Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 63: Blog du lịch 6

22:06 ngày 28 tháng 9 năm 2024, đăng tại Vân Nam.

Chào buổi tối.

Tôi báo cáo lịch trình của mình nè, giờ tôi đang thu dọn hành lí, ngày mai sẽ rời khỏi Thuỵ Lệ tới trạm tiếp theo.

Khi tới Vân Nam, hành lí của tôi rất ít, chỉ mang một chiếc hộp nhỏ và một cái balo, giờ đã không đủ dùng nữa rồi.

Khoe xíu nhé, đây đều là quà tôi nhận được, chúng tới từ những người khác nhau.

Một mình đi du lịch không phải chuyện quá cô đơn, trên đường đi, tôi sẽ gặp được những người bạn mới, sẽ có những thứ kỳ lạ, cổ quái lấp đầy vali bạn.

Sống lâu ở một nơi nào đó, khó tránh khỏi việc cảm thấy mọi thứ xung quanh đều nhạt dần, giọng nói trở nên trầm hơn, độ bão hoà màu sắc cũng thấp hơn, bao trùm lên đó cái bóng của thời gian, một màu xám mịt mờ, tần suất khung hình cũng ít dần…

Tới một nơi khác lại như thay một màn hình mới hoàn toàn, mọi thứ trước mắt đều sống lại, cảm giác mới mẻ lại ùa về.

Đây có lẽ là niềm vui của việc du lịch.

Mấy ngày nay tôi không kịp cập nhật blog, bởi vì lịch trình hơi dày, tôi cần nhớ lại mình đã đi những đâu…

Tôi đã tới tham quan chùa Phật.

Đó là một ngôi chùa kết hợp giữa phong cách kiến trúc Phật giáo Đông Nam Á và nghệ thuật truyền thống của dân tộc Thái, có lẽ được xây dựng từ thế kỷ 7 sau công nguyên. Nếu không có tín ngưỡng tôn giáo (như tôi), bạn cũng có thể đi dạo quanh, bởi vì chùa Phật được xây trên núi, có thể ngắm nhìn cảnh mặt trời lặn, ánh chiều tà đẹp nhất ở Thuỵ Lệ, còn có sông Thuỵ Lệ đắm mình trong ánh dương vàng óng.

Tôi nghe được một câu tục ngữ từ một người bạn bản địa, bởi vì ngôn ngữ bất đồng nên cô ấy đã giải thích cho tôi nghe, đại ý là rẽ ở chỗ sông Lệ Giang sẽ nhìn thấy cảnh tượng khác biệt.

Tôi đã rung động trước câu nói này, có lẽ sau này, mỗi lần tôi xao xuyến muốn đi du lịch, câu nói này sẽ nhảy ra trước mắt tôi.

Cuộc sống không phải cũng vậy sao? Chán rồi thì rẽ một cái.

Tôi còn dạo quanh chợ phỉ thuý và chợ nông sản của Thuỵ Lệ, mua một chiếc vòng phỉ thuý, cùng đi dạo phố và nói chuyện.

Hơi tiếc xíu vì vòng của tôi bị tôi bất cẩn làm rơi vỡ rồi. Nhân đây tôi cũng khuyên những người bạn muốn mua trang sức bằng ngọc như tôi, tuyệt đối phải mua vòng có kích cỡ phù hợp với tay, đừng đâm lao thì phải theo lao.

Sau khi vòng vỡ, tôi tìm thợ sửa lại, thiết kế lại vòng dựa trên vật liệu thuần bạc với chiếc vòng vỡ thành ba mảnh, làm thành ba chiếc vòng tay khảm ngọc. Tôi giữ lại một cái, hai cái còn lại tặng cho hai cô gái đáng yêu tôi quen ở Thuỵ Lệ.

Tôi còn tới khu du lịch Một bản làng, hai quốc gia.

Đây cũng là khu du lịch nổi tiếng của Thuỵ Lệ, nó nằm bên cạnh cột mốc biên giới số 71 ở biên giới Trung Quốc – Myanmar. Từ cái tên có thể nhìn ra điểm đặc biệt của nơi này, đây vốn dĩ là một bản làng, nhưng hàng rào men theo đường đất đã phân tách hai đất nước.

Bỏ đi hàng rào này, cuộc sống của dân làng hai nước không khác nhau mấy. Họ trông giống nhau, ngôn ngữ cũng như nhau, có thói quen giống nhau, đi cùng loại xe máy, lái cùng loại xe kéo, bình bịch bình bịch… Thậm chí mỗi ngày, trẻ em ở làng Mang Tú Myanmar có thể cầm giấy tờ, đi bộ tới Trung Quốc học tiểu học.

Đây là điều kỳ diệu tôi chưa từng thấy ở nơi khác.

Bên ngoài hàng rào là đường phố của Myanmar, có dân làng Myanmar cầm thùng, bên trong là đủ các loại thuốc lá nước ngoài. Họ đứng trên bờ đất chào hàng với du khách trong hàng rào. Thuốc lá đủ màu sắc, chủng loại, cũng có thuốc Trung Quốc, thuốc Trung Hoa loại mềm chỉ có mười tệ, thật giả khó phân biệt được.

Tôi quan sát một lúc, ở hàng rào, cách mấy bước sẽ có biển dán ký hiệu nghiêm cấm buôn bán ở tuyến biên giới, vậy nên các bạn sau này muốn đi chơi nhớ tuân thủ luật pháp nhé, ha ha ha.

Ngày vui nhất trong chặng hành trình tại Thuỵ Lệ có lẽ là hôm nay.

Tôi đã tham gia một hôn lễ.

Đây là hôn lễ dân tộc Thái đầu tiên tôi tham dự, nó mang tới cho tôi rất nhiều cung bậc cảm xúc. Trước đây khi đi học, tôi chỉ từng thấy cảnh này trong sách, đồng bào dân tộc Thái nhiệt tình, hiếu khách, giờ tôi đã được trải nghiệm, cảm thấy mình được hoà mình vào đó, cũng như sắp được thiêu đốt.

Hôn lễ dân tộc Thái nơi đây rất thú vị, không chỉ có đàn ông lấy vợ, phụ nữ gả chồng, mà cũng có rất nhiều trường hợp phụ nữ kén chồng, đàn ông gả đi. Hôn lễ tôi tham gia thuộc vế sau, sau khi kết hôn, chú rể sẽ tới thôn làng của cô dâu sinh sống.

Thế là sáng nay, mười hai phù dâu như chúng tôi hung hổ đi theo cô dâu, cùng tới nhà chú rể đón người.

(Đúng vậy, mười hai người, bạn không nhìn nhâm đâu. Cô dâu nói phải nhiều người chút mới có thể thắng được đoàn phù rể. Bởi vì chơi trò chơi nên phù dâu, phù rể suýt chút lật tung cả nhà lên, đương nhiên đây là chuyện về sau.)

Trang phục cô dâu của dân tộc Thái rất đẹp, áo ngắn cổ đen kiểu cài đối vạt phối cùng váy ống. Kiểu tóc còn cầu kì hơn, một bím tóc đen dài được quấn vòng trước trán, điểm xuyết vài món đồ cài đầu, tóc phía sau được gắn đầy hoa tươi, trông vô cùng rạng rỡ, lộng lẫy.

Quy trình “xin rể” ở đây đúng là bản plus so với hôn lễ tôi từng tham dự trước đó, chỉ riêng rượu chặn cửa đã chất đầy nửa sân vườn.

Đó là rượu “công văn” nhà tự ngâm, uống vào là ngất ngây. Tôi có nếm thử, vừa uống xong không có cảm giác gì, nhưng về sau đúng là đầu óc lên mây.

Các cô gái dân tộc Thái có tửu lượng rất ttoos, uống hết từng hàng từng hàng một, tiếng nói cười rôm rả, ai ai cũng tỉnh táo.

Nhờ có mọi người che chở, tôi không uống quá nhiều, bởi vì tôi có nhiệm vụ vô cùng quan trọng.

Sau màn rượu chặn cửa còn có màn “làm khó”. Khi phù dâu và phù rể đang đấu võ mồm với nhau, cò kè mặc cả cho lì xì bao nhiêu, tôi đã nhận được ánh mắt ám hiệu, sau đó tôi lặng lẽ, rón rén đi tới góc trong cùng.

Đây là những gì tối qua nhóm phù dâu đã bàn bạc trước, bởi vì tôi là bạn tới từ phương xa, là gương mặt xa lạ, nên họ kêu tôi nhân lúc hỗn loạn, đi do thám tình hình quân địch, sau đó vòng qua đám người, chuồn lên tầng mở cửa.

Có cô bạn cổ vũ tôi, cô ấy nói nếu cho tôi về thời cổ đại, kiểu gì cũng là một trinh sát.

Tôi không phụ kỳ vọng của mọi người, khi ai nấy đều đang cãi cọ, tôi đã vòng ra phía sau nhóm phù rể, chuồn lên tầng hai. Tất cả mọi người đều ở dưới tầng, phòng chú rể đang trong trạng thái không ai canh giữ. Tôi đứng ở cửa sổ tầng hai vẫy tay, nhóm phù dâu nhìn thấy ám hiệu liền nhào lên.

Cuộc chiến văn biến thành cuộc chiến võ, phù rể trở tay không kịp, không sao cản nổi chúng tôi.

Không ai thấy dưới lớp váy chúng tôi mặc hôm nay là giày thể thao tiện cho việc hành động, hi hi.

Sau khi vào phòng, chúng tôi thấy chú rể đang ngồi trên giường. Nhưng hai người mới gặp nhau thì một trận chiến mới mới bắt đầu.

Muốn đưa người đi không hề dễ dàng, các trò chơi qua ải mà nhóm phù rể chuẩn bị đều rất khó. Cũng may cô dâu đã có kế hoạch trước, cô ấy nháy mắt với chú rể, chú rể hiểu ý, rồi, cô dâu lập tức nhấc váy lên, kéo tay chú rể…

Ai ngờ được chứ? Giày cô dâu đi cũng là giày thể thao, cô dâu kéo theo chú rể rất tích cực phối hợp, hai người xông ra ngoài trước sự bảo vệ của một nhóm người, chạy biến mất dạng!

Nhóm phù rể bị kéo lại, còn có phù rể đáng thương bị ngã, bất cẩn tụt cả quần.

Có người đang kêu gào, có người đang hò hét, có người cầm đồ thổi bóng bay tấn công, dùng bóng bay đập lên đầu phù rể, đây gọi là chiến đấu vũ lực. Cả tầng hai đều đang rung lắc, tiếng nói cười truyền ra khỏi cửa sổ, mọi người ở trong sân đều nghe rõ mồn một. Các bà, các bác bận bịu dưới bếp vừa bê hoa quả khô vừa cười, còn có phù rể ngã nhào dưới đất đang đau đớn kêu gào, khiếu nại chú rể thông đồng với cô dâu: “Sao còn có nội gián nữa vậy! Tối qua có chốt vậy đâu!!!”

Trước khi tiệc cưới bắt đầu, cô dâu chú rể còn phải làm lễ ở gian nhà thở, đó gọi là “lễ xuất môn”. Tất cả trưởng bối đều tụ tập ở gian thờ, dặn dò, chúc phúc cô dâu chú rể.

Bạn bè dịch cho tôi nghe, đại ý là cần kiệm lo việc gia đình, cần cù chăm chỉ làm ăn, tích góp của cải, hiếu thảo với bố mẹ, tôn trọng lẫn nhau…

Tôi còn nghe thấy một câu “trân trọng hiện tại”, câu nói đó nồng đượm cảm xúc.

Khi tôi vừa tới đây, ấn tượng đầu tiên thành phố nhỏ giáp biên này mang tới cho tôi là sự nhiệt tình, hiếu khách.

Nơi này có rất nhiều dân tộc sinh sống, mọi người ở đây đều an phận trong góc nhỏ. Nhưng sau khi cảm nhận được mọi thứ ở đây, sức sống mãnh liệt của thành phố này lập tức ùa tới.

Kinh tế, thương mại ở đây không quá phát triển, ngành du lịch cũng bị ảnh hưởng vì anh bạn láng giềng không an phận thủ thường, thậm chí còn bị gắn cái mác yêu ma quỷ quái, nguy hiểm cùng cực.

Nơi đây là biên giới, gánh chịu áp lực bảo vệ biên cương to lớn. Trong thành phố có ba cửa khẩu, nhưng vì một số yếu tố khách quan, thương mại mấy năm gần đây bị thu hẹp lại, rất nhiều hàng quán ở khu mậu dịch biên giới đều phải đóng cửa…

Nhưng sau khi sống ở đây một thời gian ngắn, bạn sẽ nhận ra, thành phố này vẫn đang “sống”.

Mỗi con người ở đây đều mang trong mình sức sống mãnh liệt.

Trân trọng hiện tại, mọi người nơi đây đều hiểu rõ điều này, đây dường như là một loại trí tuệ cuộc sống.

Trân trọng từng bữa cơm, trân trọng mỗi một lần gặp gỡ, mỗi một ngày hát hò nhảy múa.

Ở hôn lễ, tôi nói chuyện với vài phù dâu, một người trong đó là cô gái dân tộc Cảnh Pha. Một cô gái khác nói, chị dâu cô ấy là người Myanmar, lấy chồng Trung Quốc, giờ đang sống tại Trung Quốc. Còn một cô gái khác nói với tôi nhiều nhất, chúng tôi kết bạn Wechat với nhau, cô ấy hiện đang là giáo viên của trường tiểu học Trung Quốc – Myanmar mà tôi từng nghe nói.

Cô ấy là người bản địa, sau khi tốt nghiệp đại học thì tới Tứ Xuyên hỗ trợ, sau đó quay về quê hương.

Nhắc tới những đứa trẻ Myanmar, cô ấy không khỏi thổn thức. Nền giáo dục cô ấy được tiếp xúc khiến cô ấy biết mình cần có trách nhiệm và lòng cảm thông. Cô ấy nói tất cả trẻ em đều như nhau, không phân biệt quốc tịch, dân tộc, chúng đều có đôi mắt lấp lánh và trái tim thiện lương.

Nhưng vì điều kiện bị giới hạn, những gia đình có thể cho con cái đi học, thậm chí đưa tới Trung Quốc học cũng không nhiều. Phần lớn các gia đình đều vì nghèo khó nên chỉ có thể để con cái gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình khi còn quá nhỏ, trong đó tình trạng của con gái cực kỳ khó khăn.

“So với chúng, chúng ta thật sự hạnh phúc.” Cô ấy nói vậy.

Tôi từng nghĩ chỉ cần tập trung vào hiện tại, là hành động vô trách nhiệm, là tầm nhìn hạn hẹp, ngắn ngủi. Tôi tin rằng con người không lo xa thì ắt sẽ có nỗi lo gần*, vậy nên tôi có thói quen nghĩ mọi chuyện thật kỹ. Tôi thích tưởng tượng ra nhiều giả thiết, hậu quả sau này, liên tục suy tính trong đầu… dường như điều này có thể giúp tôi bớt căng thẳng.

*Ý chỉ nếu không biết chuẩn bị, suy nghĩ cho tương lai thì sẽ có ngày gặp phải rắc rối trước mắt.

Nhưng gần đây tôi đã có suy nghĩ mới, có lẽ nó gọi là “sống cho hiện tại”.

Đó không phải sự lạc quan mù quáng, mà chỉ là một cách nhìn nhận cuộc sống.

Bởi vì không biết ngày mai là cuồng phong bão tố hay nắng gắt cháy da, bởi vì không biết gì cả nên không cần kiểm soát điều gì, vậy nên từng cái cây, từng phiến lá, từng bụi rậm, cần vươn mình toả sáng thì cứ cỗ gắng đắm mình vào ánh dương.

Dẫu sao quá khứ và tương lai đều chỉ hiện hữu trong tâm trí, còn hiện tại lại là thứ mở mắt ra có thể nhìn thấy.

Hôn lễ của dân tộc Thái sẽ kéo dài ba ngày.

Trong bữa tiệc, khách mời ca hát, nhảy múa, còn mời người già tới biểu diễn. Tôi nghe thấy câu hát: Dòng song uốn lượn, nước xanh một màu, có nơi xinh đẹp, đó là quê tôi.

Tôi lên mạng tìm thì đó là bài hát của thành phố Thuỵ Lệ.

Bất kể bạn là ai, bất kể bạn tới từ đâu, bất kể bạn là người dân tộc nào, bất kể tương lai bạn sẽ đi đâu, chỉ cần bạn vẫn hít thở, vậy mời bạn hãy cất cao tiếng hát, chỉ cần bạn vẫn đang đi, vậy mời bạn cùng nhảy múa.

Tôi chợt nhớ tới người hướng dẫn viên mình gặp ở khu du lịch Một bản làng, hai quốc gia, anh ấy cười nói Myanmar ở mấy chục kilomet bên ngoài đang xảy ra nội chiến, dân chúng chạy thoát nạn tứ phương, còn chúng ta vẫn đang ngắm non nước hữu tình.

Giọng điệu anh ấy rất nhẹ nhàng, nhưng người ở đó đều không cười nổi nữa.

Xin lỗi mọi người, blog du lịch nên nói những điều vui vẻ, dường như tôi lại chấm thêm vài nét nặng nề rồi…

Hy vọng thế giới sẽ không còn chiến tranh, bệnh tật, không còn các loại chất cấ… và tội phạm, không còn nghèo khó và nạn đói.

Hy vọng mỗi một nơi trên thế giới, mỗi một người bình thường, thiện lương đều có thể sống tốt.

Chúng ta vốn không có gì khác biệt, xin hãy trân trọng hiện tại.

Wishing for world peace.

Quan hệ giữa cầu và tương lai: “Rõ ràng là blog du lịch rất hạnh phúc, nhưng tại sao tôi lại khóc chứ. Không biết nói gì nữa, ước nguyện chung của chúng ta là…”

Vùng đất dâu tây dại: “Tình yêu và hoà bình!”

Remember me: “Người dân toàn thế giới đại đoàn kết!”

Vùng đất dâu tây dại: “Ôm nè.”

Mưa phùn biến thành ngày nắng rồi: “Mặt trăng cũng nhảy chứ? Là kiểu nhảy quanh lửa trại sao?”

Vùng đất dâu tây dại: “Hừm, cũng giống vậy, hình như nó gọi là… nhảy Vân Nam? Nghe nói người dân Vân Nam có thể ca hát, nhảy múa bất cứ lúc nào, lần sau nhìn thấy sẽ chụp cho cô xem!”

Tôi hy vọng: “Cô dâu xinh quá. Ảnh chụp cũng đẹp, tôi nhìn thấy vòng ngọc bạc trên tay Mặt trăng rồi, cô dâu cũng đeo vòng như vậy… Nhưng tay còn lại của cô còn có một chiếc vòng phỉ thuý hoàn chỉnh nữa đấy!”

Vùng đất dâu tây dại: “Thị lực tốt thế, đún vậy, ba người chúng tôi mỗi người một cái… Vòng phỉ thuý tôi đeo ở tay còn lại là vòng bạn tặng cho. Bởi vì cái kia bị rơi vỡ khi tôi lôi kéo với cô ấy, thế là cô ấy cố chấp tặng tôi một cái mới, bây giờ tôi có hai chiếc vòng xinh đẹp, vui quá. Bổ sung thêm là, nếu con người có ba cái tay thì tốt rồi, tay nào tôi cũng muốn đeo.”

Lục Ái La: “Mặt trăng nhỏ sắp phải xuất phát rồi hả? Trạm tiếp theo là đâu thế?”

Vùng đất dâu tây dại: “Đúng thế, tôi vẫn chưa nghĩ ra. Tôi tính ngày mai ngồi xe khách quay về Bảo Sơn, sau đó tính xem nên đi Đại Lí hay Tây Song Bản Nạp… Mấy ngày nay được phổ cập nhiều lắm, thì ra dân tộc Thái ở Đức Hoành và dân tộc Thái ở Tây Song Bản Nạp có rất nhiều sự khác biệt ở phong tục tập quán và cách ăn mặc. Tôi tò mò lắm, muốn đi xem xem, hoặc mọi người mong tôi đi đâu? Dù sao tôi cũng đang rảnh, có thể nghe ý kiến của mọi người, hihi.”

Chẳng đợi xuân: “Đừng nghe ý kiến nữa, đi Đại Lí đi. Ngoài ra nhắc nhở cô nhé, kỳ nghỉ Quốc Khánh sắp bắt đầu rồi, cô không mua vé trước thì có lẽ chẳng đi đâu được đâu.”

Chẳng đợi xuân: “Tối nay xem vé xe đi, đừng tới bến xe mới quyết định, không phải cô là người có kế hoạch sao?”

Chẳng đợi xuân: “Tới bình luận của tôi thì không trả lời nữa hả?”

Chẳng đợi xuân: “Người đâu rồi????”

 Vùng đất dâu tây dại: “Okkk, cảm ơn lời nhắc nhở, tôi chẳng cos khái niệm ngày tháng gì nữa, bạn nói tôi mới nhận ra sắp tới Quốc Khánh rồi…”

Vùng đất dâu tây dại: “Tôi thấy ID của bạn ở Vân Nam, xin hỏi bạn có kiến nghị những địa điểm hay món ăn cần trải nghiệm khi tới đây du lịch không? Tung hoa tung hoa tung hoa…”

Vùng đất dâu tây dại: “Không phải tôi cố tình không trả lời đâu, là nhiều bình luận quá nên vậy, chỉ cần nhìn thấy là tôi sẽ trả lời lại… Ôm cục cưng nè.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn