Cá nướng Hề Việt nấu không hề thua hàng quán nào.
Thì là, tương đậu, đậu chao, hành tây, ớt… Bởi vì ở Vân Nam, còn có rất nhiều món ăn kèm vùng miền đặc ssawcs khác, ví dụ như quả chanh leo, cà chua thân gỗ, khoai tây vỏ đen, tam thất, nói chung nhìn hợp mắt là bỏ vào ăn cùng hết. Quan điểm dì Hề Việt truyền lại cho cô là, nấu cơm chỉ cần dám thêm gia vị thì sẽ không quá khó ăn.
Trì Tiêu nấu cơm lại thuộc trường phái khác. Anh có thể phân biệt được rõ thời điểm ra món và mức độ tươi ngon. Anh cho rằng nguyên liệu vốn có vị gì thì nên giữ nguyên vị đó, xào xong múc ra đĩa vẫn phải giữ được hương vị nguyên bản ấy.
Nếu là trước đây, Hề Việt sẽ thấy người nói câu này đúng là đang làm màu, vờ vịt ta đây gì chứ? Cô không cho rằng rau ở chợ chắc chắn sẽ tươi giòn, ngon hơn rau ở siêu thị.
Là Vân Nam đã thay đổi suy nghĩ của cô.
Thổ nhưỡng, ánh nắng, không khí, dường như những thứ này có thể thay đổi năng lực thần kỳ trong kết cấu của thực vật, nếu không thì tại sao cô luôn cảm thấy rau quả mọc ở Vân Nam đều tươi ngon, có thể níu kéo tâm hồn người ăn hơn nhỉ?
Tôn Chiêu Chiêu nói: “Là vì bây giờ cô đã bị núi non hùng vĩ của Đại Lý bao vây, đương nhiên sẽ cho rằng mấy loại rau này đều hái ngay trên núi, dính chút bùn rồi mang thẳng lên bàn ăn cho cô. Bây giờ mọi người ăn gì cũng chú trọng điều này, hữu cơ, nguyên sinh.”
Hề Việt ngồi cạnh Tôn Chiêu Chiêu, đặt đũa xuống, nghiêm túc học hỏi: “Không phải như vậy sao?”
Tôn Chiêu Chiêu gắp một miếng cá, tiện thể gắp thêm rau ăn kèm, sau đó bỏ hết vào miệng, thưởng thức như nhà phê bình ẩm thực: “Cái đó thì chưa chắc, cô xem nhé. Quả chanh leo này được trồng ở Quảng Tây, hành tây được vận chuyển từ Cam Túc tới… Chúng vốn dĩ không phải thực phẩm của Vân Nam, cũng không tự nhiên như cô nghĩ, chúng được trồng trong nhà kính thôi. Nhưng chúng đã tới đây, đã dính hơi thở của nơi này, vậy nên mới nói có lúc Vân Nam là một tính từ.”
Hề Việt thấy Tôn Chiêu Chiêu như một vị thần, có thể ăn ra vùng sản sinh của rau quả?
“Sao cô biết hành tây tới từ Cam Túc?”
“À, tôi đoán vậy.” Tôn Chiêu Chiêu nói: “Cô tin thật đấy à?”
“…”
Đầu óc Hề Việt trống rỗng.
Tôn Chiêu Chiêu ăn uống ngon lành, tiếp tục chủ đề: “Tôi chưa từng tới Cam Túc, cô tới đó bao giờ chưa?”
“Tôi từng tới đó một lần.” Hề Việt hoàn hồn, sững sờ rồi nói: “Có một lần công tác…”
Trì Tiêu ngồi ở bên còn lại của cô, anh gắp đồ cho cô, tiện thể nhắc nhở, bớt nói chuyện với Tôn Chiêu Chiêu và Tiểu Mao.
Tôn Chiêu Chiêu là người thích nghe người khác kể chuyện, cô ấy có thể biến tấu câu chuyện của bạn để kể trên sân khấu. Tiểu Mao sẽ tẩy não người khác, vì để tay và cổ bạn đeo thêm mấy viên đá. Tóm lại, cách xa họ chút, hai người họ kh*ng b* lắm.
Hề Việt không ăn được nữa, cô bảo Trì Tiêu đừng gắp thêm làm gì, sau đó ngoắc tay, kêu Trì Tiêu áp tai tới, nhỏ giọng nói: “Em nên tránh xa anh nhất mới phải.”
Vừa nãy, trước khi ăn cơm, họ bị Thịnh Vũ bắt gặp trong bếp. Sau đó Thịnh Vũ bê cá nướng đi ra, Hề Việt vẫn vùi vào vạt áo Trì Tiêu, không dám cử động, chứng xấu hổ lại tái phát.
Nhân lúc Hề Việt cúi đầu, rủ mắt, Trì Tiêu lại chơi trò đột kích, cúi đầu hôn lên mí mắt cô, sau đó quay người bỏ chạy.
Ấu trĩ vô cùng.
Hơn nữa, đã nói là phải quang minh chính đại, không giở trò lưu manh cơ mà?
Trong sân, một bàn ăn tròn được ghép lại, mọi người ngồi quây quần xung quanh. Homestay có một cặp đôi vừa mới tới, còn có hai cô gái ở cạnh phòng Hề Việt cũng gia nhập bữa ăn này.
Qua vài lượt mời rượu, mọi người nói chuyện rôm rả, giống như là bạn bè đã quen nhiều năm. Có đêm thu mát mẻ tô điểm, dưới cảnh đẹp thoáng đãng, trong lành, mọi mũi nhọn trên người đều được mài phẳng, sự nghi ngờ thầm lặng giữa người với người cũng bị chiếu sáng tới trong suốt. Hề Việt nghĩ, thảo nào homestay Mã Ni đắt khách, khiến người khác ghen tức, bởi vì ở đây có một nhóm người như vậy. Cũng khó trách vô số tác phẩm văn học đều say mê kể lại những cuộc gặp gỡ tình cờ thế này, bởi vì chúng thật sự quá đẹp.
Trì Tiêu cũng thì thầm bên tai Hề Việt, muốn giải thích động cơ cho hành vi mất mặt ban nãy của anh.
Sự thật là, anh đã ngứa ngáy trong lòng lắm rồi, bản năng vừa rồi đã vượt qua cái gọi là phong độ, ga lăng.
Nhưng lời anh nói với Hề Việt lại là: “Anh có thể từ từ tiến tới với em, nhưng anh phải đóng dấu em, như này cũng đâu quá đáng đúng không?”
Hề Việt mặt không tỏ rõ biểu cảm, nghịch ly rượu trong tay, thực tế, tay còn lại đã véo mạnh đùi Trì Tiêu dưới gầm bàn.
Trì Tiêu cũng muốn coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng Hề Việt ra tay mạnh quá, làm anh đau tới mặt mày méo mó.
Đây không phải lần đầu cô ra tay với anh, lần nào cũng vậy, lần trước anh bị cắn một cái, giờ dấu răng vẫn chưa biến mất!
Hề Việt mặt không biến sắc, nói chuyện như thường với Tôn Chiêu Chiêu, thi thoảng nhấp ngụm rượu thanh mai chua chua ngọt ngọt. Cô không dám uống nhiều, cảm giác hơi lâng lâng là dừng ngay.
Một tay của Trì Tiêu nắm chặt lấy tay Hề Việt, không để cô tác quái, giữa những ngón tay đan cài là lớp mồ hôi mỏng, ẩm ướt lại trơn trượt, cũng khiến trái tim anh bùng lên ngọn lửa, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng đang khát khô. Tay còn lại của anh nhận lấy mấy ly rượu, gần như ly nào cũng ngẩng cổ uống cạn.
Thịnh Vũ nhìn ra hai người này đang có gì đó, cậu không ngại làm to chuyện, cười hi hi đứng dậy, còn muốn mời một ly. Đầu tiên là cảm ơn Trì Tiêu, lần này cậu đã nợ anh ân tình lớn.
Trì Tiêu uống rượu, ly rượu dừng lại trên bàn giây lát, ánh mắt anh nhìn Thịnh Vũ rất thẳng thắn, ý là cậu đang kiếm chuyện đúng không? Bình thường chút không được à?
Thịnh Vũ coi như không nhìn thấy.
Tiếp đó là ly thứ hai, cảm ơn mọi người, nhất là những vị khách tới ở trọ vào dịp Quốc Khánh. Kỳ nghỉ sắp kết thúc, đa số khách đã trả phòng sớm rồi rời đi, Thịnh Vũ giảm giá cho họ, còn tặng vài món quà nhỏ.
Khoảng thời gian trước, bình luận về homestay Mã Ni cực kỳ kém trên các nền tảng, vậy mà vẫn có người tới ở, thậm chí còn đều do khách quen giới thiệu, bạn của bạn trở thành bạn mới.
Thịnh Vũ không nói dối, cũng không hề khoa trương: “Nếu không phải vì có mọi người hỗ trợ, homestay Mã Ni đã đóng cửa từ lâu rồi, không biết giờ tôi đang ngồi nhà vệ sinh nào khóc lóc nữa. Không nói gì thêm nữa, cảm ơn tất cả mọi người.”
Dương Á Huyên chống cằm, híp mắt nhìn Thịnh Vũ, khen ngợi người em trai tốt của mình: “Không đâu, mọi người sẽ không để cậu lưu lạc đầu đường xó chợ đâu, nhà ai lại không có nhà vệ sinh cho cậu ở chứ?”
Mọi người cười phá lên, Thịnh Vũ “xí” một tiếng rồi đặt ly rượu xuống, cúi người, nâng mặt Dương Á Huyên lên hôn, từ trán tới mắt, từ má tới cằm, hôn y như gà mổ thóc.
Trong tiếng hò reo, hai tay Dương Á Huyên nhào tới, định đẩy Thịnh Vũ ra, nhưng không có tác dụng: “Này này này! Sang bên khác đi, ghê quá đi mất!”
Trì Tiêu nhìn thấy rõ, Thịnh Vũ hôn Dương Á Huyên xong thì nhếch môi, còn hất cằm với anh, vẻ mặt tiểu nhân đắc ý, ẩn ý là: Nhìn thấy chưa, học hỏi đi!
Anh lại nhìn Hề Việt, cô như không liên quan tới chuyện này, hệt như kẻ ngốc, còn cùng hò reo với mọi người, cười vui nắc nẻ. Bàn tay vừa nãy còn véo anh, giờ đang vỗ tay nhiệt tình.
Trì Tiêu nhìn ra chỗ khác, quay mặt sang một bên, sờ sống mũi, cũng cười.
Cô chửi người cũng được, đánh cũng thôi đi, anh không giận cô nổi, chuyện này kỳ lạ quá!
…
Ăn cơm xong, Dương Á Huyên đề nghị mọi người cùng tới quán bar xem Dương Á Đường biểu diễn.
Đã vào những ngày cuối của kỳ nghỉ lễ, du khách ở thành cổ tối nay ít hơn rất nhiều so với vài ngày trước, cô ấy mong rằng mỗi buổi biểu diễn của Dương Á Đường đều có khán giả ngùn ngụt.
Jade kịch liệt phản đối, lý do là không muốn quay về nơi làm việc trong thời gian nghỉ ngơi.
Tôn Chiêu Chiêu nói ấy, khoảng cách người với người lớn quá, cùng kiếm cơm từ sân khấu mà tôi đã khác rồi, một ngày 24 tiếng tôi đều muốn ở cạnh bạn bè khán giả của tôi!
Jade mắng Tôn Chiêu Chiêu một câu, giả tạo, sau đó hai người thu dọn bèn rồi bắt đầu kèn cựa.
Jade và Tôn Chiêu Chiêu đều độc thân, cộng thêm Tôn Chiêu Chiêu vốn là người có tính cách vô tư, nổi điên lên là không kiêng kỵ gì, nam nữ như nhau cả. Lúc thì Jade đá mông Tôn Chiêu Chiêu, lúc thì Tôn Chiêu Chiêu cầm mấy đôi đũa đánh vào tay Jade.
Jade vừa kêu la oai oái vừa tiến hành tấn công cơ thể, cố tình học theo cách nói chuyện của Tôn Chiêu Chiêu: “Cô cô cô cô nói không rõ ràng, đủ đủ đủ đủ chưa hả.”
Tôn Chiêu Chiêu nổi điên, đẩy Jade ngã xuống đất, thậm chí còn cưỡi lên người Jade, hai tay vung lên như cánh quạt trực thăng: “Ngưu Gia Phú! Anh đặt cho mình cái tên tây tây là không biết mình họ gì rồi đúng không? Hôm nay tôi dạy anh không được quên gốc gác!”
Hề Việt bưng bát đĩa đi vòng qua chiến trường, thu dọn từng món đồ vào bếp.
Cao Tuyền phụ trách dọn dẹp bên bồn rửa.
Người đàn ông đã lập gia đình, làm bố duy nhất ở đây, nên làm việc nhà vô cùng thành thạo, hiệu suất cực cao. Cao Tuyền mặc áo tay lỡ, vì vậy Hề Việt nhìn thấy rõ hình xăm trên cánh tay anh ấy.
Thảo nào Trì Tiêu bảo cô tìm cơ hội tự xem, xem nô lệ con gái là người thế nào. Hình xăm trên tay Cao Tuyền vô cùng đáng sợ, như người của xã hội đen, không dám dây vào, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện tất cả đều là nhân vật hoạt hình. Nào là Peppa Pg đến My Little Pony, rồi tới Diệp La Lệ tới Đội vệ binh Cầu vồng, dấu ấn con gái trưởng thành hoá thành từng giai đoạn lịch sử hoạt hình trên cánh tay Cao Tuyền.
Sau này con gái trưởng thành, không thích xem hoạt hình nữa, thích xem phim Mỹ, Cao Tuyền nói hết cách, bố không còn chỗ để xăm nữa rồi! Hơn nữa đi xăm đầu người diễn viên thật lên người thì như b**n th** vậy.
…
Cuối cùng, mọi người bỏ phiếu quyết định hoạt động giải trí sau khi ăn, đó là chơi các trò chơi trên bàn trong phòng trà.
Ban đầu, khi trang trí, Thịnh Vũ tốn rất nhiều tiền để đập vào phòng trà này. Bình thường cậu chỉ dùng nó để tiếp đón khách khứa, khi có các dịp lễ Tết sẽ đóng cửa, kéo rèm, nó lập tức biến thành phòng xem phim, nghe nhạc, trải thảm ra là biến thành phòng chơi bài, cờ… Tính năng khá nhiều.
Hề Việt ôm gối ngồi một góc, ở góc đó còn có Trà Trà, hai người đều là thành phần đáy xã hội trong những trò chơi này, nhất là kiểu trò chơi kiểm tra logic ngôn ngữ như trò Ma sói. Đối với người dễ đuối vì ăn no như họ thì trò này quá khó, nên đành cam tâm làm quần chúng khuấy động bầu không khí.
Bạn trai của Trà Trà, Trí Mễ, là người có tính logic cao, đảm nhận vai quản trò, khi phát ngôn luôn giữ vẻ bình tĩnh, mạch lạc. Mặc dù Trà Trà không chơi, nhưng ánh mắt cô ấy nhìn Trí Mễ rất chăm chú, đó là sự tán thưởng, đắm chìm với người mình yêu. Ma xui quỷ khiến thế nào, Hề Việt lại nhìn về phía Trì Tiêu, nào ngờ cũng thấy anh đang nhìn mình.
Một người trong cuộc, một người ngoài cuộc, nhưng ánh mắt họ lại chạm nhau.
Hề Việt thấy Trì Tiêu chơi trò này chắc chắn sẽ thắng, bởi vì anh rất có sức quyến rũ, nhìn có vẻ như người vô tội.
Khi tới lượt Trì Tiêu phát biểu, Hề Việt nhìn ra chỗ khác.
Một trong hai cô gái ở phòng bên cạnh cũng không tham gia trò chơi, một mình gồi chán nên bắt chuyện với Hề Việt, tới lân la ngồi cạnh cô.
“Cô cũng mở quán ở thành cổ à?” Cô gái hỏi Hề Việt: “Tôi thấy cô rất thân với mọi người, như bạn bè tốt của nhau vậy.”
Trong đầu Hề Việt chợt hiện lên bóng dáng Dương Á Huyên. Cô nhớ tới khi vừa quen, cách thức nói chuyện của Dương Á Huyên là đáp lại bằng cách hỏi ngược lại, như vậy có thể tránh việc tiết lộ thông tin của bản thân. Khi ra ngoài, đây là một kiểu trí tuệ giao tiếp, dù sao đối phương cũng là người không thân thiết gì.
Hề Việt học theo cô ấy, nhưng không nắm được thuần thục, trước đây Trì Tiêu từng nói với cô, cô vừa lên tiếng là có thể nhìn thấu được tâm can. Đây là nói dễ nghe, nói khó nghe chút là, ruột thẳng tới tận não, không vòng vèo.
“Không phải, tôi chỉ tới du lịch thôi.” Cô cười với cô gái ấy, vẫn nói sự thật.
“Vậy cô xin nghỉ à?” Cô gái nói: “Tôi và bạn tôi xin nghỉ mấy ngày, muốn chơi ở Vân Nam lâu chút, mà vẫn còn chơi chưa đủ đây.”
Hề Việt gật đầu, nói cô cũng vậy, hơn nữa kỳ nghỉ của cô dài hơn, ngày tháng sau khi bị cho thôi việc như bị kéo dài ra vô tận, cô tưởng mình đã nhàn rỗi vô nghề lâu lắm rồi, nhưng xem lịch cũng mới khoảng một tháng.
“Trời ạ, tôi cũng muốn bị cho thôi việc.” Cô gái ném gối ôm đi: “Tới lúc đó tôi sẽ cầm tiền bồi thường đi chơi khắp cả nước để an ủi trái tim tổn thương, mệt nhọc bao năm ở chốn công sở của mình.”
Hề Việt muốn nói, nếu cô thật sự có thể làm được, vậy tôi ngưỡng mộ cô lắm, ngưỡng mộ sự thoải mái và chữa lành chính mình của cô.
Trà Trà chưa từng đi làm, từ khi học đại học cô ấy đã bắt đầu làm blogger làm đẹp, cô ấy luôn làm công việc tự do, áp lực rất lớn, thường mất ngủ, rụng tóc. Bởi vì cô ấy phải đối diện với vô số loại người trên mạng, vậy nên blogger cũng là nhóm người trầm cảm cao.
Trà Trà vô cùng tò mò cuộc sống chốn công sở ở công ty lớn.
Cô gái cười nói, tò mò thì được, nhưng đừng thử, cô không biết đâu, sáng nào tôi dậy cũng phải chửi công ty và thời gian đi làm năm phút mới dám dậy đi ra ngoài.
Hề Việt nói đúng vậy, cô rất ngưỡng mộ những đồng nghiệp ở gần công ty, không cần ngày nào cũng mất quá nhiều thời gian trên tàu điện ngầm. Cô gái tiếp lời, đúng vậy, mùa đông còn đỡ, tôi nhỏ con, mùa hè chen chúc trên tàu điện còn phải ngửi mùi nách người khác, ngày nào cũng rất muốn chết.
Đôi mắt to tròn của Trà Trà chớp liên tục, nói: “Nhưng tôi nghe nói rất nhiều công ty đều có trợ cấp nhà ở mà.”
Hề Việt và cô gái kia nhìn nhau cười, nói: “Đúng thế, có, thời gian di chuyển tới công ty ít hơn 30 phút thì có trợ cấp nhà ở, gần công ty có xe đưa đón, sau mười giờ tối có thể đặt xe miễn phí… Cô đoán xem những phúc lợi này nhằm điều gì?”
Cô gái xoè ngón tay ra đếm kỹ: “Còn chưa hết đâu, thứ hai họp nhỏ, thứ sáu họp tổng kết, họp quý họp tháng, chưa hết, còn đánh giá cấp bậc, hiệu suất nữa… Tôi chẳng phải lãnh đạo Liên hợp quốc, Liên hợp quốc cũng đâu họp nhiều như vậy đâu?”
Trà Trà nói trời ơi: “Nhưng có thể xin nghỉ mà đúng không? Giống cô bây giờ ấy. Tôi và Trí Mê là người không có kỳ nghỉ, dường như chúng tôi luôn làm việc…”
Cô gái cười to, nhưng lại lộ rõ sự khổ sở. Cô ấy mở điện thoại ra cho Trà Trà xem, vừa nãy cô ấy vẫn còn đang trả lời tin nhắn công việc. Nghỉ ngơi dường như chỉ là một trạng thái giả, không ai thật sự quan tâm hai chữ này viết thế nào. Cho dù bạn đang trong trạng thái xin nghỉ, cũng vẫn không thể hoàn toàn vứt bỏ công việc của bạn.
Hề Việt tỏ ra đồng tình, trước đây cô thấy đứng trên tàu điện, đột nhiên lấy máy tính ra làm việc là hành động vì nghệ thuật, mãi cho tới khi bản thân cũng trở thành nghệ thuật trong mắt người khác.
Cô nói: “Lần tôi gần với việc trở thành người nổi tiếng trên mạng nhất là khi có người đăng video tôi ngồi xổm dưới đất gõ máy tính trong lúc xếp hàng ở công viên giải trí Universal Studios rồi đăng lên mạng.”
“Năm nào tôi cũng đều được trải nghiệm điều này, trải nghiệm nào cũng có bất thường, hơn nữa số lượng còn liên tục tăng lên.” Cô gái nói: “Tôi còn lo lắng quá độ, bác sĩ bảo tôi uống thuốc, tôi chưa kịp hiểu gì nên hỏi bác sĩ, thuốc này một ngày phải uống hai lần, phiền phức quá, có thể uống một lúc hai viên được không? Tôi đã bị chủ nghĩa hiệu suất cao biến thành dáng vẻ gì rồi? Đến nỗi khiến tôi cảm thấy hiệu suất khi uống một lần hai viên sẽ khá cao, không lãng phí thời gian.”
Vừa dứt lời, ba cô gái đều vùi mặt vào gối, cười ngặt nghẽo.
Cô gái kia duỗi tay, bất lực nói: “Bình thường cách giải toả áp lực của tôi là tới lối chạy thoát hiểm của công ty, đạp vào bờ tường. Đúng vậy, là kiểu như cô nghĩ ấy, tôi phát hiện bức tường trắng ở lối thoát hiểm có rất nhiều dấu chân, sau này tôi cũng gia nhập vào nhóm của họ.”
Cô ấy nói bởi vì tường rất cứng, ra sức đá vào cũng không rung chuyển, cảm giác vững chắc, có thể hoàn toàn chấp nhận cảm xúc của cô ấy khiến người ta yên tâm.
Nhắc tới phát tiết, Trà Trà cũng từng trải qua, nhưng đối tượng phát tiết của cô ấy là Trí Mễ.
Hề Việt và cô gái nghiêng người, mặt đều nở nụ cười, để lộ biểu cảm ẩn ý sâu xa, ồ hố với Trà Trà.
Trà Trà cười không dừng được, liên tục xua tay: “Gì đấy, không phải ý đó!”
Cô ấy và Trí Mễ thích lắp lego, nhất là hưởng thụ cảm giác sau khi mất một, hai tuần mới có thể ghép xong bộ lego phức tạp, sau đó thẳng thừng đạp đổ nó.
Mọi thứ sụp đổ trong nháy mắt, từng bộ phận nhỏ nằm rải rác dưới đất, cảm giác ấy cực kỳ sảng khoái.
“Tôi và Trí Mễ từng nghiên cứu nguồn gốc của cảm giác sảng khoái này, có lẽ là cút mẹ mày đi, không cần nữa, tao không cần gì nữa.” Trà Trà nói: “Thời khắc buông thả như vậy rất khó có được trong cuộc sống hàng ngày, vậy nên chỉ có thể tự mình tạo ra.”
Nói xong, ba người cùng rơi vào bể im lặng quỷ dị.
Hề Việt chợt nói: “Hình như cũng không tệ lắm… Tôi đột nhiên cũng muốn lắp lego.”
Cô gái nói mình cũng vậy.
Không phải ai cũng dám mặc kệ tất cả, từ bỏ mọi thứ, vậy nên đạp đổ thành luỹ được dựng lên từ lego như cuộc thí nghiệm nhỏ nhất, từng thử qua thì sẽ như thanh lọc lại phần nào đó trong cơ thể đang áp sát vạch kẻ đỏ, sau đó có thể tạm thời buông thả, đi về phía trước một đoạn.
“Nhưng hình như sau khi tới Vân Nam, tôi ngày càng ít có lúc như vậy.” Trà Trà nói.
Vân Nam tốt quá.
Vân Nam giúp cô ấy giảm thiểu tốc độ tích luỹ giá trị áp lực bằng cách ấm áp nhất.
“Nếu có thể mãi mãi ở lại Vân Nam thì tốt rồi.” Cô gái kê gối ra sau đầu, nằm thẳng lên đùi Hề Việt.
Hề Việt cũng nghiêng sang một bên, dáng vẻ như vậy, nằm lên đùi Trà Trà, nhỏ giọng lẩm bẩm: “… Nếu có thể mãi mãi ở lại Vân Nam thì tốt rồi.”
…
Bên phía trò chơi vẫn đang rất náo nhiệt, ba người đứng ngoài cuộc chơi cũng không kém cạnh, sau khi tìm được chủ đề chung thì nói tới nước miếng bay tứ tung, tiếng cười của Trà Trà có lúc còn át cả tiếng hét của bên Thịnh Vũ.
Ngay cả khi nghỉ ngơi giữa hiệp mấy người họ cũng không nhận ra, càng không để ý thấy Trì Tiêu đã đi tới từ lúc nào. Anh đang đứng bên bàn trà uống nước, uống xong lại rót thêm cốc nữa đưa cho Hề Việt.
“Dậy uống đi, đừng để sặc.”
Hề Việt nằm dưới đất dễ chịu vô cùng, nghe vậy liền chống người ngồi dậy, nhấp ngụm trà nhỏ.
Trì Tiêu đứng trước mặt cô, bóng che đi nguồn sáng trên đỉnh đầu, mắt nhìn cô chằm chằm, nhìn cô uống nước, nhìn cô ôm gối rồi ngồi như đang thiền, không màng hình tượng, nghiêng bên này, ngả bên kia, tóc mái bị ép tới nỗi vểnh lên, trông cực kỳ hài hước.
Nhưng anh không cười nổi.
Bởi vì anh vừa nghe được cuộc trò chuyện của ba cô gái, nghe thấy giọng điệu tự giễu của Hề Việt khi nói về quá khứ của mình, nghe thấy câu nói tràn đầy ai oán của cô: “Nếu có thể mãi mãi ở lại Vân Nam thì tốt rồi.”
Vậy nên anh không cười nổi.
Hề Việt uống hết nước rồi đưa cốc cho Trì Tiêu, nào ngờ lại va phải ánh mắt anh.
Thứ trong mắt anh trở nên khác biệt, đều là ánh nhìn riêng tư, không cho người khác xâm nhập vào, nhưng lại khác so với tối ở nhà bếp. Từ thuỷ triều dâng trào, tụ đủ sắc màu biến thành sóng yên biển lặng như lúc này, dường như anh đang suy tư, đang quan sát, không mang theo bất kỳ dịu dàng nào, chỉ nhẹ nhàng bao trọn lấy cô.
Hề Việt suýt chút buộc miệng: Anh lại đang nghĩ linh tinh cái gì về em thế, có phải không? Anh đi chơi game của anh đi!
Cuối cùng Trì Tiêu không nói gì, nhận lấy cốc cô đưa rồi quay người rời đi.
Cô gái nhỏ giọng nói với Hề Việt: “Này, dáng người bạn trai cô đỉnh thế, ha ha ha…”
Hề Việt nhìn theo bóng lưng Trì Tiêu, mím môi cười: “Nhưng tôi không biết anh ấy có cơ bụng không.”
“Cô chưa từng nhìn à?”
“Vẫn chưa.”
Cứ ngỡ Trì Tiêu quay về rồi, nào ngờ anh rẽ cái rồi vòng lại.
Lần này anh ném cho Hề Việt một cái áo khoác, kêu cô kê xuống đất nằm, bởi vì thảm không tránh lạnh.
Bên kia, Thịnh Vũ là người thuyết minh cho cả trò chơi, tương tự như vai Thượng Đế, nhưng sẽ tham gia nhiều hơn, cần điều chỉnh tình hình, diễn biến trò chơi, vậy nên còn chưa kết thúc hiệp một cậu đã khàn cả giọng, cộng thêm có người buồn vệ sinh, cậu liền cho nghỉ một lúc.
Thấy bên chỗ Hề Việt đang nói chuyện, Thịnh Vũ đi qua tham gia, đồng thời đưa ra lời mời: “Lát nữa cô cũng chơi đi, thêm vai khách du lịch.”
Hề Việt nói mình không biết.
“Bảo Trì Tiêu dạy cô.”
Trì Tiêu nói mình không dạy được.
Trì Tiêu vốn muốn nói, Hề Việt biểu cảm rõ rành rành trên mặt, hơn nữa còn ruột để ngoài da, không biết lừa người, không chơi nổi trò này, nhưng Hề Việt đã hiểu lầm.
Cô ngồi Trì Tiêu đứng, cô giơ tay lên, đánh một cái lên chân Trì Tiêu: “Anh lại nói em tứ chi không phát triển, không phân biệt được ngũ cốc, ngu quá đúng không?”
Trì Tiêu xoa chân, nói không ngốc, ai nói em ngốc? Trước đó là do anh mắt đui, em lanh lợi, nhanh nhẹn, tối nay món cá ấy ngon lắm.
“…”
Hề Việt quay đầu hỏi Thịnh Vũ: “Ông chủ Thịnh, anh thấy tôi mở quán trò chơi trên bàn thì sao?”
Thịnh Vũ nghe vậy liền suy tư, sau đó cũng khoanh chân ngồi xuống: “Cái này à…”
Cậu muốn phân tích chi tiết cho Hề Việt, cũng không biết Hề Việt đang nói đùa. Cậu cứ nghĩ cô chưa từ bỏ ý định khởi nghiệp, lại có ý tưởng mới.
“Em gái Mặt Trăng này, cô nhìn bàn trò chơi của tôi đi, thật ra đó là di sản tôi thừa kế được sau khi quán trò chơi bàn theo motip nhập vai ở thành cổ phá sản đấy….”
Hề Việt rất kinh ngạc, cô từng đi qua quán có trò nhập vai ấy một lần.
“Tôi thấy quán đó hot lắm mà!”
Trì Tiêu cũng lặng lẽ ngồi xuống cạnh Hề Việt, không nói gì, chỉ duỗi một tay ra, chỉ một, hai ngón tay, rồi năm ngón tay trước mặt Hề Việt.
Hề Việt nói anh lại ngứa đòn đấy à?
“Anh mới là 250* ấy.”
*Trong tiếng Trung, 250 có nghĩa là chỉ đồ ngốc.
Thịnh Vũ cười không dừng lại được, ngã sang một bên.
Trì Tiêu bất lực, giọng điệu lạnh đi: “Quán mà em thấy đó, hai năm đổi năm người chủ… Em chỉ thấy quán người ta đông vào kỳ nghỉ, đó là dịp Quốc Khánh, đến ngay cả việc kinh doanh phế phẩm, sắt vụn còn tốt hơn ngày thường nữa là, sau kỳ nghỉ rồi thì sẽ thế nào? Hít gió trời để sống à?”
Hề Việt lườm anh: “Không phải này, em nói chứ, ông chủ Trì, anh chu đáo quá rồi đấy, em sẵn sàng hít gió trời, em không sợ đau bụng đâu.”
“Này, em gái Mặt Trăng, cô nói vậy hơi đau lòng đấy.” Đương nhiên Thịnh Vũ đứng về phía anh em tốt của mình, cậu nói với Hề Việt: “Từ mấy ngày trước đó cô nói mình muốn mở quán café gì đó, ngay cả bà nội tôi cũng gọi điện tới dặn dò tôi liên tục, còn có anh Trì Tiêu nữa. Bà nói với tôi hai chúng ta phải ngăn cô lại, sợ cô bồng bột, lại không có kinh nghiệm, đổ hết tiền của vào đó, sau hối hận cũng không kịp. Dù sao cũng là người của mình, nếu đổi lại là người ngoài, thích mở gì thì mở, thích ném bao nhiêu vào thì ném, chúng tôi đâu rảnh lo chuyện bao đồng.”
Đương nhiên Hề Việt cũng hiểu điều này, giờ nhắc lại chuyện cũ chẳng qua chỉ là vì muốn trêu Trì Tiêu chút, tiện thể nói cho anh biết cô không mang ơn của anh.
“Vậy anh thấy cửa hàng đồ lưu niệm thì sao?”
Hề Việt nói mình quen cô gái làm ở tiệm đồ lưu niệm tại Đằng Xung, mấy ngày trước họ còn gọi điện với nhau, cũng là vì Hề Việt hỏi ý kiến cô ấy. Kết quả đối phương thẳng thừng gọi điện, họ nói với nhau hơn một tiếng, đối phương rất thoải mái nói cho Hề Việt nghe những cái hớ mình đã gặp phải, ví dụ như cái nào quan trọng nhất, rồi đồ lưu niệm đa số chỉ là thứ chi tiêu một lần, khả năng mua lại rất thấp.
“Không chỉ như vậy.” Thịnh Vũ tính từng cái một cho Hề Việt: “Cô không thể chỉ thiết kế đúng không? Cô còn phải làm việc với xưởng sản xuất, rồi kinh doanh mua bán này kia, không thì ai sẽ nhìn thấy cô? Còn phải xử lý hàng tồn, còn phải tính toán giá cả, một người phải tận dụng, tiết kiệm tối đa, một mình cô làm không xuể đâu.”
…
Trì Tiêu đứng bên cạnh nghe hai người nói chuyện, không xen vào, cho tới khi nghe thấy Thịnh Vũ đưa ra đề xuất cuối cùng trong số đó: “Nếu muốn mở tiệm lưu niệm, tốt nhất là mở tiệm online, bớt được khoản tiền thuê nhà. Cô thấy sao hả em gái Mặt Trăng?”
Trì Tiêu ngây ngốc nhìn phía xa, lúc này chầm chậm lên tiếng: “Tôi thấy chẳng ra sao cả.”
“Ai hỏi cậu?” Thịnh Vũ ném thẻ bài lên người Trì Tiêu.
Trì Tiêu nhặt lên, nói: “Vốn dĩ là vậy, không tin thì cậu hỏi cô ấy đi? Cô ấy đồng ý mở tiệm online?”
Trì Tiêu biết rõ, đề xuất này sẽ không được Hề Việt chấp nhận, bởi vì cô chỉ muốn ở lại Đại Lý, đây mới là mục tiêu chính, còn ở lại làm gì thì để sau hẵng nói.
Có thể nói là, cái tật lo âu, kề dao vào cổ ép mình phải chạy về phía trước của cô mãi không sửa được, bất kể sống ở đâu, bất kể làm việc gì, cô đều khó cảm thấy thoải mái.
Rõ ràng đều là chuyện trao đổi xong từ lâu, bản thân Hề Việt rõ hơn ai hết, nhưng hôm nay cô lại ương bướng, kiên quyết chống đối lại Trì Tiêu: “Em thấy cũng tốt mà.”
Trò thêm dầu vào lửa này…
Trì Tiêu thật sự đã nổi giận, hiếm khi trừng mắt với cô: “Ừ, được, vậy em thích thì làm đi.”
Nói xong anh đứng dậy, phủi mông rời đi.
Để lại Thịnh Vũ ngượng ngùng không thôi, nói thêm cũng không được, im lặng cũng không được, cậu lén nhìn sắc mặt Hề Việt, phát hiện Hề Việt vẫn đang cười, hai người này không giống đang cãi nhau chút nào.
“Em gái Mặt trăng, tôi hỏi cô một câu nhé?”
“Anh hỏi đi.”
Thịnh Vũ đắn đo, lên tiếng: “Cô và Trì Tiêu ấy… Rốt cuộc giờ hai người có quan hệ gì?”
“Tôi cũng không biết, có lẽ là đang yêu chăng.” Hề Việt cười.
Câu nói này lao thẳng vào chỗ yếu đuối nhất trong trái tim Thịnh Vũ.
Được được được, lại thêm một Dương Á Huyên nữa, giờ phụ nữ đều bị sao vậy? Cứ thích chơi trò không thừa nhận là sao?
Hề Việt nhìn ra sự ngập ngừng của Thịnh Vũ, nên giải thích: “Chúng tôi không sao đâu, tôi trêu anh ấy thôi.”
Thịnh Vũ gật đầu, do dự giây lát, cuối cùng vẫn nói đỡ cho Trì Tiêu: “Em gái Mặt Trăng, có lẽ cô vẫn chưa hiểu cậu ấy lắm, chúng tôi quen nhau lâu rồi, tôi dám bảo đảm Trì Tiêu thật sự là người tốt.”
Hề Việt gật đầu, cười tươi như hoa: “Tôi biết mà, tôi từng phát thẻ người tốt cho anh ấy đấy, nhiều lần lắm rồi.”
“Không chỉ vậy đâu.”
Thịnh Vũ trở nên nghiêm túc, bắt đầu kể từ thời điểm cậu vừa quen Trì Tiêu, kể Trì Tiêu giúp cậu mở homestay Mã Ni thế nào, dứt khoát cho cậu vay tiền chạy chữa ra sau, kể có bao nhiêu người đều nhận được sự giúp đỡ của Trì Tiêu, kể khi cậu vừa mở chi nhánh ở Lệ Giang, Trì Tiêu đã đưa cậu đi chọn địa điểm, đưa cậu đi làm quen với những ông chủ trong ngành du lịch ở đó để họ biết mặt.
Tiền thuê nhà đắt quá, khi ấy Thịnh Vũ đóng tiền xong thì không một xu dính túi, muốn trang trí đơn giản chút, là Trì Tiêu đã liên lạc với thợ trang trí và thiết kế nội thất, đóng tiền cọc cho cậu. Nguyên văn lời Trì Tiêu nói là: “Cậu có thể có tiền đồ chút được không? Muốn làm thì phải làm cho ra trò trống, về sau người ta ở mấy homestay tại Đại Lý rồi Lệ Giang, có khi còn tưởng chi nhánh này của cậu là hàng thải ấy, mất mặt lắm.”
“Tôi biết cô đang nghĩ gì, Trì Tiêu không thiếu tiền, vậy nên cậu ấy không coi tiền là gì hết.” Thịnh Vũ nói: “Nhưng nếu chỉ vì cậu ấy giàu có, rộng rãi, cũng sẽ không có nhiều người bạn sẵn sàng sống chết vì cậu ấy vậy đâu.”
“Cứ nói tôi đi, bà lao cứng đầu, kiên quyết một mình ở Đằng Xung, Trì Tiêu tốt bụng, lần nào đi qua Đằng Xung cũng sẽ qua thăm bà giúp tôi. Việc cậu ấy làm hộ cho nhà tôi có khi còn nhiều hơn cả đứa cháu nội là tôi ấy.”
“Hoặc nói Huyên Tử, mấy năm trước, em gái Huyên Tử tham gia chương trình tuyển chọn nhân tài khu vực Tây Nam gì đó, đối thủ đều có người hâm mộ riêng, hiện trường náo nhiệt lắm, khi ấy không ai biết tới Dương Á Đường, nghĩ thôi đã thấy chạnh lòng. Anh Trì Tiêu biết vậy nên đã lái xe hơn ba trăm kilomet tới cổ vũ cho Dương Á Đường. Chính vì chuyện này nên Huyên Tử luôn nhớ ơn Trì Tiêu cả đời.”
Những gì Thịnh Vũ nói đều là thật, tình cảm chân thành cũng là thật, Hề Việt có thể cảm nhận được.
Tình cảm giữa người với người chỉ có thể dùng trái tim để đổi lấy trái tim, đâu phải ai cũng mình đồng xương cốt, máu lạnh không màng tình nghĩa.
“Còn nữa, mấy ngày trước cô nói muốn mở quán café, anh Trì Tiêu bảo tôi đi hỏi cái khu nhà đấy.”
Hề Việt vốn đang ngây ngốc nhìn bóng lưng Hề Việt gần đó, nghe vậy cô không khỏi sững sờ, nhìn Thịnh Vũ: “Khu nhà gì?”
“Là nhà Huyên Tử đưa cô đi xem ấy, cô cũng hài lòng căn đó mà, hơn 300 mét vuông đúng không?” Thịnh Vũ nói.
Lần này Hề Việt vô cùng hoang mang, cô đã đi xem, cũng hài lòng, nhưng cô không hề nghĩ tới nó, vì giá thuê chỗ đó không phải giá giờ cô có thể gánh vác nổi.
“Ý của anh Trì Tiêu là, cùng lắm anh ấy thuê cho cô, không nói với cô là được.” Thịnh Vũ rất đồng cảm với Trì Tiêu: “Anh ấy thật sự muốn cô ở lại, nhưng lại sợ cô tiêu sạch tiền tiết kiệm, nên muốn để mình gánh chịu rủi ro này thay cô. Hết cách thôi, tình cảm là vậy, cô để ý tới ai thì sẽ nghĩ cho đối phương nhiều hơn, cô vui thì tôi vui cho cô, cô mà chịu thiệt thì tôi còn khó chịu hơn cô.”
Hề Việt nhìn Thịnh Vũ, lại nhìn Trì Tiêu.
Trì Tiêu ngồi ở phía xa, cúi đầu xem điện thoại, hoàn toàn không biết mình đang được người ta nói tới.
Trong lòng Hề Việt nổi lên cảm giác rung động, chua xót lạ kỳ, tựa như mở lon nước soda, tiếng phụt vang lên không ngớt.
Cô im lặng lúc lâu, sau khi hít sâu mới lên tiếng: “Thời gian tôi và Trì Tiêu quen nhau…. Không dài.”
Thịnh Vũ đột nhiên cười: “À, tôi hiểu rồi, cậu ấy chưa bao giờ đưa cô gái nào tới trước mặt chúng tôi, cậu ấy không phải kiểu người thích chơi bời. Thật đấy, cô là người đầu tiên, vậy nên chúng tôi mới thấy lạ, đương nhiên cũng sẽ coi cô là bạn.”
“Không phải không phải, tôi không có ý đó.” Hề Việt nói: “Tôi chỉ rất tò mò thôi…”
Tò mò trên thế giới này thật sự sẽ có người bỏ ra nhiều như thế vì chút hảo cảm ngắn ngủi ư?
Tò mò anh bồng bột vậy, không sợ bị tổn thương, bỏ ra tất cả nhưng chỉ đều công cốc sao?
Điều quan trọng nhất là, Hề Việt thật sự không hiểu, trong cuộc đời trước đây của cô, trong thành phố sắt thép cô đi qua từng ngày, trong các mối quan hệ xã hội và gia đình phức tạp mà cô trải qua, những chuyện cô gặp từ nhỏ tới lớn, cô chưa bao giờ gặp ai như Trì Tiêu. Rõ ràng anh rành mọi cạm bẫy, chiêu trò trên đời này, nhưng lại không muốn ôm nó trong lòng coi như áo giáp, vũ khí. Anh nâng niu trái tim chân thành, không sợ gió thổi, không sợ mưa rơi, xem ai xứng đáng thì sẽ đưa tay tặng nó cho người đó, không màng tới việc tay còn lại của mình có thể nhận được hồi đáp tương tự hay không.
Đây gọi là dũng cảm hay thoải mái? Hay là có người chống lưng, quá đỗi tự tin?
Thịnh Vũ nói, đều không phải.
“Đây là bản tính của anh, anh là kiểu người hành động theo cảm tính, không muốn giả vờ, không muốn diễn, cứ vui là được, anh chưa bao giờ để bản thân khó chịu… Kiểu khá… nguyên sinh ấy?”
Thịnh Vũ nói xong thì tự cười một mình.
Hề Việt cũng thấy buồn cười, bởi vì cô nhớ tới câu tối nay Tôn Chiêu Chiêu nói, có lúc Vân Nam là một tính từ.
Nếu nói vậy, mấy năm nay sống ở Vân Nam, sự truyền nhiễm của nơi đây đã thật sự thành công xâm nhập vào Trì Tiêu.
Trì Tiêu thật sự là Vân Nam.
“Cậu ấy kể với cô chuyện trong nhà cậu ấy chưa?”
“Bố mẹ anh ấy sao?” Hề Việt gật đầu: “Tôi biết một chút.”
Ồ, vậy Thịnh Vũ yên tâm rồi, cậu cũng phủi mông, trước khi đứng dậy còn nhỏ giọng nói với Hề Việt: “Cô nói xem, đây có phải di truyền không? Ban đầu bố Trì Tiêu vì mẹ cậu ấy, không màng tất cả tới Vân Nam… Người làm bố chỉ biết yêu đương, con trai cũng có chút rồi đấy. Theo tôi thấy, bây giờ cô đã quyến rũ cậu ấy tới mức không phân biệt được phương hướng rồi. Nếu cô muốn não cậu ấy, có khi cậu ấy cũng lấy ra cho cô, còn thêm chút nước chấm cho cô ấy chứ…”
Hề Việt nói: “Anh cũng vậy.”
Thịnh Vũ dừng lại: “Tôi là gì?”
“Chỉ biết yêu đương.” Hề Việt nói chắc nịch: “Trì Tiêu nói đấy.”
“Tôi không phải.”
Thịnh Vũ hất đầu rời đi, quay về tiếp tục điều khiển trò chơi.
…
Sau khi nghỉ ngơi, ván tiếp theo bắt đầu, mọi người hào hứng không thôi. Thật ra họ đều không tính toán thắng thua, theo lời Thịnh Vũ nói thì là, người có thể buông thả ở Đại Lý, trên người đều không có góc cạnh nào nữa rồi.
Trò chơi thôi mà, vắt óc thế làm gì?
Trà Trà nói: “Chi bằng xem phim nói chuyện cho rồi.”
Đề nghị này được mọi người hưởng ứng.
Thế là Thịnh Vũ mở máy chiếu, Dương Á Huyên và Tiểu Mao xách một đống đồ ăn vặt ra, phòng trà lập tức trở thành rạp chiếu phim hệ người già.
Hề Việt đi rón rén, không phát ra tiếng động nào, lặng lẽ vòng qua ngồi cạnh Trì Tiêu.
Trên người cô vẫn khoác áo khoác của anh, cả người cuộn tròn trong đó, lén lút quan sát. Hề Việt ngửi thấy hương hoa nhàn nhạt và mùi rượu trên người Trì Tiêu, sau đó thấy bình rượu nhỏ bên tay anh, thì ra vừa nãy khi ăn tối, anh chưa uống đủ nên đã tự mình nhấm nháp.
“Ông chủ Trì?”
Trì Tiêu quay đầu nhìn cô, thái độ vẫn không thân thiện mấy: “Gì?”
“Em tới xem với anh đấy, một mình xem phim chán lắm.” Hề Việt cười nhe răng: “Uống rượu giải sầu thì có ý nghĩa gì?”
“Ai nói anh uống rượu giải sầu? Một mình uống là đang mượn rượu giải sầu à?” Trì Tiêu bắt đầu ra vẻ: “Tìm anh làm gì? Bọn em nói chuyện của bọn em đi, sự nghiệp quan trọng mà, đừng lỡ dở việc kiếm tiền của em, biết đâu mấy năm nữa là trúng mánh.”
Hề Việt nhìn góc mặt Trì Tiêu, lấy tay xoa vành tai Trì Tiêu, nó hơi nóng.
Trì Tiêu nghiêng mặt, hất tay Hề Việt ra.
“Đừng động tay động chân với anh, duy trì khoảng cách đi.”
“Duy trì khoảng cách gì, vừa nãy anh còn hôn mắt em đấy!”
Có gì đó lướt qua trái tim Trì Tiêu, anh cười lạnh: “Không công bằng hả? Không công bằng thì em có thể hôn lại, chúng ta hoà.”
“Nằm mơ đi.”
Hề Việt ngồi thẳng, đầu gối dựa vào Trì Tiêu.
Cô không thích xem phim, mọi người đều không quá hào hứng với bộ phim kiếm hiệp của Thịnh Vũ, đánh tới đánh lui vẫn không rõ ai với ai, vậy thì có ý nghĩa gì?
“Nói xong chưa?” Giọng Trì Tiêu lạnh lẽo: “Ông chủ Thịnh sẽ đầu tư cho em bao nhiêu?”
Hề Việt mím môi, nhịn cười: “Đúng vậy, bọn em nói hăng say lắm, hơn nữa Tiểu Mao còn xem bài Tarot cho em đấy, em sắp kích hoạt được mùa xuân sự nghiệp thứ hai rồi, có thể không cần màng gì hết.”
Trì Tiêu nhìn chằm chằm phía trước: “Em nói kỹ chút về cái khác mà em nói đi, chủ yếu là gì?”
“Chủ yếu là…”
Cảnh phim đột nhiên dừng lại.
Thịnh Vũ chắn trước máy chiếu, tỏ ra không hài lòng trước hành động lén lút nói chuyện, nghịch điện thoại của mọi người: “Mấy người nhạt nhẽo thật đấy! Không chơi trò gì, xem phim cũng không, mấy người muốn lên trời hết à?”
Trà Trà ngồi bên dưới, giơ tay lên: “Hát! Chúng tôi hát! Tiểu Vũ, có phải phòng này của anh còn có thể biến thành quán karaoke không?”
Khoé miệng Thịnh Vũ giật liên tục, miễn cưỡng hài lòng: “Coi như cô thức thời, chuyển sang chỗ loa này không rẻ chút nào đâu, đợi chút…”
Lần này mọi người càng ầm ĩ hơn, ai cũng muốn thử loa của Thịnh Vũ.
Dù sao họ cũng không muốn cứ thế ai về nhà nấy.
Mặc dù nói trên đời này không có bữa tiệc nào là không tàn, kỷ nghỉ kết thúc, ngày mai sẽ có rất nhiều người quay về, nhưng mọi người đều muốn thời khắc thoải mái, vui vẻ này có thể kéo dài thêm chút.
Hề Việt ngồi gần lại chỗ Trì Tiêu hơn, nhỏ giọng tiếp tục chủ đề ban nãy: “Tiểu Mao nói năm sau sự nghiệp, tình cảm của em đều nở hoa, nhưng sự nghiệp sẽ tốt hơn.”
Trì Tiêu vẫn nhìn phía trước, không cho Hề Việt lấy một cái nhìn.
Hề Việt hoài nghi anh đang so đo với không khí trước mắt.
“Thì sao?”
“Thì đó.” Hề Việt đột nhiên giơ tay lên, hai tay che tai Trì Tiêu, ép đầu Trì Tiêu quay về phía mình, ép anh nhìn cô: “Vậy nên ông chủ Trì, mặc dù em chưa chắc sẽ mở quán kinh doanh, nhưng năm sau em thật sự định theo đuổi sự nghiệp. Hơn nữa Tiểu Mao còn xem giúp em người thiên duyên tiền định đó của em, anh không hợp cái nào hết, vậy nên xin anh đó, sau này đừng tỏ ra quyến rũ như vậy trước mặt em nữa, ảnh hưởng tới một lòng hướng nghiệp của em, có được không?”
Trì Tiêu hoang mang.
Phản ứng đầu tiên là, lời Tiểu Mao nói em cũng tin? Chân mệnh thiên tử của chính cô ấy còn không biết đang ở phương trời nào.
Phản ứng thứ hai là anh giang tay ôm mặt Hề Việt, xoa mấy cái, cảm nhận được hơi ấm: “Em uống rượu nữa hả? Hay là vẫn chưa tỉnh rượu ban nãy?”
Nếu không sao lại nghĩ thông đến vậy, lại có thể nói ra những lời vừa chói tai lại dễ nghe đến thế?
Trong lòng anh đang đánh trống dồn dập, men rượu say nồng kia nằm trên mặt trống, bị gõ tới bay tứ tung.
Hề Việt không đẩy tay Trì Tiêu ra, cũng không buông tay mình.
Hai người duy trì tư thế hai tay giơ lên, giữ lấy đầu đối phương.
Người ngoài nhìn vào, kết hợp với ánh đèn tăm tối của phòng trà, ánh nhìn thâm tình này quá dạt dào tình cảm, chỉ có đương sự biết họ đang giương cung bạt kiếm.
“Anh buông tay.”
“Em buông tay trước.”
Trì Tiêu đang phân tâm, Hề Việt nhân lúc Trì Tiêu không gồng sức, lập tức thoát khỏi xiềng xích của anh, người nghiêng về phía trước, môi rơi xuống má trái Trì Tiêu.
Chụt.
Một tiếng thánh thót vang lên.
Họ ngồi ở chỗ góc trong cùng, cũng may Thịnh Vũ và Jade đang kêu gào ai oán ở phía trước, che đi tiếng động ngượng ngùng đó.
Không ai để ý tới chuyện đang xảy ra ở chỗ này.
Jade đang trình diễn ca khúc mình tự hào nhất, bài hát cả đời không đổi, đêm đầu tiên Hề Việt tới Đại Lý, cô từng nghe anh ấy hát bài này, nhưng ở trường hợp khác, giờ nghe lại, hình như nhiều thêm chút lãng mạn.
Hề Việt nhìn Trì Tiêu, khẽ lên tiếng: “…. Được rồi, em cũng đóng dấu cho anh rồi.”
…
Trong phòng trà tăm tối, đèn không quá sáng, mọi thứ dần đổ vào mắt Trì Tiêu.
Anh không nói gì, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt say đắm, quan sát, đọc hiểu cô.
Hề Việt cũng không lên tiếng.
Giống như một bí ẩn, giữa hai người chỉ còn lại cảm xúc không nhìn rõ đang di chuyển.
Hề Việt vô cùng khó chịu, dường như rất nhiều thứ đang được giơ lên cao rồi đập mạnh xuống, sau đó lại giơ lên cao, vòng tuần hoàn cứ lặp đi lặp lại, chìm xuống lại nổi lên, khiến cô không sao yên ổn…
Quả nhiên.
Cô đang nghĩ, sao mình lại nói ra câu đó, nhìn vào mắt nhau là nụ hôn tinh thần của loài người.
Cô là người thao tác quyền chủ động, nhưng giờ phút này, từ thể xác cho tới tâm hôn, mọi thứ dường như đều sắp bị Trì Tiêu nuốt chửng hết.
Rõ ràng anh không làm gì, thậm chí tay ôm mặt cô cũng đã rơi xuống.
“Bỏ đi…” Hề Việt cố tỏ ra bình tĩnh, cố gắng đè nén những cảm xúc đang dâng trào trong lòng xuống. Cô nhìn về hướng khác, cũng ngồi thẳng dậy: “Sao anh không biết đùa gì hết?”
“Em đang đùa sao?” Cuối cùng Trì Tiêu đã lên tiếng.
Hề Việt thở phào một hơi, chỉ cần anh nói chuyện, nói chuyện là được, bầu không khí sẽ không quá gượng gạo, khiến người khác hít thở không thông.
“Không phải anh cũng thường xuyên đùa với em sao?”
“Khi anh hôn em, khi anh nói anh thích em, anh chưa bao giờ nói đùa.” Trì Tiêu nói: “Vậy nên anh hỏi em lần nữa, em thật sự đang ổn, em nghiêm túc, không đùa anh, không giở trò lưu manh, đúng không?”
Hề Việt hít thật sâu, vẫn chưa trả lời, Trì Tiêu lại ép lên một bước: “Em phải chịu trách nhiệm với anh.”
Hơi thở của Hề Việt kẹt lại giữa cổ họng.
Người cầm micro phía trước lại bắt đầu náo loạn.
Lần này Dương Á Huyên giành được micro, cô ấy có thể để cho Jade hát hết một bài là quá đủ rồi, cô ấy nói vào micro, mời mọi người: “Đằng nào cũng là nghe hát, tới quán bar nghe đi! Em gái tôi hát hay hơn anh ta nhiều.”
Thật sự không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để quảng bá cho em gái.
Jade tức điên lên.
Anh ấy đã nói không muốn biểu diễn cùng một quán bar với Dương Á Đường, Dương Á Đường có một người chị không nói lý, còn thích cưỡng ép, lần nào cũng đè đầu cưỡi cổ anh ấy.
Thế là nhóm người bắt đầu náo loạn, tựa như đàn ông mật ra quân, đứng dậy, di chuyển trận địa, ồ ạt tới quán bar.
Đêm đã về khuya.
Kỳ nghỉ sắp kết thúc, đêm tối ở thành cổ thiếu đi những lần chen chúc của du khách, nhưng vẫn rất náo nhiệt.
Quán bar là trung tâm của sự náo nhiệt đó.
Hề Việt không thể nghiêm túc trả lời Trì Tiêu vì cô đã bị Trà Trà và Tiểu Mao lôi đi, đẩy đi, Tiểu Mao vẫn còn đang buồn bực, hỏi Hề Việt: “Ấy, sao mặt cô đỏ thế?”
Hề Việt vỗ mặt mình, nói linh tinh: “Vẫn chưa tỉnh rượu lúc tối.”
“Tửu lượng cô kém thật đấy.”
Hề Việt lén nhìn Trì Tiêu, phát hiện Trì Tiêu đang cười, còn kéo áo khoác khoác trên vai cô lên cao, buộc chặt cô lại.
“Hai người đi trước đi, tôi quay về mặc thêm quần áo.”
Sự dâng trào trong lòng Hề Việt lại bắt đầu không nể mặt, liên tục tác oai tác quái.
Cô quay đầu nhìn Trì Tiêu, thấy anh một mình đi về phía khu sau, đi ngược hướng với mọi người, bóng lưng cô độc biến mất ở con đường lát gạch.
Cảnh tượng rất đỗi bình thường nhưng đêm đen ấy khiếp trái tim cô rộn ràng.
…
Dương Á Huyên đang quảng bá em gái Dương Á Đường với mọi người, còn mời mọi người theo dõi tài khoản xã hội của Dương Á Đường.
Thịnh Vũ đi sau Dương Á Huyên, xách túi cho cô ấy.
Dưới ánh đèn đường, Tiểu Mao xem chỉ tay cho một khách ở trọ, đề nghị khách mua vòng thuỷ tinh thay đổi vận mệnh.
Tôn Chiêu Chiêu và Jade, à không, Ngưu Gia Phú, dù cách nhau khoảng xa vẫn chửi nhau không ngớt.
Trà Trà khoác tay Trí Mễ, nhảy nhót tung tăng, Trí Mê cúi đầu, nghe Trà Trà líu lo.
…
Hề Việt đi cuối cùng, nhìn mọi người tạo thành khung cảnh này, cô chợt có cảm giác khó nói.
Chắc chắn cô sẽ luôn ghi nhớ cảnh tượng này, nhớ đêm nay ở thành cổ Đại Lý, nhớ cơn gió, nhớ mặt trăng, cho tới tận rất lâu về sau.
“À…” Hề Việt dừng bước, cảm xúc trong lòng đã sắp nhảy ra khỏi lá phổi của cô, phá tan cổ họng.
Cô không nhịn được nữa, vậy nên gọi Trà Trà: “Mọi người đi trước đi, tôi làm rơi đồ rồi, về lấy đã nhé.”
Không ai biết cô làm rơi gì.
Chính Hề Việt cũng không biết, cô chỉ quay người chạy về phía ngược lại.
Hề Việt đẩy cửa gỗ ra, chạy qua cây hoa quế, chân chạm lên bóng đèn vàng ấm áp trong sân, sau đó chạy vào lối đi lát gạch.
Hương hoa quế đã tan bớt, cô ngửi thấy mùi bạc hà.
Khu sau đen mập mờ, không bật đèn.
Quả nhiên, Trì Tiêu đã lấy áo nhưng không đuổi theo họ ngay, mà đứng trong sân, đứng ngây ngốc dưới bức tường vẽ, quay hộp thuốc lá thành từng vòng.
Thấy Hề Việt quay lại, còn là chạy quay lại, anh không khỏi thấy lạ, cười họ: “Làm gì thế?”
Hề Việt chạy nhanh quá, suýt ù hết tai.
“Em còn chưa hỏi anh đâu, anh đứng đây làm gì?”
Trì Tiêu cũng không muốn rớt giá như vậy, nhưng anh không kiểm soát được, ngẫm nghĩ giây lát rồi vẫn nói sự thật: “Anh bình tĩnh lại không được à?”
Hề Việt đột nhiên bật cười, chống nạnh đứng trước mặt Trì Tiêu, cười tới không thở nổi.
Cười đi, Trì Tiêu vẫn rất kiên nhẫn đợi cô cười, cười xong, cười đủ rồi thì kéo lấy tay cô.
Sau lưng Hề Việt là bức tường vẽ, lưng cô áp vào đó, cảm giác mát lạnh ùa tới, mang theo hơi ẩm của gạch xanh và rêu. Cô thất thần nghĩ, ban ngày mặt trời không chiếu được tới đây sao?
Trì Tiêu liếc nhìn dòng chữ trên tường, thấp giọng hỏi Hề Việt: “Nữ hiệp Mặt Trăng, em làm rơi thứ gì vậy?”
Lại là một biệt danh mới.
Hề Việt lắc đầu, tay chống trước ngực Trì Tiêu, đáp lại bằng giọng nói cực nhỏ: “Em muốn quay lại cứu anh…”
Sống mũi Trì Tiêu khẽ chạm vào mặt cô, phả ra hơi thở nóng rực, nhưng lại bị cô bắt được một sợi mát lạnh, rất thần kỳ, rất thú vị.
Trái tim Hề Việt loạn nhịp, cô kiễng lên chạm vào môi anh, mấy giây sau mới buông ra.
Tiếng hơi thở đang được kiềm chế của Trì Tiêu bị cắt thành trăm mảnh, rơi xuống chóp mũi cô, vẻ mặt anh lại rất đỗi kinh ngạc, là không biết đủ hay cố ý gây sự, mong chờ da diết: “Này là xong rồi?”
Thế là Hề Việt lại kiễng lên, lần này thời gian dừng lại lâu hơn chút, lưỡi cũng bắt đầu thăm dò.
Cô khẽ m*t lấy đôi môi anh.
“Như vậy?” Hề Việt hỏi ngược lại anh: “Là anh tự nói đấy, phải từ từ.”
Tay Trì Tiêu đã bấu lấy gáy cô, ngón tay luồn vào tóc cô, anh rất muốn giải thích với cô, ý từ từ là có thể từ từ từng bước, nhưng cô đã mở đầu như vậy, chậm thêm chút nữa thì có hơi làm khó người ta rồi.
Anh kêu Hề Việt nhắm mắt lại, sau đó áp lên môi cô, hơi nóng cuồn cuộn ùa tới, đầu lưỡi luồn vào, đồng thời khoá chặt bả vai và sống lưng gầy của cô.
Hề Việt thấy mình đã rời xa phiến đá lạnh lẽo sau lưng, đi vào một vùng nước ấm áp, được ánh trăng bao trọn.
Đúng vậy, là vùng nước, bởi vì cô nghe thấy tiếng nước giữa miệng lưỡi của họ.
Gió lướt qua vành tai, cũng kéo đi hơi thở, xen lẫn hương hoa quả lên men, vị bạc hà mát lạnh, cuốn hết chúng về phía vô bờ.
Hề Việt rất muốn hít thở không khí, nhưng lại bị kéo vào sâu hơn. Tay cô bất giác bám chặt lấy cánh tay Trì Tiêu, như dây leo trên tường, điểm rơi cuối cùng là hõm cổ Trì Tiêu. Cánh tay cô vòng qua sau cổ anh mới có thể đứng vững được, để không tới mức thua thảm hại, sụp đổ hoàn toàn trong nụ hôn đầu của cô và Trì Tiêu.
“…”
Cô rất muốn nói gì đó, là điều gì đó khá quan trọng, ví dụ như xác định ý nghĩa của nụ hôn này, còn có quan hệ hiện tại của họ, nhưng lại không có thời gian để nói.
Cô hối hận khi đã chạy về.
Cô sắp bị Trì Tiêu hôn tới tan chảy rồi.
Trì Tiêu nói như đang niệm thần chú, trong đêm trăng thanh gió mát, pháp lực của anh trở nên cực mạnh.
“Nếu đã quay về rồi thì cứu người cứu tới cùng đi, Mặt trăng nhỏ.”