh. — Nếu sai thì sao? Nếu đĩa hút khô anh trong một đêm?
— Thì anh sẽ chết vì em gái mình, vì Hương, vì Quân. — Tuấn nói đơn giản, như nói về thời tiết. — Nhưng nếu đúng... Hằng sẽ phải đến lấy máu trực tiếp. Và lúc đó... chúng ta sẽ biết điểm yếu của bà ta.
Hương nhìn Tuấn. Đôi mắt sâu thẳm, không sợ hãi, chỉ có quyết tâm lạnh lùng. Cô biết không thể cản anh. Từ lúc em gái anh chết, từ lúc anh nhặt được chiếc đĩa đầu tiên... Tuấn đã không còn là người bình thường. Anh là một phần của trò chơi.
— Tốt. — Hương gật đầu, giọng đều đều. — Nhưng anh không một mình. Tôi ở đây. Với anh.
Tuấn mỉm cười, lần đầu tiên tối nay nụ cười đó đến tận mắt. Anh ta ôm Hương chặt, cằm đặt trên đỉnh đầu cô.
— Cảm ơn. — Anh thì thào vào tóc cô. — Bây giờ... chúng ta cần một kế hoạch cho Hải. Và Thịnh. Nếu Hằng đến, hai thằng đó sẽ canh cửa. Chúng ta phải khiến chúng *mở cửa* cho Hằng vào.
— Làm sao? — Hương ngước mặt lên.
Tuấn nhìn về phía giường sắt, cái bẫy chết chóc dưới nệm. Rồi nhìn về phía cửa sổ cao, nơi sắt chặn gỉ sét.
— Chúng ta sẽ biến phòng giam này... thành một cái bẫy lớn hơn. — Tuấn nói, giọng thấp, nhanh. — Hương, anh cần dây điện, keo nến, một chút xăng từ xe cộ ngoài sân, và... cái điện thoại của anh.
— Xăng? Điện thoại? — Hương kinh ngạc. — Anh định烧 nhà à?
— Không烧 nhà. — Tuấn lắc đầu. — Anh định *gọi* Hằng. Và *đốt* con đường lui của bà ta.
Anh ta nhanh chóng chỉ dẫn Hương. Hai người làm việc trong im lặng, chỉ có tiếng thở và tiếng xé vải, dứt dây điện, móc ống xăng xe máy Hải đỗ ngoài sân (Hải quên khóa nắp xăng — sự chủ quan của kẻ tự tin vào quyền lực).
Tuấn tháo dây điện từ đèn huỳnh quang treo trần (đứng trên giường, cẩn thận không chạm bẫy), nối với pin điện thoại, tạo thành một mạch ngắn đơn giản. Keo nến dán mạch điện lên khung cửa sổ sắt. Xăng rải một đường từ dưới cửa phòng, dọc hành lang, đến cửa chính trạm.
— Xong. — Tuấn lau mồ hôi trán, mặt đen xỉn than. — Hương, anh cần cô làm một việc quan trọng nhất.
— Việc gì?
— Ngồi trên giường. — Tuấn chỉ giường sắt có bẫy. — Nằm im. Tựa lưng vào tường. Đừng động. Đừng nói. Đừng thở mạnh. Giả vờ... đã chết.
Hương mặt trắng bệch. — Giả vờ chết? Trên cái giường có lưỡi dao nhọn?
— Lưỡi dao chỉ vươn lên khi có trọng lực *đột ngột* hoặc *ép đều* vào giữa nệm. — Tuấn giải thích nhanh, tay chỉnh lại dây điện cuối cùng. — Nếu cô nằm nhẹ, tựa lưng vào tường, trọng lực phân tán sang hai bên khung giường, bánh răng không quay. Cô sẽ an toàn. Nhưng từ cửa nhìn vào... trông như một thi thể.
— Và anh? — Hương nắm tay anh, run run. — Anh ở đâu?
— Anh ở trong tủ áo. — Tuấn chỉ cái tủ sắt nhỏ góc phòng. — Hoặc trên trần nhà. Hải sẽ vào kiểm tra. Nếu thấy cô "chết", y sẽ báo Hằng. Hằng sẽ đến. Lúc đó... anh sẽ ra tay.
— Quá nguy hiểm. — Hương khóc thầm. — Nếu Hải đâm thử một nhát? Nếu Hằng dùng pháp thuật nhìn xuyên tường?
— Thì chúng ta chết cùng nhau. — Tuấn nói nhẹ, lau nước mắt cho cô. — Nhưng anh tin vào trực giác của cô. Cô cảm nhận được Hải chưa? Cô cảm nhận được Hằng chưa?
Hương nhắm mắt, hít sâu. — Hải... ở ngoài hành lang. Đang hút thuốc. Tâm trạng... chán nản, thèm uống rượu. Hằng... ở nhà bà. Đang... cười. Bà ta biết chúng ta ở đây. Bà ta... đang chờ sáng.
— Vậy là đủ. — Tuấn gật gù. — Cô lên giường. Nhớ nhé, lưng tựa tường. Tay chân duỗi thẳng. Mắt nhắm. Thở qua mũi, chậm, nông. Như người chết.
Hương gật gù, leo lên giường một cách cứng đờ. Tuấn giúp cô kéo chăn lên đến cằm, che kín dòng chữ trên ngực cô (nếu có) và mặt. Cô nhắm mắt, cơ thể cứng như gỗ.
Tuấn nhảy nhẹ lên giường, kiểm tra lại bẫy: dây thừng kéo qua khe cửa đã được anh cắt đứt và buộc lại thành nút trượt — kéo nhẹ là mở, thả là khóa. Lưỡi dao đã được anh bẻ cong một chút, không còn vuông góc vuông góc với nệm, mà nghiêng ra phía ngoài — nếu có ai đạp mạnh vào nệm giữa, lưỡi dao sẽ vươn ra *ngoài* thay vì *trong*, đâm vào chân người kiểm tra thay vì lưng người nằm.
Xong xuôi, Tuấn nhảy xuống, leo vào tủ áo sắt, kéo cửa để lại một khe hở vừa đủ quan sát. Anh cầm trên tay một chai nước mắm (tìm được trong bàn Thịnh khi ra hành lang lúc nãy — Thịnh giấu rượu trong tủ, nước mắm để ngoài bàn), và một que diêm.
Đợi.
Thời gian trôi chậm như thế kỷ. Tiếng đồng hồ treo tường phòng trưởng công an *tíc tắc* đều đều, nghe rõ ràng qua bức tường.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân Hải nặng nề đi lại. Tiếng hít thuốc *síp síp*. Tiếng khạc nhổ *khò khè*.
Bỗng, tiếng bước chân dừng lại. Trước cửa phòng số 2.
Chốt chìa khóa *cạch* xoay.
Cửa mở. Ánh đèn pin Hải chĩa thẳng vào giường. Hương nằm im, mặt trắng bệch, mí mắt khép kín. Tuấn từ trong tủ nhìn thấy lưng Hải, cái áo vest xịn không phù hợp với cảnh sát xã, vết sẹo trên cổ lấp lánh.
Hải tiến vào, đèn pin quét qua góc phòng, rồi dừng ở giường. Anh ta cười khẩy, đưa tay ra... chạm vào chân Hương qua chăn.
— Con gái này... da đẹp. — Hải thì thào, giọng dơ dáy. — Chết tiếc quá. Thể xác tươi... giá cao.
Anh ta bật mí chăn.
Hương không động. Không thở (hoặc thở quá nông). Mặt trắng như giấy. Môi tím tái.
Hải gật gù, hài lòng. Anh ta rút điện thoại ra, chụp ảnh. Rồi gọi số.
— Bà Hằng ơi. Xong rồi. Hai con nhỏ... một chết, một... — Anh ta nhìn quanh, không thấy Tuấn. Lông mày nhíu lại. — Thằng Tuấn đâu? Chạy à?
Anh ta xoay người, đèn pin quét tủ áo, góc tường, cửa sổ.
Tuấn nín thở trong tủ. Tim đập *độp độp* to lớn trong tai mình. Dòng chữ trên ngực *rùng rùng* nóng lên. Anh nắm chặt chai nước mắm và que diêm.
— Chạy không thoát được đâu. — Hải cười, bước về phía tủ áo. — Thịnh ông đã khóa cửa chính. Cửa sổ có sắt. Con chỉ là chuột trong lồng.
Tay Hải chạm vào tay nắm cửa tủ.
*BÍP!*
Tiếng điện thoại Tuấn trong balo (để trên bàn làm việc phòng trưởng công an? Không, Tuấn mang theo) kêu to, vang vọng trong phòng tĩnh lặng. Tin nhắn đến.
Hải giật mình, quay lưng lại. — Điện thoại con nhỏ à?
Tuấn tận cơ hội. Anh đẩy cửa tủ *rầm* một tiếng, nhảy ra, chai nước mắm vung lên — *PHẶT* — vỡ nát lên đầu Hải. Nước mắm, mùi tanh nồng nặc bốc lên, làm Hải sùi bọt mép, mắt cay xé.
— CON CÁC! — Hải gầm, vung tay đánh loạn xạ.
Tuấn không đợi. Anh lao thẳng ra cửa, que diêm cọ vào thành diêm *RẮC*, lửa bốc lên. Anh ném que diêm vào vết xăng trên sàn hành lang.
*RỎI!*
Lửa bốc lên dữ dội, ăn theo đường xăng, chạy nhanh như rùa săn mồi, về phía cửa chính.
— HỎA HOẠN! CHÁY RỒI! — Hải吼, tiếng biến dạng vì sợ hãi và cay mắt. — THỊNH ƠI! CHÁY RỒI!
Tuấn lao vào phòng giam, một cái tạt hất Hương xuống giường (cô kịp cắm đầu vào gối, không hít khói), một tay kéo cô dậy, tay kia đá cửa tủ áo cho nó mở toang ra — tạo ảo ảnh Tuấn đang trốn trong đó.
— Chạy! Theo anh! — Tuấn kéo Hương lao ra cửa sau (cửa thoát hiểm nhỏ, Thịnh từng nói "chỉ có cửa chính" nhưng Tuấn đã xem bản đồ trên tường phòng trưởng công an — có cửa sau 통 vào kho chứa).
Hải mò mẫm đuổi theo, mắt cay nước mắm, mùi khói đen choking.
— ĐỪNG CHẠY! TA SẼ GIẾT MẤY CON! — Hải gầm, vung một con dao lòi xoay từ túi áo — vũ khí cá nhân, không cấp phép.
Tuấn đẩy Hương lên xe máy của Hải (chìa khóa còn trên xe, Hải vội vã quên rút), tự nhảy lên sau, đạp khởi động *BÙNG BÙNG BÙNG*.
— CẦM CHẶT! — Tuấn gầm.
Xe máy phóng ra cửa sau, lao vào đêm Làng Cổ Lam. Sau lưng, trạm công an bốc lửa, ngọn lửa đỏ tươi nhảy cao, chiếu rọi bóng dáng Hải đứng trên sân, dao trong tay, mắt nhìn theo họ với nét căm hận không tên.
Và trên cao, dưới ánh lửa, một bóng đen đứng trên mái nhà Thịnh. Không có bóng. Chỉ có hai điểm sáng lạnh lẽo nhìn xuống.
Tuấn đạp ga tơi, xe máy lao như bay trên đường đất sỏi, bụi bặm bay lên đầy mặt.
— Đi đâu? — Hương ôm chặt eo anh, gió thổi khô giọng. — Nhà Hằng à?
— Không. — Tuấn nhìn phía trước, nơi đèn làng thưa thớt lóe tắt. — Đi tìm Quân. Quân có súng. Quân có xe. Quân biết đường thoát.
— Và nếu Quân đã... — Hương không dám nói tiếp.
— Quân không chết. — Tuấn dứt khoát. — Nếu Quân chết... thì chúng ta chết cùng nhau ở đây. Không có lựa chọn nào khác.
Xe máy biến mất trong sương mù đêm. Sau lưng, tiếng còi báo động trạm công an *ù ù ù* vang lên, chậm chạp, muộn màng. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ phòng giam số 2, nơi cái giường sắt vẫn còn đó, lưỡi dao gỉ sét nhô ra ngoài, chờ đợi nạn nhân tiếp theo — hoặc chủ nhân của nó.
Trên tay Tuấn, balo rung nhẹ. Điện thoại *bíp* lại một lần.
Màn hình sáng. Tin nhắn từ số lạ. Tọa độ. Và một dòng chữ:
***"Xe đen đã dừng trước nhà Hằng. Cửa mở. Không ai xuống. Chỉ có... khói đen. Quân."***
Tuấn nắm chặt tay lái, ngón tay trắng bệch.
— Nó đã bắt đầu. — Anh thì thào, giọng bị gió cuốn đi. — Trò chơi thật sự... mới bắt đầu.
Đêm Làng Cổ Lam dài hơn bao giờ hết. Và máu... vẫn chưa ngừng chảy.