Chỉ Thích Mỗi Em

Chương 2

3.

Sau vụ làm loạn lần trước, Sở Tiêu bỗng yên tĩnh hẳn. Công việc của tôi cũng dần đi vào quỹ đạo.

Thật ra, tôi khá hài lòng với cuộc sống hiện tại. Dù sao năm đó cũng là tôi chủ động đá anh ấy.

Lý do tôi nói với Sở Tiêu là vì anh ấy quá chiếm hữu, lại còn dính người giống hệt kẹo dừa Bến Tre.

Không phải loại dính răng bình thường, mà là loại đủ sức kéo luôn cả răng sứ ra ngoài ấy.

Tôi chịu hết nổi, đúng lúc đại học nước ngoài báo trúng tuyển, tôi liền xách vali chuồn lẹ.

Nhưng, đó không phải nguyên nhân chính.

Nhà tôi đặt cạnh nhà Sở Tiêu chỉ như củ khoai bé tí.

Anh ấy biết tôi luôn muốn biến củ khoai ấy thành cả nông trại.

Thế nên dù chia tay rồi, Sở Tiêu vẫn tiếp tục hợp tác làm ăn với công ty nhà tôi.

Không biết bằng cách nào Sở Tiêu thân được với anh trai tôi.

Sau khi bị tôi xóa hết phương thức liên lạc, anh ấy vẫn thường xuyên xuất hiện trong vòng bạn bè. À không, là vòng bạn bè của anh trai tôi.

Chắc hai người họ có giao kèo bí mật gì đó rồi.

Sau khi tôi mở chi nhánh công ty, tài chính nhà tôi còn khô hạn còn hơn cả Sahara.

Sở Tiêu lại chẳng khác nào mưa nhân tạo, liên tục rót vốn. Nói trắng ra, chính là mang tiền đến cho tôi.

Hôm đó, tôi vừa xử lý xong việc, đang ngồi nghỉ, điện thoại bỗng đổ chuông.

Là ông anh quý hóa của tôi:

"Ra mở cửa. Anh mang đến cho em một vị đại Phật này."

Tôi vừa cắn hạt dưa vừa hỏi:

"Khai quang chưa?"

Anh tôi lạnh nhạt đáp:

"Còn hỏi linh tinh nữa, anh khai trừ em luôn đấy."

Tôi mở cửa.

Chưa kịp chất vấn, một người đàn ông đã rơi vào lòng tôi.

Anh trai quý hóa của tôi chỉ lạnh lùng để lại một câu sau đó quay lưng bỏ đi.

"Hai đứa chùng mày đúng là tổ tông của anh mà."

Tôi cúi đầu nhìn "tổ tông" trong lòng.

Đeo balô laptop, quần tây xám, sơ mi trắng.

Phong cách này có phải là...

Sinh viên mới ra trường lương bảy triệu?

Không được, tôi vội đẩy ra.

Kết quả vừa ngẩng đầu đã thấy Sở Tiêu kiêu ngạo.

Tôi nhíu mày.

"Không mời mà tới?"

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.

Hay tôi còn linh hơn cả cây đèn thần Aladdin?

Sở Tiêu bình thản đáp:

"Cho anh làm thư ký."

Tôi:

???

Sở Tiêu bình tĩnh nói tiếp:

"Nếu định từ chối thì em nghĩ kỹ hậu quả đi."

Thật tức cười.

"Hậu quả gì?"

Sở Tiêu ung dung.

"Lần trước quên nói. Anh đầu tư vào công ty em khá nhiều."

Tôi vắt chân lên ghế.

"Thế thì mang hết đồ của anh đi đi!"

Sở Tiêu chẳng nói chẳng rằng, lấy xấp giấy ghi chú bắt đầu dán khắp văn phòng.

"Đệm cao cấp."

"Tủ lạnh mini."

"Tủ đồ ăn vặt hai cánh."

Nhìn giấy note sinh sôi nảy nở khắp nơi như mì kéo, cuối cùng tôi cũng ngồi không yên nữa rồi.

"Sao có thể tất cả đều là của anh? Thế tiền của tôi đâu?"

Sở Tiêu chỉ thẳng vào hộp khăn giấy trên bàn.

"Toàn bộ tiền của em chỉ đủ mua giấy cho cả công ty."

Sau còn cố tình nhấn mạnh.

"Loại tầm trung trở xuống."

Tôi ôm đầu, mềm nhũn quỵ xuống sàn.

"Đừng đỡ tôi... để tôi nói chuyện riêng với nền nhà một lát."

Anh ấy cười, tiện tay bồi thêm một nhát.

"Nền nhà cũng là anh đầu tư."

Tôi tuyệt vọng hỏi:

"Nói thẳng đi. Nếu dọn hết đồ của anh đi, công ty của tôi sẽ thành cái gì?"

Sở Tiêu không chút thương xót đáp.

"Nhà thô."

Rồi thong thả bổ sung.

"Loại nhà thô chỉ còn giấy vệ sinh... nhưng lại không có nổi bồn vệ sinh ấy."

4.

Đó là một ngày vô cùng nhục nhã.

Tôi chỉ nhớ lúc nhìn tôi đặt bút ký hợp đồng, Sở Tiêu cười hềnh hệch, tôi tức đến mức chỉ muốn đấm cho anh ấy một phát.

"Chúc mừng anh, anh được tuyển rồi."

Thế là Sở Tiêu đường hoàng chiếm một chỗ ngay trong văn phòng của tôi.

Ngày nào cũng ung dung ngồi ở bàn nhỏ cạnh tôi xử lý công việc, khiến tôi ngứa răng vô cùng.

Tôi liếc anh ấy.

"Anh rảnh dữ vậy? Công ty nhà mình không cần quản nữa sao?"

Sở Tiêu lười biếng:

"Ngô Tình, cần tôi nhắc em không? Hiệu suất làm việc của tôi cao hơn em nhiều. Tháng trước tôi đã xử lý xong toàn bộ công việc của quý này rồi."

Câu nói kia lập tức giẫm nát chút lòng tự trọng của tôi.

Tôi nghiến răng.

"Có giỏi thì thử đấu tay đôi xem, tôi sẽ lột..."

Ai ngờ Sở Tiêu ngay lập tức chen vào.

"Cứ lột đi. Hôm nay anh chỉ mặc một lớp đấy."

Nói xong còn cầm tay tôi đặt lên cổ áo.

"Lột xong, quay lại với anh nhé."

Đáng ghét!

Đây chính là sức mạnh của thiểm cẩu sao?

Muốn tát một cái, kết quả lại bị người ta l**m sạch.

Tôi vội rụt tay về, Sở Tiêu rõ vẻ thất vọng.

"Thật ra em chỉ cần kéo nhẹ sẽ rách thôi."

Tôi lạch cạch liên hồi gõ bàn phím.

Không nghe thấy.

Tôi không nghe thấy gì hết.

Cuộc sống đang rất yên bình như thế.

Giống như cốc chè thái vừa ăn đến chỗ ngon nhất, đột nhiên bị hạt nhãn mắc ngang cổ.

Phòng trà chính là là thánh địa buôn dưa lê. Không ngờ, Sở Tiêu cũng rất thích tới "hấp thụ linh khí".

Lại còn mua hẳn gói VIP, chỉ nghe đúng chuyện liên quan đến tôi.

Có đồng nghiệp hớn hở nói:

"Mọi người thấy chưa? Dưới nhà hàng có một anh người mẫu siêu đẹp trai đang ăn cơm với sếp!"

"Cạch!"

Cốc pha cà phê trong tay Sở Tiêu rơi xuống.

Động tác tao nhã giống chị bán hàng đập bát trong phim truyền hình.

Sở Tiêu lẩm bẩm:

"Toang rồi, gu thẩm mỹ gần đây tụt dốc thật rồi."

Một người khác lập tức tiếp lời.

"Thấy rồi! Cao mét chín! Chênh lệch chiều cao đáng yêu quá, đẩy thuyền cực mạnh!"

"Nghe nói quen nhau từ hồi du học."

"Đúng chuẩn ngôn tình rồi."

Trong lòng Sở Tiêu bắt đầu sủi bong bóng giấm.

Sở Tiêu hừ lạnh.

"Như thế có gì ghê gớm? Bọn tôi còn là thanh mai trúc mã đây này."

Đúng lúc ấy lại có người quay sang vỗ vai Sở Tiêu như tấm chiếu từng trải.

"Tiểu Sở, cậu gần sếp nhất. Hôm nào nhớ dò hỏi giúp bọn chị xem sếp có đang yêu thật không nhé?"

Chị đúng thật biết chọn người. Chọn phát trúng ngay quả m ìn.

Sở Tiêu nạp hết drama vào đầu. Nghiến qua nghiến lại như đầu tàu cán đường ray.

Cuối cùng bị hệ thống tự động phân loại:

"Rác không thể tái chế."

Lúc ấy tôi vẫn vô tư nói chuyện với bạn.

Cho đến khi tiếng kéo ghế chói tai vang lên.

Sở Tiêu đứng đó, trông chẳng khác gì thỏ nhỏ xù lông.

Anh ấy cười nhạt.

"Ha... cuối cùng hôm nay cũng gặp được rồi."

"Tây ba lô."

Bạn tôi cười như không cười.

Ánh mắt ấy lập tức khiến Sở Tiêu sốt ruột, anh ấy buột miệng:

"Đơn vị của 21 là..."

"Ưm!"