Chỉ Thích Mỗi Em

Chương 1

Sau

Bạn trai cũ lướt thấy ảnh tôi chụp cùng người khác, lập tức cào phím:
"Em đổi nghề thu mua đồng nát rồi?"
 Tôi lúc ấy buồn ngủ ,đầu óc mơ màng, nhắn:
 "Anh ấy 21."
 Ba giờ sáng.
Bạn trai cũ lại tiếp tục nhắn:
 "21...là tuổi... đúng không?"
 1.
Máy bay vừa hạ, điện thoại thông báo xác thực đăng nhập.
Tôi mở ra xem đã thấy tin nhắn của người yêu cũ.
"Về nước rồi ?"
"Anh lướt WeChat của anh trai em. Em dẫn Tây về ra mắt luôn đấy hả?"
"Sao? Dạo này chuyển nghề thu mua đồng nát rồi?"
Tôi nhắn lại:
"Đừng làm phiền, tôi muốn ngủ."
Không ngờ vừa gửi xong, tin nhắn bên kia lập tức dồn dập gửi tới.
"...Ha! Ngủ chung luôn rồi?!"
"Mi tên đó chuốt dựng ngược như cái que, mặt đen như đậu phụ thối qua ngày, mắt xanh chắc chắn đeo lens đấy!"
"Loại đó mà em cũng ngủ được, em đúng là..."
"Rốt cuộc hắn đẹp ở chỗ nào?"
Tôi trợn trắng mắt.
"Quan sát kỹ thế cơ á?"
Bên kia chợt im lặng.
"Vô tình bấm vào, không hề để ý."
Rồi lại hỏi:
"Rốt cuộc thằng Tây đó có gì hơn anh?"
Thằng Tây cái gì, nghe thật thô lỗ.
Tôi vừa xuống máy bay, mệt lả, mắt díu cả lại, ngồi trên taxi đầu óc mơ màng nhắn.
"Anh ấy 21."
Gửi xong liền ngủ.
Bên kia im lặng.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Đến tiếng thứ ba, Sở Tiêu nghiến răng gửi sang một câu.
"Đơn vị. Đơn vị của 21 là gì?"
Ba giờ sáng.
Anh ấy gửi tin nhắn cuối cùng.
"...Ý em là 21 tuổi... đúng không?"
 2.
Tôi bảo tài xế chạy thẳng đến công ty.
Vừa bước vào văn phòng, tôi liền lăn lên giường ngủ như ch ế t.
Không hiểu sao giấc ngủ này cứ chập chờn. Lúc mở mắt lần nữa, ngoài cửa sổ đã tờ mờ sáng.
"Ồ... sáng rồi sao."
Tôi vừa định đứng dậy rót cốc nước lại bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu, hết cả hồn mà.
Sở Tiêu chằm chằm nhìn tôi.
"Qua ngày rồi, giờ trả lời anh được chưa?"
À.
Hóa ra đây là nguyên nhân khiến tôi ngủ không ngon.
Tôi hét thất thanh:
"Trời đất! Anh đến lúc nào vậy?"
Sở Tiêu ghì tôi lại, mắt vằn tia máu.
"Rốt cuộc là 21 cái gì?"
Tôi nhíu mày.
"21 gì?"
Anh ấy mở đoạn chat ra đưa tôi xem.
Sau khi hiểu đầu đuôi câu chuyện, tôi âm thầm khen chính mình.
Ha ha, ngủ mê rồi, lực sát thương bà đây vẫn còn cao đến thế.
Tôi hỏi:
"Đừng nói là cả đêm anh không ngủ đấy nhé?"
Sở Tiêu cứng miệng.
"Không có."
Tôi nhướng mày, vênh váo:
"Còn bảo không để ý? Cho anh thêm ít thời gian chắc điều tra luôn cả cỡ giày người ta ấy chứ."
Sở Tiêu tức quá hóa cười.
"Em còn mua giày cho nó nữa? Yêu nhau từng ấy năm, em còn chưa mua cho anh nổi đôi tất."
Ch ế t rồi, bắt đầu tính nợ cũ rồi.
Tôi chống nạnh chỉ ra ngoài cửa sổ.
"Đó gọi là tiêu tiền đúng chỗ! Không biết tiết kiệm thì lấy đâu ra tiền xây cái công ty vàng chóe này?"
Rồi lại chỉ xuống chiếc giường dưới người.
"Lấy đâu ra tiền mua cái nệm cao cấp này?!"
Đến câu cuối, miệng lại nhanh hơn não, bắt đầu nói nhăng nói cuội.
"Với lại, lấy đâu ra tiền để quen trai Tây?"
Ngay lập tức, gương mặt đẹp trai trước mắt tối sầm.
Nếp nhăn trên mặt còn nhiều hơn cả bánh tráng nướng bà tôi hay làm.
Sở Tiêu tức đi ê n đập cửa bỏ đi.
"Nghe cho rõ đây! Sau này có mời anh cũng không đến nữa!"
Hả?
Sở Tiêu khóc à?
Nhưng tôi lại chú ý đến chuyện khác, tôi ôm ng ự c, gào thét:
"Đập cửa nhẹ nhẹ cái tay thôi! Cửa mới mua đấy, tôi còn chưa nỡ làm xước lần nào đâu!"
Ngay sau đó, tiếng sầm cửa từ xa đến gần liên tiếp vang lên.
Đúng là giận cá chém thớt, đi tới đâu đập tới đó.

Sau