Chiếc Đĩa Quái Dị

Chương 5: Ký Ức Được Khắc Trên Da

Sương mù trong hang không phải là sương. Đó là hơi thở của đất, đặc quánh, dính vào da, vào phổi, vào từng ngón tay run rẩy của Tuấn khi anh gõ nhẹ vào mặt đĩa.

Không gian chật hẹp, ẩm ướt, chỉ đủ ba người ngồi chùm nhóm. Đèn pin cài vào khe đátoa một chút ánh vàng yếu ớt, run rẩy như sắp tắt. Mùi đất nứn, mùi men, mùi máu khô trên áo Tuấn trộn lẫn nhau, nặng nề, nghẹt thở.

Tuấn không nhúc nhích. Vết thương ở ngực — nơi đĩa đã "ăn" máu anh vài giờ trước — không còn chảy máu mà rát, ngứa, như thể vết sẹo đang khép lại với tốc độ không tự nhiên. Mặt đĩa đen nhánh, lạnh như băng, rung nhẹ dưới ngón tay cái. *Thump. Thump.* Nhịp đập chậm rãi, đều đặn, đồng bộ với tim anh.

— Tuấn... — Hương thì thào, giọng khàn đặc. Cô ngồi đối diện, gối đầu lên gối anh, hai tay nắm chặt áo anh ở hai bên hông. Mắt cô đỏ hoe, mí mắt sưng. — Đừng. Đừng chạm vào nó nữa. Nó... nó đang hút máu anh. Anh trông nhợt như ma.

Tuấn không trả lời. Anh không thể. Toàn bộ ý thức đang bị kéo dốc, sâu hơn, tối hơn, vào chính tâm điểm của vật thể quái dị này.

*Máu đổi sự thật.*

Câu nói lướt qua tâm trí như một lời nguyền. Anh đã cho nó máu. Bây giờ nó phải trả.

Ngón tay cái ấn mạnh hơn vào trung tâm đĩa. Cảm giác lạnh cắt da, cắt thịt, chạm ישר đến xương. Rồi... đen tối bùng nổ.

Không phải đen tối của hang động. Đen tối của ký ức.

***

**Ngày 14. Tháng 7. Nhà Hằng.**

Không gian chật hẹp, mùi hương thuốc đặc quánh ngạt mũi, xen lẫn mùi rượu men và mùi hôi thối của cơ thể chưa tắm rửa lâu ngày. Đèn dầu lung lay trên bàn thờ ma quái, những con ngươi sơn vàng lấp lánh trong bóng tối.

Tâm ngồi giữa phòng. Mái tóc rối bù xù che mặt, người gầy gò run rẩy trong bộ áo ba lỗ cũ. Hai tay bị buộc sau lưng bằng dây nylon khô, cắt vào cổ tay, chảy máu đỏ tươi chảy xuống khuỷu tay.

Đỗ Minh Hằng ngồi đối diện. Khuôn mặt nhăn nheo, da dẻ sạm đen, nhưng đôi mắt lại sáng bóng, lạnh lẽo như hai viên đá quý đen. Bà mặc áo đen, cổ áo cao, tay cầm một cái bát sứ nứt vỡ, bên trong là một hỗn hợp đen ngòm, bốc khói, mùi nồng nặc khiến người nghe muốn nôn nao.

— Uống đi, con. — Giọng Hằng trầm ấm, nghe như ru con, nhưng lời nói mang trọng lượng sắt đá. — Uống đi thì "tà khí" mới ra. Con sẽ khỏe. Con sẽ không còn thấy những thứ suông sáo nữa. Ba mẹ con... ba mẹ con sẽ vui.

Tâm lắc đầu dữ dội. Miệng khép kín, môi run run, từ giữa khe răng kèn kẹt tiếng khóc nguội: — Không... không phải... Tâm không bị tà... Tâm không uống... Cho Tâm về... Cho Tâm về gặp anh Tuấn...

— Im miệng! — Một giọng nam to lớn rống lên từ góc phòng.

Nguyễn Văn Hải. Người đàn ông to lớn, vết sẹo trên mặt nhăn nhó khi cười. Anh ta bước tới, một tay nắm tóc Tâm kéo căng đầu cô ra sau, một tay cầm que gỗ dày cỡ ngón tay. — Bà Hằng cho uống là uống. Cãi nữa tẻo luôn miệng.

Cái tát quất vào má Tâm vang lên rõ rệt trong phòng kín. Mũi cô vỡ, máu phun ra, vấy lên áo Hằng. Bà không nhúc nhích, chỉ lấy khăn lụa lau nhẹ vết máu, rồi lại đặt bát lên môi Tâm.

— Mở miệng. — Hằng thì thào. — Nếu không uống, đêm nay "ông Trời" sẽ xuống lấy mạng con. Con tin không? Con đã thấy nó rồi mà. Con đã thấy "người cầm đĩa" đứng ở cửa sổ. Nó muốn máu con. Chỉ có bài thuốc này mới che giấu được mùi máu con.

Tâm run run, mắt tròn xoe nhìn về phía cửa sổ. Bóng tối. Chỉ có bóng tối. Nhưng trong đầu cô, tiếng thì thào không ngừng: *Máu... máu... cho ta máu...*

Cô sợ. Sợ hãi tột độ làm tan vỡ mọi lý trí.

Hải cười rộp, dùng que gỗ đâm vào khóe miệng Tâm, ép mạnh. Xương hàm kêu *crack* một tiếng khô khan. Miệng mở ra, đau đớn, nước bọt và máu tràn ra.

Hằng nghiêng bát. Chất lỏng đen ngòm, sánh sẩm, chảy vào họng Tâm. Cô muốn nôn, muốn ho, muốn giãy đạp, nhưng cơ thể bị ép, hàm bị kìm. Nước thuốc chảy xuống thực quản, nóng rát như dung nham, đốt cháy mọi thứ trên đường đi.

— Tốt lắm. Uống hết đi. — Hằng vuốt tóc Tâm, động tác dịu dàng đến rợn người. — Uống xong, con ngủ một giấc. Dậy là hết đau. Hết sợ. Hết... nhớ anh Tuấn.

Tâm nuốt từng ngụm, nuốt cả nỗi đau, cả nỗi sợ, cả sự nhục nhã. Cảm giác nóng lan khắp bụng, lên não, làm mờ mắt. Trước khi mất tri giác, hình ảnh cuối cùng cô thấy là nụ cười của Hằng. Răng vàng, miệng hôi. Và đôi mắt... đôi mắt đó không có chút thương hại nào. Chỉ có sự thèm khát. Và sự thỏa mãn.

***

**Ngày 15. Sáng sớm. Cùng căn phòng.**

Tuấn đứng ở ngõ cửa. Anh đến sớm, mang theo bánh mì, sữa, thuốc an thần bác sĩ kê đơn — thứ Tâm luôn quên uống, thứ anh luôn nhắc nhở.

Cửa không khóa. Gió lùa lùa.

— Tâm ơi! Anh về rồi. Mở cửa cho anh.

Không ai trả lời. Chỉ có tiếng muỗi rống và mùi hương thuốc... còn lại mùi khác. Mùi sắt. Mùi thối. Mùi của cái chết.

Tuấn đập cửa. Vỡ khóa. Chạy vào.

Tâm nằm im lặng trên chiếu đùn đã cũ. Người cong vẹo như con tôm khô. Miệng mở to, môi tím đen, khóe miệng chảy ra chất đen ngòm đã khô. Đôi mắt vẫn mở to, nhìn thẳng vào trần nhà, đồng tử giãn to, phản chiếu ánh sớm nhạt nhòa.

Trên bàn thờ, chiếc đĩa đen nhánh — chiếc đĩa Tuấn sau này mới biết tên — nằm im lặng. Trên mặt nó, một vết nứt nhỏ. Màu đỏ tươi lóe lên một thoáng rồi tắt.

Tay Tuấn run run chạm vào cổ Tâm. Lạnh. Cứng. Không nhịp đập.

Anh không khóc. Anh không la hét. Anh chỉ đứng đó, như một khối đá, nhìn em gái mình — người anh hứa sẽ bảo vệ, người anh để một mình trong cái hang quái quỷ này vì anh quá bận rộn, quá tự tin vào thuốc men, vào khoa học, vào lý trí.

Một tờ giấy nấp dưới gối Tâm. Chữ viết méo mó, run rẩy, mực lem loài vì nước mắt và máu:

*"Anh Tuấn ơi. Tâm không tự tử. Tâm bị ép uống thuốc. Bà Hằng... bà Hằng nói là trừ tà. Nhưng thuốc ấy... thuốc ấy là độc. Tâm thấy đĩa... đĩa nó nói với Tâm. Nó nói... nó nói nó sẽ bảo vệ Tâm nếu Tâm cho nó máu. Nhưng Tâm không dám. Tâm sợ làm anh buồn. Anh đừng tin bà Hằng. Bà ấy... bà ấy là quỷ. Đĩa... đĩa mới là..."*

Chữ viết ngắt quãng. Kết thúc bằng một vết máu dài, đen ngòm, kéo từ cuối trang đến góc giấy.

***

**Quay lại hiện tại. Hang động.**

Tuấn gào.

Không phải tiếng la hét to lớn vang vọng ra ngoài. Đó là tiếng gào kẹt trong họng, như một con thú bị bẫy cắn, tiếng gào của linh hồn bị xé toạc. Anh gù lưng, hai tay nắm chặt đĩa, móng tay gõ vào đá, móc ra máu, nhưng không buông tay được. Ký ức đè bẹp anh. Mùi thuốc men, mùi máu Tâm, nụ cười của Hằng, sự im lặng của cái chết... tất cả ập vào như sấm sét.

Đèn pin chợt tắt hẳn. Đen tuyệt đối.

Nhưng trong đen tối đó, Tuấn *thấy*. Anh thấy những bóng người ngồi im lặng ở sâu hang. Những bộ xương khô, da dính xương, mặc áo giáp rách nát, tay cầm giáo gươm gỉ sét. Chúng ngủ say hàng trăm năm. Và tiếng gào của Tuấn — tiếng gào chứa đựng nỗi đau, oán giận, hận thù thuần khiết — đã đánh thức chúng.

Đôi mắt rỗng tuếch trong đen tối bật sáng. Xanh lạnh. Nhìn thẳng vào Tuấn.

*Hồn ma... linh hồn bị mắc kẹt... chúng ở đây từ bao giờ?*

Tuấn cảm thấy một luồng gió lạnh quét qua, thổi bay mùi ẩm mốc, mang theo mùi máu tươi, mùi sắt. Cái đĩa trong tay anh bụng trong tay anh bùng nổ ánh sáng đỏ — một đỏ tươi, chói lòa, xuyên thủng màn đêm hang động, chiếu rọi lên những khuôn mặt khô khốc, lên mặt Hương run rẩy, lên mặt Quân... mặt không còn chút nụ cười nào.

Ánh sáng đỏ kéo dài vài giây. Rồi tắt.

Đen tối quay về. Nhưng lần này, không còn yên tĩnh.

— Tuấn! Tuấn ơi! Thức dậy! — Hương hét, giọng đứt quãng. Tay cô vỗ vào má anh, ép người anh ôm chặt vào lòng. Nước mắt nóng hổi rơi rơi trên má lạnh của anh, nóng bỏng như lửa. — Anh đau à? Anh nói với em! Đừng im lặng! Đừng để em một mình!

Tuấn nhấp nháp mở mắt. Ánh đèn pin yếu ớt (Quân đã bật lại) chói lóa. Anh thấy mặt Hương, gần mặt anh chỉ một tấc. Mắt cô sưng húp, miệng run run, vẫn còn đang khóc.

— Hương... — Tuấn khàn giọng. Họng khô như than. — Tâm... Tâm không tự tử.

Hương gật đầu, nước mắt tuôn nhanh hơn. — Em biết. Em cảm thấy. Từ lúc anh chạm đĩa... cảm xúc của anh... nó quá mạnh. Nỗi đau... nỗi hận... nó bùng nổ. Em thấy cả... em thấy cả bà Hằng. Và cái bát thuốc.

Quân đứng ở phía sau lưng Hương. Ánh đèn pin rọi vào mặt anh. Không còn kính (gãy khi chạy trốn), khuôn mặt to tròn trắng bệch, vết sẹo nhỏ trên trán (do đá văng khi leo dốc) chảy máu khô. Nhưng điều khiến Tuấn rùng mình không phải là vết thương. Là đôi mắt.

Lúc nào cũng nheo nhếch, cười cười nói nói, lúc nào cũng "em ơi", "anh ơi", "phở bò", "tiền bạc". Giờ thì hai mắt to tròn, nhìn thẳng vào Tuấn, không chớp, không cảm xúc. Lạnh. Sâu. Như hai hố đen hút sạch mọi ánh sáng.

— Bà Hằng ép Tâm uống thuốc độc. — Quân nói, giọng trầm thấp, mỗi từ một, cắt ngang không gian. — Dưới tên "trừ tà". Thực ra là... cho đĩa uống máu. Tâm là của tế lễ. Máu Tâm... đã thức tỉnh nó.

Anh ta không hỏi. Anh ta khẳng định.

Tuấn ngồi dậy, op vai Hương. Cơ thể đau nhức từng xương, nhưng đầu óc thì sáng lạ thường. Những mảnh vỡ ký ức đã nối lại. Toàn bộ bức tranh.

— Đĩa không phải của bà Hằng. — Tuấn nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. — Bà ấy chỉ là... người gác lại. Hoặc con rối. Chủ nhân thật... là người đang ngồi trong xe hơi đen ở ngã ba. Người đã cho Hằng bài thuốc. Người đã dạy Hằng nghi lễ "trừ tà" đó.

— Nghi lễ "Trừ Tà" của dòng họ Đỗ. — Quân gật đầu, cuối cùng cũng mở miệng, nhưng giọng không còn đùa giỡn. — Em đã tra. Quân có vào deep web, vào những diễn đàn tâm linh underground. Dòng họ Đỗ tại miền Trung, từ thời Nguyễn, chuyên làm "trừ tà", "hạ phù", "gọi hồn". Nhưng bí quyết cao nhất của họ không phải trừ tà. Là *nuôi* tà. Nuôi ma. Dùng máu người nuôi vật thể. Vật thể đó... chính là cái đĩa.

— Vậy Tâm... — Hương nắm chặt tay Tuấn, run run. — Tâm là con mồi nuôi đĩa?

— Không chỉ Tâm. — Tuấn nhìn vào mặt đĩa, nơi vết nứt đã lớn hơn, đỏ hơn, như một miệng cười. — Nhiều người hơn. Những người "bị tà" mà Hằng "chữa". Những người mất tích. Những xác chết không tên ở rừng. Máu của họ... đều ở trong đây.

Anh đảo tay, mặt đĩa hướng xuống. Không rơi gì ra. Nhưng anh *cảm thấy* nó nặng. Nặng trĩu trịu ngàn cân nỗi đau.

— Chúng ta phải làm gì? — Hương hỏi, giọng đã ổn định, tay vẫn run nhưng ánh mắt kiên quyết. — Chúng ta không thể để bà Hằng và chủ nhân kia tiếp tục hại người. Và... chúng ta phải báo thù cho Tâm.

Quân cười. Nhưng nụ cười đó không đến mắt. Miệng cười, mắt nhìn Tuấn, lạnh như băng vạn năm.

— Báo thù? Dễ nói. Nhưng làm sao? Chúng ta ba người. Một người bị thương (chỉ vào ngực Tuấn), một người sợ ma (chỉ vào Hương), một người... chỉ biết sửa đồng hồ, hack web, làm đồ chơi điện tử (chỉ vào mình). Đối phó với một tổ chức tâm linh tồn tại hàng trăm năm, có tay sai là Hải — kẻ không chết được, có chủ nhân bí ẩn — kẻ có thể ngồi xe hơi đen chờ ở ngã ba đường?

— Chúng ta có cái đĩa. — Tuấn nắm chặt đĩa. — Và chúng ta có sự thật.

— Sự thật không giết được người. — Quân lắc đầu. — Súng mới giết được người. Thuộc đạn mới giết được người. Hoặc... ma mới giết được ma.

Anh ta từ từ lấy ra balo, mò mẫm lấy một thứ gì đó. Một con súng nhỏ, đen, gọn gàng. Loại súng cài túi, nòng ngắn.

Tuấn và Hương đồng loạt ngạc nhiên nhìn.— Quân... mày... — Tuấn nghẹn lời.

— Em mua trên mạng đen. — Quân hất cằm, nạp đạn *click-click* nghe vang rõ rệt trong hang im lặng. — Ba phát. Chỉ đủ cho ba con quỷ. Hải... em không chắc bắn trúng tim nó có chết không. Nhưng bắn trúng mắt, bắn trúng đầu... não thì chắc chết. Chủ nhân xe hơi đen... em chưa thấy mặt. Nhưng nếu hắn là người... hắn sẽ chết. Nếu hắn không phải người... — Quân khoát tay, nụ cười tàn酷. — Thì anh Tuấn có cái đĩa. Anh lo phần ma. Em lo phần người.

Hương nhìn Quân, rồi nhìn Tuấn. Cô hít sâu, lau nước mắt, đứng dậy. Váy cô bẩn bết bùn, rách ở gáy, nhưng dáng đứng thẳng như cột.

— Thì chúng ta chia ra làm hai nhóm. — Hương nói, giọng trầm ấm nhưng có lực. — Quân đi theo đường chính, tìm xe hơi đen, tìm chủ nhân. Tuấn và em... đi đường tắt qua hang động này. Cái đĩa... nó muốn máu. Nó muốn sự thật. Nó đã cho anh thấy Tâm. Có lẽ... nó sẽ chỉ đường đến gốc rễ.

Quân nhăn mặt: — Chia đội? Trong phim ma chia đội là chết sớm nhất.

— Không chia thì chết tất cả. — Tuấn đứng dậy, một tay nắm đĩa, một tay đỡ vai Hương đứng dậy. Mặt anh xám xịt, mồ hôi nhễ nhại, nhưng mắt sáng rực. — Quân. Mày đi một mình. Nhanh. Lén. Đừng đối đầu trực diện. Hack hệ thống camera giao thông, định vị xe hơi đen. Gửi tọa độ cho anh. Anh và Hương sẽ đi tìm... "nguồn头" của đĩa. Nơi nó được làm ra. Nơi nó ngủ hàng trăm năm.

— Nơi nào? — Quân hỏi, ánh mắt nhọn hoắt.

— Làng Cổ Lam. — Tuấn nói tên địa danh như một lời nguyền. — Nơi anh tìm thấy cuốn Nhật Ký. Nơi一切 bắt đầu. Và... nơi nó phải kết thúc.

Quân im lặng một lúc. Rồi gật đầu, cất súng vào thắt lưng, đeo balo, chỉnh lại mũ lưỡi trai (đâu ra mà có).

— Được. Sáng nay em chưa ăn phở. — Anh ta cười, lần này nụ cười đến mắt, nhưng mắt vẫn lạnh. — Anh Tuấn, chị Hương. Sống sót. Đừng chết trước khi em quay về. Nếu mày chết, em không ai vay tiền phở. Nếu chị chết... em không ai chửi mày khi mày làm chuyện ngốc.

Anh ta xoay người, leo lên khe đá phía sau hang — một lối thoát bí mật mà anh ta đã phát hiện khi survey hang động lúc nãy (khi Tuấn đang "ngủ" trong ký ức). Nhanh nhẹn như khỉ, dù người mập mạp. Chốc lát bóng người biến mất trong đen tối.

Tuấn nhìn theo bóng đó. Tim anh nén nhẹ một cái. Quân đã thay đổi. Hoặc đúng hơn... bản chất của Quân đã lộ ra. Người bạn hài hước, tham tiền, sợ ma... chỉ là lớp vỏ. Bên trong là một kẻ tính toán, lạnh lùng, sẵn sàng giết người, sẵn sàng hy sinh. Và anh tin tưởng Quân. Tin tuyệt đối.

— Đi thôi. — Hương nắm tay Tuấn, kéo anh về phía sâu hang, nơi ánh đèn pin không với tới. — Đi tìm Làng Cổ Lam. Đi tìm gốc rễ.

Hai người bước đi. Đĩa trong tay Tuấn rung nhẹ, đều đặn. *Thump. Thump.* Như một cái đồng hồ báo thức cho cái chết.

Hang động càng đi càng sâu, càng rộng. Tường đá có khắc những ký hiệu lạ, mờ nhạt vì thời gian. Hình vẽ người có đầu chó, người có cánh, người cầm đĩa tròn tròn trước mặt một đám đông quỳ lạy. Máu chảy thành sông.

— Đây không phải hang động tự nhiên. — Hương thì thào, ngón tay chạm nhẹ vào vết khắc. — Đây là... đền. Đền thờ cái đĩa.

— Đền nuôi ma. — Tuấn sửa. — Và chúng ta đang đi vào lòng ma.

Đường đi dốc xuống. Không khí càng nóng, càng ngột ngạt. Mùi hương thuốc nồng nặc quay trở lại, mạnh hơn gấp trăm lần so với nhà Hằng. Tuấn nghẹn ngào, phải che mũi bằng tay áo.

Rồi phía trước, ánh sáng xuất hiện. Không phải ánh đèn pin. Là ánh lửa. Vàng, đỏ, lay động.

Tiếng nói vọng lại. Trầm, thấp, đọc kinh. Không phải tiếng Việt. Là tiếng cổ, tiếng nào đó Tuấn không hiểu, nhưng chỉ nghe là run rợn da gà.

Tuấn dừng lại. Kéo Hương núp sau một tảng đá lớn. Nhìn xuống dưới.

Một hang động khổng lồ, trần nhà cao chừng mười mét. Giữa hang, một bệ đá lớn. Trên bệ, đặt một chiếc đĩa. Lớn hơn chiếc đĩa của Tuấn gấp nhiều lần. Mặt đĩa sáng loáng, phản chiếu ánh lửa từ mười sáu cái nến to xung quanh.

Và quanh bệ đá, mười sáu người. Mặc áo đen, che mặt bằng nón quai thao rộng vành. Hai tay giơ lên, ngón trỏ và ngón giữa chạm vào trán, tư thế kỳ lạ. Miệng đọc kinh không ngừng.

Phía sau bệ đá, lưng quay ra Tuấn, đứng một người. Cao lớn. Áo choàng đen dài thướt tha. Tay cầm một cái gậy đầu có khắc đầu lâu.

— Đỗ Minh Hằng. — Tuấn thầm nhận ra. Dù không thấy mặt, nhưng dáng người, cái gậy, mùi hương thuốc... chính bà.

Bà đang nói. Giọng khàn, già nua, nhưng vang xa xăm.

— *"Chúa tể tối thượng. Cái Đĩa Đại Hành. Con cúng dâng máu tươi, cúng dâng linh hồn sáu mươi sáu kẻ ngu muội. Xin cho con sức mạnh. Xin cho con quyền cai quản hai thế giới. Xin cho con... bất tử."*

Tiếng đọc kinh dừng lại. Mười sáu người áo đen đồng loạt quỳ lạy, trán chạm đất.

Hằng xoay người.

Mặt bà... không phải mặt người già. Da căng mịn, không nếp nhăn. Mắt sáng rực, không đục. Răng trắng đều, không rụng. Nhưng nụ cười... nụ cười đó làm Tuấn muốn nôn. Nó không phải nụ cười. Là răng rỉ. Là sự thèm khát thuần túy.

Bà nhìn thẳng lên phía trên — chính chỗ Tuấn và Hương đang núp.

— *"Con cháu của con... Nguyễn Minh Tuấn. Con đã tìm thấy con. Đừng chạy. Hãy xuống đây... làm của tế lễ thứ sáu mươi bảy. Máu con... nó rất ngon. Nó có mùi... sự phản kháng."*

Bà giơ tay. Cái gậy đầu lâu sáng lên ánh xanh ngắt.

Hang động rung chuyển. Đá văng vỡ. Nến tắt hết. Đen tối tuyệt đối.

Nhưng trong đen tối đó, Tuấn thấy rõ hơn bao giờ hết. Chiếc đĩa trong tay anh bùng nổ ánh sáng đỏ tươi, chói lòa, tự động bay ra khỏi tay anh, bay thẳng xuống phía dưới, va chạm vào chiếc đĩa khổng lồ trên bệ đá.

*RẦM!*

Tiếng va chạm kim loại vang vọng, không phải tiếng đập, là tiếng *kêu*. Như tiếng khóc của một đứa trẻ. Như tiếng cười của một người điên.

Ánh sáng đỏ và ánh sáng xanh va quệt, xoáy tròn, hút chặt lấy nhau.

Và tiếng nói của Hằng, lần này to lớn, rung chuyển cả hang động:

— **"LUẬT CHƠI: MÁU ĐỔI SỰ THẬT. MAU TRẢ MÁU. MAU TRẢ SỰ THẬT."**

Tuấn cảm thấy một lực hút khủng khiếp từ bệ đá. Kéo anh. Kéo Hương. Kéo cả tảng đá to đùng họ đang núp.

— Chạy! — Tuấn hét, một tay ôm eo Hương, một tay vung vèo không trung (cố gắng gọi đĩa về, nhưng đĩa không nghe).

Hai người leo trèo, chạy, lăn lổ trên đường hang dốc lên. Sau lưng, tiếng gầm rú của mười sáu người áo đen (hay là mười sáu xác sống?), tiếng gõ gậy của Hằng, tiếng kêu thét của cái đĩa... tất cả hòa vào nhau thành một bản giao hưởng địa ngục.

— Tuấn! Đĩa! Đĩa anh! — Hương la hét khi thấy đĩa bay mất.

— Để nó! Nó tự biết về! — Tuấn gầm, kéo Hương nhảy qua một khe nứt đất sâu không thấy đáy. — Sống trước! Sống mới có báo thù!

Hai người leo ra miệng hang. Không khí đêm mát lạnh, mùi lá cây, mùi sương, đánh vào mặt như một cái tát tỉnh táo.

Nhìn lại miệng hang. Đen kịt. Không ánh sáng. Không tiếng động. Chỉ có mùi hương thuốc bay ra khói, lặng lẽ, kiên nhẫn.

Tuấn ngồi phệt xuống đất, thở hổn hển. Hương ngồi bên, ôm đầu gối, run run.

Trên tay Tuấn... rỗng. Không có đĩa.

Nhưng trên ngực áo, ngay vị trí tim, vết sẹo vừa khép lại bỗng nhiên nứt ra. Không chảy máu. Chảy ra một dòng chữ đỏ tươi, nổi bật trên da, sáng trong đêm:

**"NGUYỆN LIỆU ĐỦ. BẮT ĐẦU CHẾ TẠO."**

Tuấn sờ vào dòng chữ. Da không đau. Chỉ lạnh. Lạnh đến tận xương.

Hương nhìn dòng chữ, mặt trắng bệch. — Tuấn... đó là gì? Đĩa... đĩa đã làm gì anh?

Tuấn nhìn lên bầu trời đêm. Mây đen áp thấp. Không sao. Không trăng. Chỉ có một ngôi sao đơn độc, lạnh lùng, nhìn xuống.

— Nó không làm gì anh cả. — Tuấn thì thào, giọng khàn, nhưng trong mắt bốc lửa. — Nó đang *hoàn thành* nó. Nó đã có máu Tâm. Máu anh. Máu sáu mươi sáu người ở dưới đó. Và bây giờ... nó đang đợi nguyên liệu cuối cùng.

— Nguyên liệu cuối cùng? — Hương run run hỏi.

Tuấn đứng dậy, op vai Hương dậy. Anh quay lưng lại miệng hang, bước đi về phía rừng rậm, nơi Quân đã đi trước. Bước chân chắc chắn, không run rẩy chút nào.

— Chủ nhân thật. — Tuấn nói, từng chữ một. — Nó đang đợi máu của chủ nhân thật. Hoặc... máu của người cầm đĩa.

Anh cười. Nụ cười rợn người, không chút ấm áp.

— Và người cầm đĩa... bây giờ là ai? Vì đĩa bay mất rồi. Nó bay về chỗ Hằng. Vậy người cầm đĩa... là Hằng? Hay là... chủ nhân xe hơi đen?

Hương nắm chặt tay anh, bước nhanh theo. — Quân sẽ tìm ra. Quân sẽ ổn.

— Quân... — Tuấn nhẹ nhàng. — Quân không phải người bình thường, Hương. Anh biết đó. Từ lâu rồi. Cái cách anh ta xử lý súng. Cái cách anh ta nói "não thì chắc chết". Cái cách anh ta cười khi nói về cái chết.

Hương im lặng. Cô biết. Cô luôn cảm thấy. Nhưng cô không hỏi. Vì sợ câu trả lời.

Hai bóng người biến mất trong sương mù đêm. Sau lưng, miệng hang động im lặng như một hòn đá. Nhưng sâu bên trong, lòng đất, cái đĩa khổng lồ đang quay tròn. Và một giọng nói khàn khàn, già nua, vang lên trong đen tối:

— *"Tìm thấy rồi... tìm thấy rồi... Nguyễn Minh Tuấn... máu của con... sẽ làm cho Ta... hoàn toàn."*

Sóng vô tuyến trong balo Tuấn bỗng kêu *bíp... bíp... bíp...*

Anh móc ra. Màn hình sáng. Tin nhắn từ số lạ. Không tên. Chỉ có tọa độ. Và một dòng chữ:

***"Xe hơi đen đã rời ngã ba. Đang vào Làng Cổ Lam. Chủ nhân đã xuống xe. Anh ta... không có bóng. Quân."***

Tuấn nhắm mắt lại một giây. Hít sâu mùi rừng, mùi máu, mùi sương.

— Đi nào. — Anh nói. — Đi kết thúc cái trò chơi này.

Đêm vẫn còn dài. Và máu... chưa ngừng chảy.