Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 79: Ngoại truyện 8: Đại Lí, hoa đăng cá chép, câu chuyện tình yêu

Tết Dương lịch năm 2026, Hề Việt đưa Trì Tiêu về nhà, tới thăm nữ sĩ Kiến Hoa và bố mẹ Hề Việt vào ngày lễ chính thức.

Thăm nữ sĩ Kiến Hoa cũng chẳng có gì, thoải mái là được. Nhưng trước khi gặp bố mẹ, Hề Việt đã kêu Trì Tiêu mặc áo sơ mi khiến người ta không rời nổi mắt kia vào.

Áo sơ mi trắng quần đen, hiển nhiên là bộ đồ tôn lên vai rộng, eo thon, chân dài, nhìn đâu cũng thấy thu hút, khiến người ta trầm trồ.

Sự khoe mẽ của Hề Việt không sao giấu đi nổi. Cô chắn giữa Trì Tiêu và gương, chỉnh lại cổ áo, đóng cúc cho anh, còn nghiêm túc vung vẩy dao cạo râu.

Trì Tiêu cúi đầu h*n l*n ch*p m** cô mấy cái, sau đó cười với cô: “Nữ sĩ Mặt trăng, em đúng là phàm tục.”

“Đừng lảm nhảm nữa, anh quay qua em xem phía sau, không còn vết nhăn nào nữa đâu nhỉ…”

Nói ra cũng lạ, lần đầu Trì Tiêu gặp nữ sĩ Kiến Hoa, anh vô cùng lo lắng, nhưng phải gặp bố mẹ Hề Việt lại không sợ hãi vậy nữa. Có lẽ Hề Việt vốn cũng thoải mái nên đã lan truyền cho anh.

“Không sao, bên chỗ bố em nhiều người, có thể sẽ tóm anh đi uống rượu, anh cứ xem tình hình sao, làm cho có là được. Chỗ mẹ em thì càng không cần lo gì, lâu lắm rồi bọn em không liên lạc, không có gì để nói cả, tới gặp cái rồi đi thôi. Buổi tối chúng ta rủ dì đi ăn khuya.” Hề Việt vỗ vai Trì Tiêu: “Anh quay đi, em xem phía sau.”

“Không vội, còn sớm mà, em quay trước đi.”

Trì Tiêu nói, nụ cười ở khoé miệng hiện rõ mồn một, vừa nãy ngón tay cô đi tới đi lui trên người anh, làm anh có phản ứng rồi.

Khi Hề Việt hiểu ra, cô đã bị cho quay người lại, tay chống lên bồn rửa mặt.

Cô quay đầu lại bị anh hôn, eo cô bị anh giữ lấy từ phía sau, lưng dính vào vạt áo trước sơ mi anh, chẳng mấy chốc nó đã thấm đẫm mồ hôi.

Lần nào Hề Việt cũng không dám ngẩng đầu lên, bởi vì ngẩng lên sẽ thấy vẻ mặt mình trong gương, cô ngại lắm. Nhưng cô cũng không dám cúi đầu, vì cúi đầu sẽ thấy bọt sóng được tạo ra như khi nước tát vào bờ đá.

Những bọt nước đó còn biến hình, còn chảy róc rách, còn rơi tí tách xuống sàn nhà, thế là thế giới này lại có thêm một hồ nước nhỏ.

Trì Tiêu có một vài ý đồ xấu xa về việc này, cô cũng thế.

Cũng may trong quá trình hoà hợp hết lần này tới lần khác, họ đã dần hiểu nhau, sau đó không hẹn mà cùng tìm ra một vài thứ mới mẻ, thú vị.

Cô nghiêng mặt, liếc nhìn chỗ vạt áo sơ mi mà Trì Tiêu vén lên. Cô thích mọi chỗ mang tới cảm giác mạnh mẽ trên người anh.

Nghĩ vậy, cô bèn duỗi một tay ra sau, chen vào giữa hai người, lòng bàn tay hướng ra sau, xoa bóp cơ bụng anh.

Thế là cái tiếp theo Trì Tiêu đã hụt.

Hề Việt cảm thấy mỗi dây thần kinh trên người mình, mỗi một cơ quan đều đang siết chặt lại, như vậy cũng khiến Trì Tiêu thoải mái tới nỗi cả người run lên.

Anh lại đẩy cô về phía trước, vùi đầu vào hõm vai cô, cắn mạnh xuống đó, khẽ hỏi: “Em hút dương khi của anh đấy à?”

Hề Việt gật đầu, giọng nói còn nhẹ hơn cả anh: “Không được sao?”

“Được.” Trì Tiêu nắm chặt eo cô, ngón trỏ cọ sát vào da thịt mềm mại của cô, đứng thẳng lưng: “Cho em tất.”

Vớ vẩn.

Xong việc, Hề Việt đi tắm, sấy tóc, còn tranh nhau dùng máy sấy với Trì Tiêu, tiếp đó họ vội vàng mang quần áo tới khách sạn nhờ họ ủi giúp… Tới khi làm xong hết mọi việc, trời cũng sắp tối rồi.

Thời gian họ hẹn gặp bố Hề Việt vừa hay là giờ cơm tối.

Chuyện gì vậy? Háo sắc đúng là hại người, làm lỡ dở bao chuyện.

Hề Việt ủ rũ thay quần áo, liên tục nhỏ giọng oán trách khiến Trì Tiêu bật cười: “Sướng xong rồi là em phủi mông đi hả?”

Hề Việt nói đều tại anh hết, lần sau không được vậy nữa.

“? Người vừa nãy không cho anh ra là ai? Không phải em hả?” Trì Tiêu hừ một tiếng.

“Vâng, vô cùng biết ơn anh.” Hề Việt nói: “Chí ít chứng minh được anh vẫn còn hứng thú với em, nghiên cứu khoa học cho thấy, hai người yêu nhau thời gian dài sẽ dần mất cảm giác với đối phương.”

“Nghiên cứu gì? Lấy ra anh xem, bớt nói linh tinh đi.”

Trì Tiêu mặc lên người chiếc áo sơ mi màu đen, người dựa vào tường, càng làm nổi bật dáng người cao gầy, khí chất bất cần đời của anh.

Hề Việt nhìn thấy mà thích thú không thôi, lập tức hôn lên trán anh: “Đúng, chính là như vậy.”

“?”

Trì Tiêu không hiểu, Hề Việt cũng không hiểu.

Thật ra đây là ý mà dì nói với cô, dì kêu khi gặp bố, Trì Tiêu diễn chút, không cần mang quá nhiều quà cáp, đừng nói ra hết hoàn cảnh gia đình, hơn nữa tốt nhất là phải tỏ ra không dễ bị bắt nạt. Nếu sau này có thể đi tới bước bàn chuyện kết hôn, vậy sẽ bớt được vài rắc rối.

Dường như Hề Việt đã hiểu ra, thế là cô liền làm theo.

Mọi việc đều khá thuận lợi.

Lần đầu gặp mặt, mọi tình huống phiền phức mà Hề Việt nghĩ đều không xảy ra.

Vẫn là câu nói đó, thật ra động vật giống đực rất trẻ con, dễ dàng nhìn thấu. Khi có thêm một người đàn ông xuất trên sân khấu, bất kể hai người có quen nhau hay không, chỉ cần một cái nhìn, nói mấy câu, họ lập tức phán đoán được ai mạnh ai yếu, bầu không khí đã được định sẵn, đây dường như là một quy định ngầm.

Hề Việt đứng quan sát, thái độ Trì Tiêu rất tốt, tư thế thoải mái, làm được những gì cô dặn anh trước khi ra ngoài: Nhà em khá phức tạp, anh không cần tự ti hay làm quá, lịch sử là được.

Cô ngồi cạnh anh, nhìn bả vai và chiếc cổ thẳng tắp của anh, trong lòng chợt thấy kỳ diệu.

Thật ra cô không thể hiểu nổi những hành động coi “người yêu” là “chiến hữu” trên mạng. Người yêu là người yêu, nhưng giờ cô lại thấy, cụm từ chiến hữu này cũng đúng. Trong một vài thời khắc đặc biệt, khi bạn khó lòng xử lý một vài rắc rối trong cuộc sống, có người xuất hiện trong trận chiến của bạn, đó là một chuyện khiến bạn ấm lòng.

Đương nhiên, tiền đề là trận chiến đó được tạo nên từ tình yêu.

Qua tết Dương lịch, hai tháng nữa là tới tết Nguyên Đán.

Hề Việt và Trì Tiêu quyết định về Đại Lí ăn Tết. Họ đã hỏi nữ sĩ Kiến Hoa có muốn đi cùng không, nhưng bị bà từ chối, lí do là Tết đến giá cả hải sản tăng mạnh, cả năm chỉ có mấy ngày là kiếm được, đừng gây rối cho bà làm gì.

Nói không khoa trương thì vào dịp Tết, thành cổ Đại Lí phải có tới cả trăm triệu người, cảm giác còn chen chúc hơn cả Quốc Khánh, quốc tế Lao động.

Hề Việt vừa bước vào thành cổ đã sững sờ, đèn lồng đỏ treo trước các cửa hàng, còn có hoa đăng cá chép treo lơ lửng ở đầu ngõ làm hai mắt cô phát sáng. Trong thành cổ, dường như tất cả mọi người đều đang dành dụm sức lực để chuẩn bị cho đêm Giao thừa và năm mới.

Trì Tiêu nói, theo thông lệ đón Tết, đêm Giao thừa ở đây sẽ bắn pháo hoa.

Mọi người ở homestay Mã Ni cũng có mặt.

Dương Á Đường và Dương Á Huyên thì không cần phải nói, nhà của họ ở thành cổ, Trí Mễ và Trà Trà Tết cũng nhận đơn hàng kín lịch, từ Giao thừa tới tận mồng 1 Tết, tới tận cả ngày đón Thần Tài, còn tới cả 15 tháng Giêng. Chụp chân dung của họ có rất nhiều chủ đề khác nhau, danh tiếng lan tryền khắp nơi, đương nhiên nhiều người biết tới, muốn nhân lúc ít khách chen chân vào cũng khó.

Trà Trà liếc quanh rồi nói với Hề Việt, chen hàng cũng được, nhưng có điều kiện.

Hề Việt nói giảm tiền thuê nhà sao? Tôi quyết được.

Trà Trà cười hihi, nói sao được chứ? Tôi muốn để cô và anh Trì Tiêu chụp ảnh chân dung cặp đôi năm mới, làm người mẫu miễn phí cho chúng tôi, sau đó đăng lên Weibo Vùng đất dâu tây dại để PR.

Hề Việt nói vậy thì thôi, cô còn chưa chuẩn bị lộ mặt trên Weibo, cho cô thêm thời gian để cô nghĩ xem.

Jade sắp xếp lịch trình biểu diễn của mình kín mít suốt kỳ nghỉ, gần như ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo.

Người duy nhất không thể đón Tết với mọi người là Tôn Chiêu Chiêu. Người nhà Tôn Chiêu Chiêu bị ốm, phải nhân dịp Tết về thăm, vì vậy cô ấy đã xin nghỉ với đoàn kịch.

Trì Tiêu tò mò, ném điếu thuốc cho Jade, hai người ngồi nói chuyện dưới gốc cây. Anh muốn hỏi tiến triển của Jade và Tôn Chiêu Chiêu mấy tháng nay, ai ngờ vừa nhắc đến, Jade đã bày ra vẻ mặt khổ sở, nước mắt trực trào rơi xuống.

“Tôi cũng không biết cô ấy nghĩ gì nữa, lúc lạnh lúc nóng, lúc xa lúc gần với tôi. Có lúc cô ấy rất tốt với tôi, có lúc lại nổi nóng, còn không phân tốt xấu, cứ thế nạt nộ tôi.” Đồng chí Ngưu Gia Phú thật sự quá suy sụp: “Haiz, các anh nói xem, có phải cô ấy cố tình không? Cố tình ngược tôi? Lạt mềm buộc chặt?”

Trì Tiêu và Thịnh Vũ xua tay, nói, không thể nào, với IQ của cậu, Tôn Chiêu Chiêu không cần dùng tới chiêu cao cấp thế.

“Vậy là có chuyện gì?”

Jade kể lại chi tiết chuyện của anh ấy và Tôn Chiêu Chiêu.

Trước đó mọi chuyện của hai người họ tiến triển rất thuận lợi, mặc dù không xác định rõ quan hệ, nhưng cả hai đều hiểu lòng nhau. Anh ấy lấy hết dũng khí nắm tay Tôn Chiêu Chiêu, Tôn Chiêu Chiêu không hất ra, anh ấy liền thấy nắm chắc phần thắng rồi.

Kết quả khoảng hai tháng trước, vào hôm sinh nhật anh ấy, một vài người hâm mộ tổ chức tiệc sinh nhật cho anh ấy ở quán rượu, Tôn Chiêu Chiêu cũng tới, còn lén tặng anh ấy một bó hoa. Khi cô vừa định đi thì anh ấy nhìn thấy, anh gọi cô lại, khoác vai cô đi lên sân khấu, nói với mọi người, giới thiệu với cả nhà, đây là bạn gái tôi.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó thì sao?”

Thịnh Vụ và Trì Tiêu nghe tới nhập tâm, đồng thanh nói.

Jade nhả ra làn khói, thở dài: “Không còn sau đó rồi… Nhớ lại mà tôi còn buồn, các cậu nói xem, tôi đúng là thích ăn đòn mà.”

Quay về lúc đó, khi ấy Tôn Chiêu Chiêu bị anh kéo lên sân khấu, tuyên bố quan hệ tình cảm trước mặt bao người. Tôn Chiêu Chiêu đỏ mặt, vì có lòng tốt, không muốn để Jade mất mặt nên không vạch trần ngay lúc đó. Tối ấy, sau khi rời khỏi quán rượu, đi vòng vào ngõ, cô lập tức hất tay Jade ra: “Tôi không phải bạn gái anh, tôi chưa bao giờ đồng ý với anh, chúng ta không có quan hệ gì hết.”

Nói rồi cô quay người rời đi.

Jade ngơ ngác.

“Có phải cậu làm người ta sợ rồi không? Cô ấy căng thẳng quá hay gì?” Thịnh Vũ nhìn Jade bằng ánh mắt đồng tình, suýt chút thì vỗ vai, rót một ly rượu cho anh ấy: “Haiz, phụ nữ mà, nắng mưa thất thường lắm, ai cũng vậy cả. Cậu nhìn Huyên Tử đi, chúng tôi như vậy bao năm rồi, tôi phó mặc số phần luôn rồi…”

Jade nói không phải, không giống nhau.

“Vốn dĩ cô ấy không căng thẳng, không phải bị doạ sợ, cô ấy không hề nói lắp, từ chối tôi cực kỳ bình tĩnh, quả quyết.”

Thế là Thịnh Vũ cũng im lặng.

“Rốt cuộc cậu có từng tỏ tình với người ta không?” Lần này người đặt câu hỏi là Trì Tiêu. Anh dập tắt đầu thuốc, xoa đầu Phúc.

Phúc mặc đồ đỏ rừng đón năm mới, cậu chàng ngước mắt nhìn Trì Tiêu , dường như quên mất người này là ai? Sao hơi quen nhỉ? Là bạn của mình sao? Cả năm nay chưa gặp anh được mấy lần là thế nào?

“Số bài hát tôi viết cho cô ấy đựng đầy cả rổ, cô ấy cũng nghe mấy lần rồi, này còn không tính là tỏ tình hả?”

“Đương nhiên là không!” Thịnh Vũ nói.

“Tính cái con khỉ, cậu ngu à?” Trì Tiêu nói.

Thế là hai người đàn ông, “hai người từng trải” bắt đầu phân tích vấn đề cho đồng chí Ngưu Gia Phú.

Anh ấy thích Tôn Chiêu CHiêu, Tôn Chiêu Chiêu cũng khá thích anh ấy, mặc dù còn chưa biết đậm sâu ra sao, nhưng dù sao cũng quen biết nhiều năm vậy, chắc chắn có tình cảm. Tuy nhiên đối với “tình cảm” tình trong như đã mặt ngoài còn e thì không thể biến nó thành cột mốc của tình yêu được. Giờ lòng người phức tạp, nói câu khó nghe thì kiểu tình yêu đồ ăn nhanh ở đâu chẳng có, ai biết Ngưu Gia Phú anh có nghiêm túc hay không.

Cho dù anh có viết cả ngàn bìa hát cũng chẳng tính là gì, không có lời tỏ tình chính thức, mời người ta làm bạn gái anh, xác nhận quan hệ với anh, anh có làm lãng mạn tới mấy cũng vô ích.

Điều cấm kị nhất trong tình yêu là tiến độ không đồng bộ, không chấp nhận chút mơ hồ nào.

“Còn chưa là gì của nhau, cậu đã đưa người ta lên sân khấu, giới thiệu người ta là bạn gái, cậu đang phô trương, giương oai giếu võ, cậu từng nghĩ tới cảm nhận của con gái nhà người ta chưa?” Thịnh Vũ ném quả bóng lên người Jade: “Nếu tôi là Tôn Chiêu Chiêu, chắc chắn tôi sẽ thấy cậu là kẻ lưu manh, không tát cậu một cái trên sân khấu là coi như tích đức cho cậu rồi.”

“Còn nữa.” Quả bóng lăn tới cạnh chân, bị Trì Tiêu nhặt lên, ném lại cho Thịnh Vũ: “Khi đó cậu cứ thế để cô ấy đi? Hiển nhiên cô ấy bị cậu chọc tức rồi, cậu cứ thế để cô ấy ôm bụng tức quay về? Cậu không muốn giải thích gì à?”

Ngưu Gia Phú tức giận: “Khi đó tôi cũng giận mà.”

Thịnh Vũ lại ném quả bóng: “Ha, sao không tức chết cậu luôn đi? Có phải đầu óc cậu có vấn đề không? Mới giận có tí là cậu không chịu được rồi? Này có là gì? Cậu hỏi tôi, hỏi anh Trì Tiêu của cậu, từ khi độc thân tới khi có bạn gái, quá trình này chúng tôi có phải trầy da tróc vảy không? Mới chút thất bại nhỏ xíu của cậu đã tổn thương lòng tự trọng rồi? Đã không chịu được rồi?”

Trì Tiêu “xí” một tiếng, đá mũi giày, quá bóng lại lăn cồng cộc tới chân Thịnh Vũ. Anh hất cằm nhìn Thịnh Vũ: “Cậu dừng đi, nói chính xác thì với tình hình hiện tại, chỉ có tôi là người có bạn gái thôi.”

Thịnh Vũ cạn lời, giơ quả bóng lên cao rồi ném ra xa: “Không phải anh em một nhà à, sao lại quay sang cắn ngược lại nhau thế? Cậu xem cậu đi.”

“…” Trì Tiêu vẫn hất cằm, quay mặt sang một bên.

Ai ngờ người lên tiếng sau đó là Phúc luôn chui tới chui lui qua chân họ.

Phúc đáng thương bị quả bóng hành cho mệt thở hổn hển, nó tức giận trừng mắt với ba người đàn ông.

Gâu, gâu gâu.

Bị điên hả?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn