11:16 ngày 23 tháng 9 năm 2024, đăng tại Vân Nam.
Chào buổi trưa cả nhà, hôm nay tôi muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện, câu chuyện mang tên chuyện của anh X và cô Y.
Hừm… để tôi nghĩ xem nên kể từ đâu?
Vậy bắt đầu từ cái tên đi.
Cô Y tự giễu, cặp biệt danh này nghe có vẻ rất giống tên dành cho những nhân vật qua đường trong các câu chuyện, mang chút cảm giác thời đại, sự thật cũng là vậy. Cô Y và anh X quen biết đã lâu, mối quan hệ giữa họ như phương trình bậc nhất hai ẩn, là hai chữ cái không tách rời được khỏi đẳng thức đó.
Một chữ giải được viết phía trước, không ai ngờ tới đáp án tìm ra lại là tấm chân tình và trái tim chân thành không thể định nghĩa, lý giải bằng lý luận công thức.
Khi xếp chỗ ngồi lúc học tiểu học, anh X và cô Y ngồi chếch nhau, một người trước, một người sau.
Khi ấy, cô Y chưa từng để ý tới anh X, chỉ thấy anh rất yên tĩnh, chưa bao giờ nói chuyện, khi nghe giảng, cổ như bị gắn lại, ngoại trừ bảng đen ra thì anh sẽ không nhìn ra chỗ khác.
Khi nghe giảng, khi tập luyện mắt, khi ăn cơm trưa ở lớp học… cô Y rảnh rỗi liếc qua, từ góc độ của cô có thể nhìn thấy gãy và cổ của anh X. Khi thư giãn mắt, tai anh sẽ cử động, thần kỳ quá.
Lúc đó, người ngồi phía trước cô Y là một bạn mập, cô Y rất ghét cậu ấy, bởi vì khi đi học, cậu ấy luôn ăn vụng que cay, trong hộc bàn lúc nào cũng có túi đồ ăn còn thừa, toả ra mùi dầu mỡ béo ngậy. Điều bực bội nhất là cậu ấy luôn thích chèn ép người khác, hai chân sau ghế gỗ chống đỡ lấy cơ thể bép tròn của cậu ấy, đung đưa một cái là hộp đồ dùng học tập của cô Y sẽ bị đẩy sang một bên.
Hồi ấy, cô Y rất mong chờ vào mỗi dịp đổi chỗ, cô nhìn xung quanh rồi nghĩ, nếu anh X ngồi trước cô thì tốt biết bao.
Anh rất gầy, chắc chắn sẽ không chèn ép cô, hơn nữa còn trắng trẻo, trông rất gọn gàng, sạch sẽ.
Mặc dù hình như anh chỉ có bộ đồng phục này, năm ngày đi học ngày nào cũng mặc đồng phục, chưa từng mặc bộ khác, nhưng đồng phục của anh không có dấu dầu mỡ, vết mực nào, còn có mùi xà phòng nhàn nhạt.
Cô ngửi thấy mùi này khi anh đưa cho cô tờ đề thi.
Lúc ấy, cô Y rướn cổ, xích mũi qua, ra sức ngửi mấy cái, ánh mắt anh X nhìn cô rất khó hiểu, như đang nhìn quái vật, sau đó vội trốn đi.
…
Mâu thuẫn giữa cô Y và cậu mập cuối cùng đã bùng phát vào một tiết Mỹ thuật.
Cô Y quên mang tẩy, cậu mập nhìn thấy nên lấy thước kẻ cắt cục tẩy của mình làm hai, ném cho cô Y phần to hơn.
Lúc này cô Y thấy có lẽ mình hẹp hồi rồi, cậu mập chỉ hơi béo tròn, hơi bẩn, nhưng rất lương thiện, nào ngờ tiết Mỹ thuật còn chưa kết thúc, cậu mập đã lật mặt.
Cậu ta đau long cho cục tẩy hoa quả của mình, giơ tay tố cáo cô Y với giáo viên.
Cô Y lo tới sắp khóc tới nơi, rõ ràng cậu mập chủ động cắt tẩy, sao lại thành lỗi của cô rồi?
Giáo viên Mỹ thuật vội vã cho tan tiết, không muốn đôi co nhiều, thẳng thừng phát cô Y phải đền cục tẩy mới.
Trong lúc mọi người còn đang nháo nhào, anh X quay đầu nhìn cô Y vô tội, việc không liên quan tới mình, mặt mày cũng vô cảm, trong mắt không có thứ gì.
Cô Y tủi thân, sau đó tức giận, tiếp đó là bình tĩnh lại.
Nực cười, cô chưa bao giờ bị vu oan như vậy, không thể để tên khốn đó đắc ý được.
Chẳng mấy chốc, một kế hoạch báo thù đã hình thành trong tâm trí cô.
Một ngày sau đó, cô cố tình khoe bút chì tự động và bút chì có hương với cậu mập, quả nhiên cậu mập đã mắc bẫy, mượn dùng thử. Tới khi cậu mập trả bút chì, cô Y lập tức giơ tay báo với giáo viên, bút chì cậu mập trả đều bị bẻ gãy hết rồi!
Gãy thành từng đoạn một, không dùng được nữa.
Ngày hôm ấy, tiếng khóc của cậu mập vang vọng khắp hành lang.
Cô Y được xả tức cũng vui sướng tới cùng cực, có ơn ắt trả, có oán ắt báo, cô còn chê bai tiếng khóc của cậu mập không đủ vang, thế là lượn lờ ăn uống trước mặt cậu ta, cười ha ha đưa giấy cho cậu ta, còn liên tục cố tình cúi người xem đôi mắt sưng lên vì khóc của cậu mập.
Đã!
Lúc này, anh X đã quay lại, ban nãy anh tới văn phòng giáo viên.
Đây là lần đầu anh X chủ động nói chuyện với cô Y, anh gọi cô ra sau lớp học, nói với cô, cậu không thể như vậy.
Cô Y ném túi đồ ăn vặt vào thùng rác, phủi tay: “Tôi làm sao?”
Khoé miệng anh X xệ xuống, nói: “Cậu không thể vu oan cho người khác, tôi thấy cậu bẻ gãy từng cây bút chì.”
Đúng là lo chuyện bao đồng!
Cô Y hất cằm, tay chọc vào áo đồng phục của anh: “Có phải cậu cận thị không? Nếu không sao chỉ nhìn thấy tôi vu oan cho cậu ta, không nhìn thấy cậu ta vu oan cho tôi trước hả?”
“Tôi cũng nhìn thấy rồi, vậy nên hôm qua tôi đã nói với giáo viên những gì mình nhìn thấy. Vừa nãy giáo viên tìm tôi hỏi, tôi cũng nói sự thật.”
Anh X gạt tay cô Y ra, nói: “Chuyện xấu cậu ta làm, cậu không thể báo thù với cách y như vậy, vậy cậu và cậu ta không có gì khác nhau hết, kiểu gì cũng có cách giải quyết khác thôi.”
Cô Y nghiêng đầu quan sát anh X: “Cậu biết nói đạo lí ghê.”
Anh X không nói gì, quay về chỗ ngồi.
Ngày hôm đó, trước khi tan học, giáo viên tìm cô Y và cậu mập, kêu cậu mập xin lỗi cô Y trước, sau đó hai người bắt tay làm hoà.
Buổi tối, anh X về nhà, phát hiện có một cuộn giấy nằm trong balo, khi mở ra thì thấy dòng chữ xiên xiên vẹo vẹo viết bằng bút chì: Cậu thích làm chuyện bao đồng thế là vì muốn làm lớp trưởng sao?
Đương nhiên người viết dòng đó là cô Y.
Cuộn giấy không phải tờ giấy xé ra từ vở bài tập thông thường, mà là giấy thư chắc chắn, xinh xắn. Mẹ nuôi cô Y buôn bán phỉ thuỷ, có rất nhiều tiền, cũng rất tiết kiệm, nhưng không tiếc đồng nào với cô Y. Quần áo, giày dép, sách vở, đồ dùng học tập của cô Y đều là loại tốt nhất trong lớp, chỗ ngồi của cô luôn sạch sẽ, thơm tho.
Nửa năm sau, giáo viên cho cô Y làm lớp phó lao động của lớp.
Cô Y cũng không nhìn lầm anh X, quả nhiên anh đã trở thành lớp trưởng.
Có lẽ những người có chức có quyền đều sẽ thích cảm giác đó, anh X bắt đầu làm lớp trưởng từ tiểu học tới tận cấp hai.
Điều trùng hợp là, tới tận cấp hai, cô Y và anh X vẫn là bạn cùng lớp, nhưng anh X đã trở nên cao lớn, chẳng mấy chốc đã ngồi ở hàng sau. Khi nghe giảng, cô Y giật mình tỉnh dậy sau giấc ngủ gà ngủ gật, giờ đã không còn thấy cái cổ rướn lên và gáy nghiêm chỉnh của anh X nữa.
Khi anh X thu bài tập sẽ gõ vào bàn cô, sau đó cúi người: “Đừng ngủ nữa.”
Giọng anh luôn dịu dàng, nhẹ nhàng như nước, cho dù đã qua thời kỳ đổi giọng, giọng anh vẫn hay hơn nhiều so với những cậu bạn trong lớp.
Cô Y vô cùng quen thuộc với giọng của anh.
Cô mông lung mở mắt ra, trước mắt như có tia sáng loé lên, là anh X đã chắn ánh mắt của giáo viên cho cô, tiện thể rút bài tập của mình ra đẩy tới trước mặt cô: “Nhanh lên, tôi thu bài cậu cuối cùng.”
Cô Y được lợi còn làm bộ làm tịch, trêu chọc anh X, không chính trực, không công bằng, ngay thẳng nha, với nguyên tắc, phong cách làm việc của cậu, sao có thể cho tôi chép bài được?
Anh X rủ mắt nói: “Chỉ lần này thôi, tôi sợ giáo viên phạt cậu chạy, gần đây nóng lắm, kiểu gì cậu cũng ốm, sau này không được vậy nữa.”
“Tôi như nào?”
Cô Y híp mắt cười: “Cậu quan tâm tôi phết đấy.”
Anh X im lặng rời đi, không trả lời câu hỏi không đầu không đuôi của cô.
…
Cô Y không thích học hành, không thích chút nào, vậy nên luôn giữ vị trí từ dưới đếm lên, vô cùng ổn định.
Cô thích ngủ khi đi học, đeo gối chữ U, nghiêng đầu sang một bên là có thể chợp mắt mười phút.
Trong hộc bàn của cô có rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình và truyện tranh, trong mỗi khung hình, ký hiệu đánh dấu đều ngập tràn ước mộng ngọt ngào của thiếu nữ. Cô rất biết cách ăn mặc, quần đồng phục phải bó lại, còn lén bắn khuyên tai, cắt tóc layer, ngày nào cũng nổi bật một cách bất thường. Cô thích làm biếng, tiết thể dục luôn không thấy bóng dáng đâu, chỉ có người thân với cô mới biết, chắc chắn cô đang trốn ở chỗ râm dưới toà dạy học, nơi giáo viên không nhìn thấy. Cô ngồi ở đó, đeo tai nghe hóng gió, buộc dây giày thành cánh bướm hai tầng và tai mèo.
Đám con trai chạy qua, có người gọi tên cô Y, có người đang cười, cô Y không hề bận tâm, cũng không ngẩng đầu lên. Cô gái xinh đẹp lại hoạt bát luôn được nhiều người để ý, cô quen với điều này lâu rồi.
Khi bài hát trong tai nghe kết thúc, cô vươn vai định đứng dậy thì nhìn thấy anh X đứng cách đó không xa.
Anh cũng vừa chạy tới, áo đồng phục trắng không dính hạt bụi nào, trán lấm tấm mồ hôi, loé sáng dưới ánh mặt trời. Cậu cứ thế lặng lẽ nhìn cô.
Cô tháo tai nghe ra nhìn lại.
Ánh mắt này không có gì cả, lại như biểu đạt rõ mọi thứ.
Ngày hè nóng nực nhất, mặt trời gần như muốn thiêu đốt mặt đất, ánh nắng sau trưa bao trùm lên mọi người như tấm lưới, khiến người ta không thể trốn thoát.
…
Anh X và cô Y quen biết nhau từ lâu, nhưng thật ra mối quan hệ giữa hai người không quá thân thiết.
Hai người thật sự thân là khi học cấp ba.
Thành tích của anh X luôn rất ổn, vẫn làm lớp trưởng, vào lễ khai giảng còn lên bục phát biểu, thuộc trường phái xuất sắc top đầu.
Còn cô Y thì sao? Nắm lớp 9, một năm trời cô bị mẹ nuôi nhốt trong nhà không cho đi chơi, tịch thu điện thoại, truyện, tiểu thuyết chất đầy hòm. Bà còn mời năm, sáu giáo viên tới dạy kèm, cuối cùng đã giúp cô thuận lợi bước vào cánh cửa cấp ba.
Anh X và cô Y vẫn học cùng trường, nhưng không cùng lớp.
Điều này không cản trở việc sau khi tan học, cô Y tới lớp anh X. Ỷ vào tình nghĩa bạn bè nhiều năm với anh X, cô Y gặp chuyện gì cũng tìm anh X giúp đỡ, cô biết anh X sẽ không từ chối.
Cô có thói quen ăn trưa xong sẽ đi tìm anh, ngồi ở chỗ trước mặt anh, quay người lại nằm bò lên bàn anh, đợi anh làm xong một trang đề Vật lí cho cô.
Anh X rất có trách nhiệm, anh không chỉ viết đáp án mà còn viết chi tiết từng bước giải để cô Y có thể đọc hiểu.
Anh khuyên cô Y, cấp ba rồi, đừng chơi bời nữa, khi thi đại học tôi đâu thể làm thay cậu được?
“Không thay được thì thôi, cậu tưởng tôi không biết làm mấy câu này thật hả? Chỉ cầu tôi cố gắng chút, một chút thôi… biết đâu tôi còn giỏi hơn cậu đấy.”
Anh X không nói gì, phủi mấy cọng tóc rơi trên tay mình của cô.
Cô luôn có lí.
Cô Y gối lên tay, nhìn cậu cúi đầu giải đề, khi giải đề cậu rất chuyên tâm, lông mi cũng không rung lên.
Cô hít sâu, chợt nói; “Cậu tốt thật đấy.”
Bộp, đầu bút của anh X lệch hướng, chọc thủng một tờ giấy.
Cô Y cười nắc nẻ.
…
Mỗi học kỳ, trường đều tổ chức cho một vài giáo viên và học sinh cùng đi thăm những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, học kỳ này chọn trúng nhà anh X.
Cô Y luôn biết gia đình anh X khó khăn, bởi vì cô thấy ngoại trừ đồng phục ra, anh chỉ có mấy bộ quần áo và giày để mặc, nhưng đây là lần đầu tiên cô hiểu rõ thì ra nhà anh X ở trong núi, nằm trong ngôi làng nhỏ nghèo nàn, thuộc khu vực cực kỳ khó khăn. Anh sống với bà ngoại, bà lão trồng chè, thi thoảng mang ra chợ bán là chính, ngoài ra trong nhà chỉ có mấy cây óc chó.
Để tiện đi học, từ nhỏ anh X đã sống nhờ nhà người thân trong thành phố. Mấy năm nay anh đã miễn dịch với lời nói bóng gió, trách móc của người thân, anh có mục tiêu, thi đỗ đại học, rời khỏi nơi này, sau đó sẽ là một cuộc đời mới.
Vậy nên anh luôn vô cùng cố gắng, thành tích học tập đều rất ổn.
Lần đầu tiên cô Y tới nhà anh X, trong lòng không khỏi xót xa.
Cô thấy anh X rất giỏi, dường như đây là lần đầu tiên cô thật sự bước vào thế giới của anh. Trong mắt cô, anh X là Sisyphus chịu khổ chịu nạn, cô tin rằng tảng đá khổng lồ trước mắt anh sẽ bị đẩy đi vào một ngày nào đó.
Giao thông trên núi không thuận tiện, trời tối, đoàn người không kịp rời đi, chỉ có thể ăn cơm, ở nhờ nhà anh X.
Mấy cậu học trò nháo nhào đòi uống rượu, rượu ngô nhà tự ngâm, kết quả uống một cốc xong, ai cũng gục ngã.
Cô Y không uống, cả ngày hôm nay cô luôn nhìn chằm chằm anh X, tới nỗi anh X cũng ngượng ngùng.
Anh ném áo khoác đồng phục lên người cô, muốn chắn muỗi, côn trùng cho cô, nhưng cô Y không nhận lấy. Cô đứng dậy, nói: “Cậu có thể đưa tôi đi xem cây óc chó nhà cậu không?”
Anh X thấy rất kỳ lạ, anh cũng không biết cây óc chó nhà mình nằm ở đâu trên dãy núi vô bờ bến dưới nền trời đen phía xa kia.
Nhưng anh không muốn từ chối cô Y, chỉ đành cầm đèn pin, chậm rãi đưa cô đi về phía cánh đồng.
Cuối cùng, họ đã tìm thấy cây óc chó, cô Y cũng không nhấc nổi chân nữa.
Trên đường quay về, anh X đã cõng cô Y đi suốt quãng đường.
Cô Y có thể ngửi thấy mùi rượu rất nhạt nhưng lại vô cùng thuần khiết trên người anh X. Cô hắng giọng, lời thật lòng nhỏ bé được ánh trăng và lũ côn trùng nghe thấy. Cô ghé vào sát tai anh X, khẽ hỏi: “Có phải cậu thấy tôi rất tuỳ hứng không? Cứ đòi tới xem cây cối?”
Anh X nói: “Không.”
“Tôi quyết định sẽ học hành chăm chỉ, cậu phải giúp tôi.”
“Được, tôi giúp cậu.”
Cánh tay cô Y dùng thêm sức, cô treo trên người anh X, một tay cầm đèn pin cho anh: “Sao cậu không hỏi tại sao tôi đột nhiên muốn học hành chăm chỉ?”
Anh X nhỏ giọng nói gì đó, cô Y không nghe rõ, cũng không bận tâm.
“Sắp lên lớp 12 rồi, tôi muốn thi vào cùng một thành phố với cậu, cậu nói xem có được không?”
Cô Y bắt đầu bàn tĩnh, nhưng cô vẫn xấu hổ nên chỉ đành nói lý do vô cùng giả dối nhưng lại rất đỗi đường hoàng: “Tới lúc đó cậu có thể tiếp tục làm bài tập cho tôi rồi!”
Anh X không nói gì, gật đầu, sau đó khẽ lắc đầu. Hành động này khiến má anh cọ vào môi cô.
Khi anh X đơ người ra, cô Y đã cười trộm, còn giơ tay gõ lên trán anh.
…
Sau khi quay về, vào tiết Nghệ thuật, cô Y đứng trên sân khấu đọc bài thơ mình tự sáng tác: “Cây óc chó”.
“Cây óc chó thân yêu, ngọn cành của cậu nối liền với bóng tối, cành lá của cậu vươn dài tới trời xanh, không chỉ kết quả óc chó, cậu còn có thể ép dầu.”
“Cây óc chó thân yêu, mặc dù cậu im lặng ít nói, lại thích cúi đầu, nhưng tương lai của cậu ngập tràn trái ngọt, tôi ăn quả cậu tạo nên, chắc chắn sẽ trở nên dũng cảm, thông minh.”
“Cây óc chó thân yêu, đêm nay trăng thanh gió mát, cậu có nghe thấy không, có người đang gõ vào vũ trụ thâm sâu của cậu đấy?”
Bạn bè và giáo viên biết cô Y đều đang cười, họ nghĩ cô đang làm trò hề, đây là thể thơ tự do vớ vẩn gì chứ?
Nhưng người thật sự hiểu cô Y, ví dụ như anh X, đang ngồi dưới sân khấu, ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt xuyên qua dòng người, xuyên qua đỉnh đầu mọi người, sau đó chạm vào đôi mắt ấy.
Cô Y cầm micro, một người rạng rỡ như vậy đang nhìn chằm chằm anh, trong mắt còn chất chứa rất nhiều lời không thể nói trên sân khấu.
Cô muốn nói với anh, cơn ngủ đông nhất thời chẳng là gì cả.
Cô muốn nói với anh, cho dù cây óc chó mọc lên ở vùng đất cằn cỗi, nghèo nàn, nhưng sẽ có một ngày đơm hoa kết trái.
Chỉ cần cậu luôn luôn thẳng lưng, không bao giờ cúi đầu.
Có mấy lời anh X chưa bao giờ nói với cô Y.
Khi cô đứng trên sân khấu, đọc hết bài thơ kia, khi ánh mắt hai người chạm nhau, trái tim anh đang đập điên cuồng, suýt chút mất kiểm soát, phi thẳng lên sân khấu.
Đó là sự kích động của tuổi 17, chỉ có lần duy nhất đó, cả đời khó có lại lần hai.
…
Thế là câu chuyện về sau trở nên thuận tình thuận lí.
Suốt năm lớp 12, anh X và cô Y luôn cùng nhau cố gắng, rung động đầu đời, thanh xuân rực rỡ, dường như mọi thứ đều đang đi theo chiều hướng tốt đẹp.
Cô Y thật sự đã rất cố gắng trong chuyện học hành, theo lời cô nói, chẳng qua cô chưa kích hoạt được các tế bào trên người, hoặc có một sợi gân chưa mọc lên, nhưng khi anh X cương quyết kéo nó, kiểu gì cũng vượt qua được khoảng thời gian này.
Điều không trọn vẹn là trường đại học cô Y thi ở trong tỉnh, còn anh X tới nơi xa hơn.
Họ không thấy điều này có vấn đề gì, ở xa nhau không phải khó khăn khó vượt qua nào.
Anh X vay khoản tiền hỗ trợ cho sinh viên, cộng thêm thành tích xuất sắc, làm một số việc ngoài giờ, ngày tháng đại học cũng khá ổn, nhưng anh rất bận.
Tuy nhiên, cho dù bận đến mấy, tháng nào anh cũng về một lần để thăm cô Y, hẹn hò với cô, giống như bao đôi tình nhân đại học khác.
Cô Y đau lòng không thôi, vì tiết kiệm tiền nên lần nào anh cũng đứng cả đêm trên tàu hoà để về, vất vả biết bao, vậy nên cô cũng sẽ chủ động đi thăm anh, mang cho anh đồ ăn của quê nhà, nhét đầy một vali.
Cô vẫn nổi bật như vậy, đứng trong dòng người nhìn anh cười, khiến anh không dời mắt được.
Anh X sẽ không ích kỷ muốn buộc cô bên mình, cho dù có lúc cô Y sẽ cố tình đăng ảnh chụp với bạn khác giới trong câu lạc bộ trên Wechat, muốn để anh ghen, anh X vẫn không có hành động gì. Anh thấy sẽ không like, cũng không nổi giận, chỉ lặng lẽ chuyển tiền cho cô, nói với cô, tiền lương làm thêm tháng trước có rồi, kêu cô đi đăng ký lớp guitar cô thích.
Dường như anh X luôn là cây óc chó dưới trời sao, lẳng lặng không tiếng động, nhưng lại cho cô bóng râm, sẽ cung cấp mọi thứ cho cô, trở thành đôi cánh của cô, đợi tới ngày thu hoạch rồi giao mọi trái ngọt cho cô cất giữ.
Cứ như vậy, họ đã trải qua bốn năm đại học yên bình.
Sau khi tốt nghiệp, cô Y quay về quê hương làm việc, anh X tiếp tục học lên cao, được tuyển thẳng vào trường tốt hơn.
Nếu ngày tháng cứ thế lặng trôi dường như cũng rất ổn.
Nhưng cô Y là người nghĩ gì làm đó, sau khi tham gia hai hôn lễ của bạn học, nhiệt huyết dâng trò, cô nói với anh X, hay là chúng ta cũng kết hôn đi? Anh có muốn không?
Chúng ta quen nhau lâu vậy, có phải cũng được tính là… tính yêu marathon?
Tối đó anh X không trả lời tin nhắn của cô.
Cô Y thầm nói toi rồi, doạ người ta sợ rồi, ai ngờ sáng sớm hôm sau, cô nhận được bài văn dài ngoằng anh X gửi tới. Anh không hỏi có phải cô đang nói đùa không, anh nói hết cho cô Y nghe suy nghĩ của mình. Anh bày tỏ, mình không muốn tiến tới hôn nhau trong mấy năm tới, nguyên nhân rất đơn giản, anh vừa tốt nghiệp, hiện tại chưa có đủ khả năng xây dựng kinh tế cho giai đình, gia đình anh cũng không thể giúp đỡ anh, điều này có nghĩa là anh cần thời gian, ít nhất là mấy năm để yên ổn, sau đó mới có tư cách nói chuyện kết hôn với cô.
Cô Y tin vào lời hứa của anh X, nhưng cô không đồng tình với lời anh X nói.
Theo cô thấy, hôn nhân cũng như yêu đương, đều thuận theo tự nhiên, nếu mọi thứ đều đi theo kế hoạch, em không nên yêu anh mới phải!
Em không thích tên mọt sách trầm tính, ít nói, em thích chàng trai ham chơi, hướng ngoại như em, nhưng cuối cùng em chỉ nhìn trúng anh.
Anh hiểu thế nào về tình yêu thì nên hiểu như vậy về hôn nhân.
Chúng ta đã ở bên nhau bảy năm rồi!
Lẽ nào vẫn không hợp để kết hôn sao?
Về những thiếu sót đó, không sao cả, chim én làm tổ cũng phải tha từng cọng cỏ về đấy thôi, sau này chúng ta sẽ dần có tất cả.
Lần này anh X không nói cô tuỳ hứng, mà thở dài: “Em nghĩ đơn giản quá rồi.”
Trước giờ cô Y vẫn có máu nổi loạn, cô chất vấn anh X, anh nói thẳng đi, có phải anh không muốn kết hôn với em đúng không?
Không có được đáp án mình muốn từ anh X, cô Y tức giận đi tìm mẹ nuôi, ấp ủ suy nghĩ muốn tiền trảm hậu tấu. Cô nghĩ, cô nói với phụ huynh rồi, xem anh X còn từ chối cô kiểu gì.
Nhưng không ngờ, mẹ nuôi đã nổi cơn tanh bành.
Bà kiên quyết không đồng ý cho cô Y và anh X kết hôn.
“Con biết hoàn cảnh gia đình nhà cậu ta không?”
Mẹ nuôi nói cho cô nghe tất cả những gì bà điều tra được, thật ra từ khi tốt nghiệp cấp ba, hai người bắt đầu quen nhau, bà đã để ý tới chàng trai đó.
Trong nhà có một thùng giấy, bên trong đều là thư tay hai người lén trao đổi với nhau suốt năm lớp 12. Khi đó cả hai không học cùng lớp, bình thường gặp mặt không nói được mấy câu, nên đã dồn hết tâm tư vào con chữ.
Trong những bức thư đó, cô gọi anh là anh X, anh gọi cô là cô Y.
Ai cũng có một thời tuổi trẻ, mẹ nuôi thấy anh X luôn động viên cô Y học hành chăm chỉ, chuyên tâm chuẩn bị thi đại học, ấn tượng của bà với chàng trai này cũng ổn, cộng thêm chữ viết tay gọn gàng, có lực, có thể nhìn ra được tính cách của chàng trai, chắc cũng là người kiên trì.
Nhưng gia đình của chàng trai này… Cho dù thế nào bà cũng không thể chấp nhận.
“Yêu đương thì thôi, nếu con muốn kết hôn với cậu ta thì chắc chắn không được. Từ nhỏ con đã sống với mẹ, mẹ con nhờ mẹ chăm lo cho con, mẹ phải sống cho không hổ thẹn với bà ấy.”
Tới giờ phút này, lời khó nghe nào bà cũng nói ra hết: “Con biết bây giờ bên ngoài nói thế nào về mấy người xuất thân từ trên núi không? Gọi họ là Chàng trai phượng hoàng đấy!”
“Mẹ nuôi nấng, cưng nựng con hai mươi mấy năm, không để con chịu chút khổ cực nào, con lại làm mẹ tức điên lên như vậy?”
“Anh ấy không phải kiểu người như mẹ nói!”
Cô Y cũng nổi đoá, nếu nói vốn dĩ kết hôn chỉ là một mong ước kết quả sao cũng được, giờ nó đã trở thành mục tiêu bắt buộc phải đạt được. Cô muốn chiến đấu cho mình, cũng chiến đấu cho anh X.
Cô nói với mẹ nuôi rất nhiều chuyện về anh X, cô muốn chứng minh, anh X không phải kiểu người như người khác nghĩ. Anh rất giỏi giang, cầu tiến, anh là linh hồn sáng chói, thuần khiết nhất sinh ra từ đất mẹ, điều quan trọng nhất là, anh đối xử với cô rất tốt, rất rất tốt, nếu không cô sẽ không từ chối bao nhiêu người theo đuổi mình thời đại học, lựa chọn gắn bó với anh X.
“Con thật sự quá ấu trĩ!”
Mẹ nuôi đau đớn: “Con chỉ nghĩ trước mắt, trước mắt cậu ta tốt với con, sau này thì sao? Con gái lựa chọn hôn nhân không thể để chuyện nhỏ che mắt, chỉ nhìn vào hiện tại. Hơn nữa chưa tới nói chuyện cậu ta tốt nghiệp rồi còn phải trả khoảnvay hỗ trợ học tập, còn phải trả nợ cho gia đình, chỉ riêng nhà cậu ta chỉ có bà ngoại lớn tuổi, cuộc hôn nhân này đã rất tồi tệ rồi. Người khác kết hôn đều có bố mẹ hỗ trợ, cậu ta không có gì. Cho dù mẹ giúp được, vậy có thể giúp tới khi nào? Mẹ có thể trơ mắt nhìn con chịu khổ với cậu ta sao?”
Cô Y máu dồn lên não, đánh mất hoàn toàn lí trí: “Mẹ xem thường anh ấy!”
“Nếu cậu ta không liên quan gì tới mẹ, mẹ rất khâm phục một người có trách nhiệm, bước ra được khỏi khốn khó, nhưng ở góc độ khác, giờ cậu ta đứng trên vai trò là bạn trai con… Con nói đúng, mẹ xem thường cậu ta, mẹ không đồng ý, hai đứa chia tay sớm đi.”
Mẹ nuôi đầm đìa nước mắt.
Cô Y cũng khóc, nhưng cô lập tức lau đi, chẳng mấy chốc đã quay lại dáng vẻ bình thường.
Từ nhỏ tới lớn, cô và mẹ nuôi tranh cãi rất nhiều lần, nhưng không lần nào cô thua.
Cô vốn nghĩ, lần này cũng vậy, nhưng cô đã đánh giá thấp trách nhiệm mà mẹ nuôi gánh vác và mức độ coi trọng hôn nhân của bà.
Khi cô không biết gì, mẹ nuôi đã tới nhà bà ngoại anh X làm loạn.
Có lẽ gào khóc quậy phá rất mất thể diện, nhưng có tác dụng.
Tiếp đó bà mua vé máy bay tới trường anh X, gặp mặt nói chuyện với anh.
Lúc này cô Y vẫn đang ở nhà ngủ. Khi cô tỉnh dậy, phát hiện một tin nhắn do anh X gửi, hẹn gặp cô.
Cô Y ngồi bật dậy, lập tức tỉnh ngủ, cô gọi điện cho anh X trước: “Anh về rồi?”
Giọng anh X rất khan, có vẻ đã thức nguyên đêm, hoặc vẫn đang ngái ngủ, nhưng thái độ của anh vẫn rất ôn hoà, nói với cô: “Anh ở dưới nhà em, em không cần vội, anh đợi em.”
Sau này cô Y luôn nhớ tới dáng vẻ ngày hôm đó của anh X. Khi cô không đợi nổi, kém rửa cửa sổ ra, nhìn thấy anh mệt mỏi đứng dưới nhà, ngẩng đầu cười với cô.
Dường như anh đã đứng cả đêm, mặc chiếc áo trắng đơn giản nhất, dáng người gầy gò, hệt như lúc gặp cô ở công viên khi học cấp hai, xung quanh là sương sớm và nắng mai.
Cô Y còn nhớ khi học cấp ba, có lần cuối tuần họ đi dạo phố, tiện thể ra chợ phiên xem bà ngoại anh X bán lá trà.
Ở chợ còn có cửa hàng bán bánh phu thê, cô Y có ấn tượng sâu sắc với quán đó. Cô mua một phần, chấm với nước sốt, xúc một thìa đưa tới bên miệng anh X, hai mắt sáng rực, nhỏ giọng trêu anh: “Không phải phu thê cũng có thể ăn bánh phu thê nhỉ?”
Anh X lập tức đỏ mặt tía tai, khẽ nói: “Gì cũng nói được.”
Khi ấy cô Y không thể ngờ mình và anh X có thể yêu nhau lâu tới vậy.
Cô càng không ngờ cho dù bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng họ vẫn không đi được tới bước vợ chồng.
…
Cô Y lờ mờ đoán được mẹ nuôi đã tìm anh X, chính vì vậy nên cô không dám xuống nhà, cũng không dám đối diện với anh.
Anh X không thừa nhận, nói: “Nghe lời.”
Cô Y đứng trước cửa sổ, hai người cầm điện thoại, nhìn nhau qua không trung, cô khó khăn hỏi: “Chắc không phải anh tới nói lời chia tay với em đâu nhỉ? Anh không thể, anh dám nói thì em sẽ giết anh.”
Anh X đột nhiên bật cười: “Nghĩ linh tinh gì thế.”
“Vậy tại sao anh quay về?”
“Anh nhớ em.”
…
Cuối cùng, cô Y vẫn chậm chạp đi xuống nhà, vừa xuống tới nơi đã bị anh X ôm vào lòng.
Cô cảm nhận được hơi thở ẩm ướt trên người anh, nhưng không biết nó tới từ đâu.
Anh X cũng như những gì anh nói, trong suốt quá trình đó, anh không tỏ ra bất thường nào, cũng không nhắc tới chủ đề cô không muốn nghe, dường như sự thật như anh vừa nói, anh nhớ cô nên quay về thăm cô, chỉ đơn giản vậy thôi.
Hai người ăn cơm, đi trên đường, sau đó anh X đưa cô Y đi làm, còn mang quà tặng cho đồng nghiệp của cô, đúng tiêu chuẩn bạn trai tốt.
Nhưng càng như vậy, cô Y càng bất an.
Mãi cho tới nửa tháng sau, cô biết được từ chỗ bạn bè, khoảng thời gian trước bà ngoại anh X đột nhiên phát bệnh phải nằm viện, cuối cùng không qua khỏi, mất rồi.
Cô Y hoảng hốt, tính lại, dường như chính là lúc anh X quay về thăm mình, nhưng tại sao khi đó anh không nói với cô chuyện bà ngoại nhập viện?
Cô Y rối như tơ vò, đi khăm nơi hỏi han, cuối cùng biết được một tin khiến cô sụp đổ. Cô nghe nói vì mẹ nuôi đi tìm bà ngoại anh X, nói chuyện của hai người họ, dùng cách này để chèn ép họ, ép anh X chia tay với cô, lúc đó có lỡ lời nên mới khiến bà ngoại anh X nhập viện.
Nếu thật sự là vậy thì…
Cô Y cắn mạnh vào mu bàn tay mình, nước mắt giàn giụa. Anh X không oán trách cô, thậm chí anh còn không nói gì, không nói gì cả.
Tới tận lúc này, giây phút này, cô gọi điện cho anh X, anh X vẫn vờ như không có chuyện gì, nói chuyện với cô bằng giọng điệu nhẫn nại, trầm ổn, kêu cô uống nhiều nước, đừng thức khuya, ngủ sớm đi.
Nếu thật sự là vậy thì…
Cô Y không dám nghĩ.
Có lẽ cô sẽ áy náy cả đời với anh X.
Cô biết, cho dù người nhà có đồng ý hay không, cho dù có phải anh X định giấu mãi chuyện này hay không, họ đều sẽ không đi tiếp được nữa.
Cho dù anh có thể giấu cả đời, nhưng cô không thể vờ như không biết gì cả đời, họ phải kết thúc rồi.
Cô Y trước giờ luôn dũng cảm, bồng bột, lần đầu tiên trong đời có suy nghĩ rút lui. Cô sợ, thật sự rất sợ, thậm chí cô còn không dám nghĩ tới mặt anh X, chỉ cần nghĩ tới là cô không nhịn được bật khóc.
Rốt cuộc tại sao lại như vậy?
Tại sao ông trời phải đối xử với chàng trai cô yêu như vậy? Tại sao phải đối xử với cô như vậy?
Nếu không phải vì sự tuỳ hứng của cô, nếu không phải vì mẹ nuôi đột nhiên tìm tới, có phải mọi thứ sẽ không xảy ra không?
Cho dù anh X chưa bao giờ nói một lời với cô, nhưng cô vẫn không thể coi như không có gì, nghiễm nhiên cảm thấy chuyện này không liên quan tới mình.
Sao cô có thể?
…
Cô Y phải mất mấy ngày để bình tĩnh lại, sau đó làm vài chuyện.
Một, cô biết được anh X đang xử lý chuyện đất đai và căn nhà cũ trong nhà, thế là cô đã dùng toàn bộ tiền tích góp của mình bao thầu hết số đất đó. Mặc dù cô không hiểu gì về việc trồng chè, cũng không định sau này khởi nghiệp, cô chỉ muốn dùng cách này để bồi thưởng, để mình được yên lòng.
Hai, mấy năm nay, cô và anh X có một tài khoản chung, đa số đều là tiền tiêu vặt anh X chuyển cho cô, biết cô thích mua đồ, thích đi dạo phố, vậy nên anh sẵn sàng làm thêm mấy công việc, cũng muốn cưng nựng, chiều chuộng cô Y. Cô chưa bao giờ động tới số tiền này, giờ cô trả lại hết cho anh X, sau đó khoá tài khoản.
Ba, cô tìm lại từng bức thư, mẩu giấy hai người trao đổi với nhau khi đi học, đọc lại hết một lượt, sau đó vứt chúng và thùng giấy vào thùng rác. Vốn dĩ cô muốn đốt chúng, nhưng cảm thấy hơi ngốc nghếch, cũng sợ sẽ đốt cả nhà. Vứt là đủ rồi, hy vọng chúng có thể trở thành một phần của thế giới mới này, quay về đất mẹ, về lại với không khí.
Bốn, cô gửi tin nhắn chia tay với anh X, thành khẩn xin lỗi anh, sau đó không đợi anh X trả lời, cô đã block anh. Kết quả là sau khi hoàn thành mọi việc, cô Y đau lòng khóc một trận.
Nói cô vô trách nhiệm cũng được, nói cô bề ngoài tỏ ra mạnh mẽ nhưng bên trong rỗng tuếch cũng được, cô biết, cô đã cố gắng làm được những gì cô có thể làm rồi.
Cô thật sự không thể đối diện với anh X. Nếu có thể quay lại, cô sẽ làm tốt hơn chăng?
Đáp án là chắc chắn, cô sẽ suy nghĩ nhiều hơn, thông cảm nhiều hơn, nhẫn nại hơn, trưởng thành hơn, tới lúc đó, anh và cô đều có khả năng ứng phó hơn, giải quyết được nhiều hơn.
Nhưng nếu đời người là vậy, vậy thứ đau đớn nhất chỉ là không có nếu như.
…
Tối đó, cô Y nằm mơ rất nhiều, mơ lúc học cấp ba, cô 17 tuổi nằm bò trên lưng anh X 17 tuổi, anh đưa cô đi tìm cây óc chó.
Ánh trăng trên trời không nói gì, ánh trăng dưới đất lại rất hoạt bát, đèn pin trong tay cô chiếu xuống đất, tạo thành vòng tròn xoe, đi theo bước chân anh, rung lắc, đung đưa.
Cô ghé vào tai anh, lớn giọng hỏi: “Sao cậu không hỏi tại sao tôi đột nhiên muốn học hành chăm chỉ?”
Anh cho cô câu trả lời kỳ lạ, giọng điệu trả lời rất khẽ khàng, nhưng lần này cô đã nghe rõ.
Anh nói, tôi cũng rất thích cậu.
…
Tôi có hẹn với Trường An: “Tâm trạng phức tạp quá… có lẽ đa số tình yêu thời học sinh đều không đi được tới cuối cùng. Không nói được rõ trong chuyện này ai đúng ai sai, nhưng dường như cả hai đều rất chân thành, đều có nỗi lòng riêng, cũng đều có sai lầm… Không biết phải nói sao nữa.”
Vùng đất dâu tây dại: “Tôi cũng vậy, ngoại trừ thở dài ra thì vẫn chỉ còn thở dài, trùng hợp éo le luôn là điều tàn nhẫn nhất, cũng là điều thần kỳ nhất.”
Tôi cần giấc ngủ và mặt trời: “Thật ra tôi rất muốn khuyên cô Y, thật ra cô ấy không làm gì sai hết.”
Vùng đất dâu tây dại: “Tôi khuyên thay cô rồi. Tôi cũng nghĩ vậy, mọi người đều khó xử, trong câu chuyện này, không ai hoàn toàn sai cả.”
Nghi nghĩa tương dữ tích: “Nhưng tôi không hiểu lắm Mặt trăng nhỏ, sau này anh X kia có từng liên lạc với cô Y không? Anh ấy mặc định sự chia tay này sao? Câu chuyện này đầu voi đuôi chuột thì phải, cứ cảm thấy vẫn chưa kết thúc ấy.”
Vùng đất dâu tây dại: “Hahaha, cô phát hiện ra điểm mù rồi đấy, thật ra câu chuyện này vẫn chưa dừng lại tại đó, còn phần sau, tôi vẫn đang chờ xem, hy vọng sẽ có tiến triển. Bổ sung thêm, với quan sát hiện tại của tôi, tôi thấy chắc chắn sẽ có tiến triển. Tối qua, sau khi tôi khuyên nhủ, cô Y đã xoá anh X khỏi danh sách block rồi…”
Thất cẩm tình: “Cái gì? Đây là câu chuyện có thật sao? Tôi còn tưởng Mặt trăng nhỏ tự sáng tác, viết truyện BE chứ!”
Vùng đất dâu tây dại: “Là thật đấy, cô Y là người bạn mới tôi quen được ở Thuỵ Lệ. Tối qua khi đã say, chúng tôi có buôn chuyện, cô ấy kể tôi nghe việc này, sau khi được cô ấy cho phép, tôi đã đăng truyện lên, không thêm bất kỳ yếu tốt hư cấu nào.”
Thuyền đất Mân: “Tôi cũng giật mình, tôi tưởng cô Y là Mặt trăng nhỏ cơ, dù sao thì Y=Mặt trăng*, sau đó người Mặt trăng nhỏ thích là anh X…”
*Mặt trăng trong tiếng Trung có phiên âm là “yue”, chữ cái đầu cũng là Y.
Vùng đất dâu tây dại: “Hả? Hả? Cô đừng nói vậy chứ… Ha ha ha, cũng hơi tùng hợp thật.”
Người đánh cá đáng kính: “Mặt trăng vừa dậy sao? Hôm nay cô đi đâu chơi thế?”
Vùng đất dâu tây dại: “Đúng vậy, tối qua nói chuyện với cô Y tới khuya, cô ấy còn chưa dậy nữa. Tôi vốn định hôm nay tới một điểm tham quan gọi là rừng mưa Mori, nhưng hình như không đi được rồi, chắc tối ra ngoài dạo phố thôi.”
Gừng: “Anh X thích giấu mọi chuyện trong lòng, giấu sâu tới mức đáng sợ. Thật ra ở với người như vậy rất mệ, cô Y lại là người thẳng thắn, kích động, nghĩ gì làm đó, muốn làm là xông lên, bỏ cuộc giữa chừng cũng không hề do dự… Nhưng họ lại yêu nhau.”
Vùng đất dâu tây dại: “Cũng may họ yêu nhau…”
Chẳng đợi xuân: “Hy vọng người có tình rồi sẽ ở bên nhau.”
Vùng đất dâu tây dại: “Không ngờ tài khoản này còn có fan mới nữa… Chào bạn nhé, người bạn mới có ID lạ, đây cũng là ước nguyện của tôi, hy vọng người có tình rồi sẽ ở bên nhau. Tym tym tym.”