Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương 78: Ngoại truyện 7: Lệ Giang, nữ sĩ Kiến Hoa, hồ Lộ Khiết
Kỳ nghỉ Quốc Khánh năm này quá hoàn hảo.
Sau khi trekking Vũ Băng, Hề Việt và Thang Ý Tuyền quay lại Lệ Giang để gặp dì.
Vốn đã quyết xong sẽ đặt vé máy bay chuyến mấy giờ, sẽ tới sân bay đón người, nhưng dì kiên quyết yêu cầu sớm hơn vài ngày, bà muốn đến trước. Nguyên văn bà nói là, cháu chơi của cháu, dì chơi của dì, cháu đừng quyết định thay dì nữa. Dì cũng đâu phải già rồi ngớ ngẩn, không phải chỉ là Lệ Giang thôi sao? Còn cần mấy đứa phải đi chơi cùng dì á? Tự gì đi thì lạc đâu được?
Hề Việt nói, dì, đừng khinh địch, thật sự có thể đấy.
“Dì, dì nhớ xem kế hoạch du lịch cháu gửi dì nhé.”
Dì trả lời lại mấy chữ: “Phiền quá đi mất.”
…
Nữ sĩ Kiến Hoa 20 tuổi đã bắt đầu làm ăn buôn bán, bà là tay cừ khôi trong mảng bán cá, mổ cá. Khi tích góp được kha khá, bà đã có mối quan hệ rộng lớn ở thành phố nhỏ nơi quê nhà, quen biết cực kỳ nhiều người.
Rất lâu trước đó, chợ thủy sản vẫn là một con “phố thối”, tập hợp vô số sạp hàng bán thịt bò, thủy sản, không ai quản lý, mọi người thường dậy sớm bày bán, tới trưa, khi mặt trời lên cao thì đóng sạp, vì vậy cả con phố nồng nặc mùi cá tanh trong thời gian dài, mặt đường như một chảo dầu khổng lồ, bao nhiêu trận mưa vẫn không rửa sạch nổi, còn có mấy tên xã hội đen hoành hành.
Ở đây không ai không biết sự tích nữ sĩ Kiến Hoa hơn 20 tuổi xách theo gậy gỗ chuyên đánh vảy cá, dọa cho mấy tên côn đồ sợ hú hồn hú vía.
“Dì của em là người này đấy.” Hề Việt giơ ngón tay cái, nếu dùng một từ để hình dung về nữ sĩ Kiến Hoa, cô sẽ không chút do dự nói: “Dũng mãnh không ai bằng.”
Tới khi Trì Tiêu và Hề Việt về tới Lệ Giang, nữ sĩ Kiến Hoa dũng mãnh đã một mình chơi ở thành cổ Lệ Giang ba ngày. Cho dù đây là lần đầu bà đi máy bay, cũng là lần đầu một mình đi du lịch, nhưng bà không hề bỡ ngỡ, cực kỳ thoải mái.
Quay lại chủ đề chính, sự lo lắng của Hề Việt không phải bỗng dưng mà có. Cô lo dì sẽ lạc đường ở thành cổ, bởi vì cô từng tự trải nghiệm. Đường phố ở thành cổ Đại Nghiên quá chật hẹp, có lúc app bản đồ không thể nhận biết chính xác được, đi sai đường, vòng tới vòng lui là chuyện thường tình. Vì vậy, cô đánh dấu các vị trí homestay, điểm du lịch trên bản đồ thành cổ Đại Nghiên mà mình đã tải, còn ghi rõ mỗi nơi cách nhau khoảng bao nhiêu mét, sườn quán nào ngón, bánh hoa nổi tiếng nhất mấy giờ ra lò, nơi nào thích hợp ngắm cảnh đêm. Lịch trình chi tiết được viết tới mấy nghìn chữ, mức độ tỉ mỉ tới nỗi có thể thu được vô số bình luận “người tốt cả đời bình an” nếu đăng lên bất kỳ trang web du lịch nào.
Thế nhưng nữ sĩ Kiến Hoa chưa từng mở ra xem.
“Nhiều chữ quá, dì không hiểu.”
Hề Việt nói sao có thể chứ!
Nữ sĩ Kiến Hoa nhìn vào điện thoại, ngắm nhìn cặp lông mày thanh tú, nhìn Hề Việt bằng ánh mắt không mấy thiện cảm: “Cứ không hiểu đấy.”
Thật ra là bà thấy phiền nên không muốn xem.
“Viết nhiều thế cháu có mệt không? Miệng mọc dưới mũi cháu chỉ để ăn thôi hả? Ra ngoài không biết được thì có biết hỏi không? Hỏi một câu mất miếng thịt nào à?’
Bà chưa đi máy bay bao giờ, chỉ nhờ vào cái miệng mà thuận lợi ký gửi hành lí, qua cửa từ, lên máy bay… hạt dẻ được phát trên máy bay rất ngon, bà nhìn cậu chàng bên cạnh, xin thêm hai cốc nước, thấy không bị từ chối, thế là bà cũng xin thêm hai túi hạt dẻ.
“Từ nhỏ cháu đã vậy rồi, da mặt mỏng như tờ giấy, dì cũng đến chịu cháu, đâu kêu cháu đi ăn trộm hay ăn cướp đâu, cũng đâu kêu cháu gây rối người khác. Rất nhiều chuyện chỉ là chuyện hỏi một câu mà thôi, có gì phải xấu hổ?”
Hề Việt tức tối, cô nhíu mày, quay mặt hậm hực với Trì Tiêu, ý là: Anh xem bà ấy đi!
Trì Tiêu nào dám lên tiếng, chỉ đành xoa mũi, quay người đi, không nhìn hai dì cháu này nữa.
“Cháu này, nặng lắm đấy.” Nữ sĩ Kiến Hoa hô lên.
“Dạ không sao.” Trì Tiêu đáp lại, ước lượng túi trong tay. Đó đều là quà mà nữ sĩ Kiến Hoa mua cho bạn, chỉ riêng bánh hoa đã có tới bốn hộp to, còn không phải cùng một tiệm.
“Dì đi ăn thử từng nhà đấy.” Nữ sĩ Kiến Hoa nói: “Tốt thật đấy, đi trên đường là có người đưa đồ cho cháu ăn thử, hôm qua dì còn không cả ăn cơm, thấy có đồ ăn thử là dì đi qua ăn mấy miếng! Không hổ là Lệ Giang, đúng là nhiệt tình.”
Lần đầu tiên nữ sĩ Kiến Hoa nghe nói tới Lệ Giang là từ miệng mấy ông bà chủ sạp khác trong chợ thủy sàn vào rất nhiều năm trước. Khi đó du lịch Lệ Giang rất nổi tiếng, bà chủ bán đồ khô bên cạnh cùng chồng và con đi chơi, lấy điện thoại iPhone vừa hot chụp rất nhiều ảnh, khi quay lại thì cho các bà bác ở chợ xem. Nữ sĩ Kiến Hoa đã xem bức ảnh đó, màu sắc rất tươi mới, rõ nét, hoa là hoa, cây là cây.
Năm đó, nữ sĩ Kiến Hoa đã đặt ra hai mục tiêu: Một là mua điện thoại iPhone, hai là đi Lệ Giang chơi.
Hiện giờ, bà đã thực hiện được hết.
Dù sao cũng đã thành hiện thực, quan tâm mất bao nhiêu năm làm gì.
“Con gái tôi đưa tôi tới Lệ Giang rồi!” Nữ sĩ Kiến Hoa giơ điện thoại lên thật cao để quay video, cũng để Hề Việt và Trì Tiêu ở phía sau lọt vào ống kính.
Hề Việt giải thích với Trì Tiêu: Dì không có con, từ nhỏ tới lớn luôn gọi cô như vậy.
“Lát nữa còn gọi anh là con trai đấy.”
Vừa dứt lời, tiếng hô hào của nữ sĩ Kiến Hoa đã vang lên: “Con trai, mau qua đây, chụp cho dì cái, để dì gửi vào nhóm chợ.”
Hề Việt cúi đầu cười ngây ngô.
Lí do nữ sĩ Kiến Hoa đi đến đâu cũng thoải mái, thân quen là vì bà rất hòa đồng, dễ kết bạn. Ngoài ra, bà còn là người thẳng thắn, lạc quan, không vòng vo, trí nhớ kém, chuyện không vui quay đầu là quên, không ghi thù, còn hơi keo kiệt một cách công khai, thích khoe khoang. Những từ này nạo thành dì trong ấn tượng của Hề Việt, một người phụ nữ bình thường không thể bình thường hơn.
Nếu nói con người là một cái cây, vậy mỗi trái ngọt mọc ra từ cành đều liên quan tới từng vòng trên thân cây. Hề Việt có thể cảm nhận được điều này từ dì.
“Em muốn đưa dì ra ngoài chơi, để bà ấy vui.”
“Ừ, anh biết.” Trì Tiêu rút giấy ra, lau vết dầu đỏ ở khóe miệng Hề Việt.
Họ ăn trưa ở một quán bún trong thành cổ, là quán Hề Việt cật lực đề cử. Năm ngoái cô tới đây ăn một lần, sau đó nhớ mãi không quên. Món ngon nhất của quán này là bún ăn kèm topping thịt lợn băm xào dầu đỏ, không ngấy nhưng cực thơm ngon, giờ ăn lại lần nữa đúng là như được lên chín tầng mây.
Nữ sĩ Kiến Hoa ăn một bát vẫn chưa no, lại đi gọi thêm bát thứ hai, bà còn cầm theo điện thoại đi vào nhà bếp chụp mấy nồi canh to đang nấu ở đó.
Ông chủ nói tiếng Vân Nam, bà không hiểu, nhưng dù là vậy bà vẫn giao tiếp được, cứ khua tay múa chân là xong. Nữ sĩ Kiến Hoa liên tục khen bún quán này ngon, còn khen quán sạch sẽ, ngăn nắp, bàn để nguyên liệu sạch tới phát sáng. Ông chủ quán bún vui như mở hội, nói chuyện cũng hăng say hơn, còn tặng bà một phần gân chân gà hầm.
Đương nhiên nữ sĩ Kiến Hoa cũng không phải người chỉ biết nhận, bà lập tức tìm được quà đáp lễ. Bà quay người gọi Trì Tiêu: “Con trai, cầm cho dì ly trà sữa qua đây, ly dì chưa uống ấy.”
Bà nói rất to, làm mấy thanh niên bàn bên quay qua nhìn, sau đó thì thầm to nhỏ.
“Dạ đây.” Trì Tiêu bỏ đũa xuống, đi tới.
Khi anh quay lại thì thấy Hề Việt vừa hút bún vừa ngẩng đầu nhìn anh, cười như không cười.
“Vừa nhìn em đã biết đang muốn nói gì rồi.” Trì Tiêu quay đầu nhìn nữ sĩ Kiến Hoa, rồi lại cầm đũa lên: “Có gì thì cứ nói đi.”
Hề Việt ngoắc tay với Trì Tiêu, ra hiệu anh áp tai tới gần: “Sao hôm nay anh không mặc sơ mi?”
…
Bình thường hầu như Trì Tiêu luôn mặc đồ thoải mái, có khi còn mặc mấy bộ hoa hòe hoa sói, hiếm khi nào mặc đồ trang trọn, trừ phi có chuyện quan trọng.
Lần thấy anh mặc áo sơ mi, quần đen là lúc ở Thụy Lệ, khi đó anh gặp người ở trung tâm thương mại nói chuyện, lúc đó Hề Việt đã tới Xuân ở Vân Nam đợi anh. Anh đi qua cô, làm cô phải nhìn thêm mấy cái.
Nói thật, đàn ông mặc sơ mi là đẹp nhất, cộng thêm Trì Tiêu cao ráo, vai thẳng, chân dài, còn có eo thon. Anh thật sự quá hợp để mặc sơ mi. Không chỉ Hề Việt muốn ngắm, nữ sĩ Kiến Hoa cũng thích. Hôm qua khi vừa gặp Hề Việt đã để ý thấy, hai mắt nữ sĩ Kiến Hoa sáng rực lên, quan sát Trì Tiêu từ đầu tới chân, sau đó quay đầu nhướng mày với Hề Việt. Ý nói: Cháu biết chọn đấy, dì công nhận gu thẩm mĩ của cháu.
“Đẹp trai thì đẹp trai thôi, cháu đừng căng thẳng, cháu mệt dì cũng mệt. Dì tới để đi chơi, tiện thể thăm hai đứa, không phải tới phỏng vấn cháu, cháu xem cháu đi.” Nữ sĩ Kiến Hoa ung dung vỗ vai Trì Tiêu: “Làm như đang đóng phim ấy.”
Hề Việt không nhịn được nữa, nhịn cười tới nỗi sắp nghiến nát cả răng.
Cô hiểu ý của dì, bà nói Trì Tiêu đẹp trai như bước ra từ trong phim. Bà cũng cười Trì Tiêu, cũng muốn xem xem anh sẽ ứng phó với tình cảnh ngượng ngùng này thế nào.
Nhưng Trì Tiêu thật sự không tỏ ra chút lúng túng nào, anh cười với nữ sĩ Kiến Hoa, lập tức cởi một cúc áo ra, cười chân thành, hòa nhã: “Thật sao ạ? Vậy thì tốt quá, làm cháu mệt chết đi được, cháu không gồng với dì nữa.”
Trì Tiêu cực kỳ tỉnh táo.
Nếu nói lần trước khi gọi điện, anh còn hơi lúng túng, thì lần này đã khác hẳn.
Năng lực nhìn người của anh luôn đỉnh, lần đầu gặp mặt, nói vài câu đã hiểu được nữ sĩ Kiến Hoa là người thế nào. Thế là hôm nay anh không mặc sơ mi nữa, quay về cách ăn mặc trước đó, mặc đồ thể thao, đồng thời còn thay đổi cả tính cách. Anh dựa vào tính của Hề Việt để đoán ra có lẽ phụ huynh của cô khá nghiêm túc, không hay nói cười, vậy là bạn trai của Hề Việt, anh cũng nên là người hướng nội chút, nhưng vừa gặp nữ sĩ Kiến Hoa, anh đã biết mình sai hoàn toàn, thế là anh lập tức đâm lao theo lao.
“Anh đừng căng thẳng.” Hề Việt lặp lại.
Trì Tiêu ngẩng đầu nhìn cô: “Anh không căng thẳng, dì em cũng không căng thẳng, giờ ba người chúng ta chỉ có em đang căng thẳng thôi.”
Hề Việt lập tức phủ nhận: “Em đâu có, em căng thẳng gì chứ?”
“Em lo bạn trai em không được công nhận, cũng lo một vài hành động của dì không hợp với quy tắc xã hội ưa thể diện, khiến bạn trai em nhíu mày. Một bên là người yêu, một bên là người nhà, em kẹp ở giữa, bất kỳ bên nào có vấn đề em cũng đứng ngồi không yên.” Trì Tiêu nói: “Đây là lẽ thường tình, đổi là anh thì anh cũng vậy, trước đây đưa em đi gặp chú Mao anh cũng mất ngủ mấy ngày liền.”
Hề Việt bị nói trúng tim đen, nhưng cô không muốn tỏ ra là vậy.
“Con trai, mau tới đây, đóng gói cái này cho dì đi.”
Nữ sĩ Kiến Hoa thích ăn cany, dầu nấm và dầu ớt của quán bún này có thể đóng gói mua về, bà muốn mua một ít về làm quà, chỉ sợ mua nhiều quá không mang lên máy bay được. Ông chủ nói, bà mua ít thôi, chúng ta kết bạn Wechat, bọn tôi gửi bưu điện được.”
Nữ sĩ Kiến Hoa nói được, thoải mái kêu Trì Tiêu qua đóng gói, còn tiện thể “uy h**p” ông chủ quán: “Anh phải bảo đảm mùi vị hệt như loại hôm nay chúng tôi ăn đấy, nếu không tôi sẽ gọi chửi ông đấy.”
Ông chủ bật cười, xua tay nói chắc chắn, ngon thì sau lại tới.
Trì Tiêu tiện thể tính tiền, khi đứng dậy, anh giơ tay lên cọ vào mặt Hề Việt, nhỏ giọng nói với cô: “Em thoải mái chút đi.”
Hề Việt đáp lại anh bằng vẻ mặt cắn người.
…
“Cháu nói xem quán bún ban nãy thật sự mở hơn 10 năm rồi sao?” Khi ra ngoài, nữ sĩ Kiến Hoa bắt đầu lẩm bẩm.
Trì Tiêu nói cũng tầm đó, kiểu tiệm nhỏ do một nhà mở kiểu này, đừng nói là mười mấy năm, mấy chục năm cũng có rất nhiều. Hơn nữa ở Vân Nam, nếu quán bún không có gì nổi bật, chỉ dựa vào đánh giá ảo trên app thì sẽ không đông khách vậy đâu. Huống hồ đây còn là quán bún Hề Việt chọn lọc nghiêm ngặt, đáng tin lắm.
“Không, dì không nói không ngon.” Nữ sĩ Kiến Hoa vẫn đắn đo. Bà lấy một hộp nhỏ trong túi ra, đó là một chiếc hộp trang sức nhìn có vẻ đã nhuốm màu thời gian, to bằng lòng bàn tay. Khi mở ra, bên trong là chiếc chuông bạc nhỏ treo dây đỏ, đáng tiếc không lắc ra tiếng gì được nữa, hình như bộ phận nào đó bên trong đã gỉ sét rồi. Bà đưa cho Trì Tiêu xem: “Cháu xem đi, dì vẫn nghiên cứu mãi mà không hiểu, phải đi sửa rồi.”
Đó là món quà bà chủ bên cạnh đi Lệ Giang về tặng cho bà vào mười mấy năm trước. Bà ấy nói đây là hàng thủ công thuần bạc của tiệm bạc trăm năm tuổi. Trước đây bà luôn treo nó trong xe, sau bị hỏng nên cất đi, giờ vừa hay tới Lệ Giang, bà muốn tìm quán đó nhưng không tìm được.
“Không phải tiệm bạc trăm năm tuổi sao? Sao mười mấy năm đã không còn nữa rồi?” Nữ sĩ Kiến Hoa khó hiểu.
bà cầm hộp trang sức in tên tiệm đó đi khắp thành cổ hỏi mấy ngày trời, ở đây có khá nhiều tiệm bạc, nhưng không có tiệm bà muốn tìm.
“Chắc là chuyển đi nơi khác rồi chăng?”
Hề Việt khoác tay nữ sĩ Kiến Hoa đi phía trước, Trì Tiêu theo sau. Vào kỳ nghỉ, thành cổ Đại Nghiên tấp nập khách du lịch, trời vừa tối là phố lên đèn, ánh sáng lấp lánh, tiếng người huyên náo.
“Vậy thì tìm đại một tiệm sửa thôi.” Họ vừa hay đi qua một tiệm nhỏ bán đồ trang sức lưu niệm, Hề Việc khoác tay nữ sĩ Kiến Hoa định vào trong, nhưng bị bà cản lại.
“Dì không đi, không tìm thấy thì không sửa nữa.” Bà có logic của mình: “Dì mang nó tới đây là vì tiệm này nói sửa miễn phí, sao dì phải bỏ tiền ra sửa?”
“Không phải giờ không tìm được sao?”
“Không tìm được thì thôi, không quan trọng.” Nữ sĩ Kiến Hoa bỏ chuông vào balo.
“Phí sửa chắc chắn rẻ thôi.”
Hề Việt vẫn còn khuyên, nhưng bị một câu của nữ sĩ Kiến Hoa chặn lại: “Không đắt cũng là tiền, đứa nhóc này, không biết tiết kiệm gì cả.”
…
Thật sự là câu nói hay nghe thấy nhưng rất có lực sát thương.
Dường như các bậc phụ huynh đều thích nói con cháu như vậy, y như lời mở đầu của mọi cuộc trò chuyện.
Hề Việt không biết rốt cuộc “tiết kiệm” có phải một kỳ thi cấp bậc không, hay là khi con người tới tuổi nào đó sẽ tự động giải được mục này. Còn cô hiện giờ, cả Trì Tiêu nữa, chắc chắn họ không đủ tư cách.
Hôm nay, nữ sĩ Kiến Hoa biết tiết kiệm có một nhiệm vụ quan trọng ở thành cổ: Bà phải tới một tiệm bán nhạc cụ điểm danh.
Nhạc cụ của tiệm này không nặng, không to, đa số là guitar, trống tay, ukulele, harminoca, tóm lại rất đơn giản, lại phù hợp với kiểu văn nghệ ở thành cổ Lệ Giang.
Có lẽ đối với người trẻ đã sớm chấp nhận nền văn hóa mới, sự đổi thay của thời đại, những món đồ này đã bị coi là lạc hậu, nhưng đối với nữ sĩ Kiến Hoa, chúng quá mới mẻ.
Để hút khách, tiệm còn tổ chức hoạt động điểm danh tặng nhạc cũ, ngày nào cửa hàng trưởng cũng đứng dạy ở đây, tới học miễn phí. Chỉ cần bạn kiên trì năm ngày liên tiếp thì sẽ được tặng một đàn Kalimba, cũng là đàn gảy ngón, to bằng lòng bàn tay, làm bằng gỗ và kim loại, chỉ cần dùng ngón tay gảy vào các phím kim loại là sẽ phát ra âm thanh.
Thật ra qua hoạt động này, ông chủ chỉ hời không lỗ, một là sẽ có rất nhiều người tới học, họ ngồi trong tiệm, trông vô cùng náo nhiệt, thu hút vô số khách du lịch. Hai là mọi người đều tới để du lịch, thời gian có hạn, học liền năm ngày thật ra là nhiệm vụ rất khó hoàn thành, đa số tòa một hai ngày để trải nghiệm cảm giác mới mẻ rồi mua đàn rời đi.
Theo lời ông chủ nói, hoạt động này diễn ra được hơn nửa năm rồi, ông ấy tặng được tổng cộng 3 đàn Kalimba.
Nữ sĩ Kiến Hoa là người thứ tư.
Vốn họ đã định ngày mai sẽ tới hồ Lộ Khiết, nhưng vì điểm danh đúng giờ, bà thậm chí còn lùi lịch trình sang hôm sau.
“Cái này không giống cái trong tay ông đâu, nói trước rồi nhé, tôi điểm danh năm ngày, có thể đánh được một bài, ông sẽ cho tôi cái y hệt như vậy.” Nữ sĩ Kiến Hoa nhìn cái đàn trong tay, lại nhìn cái ông chủ đang cầm.
Ông chủ nói, như nhau cả, cùng một giá, chỉ có chất gỗ khác nhau thôi, cái bà cầm nhẹ hơn.
“Không được.” Nữ sĩ Kiến Hoa nói: “Chúng ta nói trước rồi, tôi không cần cái nhẹ, tôi muốn cái như cái của ông.”
Ông chủ cười haha, thấy không lừa được bà, ông liền vào nhà kho lấy một cái mới ra, cuối cùng cũng tiễn được bà đi.
Dũng mãnh, biết tiết kiệm, hơn nữa còn không dễ bị bắt nạt.
Đối với Hề Việt, trên người nữ sĩ Kiến Hoa có một kiểu tố chất khiến cô ngưỡng mộ: Bà rất thẳng thắn, chân thành với người khác, với bản thân, không che giấu gì, không bao giờ đè nén suy nghĩ của mình.
Chân thành là kỹ năng phải có, tới nay, câu nói này đã bị dùng quá nhiều, nhưng người thật sự có thể làm được lại không nhiều.
Vào tháng 10, hồ Lộ Khiết đã qua mua hoa rong biển, cũng không còn nhìn thấy sương sớm ngày đông, nhưng thời tiết lại mát mẻ, bầu trời trong vắt một màu, nước cũng mang sắc màu thuần khiết, gần như có thể nhìn thấy những viên đá nhỏ ở dưới đáy, từng viên từng viên như miếng thủy tinh bị mặt trời soi sáng.
Hề Việt và Trì Tiêu tới bến Lãng Phóng ngồi thuyền kiểu máng lợn với nữ sĩ Kiến Hoa, đây gần như là hoạt động check-in của mọi du khách khi tới hồ Lộ Khiết.
Thuyền máng lợn là thuyết đã được quét lớp sơn dầu, từng chiếc thuyền được dừng lại tại bến cảng, có mấy màu lận. Nữ sĩ Kiến Hoa thích chiếc màu đỏ, bà thấy chụp ảnh sẽ rất đẹp, nhưng khi tới lượt họ lại là chiếc màu xanh lam, nữ sĩ Kiến Hoa không vui chút nào.
Hề Việt đang nghĩ, nếu là cô, chắc cô không dám đưa ra yêu cầu chọn màu sắc. Cho dù là màu gì, cho dù không thích, cô cũng sẽ ngoan ngoãn ngồi vào, đồng thời an ủi bản thân, ai cũng vậy, ngồi cái nào cũng được.
Nhưng nữ sĩ Kiến Hoa thì không.
Theo lời của bà thì là: “Khó lắm dì mới ra ngoài chơi một lần, còn không thể chơi vui được sao? Tại sao dì phải chịu thiệt?”
Thế là bà mặc áo phao vào, sau đó đi nói chuyện với nhân viên bến cảng, chúng tôi cứ đợi ở đây, để người phía sau ngồi trước đí, tới khi thuyền màu đỏ quay lại thì chúng tôi ngồi sao.
Nhân viên xua tay, nói được.
Tốc độ đồng ý nhanh chóng này khiến Hề Việt bất ngờ. Thế là nữ sĩ Kiến Hoa lại nói: Dì bảo cháu rồi mà, cháu ấy, nếu cháu chui ra từ bụng dì thì tốt rồi, có thể giống dì một chút.
…
Trên thuyền, nữ sĩ Kiến Hoa đưa tay tới trước mũi Hề Việt, cho cô ngửi kem dưỡng tay trên tay mình.
“Thối không?”
Hề Việt nói sao lại thối? Thơm mà.
Quá trình mua lọ kem dưỡng tay này lại là một chuyện khác, đó là lần đi dạo thành cổ vào hôm qua, nữ sĩ Kiến Hoa đi đại vào một quán mua sáp thơm.
Quán như vậy mọc lên như nấm ở Lệ Giang, Đại Lí cũng không ít, liệu có thật sự làm từ thực vật thuần tự nhiên như quảng cáo nói hay không thì không ai biết. Chỉ biết khái niệm này đã rất hút khách, nhất là khi có thể tự làm.
Nữ sĩ kiến Hoa ngửi nguyên một hàng sáp thơm, tới nỗi mũi không ngửi được gì nữa. Có lẽ vì quá nhiều khách, nhân viên bận không thôi, thấy nữ sĩ Kiến Hoa không định mua nên hơi thất thần. Nữ sĩ Kiến Hoa nhìn ra được, bà cũng không tỏ thái độ gì, chỉ chủ động nói với nhân viên, cô gái, cô chọn mấy loại mùi nồng nhất cho tôi đi.
Nhân viên dạ một tiếng, nói, này vẫn chưa đủ nồng ạ? Mấy loại cô chọn đều là loại nồng nhất đấy.
Nữ sĩ Kiến Hoa xòe móng tay mình ra, nói: “Tôi ấy, mở tiệm mổ cá, lúc nào cũng mổ cá suốt, hai tay ngâm trong nước, một là quá thô, dễ tróc da, hai là tôi cứ thấy trong móng tay mình có mùi thối của cá, rửa sao cũng không hết. Cô đừng thấy tôi già non tơ mà nghĩ tôi không yêu cái đẹp, cái thơm nhé.”
Thật ra Hề Việt đứng bên nghe thấy câu này cũng phải hỏi chấm, nói thì không sai, nhưng cô chưa bao giờ nghe thấy nữ sĩ Kiến Hoa nói mấy chữ già non tơ. Giọng điệu thê lương, nhuốm bụi trần này cũng không giống kiểu giọng có thể thốt ra từ miệng nữ sĩ Kiến Hoa. Cô không phân biệt nổi đây là những gì bà đang nghĩ, hay chỉ vì muốn để nhân viên lấy lại tinh thần, chọn mấy loại cho bà.
Với hiểu biết của cô về dì, chắc là lời thật lòng.
Tóm lại, khi bà nói xong câu này, cô nhân viên đứng dựa bên quầy thật sự đã bị ảnh hưởng. Cô gái lập tức đứng thẳng dậy, chắc cũng nhìn ra nữ sĩ Kiến Hoa đáng tuổi cô bác, từ đó nghĩ tới mẹ mình, cô gái lập tức kéo ghế cho nữ sĩ Kiến Hoa ngồi, nói, không sao ạ, cô à, cô ngồi xuống rồi từ từ xem, cháu chọn mấy loại mềm mịn hơn cho cô. Còn về kiểu thơm thì cháu điều chỉnh cho cô, điều chế loại cô thích nhé?
Cứ như vậy, Hề Việt lại cảm nhận được lực sát thương của sự chân thành từ người nữ sĩ Kiến Hoa.
Ở cạnh bến cảng Lãng Phóng có một khoảng hoa cách tang, màu hồng đậm xen lẫn hồng phớt, cánh hoa thon dài, thân hoa vừa nhỏ vừa thẳng, gió thổi qua là rung lắc, đung đưa. Hoa còn chưa dừng lại, một trận gió khác lại tới.
Chỉ nhìn chỗ này, dường như trong gió còn mang theo chút hương mùa hè, nhưng khi quay đầu lại, nhìn ra chỗ từng khóm lau sậy bên hồ, bạn lại không khỏi cảm thán: Sao mùa thu lại tới nhanh vậy?
Ba người tìm quán cafe cạnh hồ nói chuyện, cửa sổ tầng hai được thiết kế rất độc đáo. Đó là cửa sổ dài ngang, cả hồ Lộ Khiết được thu gọn trong khung cửa sổ, tựa như một cảnh trong phim nghệ thuật, cực kỳ lãng mạn.
Nước chầm chậm lăn tăn, gió bay từ nơi xa tới thăm, cũng làm lay chuyển cả gợn cafe.
Phải rồi, nữ sĩ Kiến Hoa không thích uống cafe, bà không thấy nó có gì ngon. Bà hỏi thợ pha chế, loại nào đẹp nhất? Dù sao tôi uống chỉ ra được một vị, cậu cứ chọn cho tôi loại nào đẹp là được.
Tôi không nói cafe quán các cậu không ngon đâu nhé, là tôi, là vấn đề của tôi, tôi mua chỉ để chụp ảnh đăng mạng thôi.
Thợ pha cafe là một cậu chàng có trí nhớ tốt, nhìn nữ sĩ Kiến Hoa mấy cái đã nhớ vẻ ngoài của bà. Lát sau, cậu bưng một cốc latte art xinh đẹp ra, hình bên trên là mặt nữ sĩ Kiến Hoa phiên bản phóng to, cute, mái tóc ngắn xoăn, cười nhe răng, còn giơ tay hình chữ V.
“Đẹp, cái này đẹp.” Nữ sĩ Kiến Hoa rất thích.
…
Vì phải quay chụp đăng Weibo, nên Hề Việt tới cạnh hồ lấy bối cảnh, vì vậy không nghe thấy cuộc trò chuyện giữa nữ sĩ Kiến Hoa và Trì Tiêu khi họ uống cafe.
“Hề Việt ấy, từ khi học cấp hai là dì đã nuôi nó rồi, bọn dì là người thân thiết nhất. Nhưng dì nói câu thật lòng, bọn dì không phải hai người hợp nhau nhất, một là vì dì nóng nảy, từ nhỏ con bé đã sợ dì, hai là vì tính cách bọn dì quá khác biệt, rất nhiều chuyện đều không có tiếng nói chung. Dì lại lo con bé chê dì phiền, vậy nên luôn cố gắng im miệng lại, dù sao nó cũng là đứa có chính kiến, cũng cẩn thận, dì không phải quá lo lắng.”
“Có lẽ con nhà ai người đó thương, nên dì thấy Hề Việt cái gì cũng tốt. Khi còn đi học tới lúc thi đại học, rồi đi làm, mọi thứ của con bé đều thuận lợi, nhưng thuận lợi không có nghĩa con bé luôn thoải mái. Nếu cháu ép dì phải chọn ra một khuyết điểm, có lẽ đó là Hề Việt suy nghĩ quá nhiều, chuyện gì nó cũng thích nín nhịn. Khi bố mẹ nó ly hôn, nó mới 13, 14 tuổi, dì đón nó tới nhà dì, ngoài mặt có thể, có thể uống, mọi thứ đều bình thường, nhưng tới nửa đêm nó lại trốn trong chăn khóc. Sáng sớm, dì gấp chăn cho nó, hơn nửa tháng liền cả chăn gối của nó đều ướt sũng.”
“Nó là đứa chỉ nói chuyện vui, không nhắc chuyện buồn, chuyện gì cũng lo trước nghĩ sau, lúc nào cũng sợ hãi, hơn nữa còn rất biết nhẫn nhịn. Nếu nó thấy ai khó chịu hoặc ai bắt nạt nó, chắc chắn nó sẽ không nói ra ngay, trừ phi nhịn tới cực hạn rồi. Lần trước tâm trạng nó không tốt, tắt nguồn điện thoại, thay số Wechat, chạy tới Vân Nam chơi, dì liền biết con bé không nhịn được nữa rồi. Nhưng đứa trẻ này tốt bụng lắm, tốt tới mức nào? Tới mức bị bắt nạt tới vậy nhưng phản ứng của nó chỉ là bỏ nhà đi, chứ không phải có oán báo oán, có thù báo thù, ai chọc con bé không vui là nó tìm người đó nổi điên, nó không làm ra được chuyện này đâu.”
“Tính cách là thứ bẩm sinh, không phân tốt xấu, nhưng nếu có thể chọn, dì mong Hề Việt có thể thẳng thắn chút, có gì nói đó, có vấn đề thì phải nói ra, có chuyện gì thì sẽ giải quyết được, thứ muốn có thì cứ chìa tay ra đòi.”
“Cháu nói xem có phải thế giới này thay đổi quá nhanh? Người xấu quá nhiều không? Người trẻ các cháu bây giờ nhìn thì cởi mở, ai cũng chạy theo xu thế phương Tây, nhưng thật ra trái tim đều đóng kín, dường như chỉ sợ mở lòng cái là sẽ bị người khác tổn thương. Vậy nên có một câu thôi cũng phải nói vòng vo mấy bận, ở ngoài xã hội đi đường cũng phải trốn trước né sau, người thông minh thì phải vờ tỏ ra khờ khạo, người khờ khạo lại vờ thông minh, vòng tới vòng lui, ai cũng không biết rốt cuộc cháu thật sự là người thế nào, có lúc ngay cả bản thân cũng không rõ.”
“Kết bạn càng khỏi phải nói, đề phòng lẫn nhau. Có khi hai người quen biết mấy năm nhưng khi ở trước mặt đối phương vẫn chỉ là phiên bản giả dối. Cũng không trách được mấy đưa, bởi vì thế giới hiện giờ ai cũng không trải lòng, chân thành đối xử với người khác, người khác thấy rồi sẽ không thấy cháu đáng tin, mà còn thấy cháu thiếu tinh tế. Thời của dì và các cháu không giống nhau, không biết Hề Việt từng nói với cháu chưa, hơn 20 tuổi, dì bắt đầu mở hàng buôn bán, khi đó trên phố có một nhóm côn đồ, toàn mấy đứa bỏ học, học thói hư, đi đòi phí bảo kê này kia, sau chúng bị dì đuổi một lần, còn muốn đánh lén báo thù dì.”
“Nhà tên dẫn đầu thật sự khó khăn, bố nó chạy rồi, mẹ bại liệt nằm giường, cả nhà dựa vào bà lão hàng xóm cưu mang. Dì đóng gói cá bán không hết trong ngày cho bà lão mang đi, dù sao cũng phải vứt đi. Dì không nghĩ gì khác, nó làm côn đồ là chuyện của nó, không ảnh hưởng tới việc dì thấy mẹ nó đáng thương, đây là hai chuyện hoàn toàn tách biệt. Về sau nó biết, thế là nó đưa một đám người tới sạp của dì, xin lỗi dì, còn cúi đầu cảm ơn. Dì giúp nó là vì thật lòng, dì biết lời xin lỗi và cảm ơn của nó cũng là thật lòng, nhưng giờ thì khác, người hiện giờ phức tạp quá.”
“Lần trước Hề Việt nói với dì nó yêu rồi, dì không bất ngờ, nhưng nó nói về tình hình của cháu, dì hơi ngạc nhiên. Dì nói thẳng cháu đừng giận, dì tưởng cháu là kẻ lừa đảo, dù sao thời gian hai đứa quen nhau quá ngắn, ở trên đường, có hôm nay không có ngày mai, có khi hôm nay còn bên nhau, mai đã nói vài ba câu rồi chán, cứ thế biến mất tăm. Dì biết Hề Việt không phải người nông nổi, vậy nên dì sợ nó bị lừa, nhưng về sau dì lại nghe nói cháu đã rời khỏi Vân Nam, đi theo Hề Việt, dì lại thấy cháu rất tốt, mặc dù hơi ngốc, nhưng về mặt tình cảm thì rất chân thành.”
“Giờ cháu cứ nhìn vào dòng người, thật ra rất dễ để nhận ra, người chân thành lúc nào cũng toát ra khói nóng khờ khạo, hệt như việc vác ấm nước nóng trên đỉnh đầu ấy, cực kỳ rõ rệt. Mặc dù Hề Việt thích vòng vo, nhưng nó cũng là đứa chân thành, người chân thành tới thế giới này là vì có nhiệm vụ, đó chính là tìm thấy những người vác ấm nước trên đầu, nhiệt tình như các cháu, họ phải đùm bọc, cắm rễ, kiên cường, sau đó dùng hơi nóng để thu hút người khác, để họ không còn đề phòng rồi đi tới. Cứ như vậy, người thở ra hơi nóng ngày một nhiều, thế giới giả dối này mới được cứu rỗi.”
“Hai đứa bên nhau hạnh phúc nhé, có gì phải hỗ trợ lẫn nhau. Sau này bất luận hai đứa định cư ở đâu, làm công việc gì, có tiền hay không, bình an vui vẻ là được. Lùi một bước để nói thì dì còn cửa hàng, hai đứa mở cửa hàng cá nướng cũng được. Chỗ dì hai đứa không cần bận tâm, phía bố mẹ Hề Việt cũng không có gì cả, các cháu chăm sóc tốt cho bản thân là được.”
“Phải rồi, còn nữa, dì còn một hy vọng nữa, đó là cháu có thể dẫn dắt Hề Việt, để con bé mở lòng hơn, không nhất định phải là kiểu hồ hởi, thoải mái trước mặt bạn bè mới là cởi mở, dì mong nó gặp chuyện gì cũng có thể nghĩ thoáng, lạc quan hơn, đừng cứ cắm đầu vào ngõ cụt, hoạt bát hơn, đừng cứ ủ rũ như bà cụ non.”
“Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có mấy điều này, ý kiến của dì tới đây thôi, Trì Tiêu, mọi việc còn lại giao cho cháu, hai đứa đừng để dì thất vọng nhé.”
…
Nữ sĩ Kiến Hoa nói xong thì bưng cốc cafe xuống tầng, bà lấy lá trà được tặng khi mua trà ở thành cổ ra, ông chủ nói là trà ngon, bà không hiểu, bà phải đi tìm người xin ít nước nóng, thử xem rốt cuộc trà ngon có vị thế nào.
Trì Tiêu ngồi bất động cạnh cửa sổ tầng hai, ngắm nhìn Hề Việt đang quay video trong bãi lau sậy bên hồ phía xa. Bóng lưng nhỏ bé, gầy gò, gió trên mặt hồ làm tóc cô tung bay, tựa như một cành cách tang lẫn trong khóm lau sậy.
Cô cố nhảy lên lấy bối cảnh, nhưng không làm được.
Cô gãi đầu, dường như rất khổ sở, sau đó lại ngồi xổm xuống đất, 1, 2, 3, nhảy.
Lần này cô đã nhảy cao hơn, nhưng hiển nhiên vẫn cách một khoảng so với cảnh cô muốn.
Trì Tiêu nhìn thấy Hề Việt tức tối giậm chân, kết quả giẫm vào hòn đá, làm bản thân loạng choạng.
Anh chống tay vào cửa sổ, nhìn bóng người phía xa, bất giác mỉm cười.
Anh thấy trong đời người rất khó để có lại khoảnh khắc có thể khiến anh cảm thấy trọn vẹn như lúc này.
Nữ sĩ Kiến Hoa nói đúng, người chân thành trên thế giới này quá ít. Một câu nói khác còn xứng trở thành danh ngôn hơn: Bà nói, người chân thành cuối cùng sẽ tìm thấy nhau, sau đó đùm bọc, cắm rễ, mọc ra nhiều cành có thể che mưa chắn gió cho nhiều người hơn.
Anh đồng tình với câu nói này, vô số bóng người lướt qua trong tâm trí. Anh thật sự thấy hạnh phúc, anh đi tới nay đã gặp được rất nhiều người, ai cũng chân thành, đây thật sự là món quà trời cao ban tặng.
Khi anh đang ngây người, Wechat đổ chuông.
Là Hề Việt.
“Tức chết mất thôi, em không chụp được, em phải mua drone.”
“Được, mua, chụp.” Trì Tiêu đáp: “Toàn lực cổ vũ bà xã đại nhân làm việc.”
“?” Mấy giây sau hề Việt mới trả lời: “Này!”
…
Sau khi kết thúc chuyến đi Lệ Giang, ngoại trừ những món quà nữ sĩ Kiến Hoa tự mua ra, Hề Việt còn mua thêm ít đặc sản Vân Nam gửi cho bà.
Cô chỉ không ngờ, cô chưa bàn bạc trước với Trì Tiêu, cả hai cùng gửi đồ, có rất nhiều món trùng lặp.
Điểm khác biệt là, trong số đồ Hề Việt gửi có một bộ đồ dưỡng da và nước hoa cô lựa chọn kĩ càng, cô đoán nữ sĩ Kiến Hoa sẽ thích.
Còn đồ Trì Tiêu gửi có một hộp trang sức được bọc giấy kín, khi mở ra, bên trong là chiếc chuông bạc đó.
Trong video, nữ sĩ Kiến Hoa cực kỳ vui mừng, bà treo chuông gió lên xe, hỏi Trì Tiêu: “Cháu thật sự tìm thấy hả? Tiệm bạc trăm năm ấy chưa phá sản?”
Trì Tiêu nói nó vẫn còn mở, không phải sửa được rồi sao ạ?
Sau khi tắt máy, Hề Việt dựa vào Trì Tiêu, xoa cằm anh, thưởng cho anh một miếng cắn to.
“Khi đó dì em đưa chuông cho anh mang đi sửa rồi hả? Anh thật sự tìm được tiệm đó? Bao năm rồi nó vẫn mở sao? Người ta còn không lấy tiền?”
Trì Tiêu lặng lẽ lấy chiếc chuông bạc nguyên bản trong ngăn kéo ra.
Sửa gì chứ, nào tìm được tiệm bạc đó. Là anh nhờ bạn làm một cái y hệt như cái chuông cũ, hy vọng nữ sĩ Kiến Hoa không phát hiện ra sự thật.
“Đồ lừa đảo.”
Trì Tiêu nhún vai, thi thoảng người chân thành cũng nói lời nói dối thiện ý, sao gọi là lừa được?
Kết quả ngay giây sau, Wechat đã vang lên.
Không phải là tin nhắn trong nhóm ba người được nữ sĩ Kiến Hoa đặt tên là “Ba cục vàng may mắn”, mà là tin nhắn riêng của nữ sĩ Kiến Hoa.
“Cảm ơn nhé con trai, tốn công quá rồi.” Nữ sĩ Kiến Hoa nói: “Dì biết đây không phải cái lúc trước của dì, cái đó cháu cũng đừng vứt đi, đợi lần sau dì tới Lệ Giang, dì phải tìm được tiệm đó, dì phải hỏi ông ấy, rốt cuộc có phải 100 năm không, thiếu một năm là dì báo cảnh sát, người thành thật như dì dễ bị bắt nạt vậy hả?’
Trong ánh mắt kinh ngạc của Hề Việt, Trì Tiêu cười trả lời lại: “Dạ vâng dì.”
“Cố lên.”