Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 33: Người cá – Trạm Đại Lý

Hề Việt lập tức rút tay về.

Cô nhìn Trì Tiêu, cảm thấy đôi mắt ẩn chứa ý cười của anh như đang nói đùa, nhưng từ trước tới nay anh luôn là người biết sai vẫn làm, không bao giờ chịu sửa đổi, cô không biết câu nào của anh là thật, câu nào là giả.

“Buổi tối nhớ đóng chặt cửa.” Quả nhiên Trì Tiêu lại bắt đầu nói linh tinh, giọng anh ngày càng khẽ hơn, như đang cố tình thổi khí vào má cô: “Cẩn thận bị người xấu bắt đi, bên ngoài loạn lắm.”

Nói xong anh còn hất cằm, ý chỉ ra cửa.

Hề Việt lùi về sau một bước, khoé miệng giật liên tục: “Em không sợ, anh tránh xa em chút là em an toàn liền.”

Trì Tiêu cười rồi ấn đấu cô, sau đó ra ngoài với Thịnh Vũ.

Hề Việt thấy rất bình thường, trò đùa như vậy thường xảy ra giữa cô và Trì Tiêu. Nhưng đối với Tôn Chiêu Chiêu, một mùi mập mờ chua hơn giấm đã lan toả khắp nơi.

Tôn Chiêu Chiêu thích biến chuyện của mọi người bên cạnh thành câu chuyển để kể trước micro, linh cảm gần như không bao giờ đứt đoạn. Cô ấy quyết định đặt tên cho câu chuyện của Trì Tiêu và Hề Việt, đó là Bạn đi câu và con cá.

Hai người bạn cùng đi câu ngồi hai bên bờ của dòng sông nhỏ, cùng nhau câu cá, cá cắn câu làm cần câu giật mạnh, người vây xung quanh tò mò không thôi: Rốt cuộc cá to tới mức nào, đã thế còn đồng thời cắn vào móc câu của hai người? Mãi lâu sau mới nhận ra, rõ ràng móc câu của hai người móc vào nhau ở dưới nước, cả hai đều rất vui mừng, cứ giằng co mãi thôi, nào ngờ đã biến đối phương thành con cá mình câu được, muốn kéo về bờ của mình.

Con cá mang tên tình yêu này, ai ăn vào cũng nghẹn họng, càng nghẹn càng phải ăn, càng nghẹn càng thích thú.

Về phía quần chúng đứng hóng chuyện, họ bị nước sông lạnh lẽo bắn tung toé lên mặt, chỉ có thể chửi một câu: Bộ đôi thần kinh.

… Nhắc tới cá.

Ồ, cá.

Dường như Tôn Chiêu Chiêu nghe thấy bể cá trong phòng trà có tiếng động, như có thứ gì đó đang bổ nhào. Cô ấy nhìn xung quanh một vòng, không thấy mèo đâu, cô lập tức nhận ra, chết rồi, sau đó nhanh chóng chạy tới phòng trà xem, quả nhiên…

Con mèo vừa nhặt về bẩn như cục than, chân sau giẫm lên thành bể cá, móng trước mò vào trong bể.

Sáng hôm sau, tin xấu truyền tới.

Tiểu Hỉ đi đời rồi.

Bụng nó nổi lềnh phềnh, người trôi trên mặt nước, nhìn rất bình thản.

Thịnh Vũ đau lòng không thôi, vừa lau bể cá vừa chửi Tôn Chiêu Chiêu, còn mạnh miệng nói phải đuổi Tôn Chiêu Chiêu và con mèo điên cô đưa về ra khỏi nhà.

Tôn Chiêu Chiêu ngồi xổm dưới bờ tường có dây leo hoa đỏ tươi và hoa đón xuân, dáng vẻ tạ tội, nghênh đón cơn thịnh nộ của Thịnh Vũ: “Không trách mèo, còn cá đó của anh anh anh anh, vốn vốn dĩ dĩ dĩ dĩ đã sắp chết rồi, bụng nó trướng trướng trướng trướng mấy ngày rồi.”

Thái độ không biết hối cải, nói xong cô ấy còn ngáp một cái, càng làm Thịnh Vũ nổi điên hơn.

Mèo con và Phúc lại sống rất hoà thuận, một mèo một chó như hình với bóng, cuộn tròn trong chuồng chó, thấy Thịnh Vũ nổi giận, hai cặp mắt tí hon long lanh liếc láo liên.

Hề Việt muốn xin cho Tôn Chiêu Chiêu, hôm qua không để ý con mèo, cô cũng có một phần trách nhiệm, nhưng thấy Thịnh Vũ đang nổi giận đùng đùng, cô cũng không dám ho he, cũng ngáp một cái thật to theo.

Tôn Chiêu Chiêu buồn ngủ, cô cũng buồn ngủ, giờ đã giữa trưa, mí mắt cứ sụp xuống liên tục.

Tối qua, sau khi Thịnh Vũ và Trì Tiêu ra ngoài, mãi sau vẫn không về, cô và Tôn Chiêu Chiêu đứng trong sân nói chuyện tới khuya.

Tôn Chiêu Chiêu nói cho Hề Việt nghe chuyện xảy ra ở homestay Mã Ni mấy tháng nay, về chuyện rốt cuộc Thịnh Vũ đã đắc tội với ai… Thật ra cũng không phức tạp lắm, chỉ là tranh chấp kinh doanh thôi.

Có lẽ vào cuối năm ngoái, có một ông chủ đột nhiên tới thành cổ, lắm tiền nhiều của, tính tình thô bạo, thuê liền mấy khu nhà có vị trí cực tốt để mở homestay. Ông ta cực kỳ chú trọng việc trang trí và vận hành kinh doanh, vừa nhìn đã biết là người từng lăn lộn trong ngành khách sạn.

Nhưng con người ông ta thì không nói đạo lý gì hết, theo lí mà nói, cạnh tranh là việc bình thường, một là hạ giá hai là đổ tiền chạy marketing, mua gói quảng cáo trên các nền tảng. Tuy nhiên ông chủ này vừa tới đã chơi bẩn, tìm các tài khoản giả mạo và một số blogger du lịch nổi tiếng để chơi trò ác ý, đánh giá kém liên tục.

Vốn dĩ kinh doanh mùa vắng khách đã kém, có mấy homestay đều không trụ được hơn nửa năm.

Thịnh Vũ nhờ vào nguồn khách và đánh giá tốt tích luỹ mấy năm nay, cũng coi như trụ được khá lâu.

Trì Tiêu là chủ nhà, có người từng tới tìm anh, nói thích vị trí của homestay Mã Ni, có thể thuê lại với giá cao hơn, nhưng về sau nghe nói quan hệ của Trì Tiêu và Thịnh Vũ rất tốt, người đó liền từ bỏ cách này, quay sang tấn công homestay Mã Ni mạnh hơn. Họ liên tục đánh giá kém, bình luận tiêu cực, tố cáo trên các nền tảng… ép Thịnh Vũ phải đóng cửa homestay này.

Lâu dầu, Thịnh Vũ không biết rõ ai thật sự là khách ở trọ, ai là “blogger tới thăm dò” với ý xấu, nhìn ai cũng không giống người tốt.

Lần quá đáng nhất là, tháng trước, Thịnh Vũ còn nhận được tin nhắn, trong tin nhắn có các thông tin cá nhân của anh như họ tên, số CCCD, thậm chí còn có thông tin của bà Thịnh Lan Bình, chỉ thiếu điều viết rõ hai chữ uy h**p vào đó.

Thịnh Vũ không nhịn được nữa, lao tới quầy lễ tân của khách sạn người ta đập phá, còn vì chuyện này mà suýt bị tạm giam.

Hề Việt nghe cũng nổi giận: “Báo cảnh sát, chúng ta cũng báo cảnh sát, không được sao?”

Thịnh Vũ nói: “Báo rồi, nhưng không đợi được.”

Dù sao đánh giá trên mạng tới từ tứ phương tám hướng, muốn lấy được thông tin phía sau các app, chứng minh những bình luận đó đều là đánh giá ác ý cũng là quy trình rối ren, dài đằng đẵng.

“Không có cách giải quyết nào tốt hơn sao?”

“Có, đấy, anh Trì Tiêu tìm một người trung gian, là tay lão làng rất nổi tiếng, làm ăn nhiều năm ở Đại Lý, buổi sáng đi bàn bạc xem có thể giải quyết được chuyện này không.” Thịnh Vũ nói tới đây thì cảm thấy hơi thất bại, bởi vì rất lâu trước đây Trì Tiêu từng đề nghị như vậy, nhưng Thịnh Vũ không nuốt nổi cơn tức này, cố chấp không để Trì Tiêu ra mặt giúp đỡ. Ban đầu vấn đề anh xét tới là các mối quan hệ của Trì Tiêu cũng tới từ việc tích luỹ suốt bao năm của bố anh ấy, cậu thấy ngại khi vì chuyện của mình mà phải nhờ tới họ, luôn cảm thấy áy náy.

Khi họ đang nói thì Trì Tiêu quay về.

Đi vào sân cùng anh còn có Dương Á Huyên, vừa vào cửa đã thấy Tôn Chiêu Chiêu ngồi dưới bức tường, cô ấy liền hỏi: “Em ngồi xổm ở đây làm gì thế? Giữa trưa nắng nóng thế này, chắn mặt trời à?”

Tôn Chiêu Chiêu không biết lấy đâu ra que kem gỗ, đào một cái hố nhỏ dưới đất, tủi thân, ngẩng đầu nhìn Dương Á Huyên: “Tiểu Vũ bảo em đào mộ cho cho cho cho Tiểu Hỉ.”

“Bị điên à, em lại đi nghe lời cậu ấy.” Dương Á Huyên quay đầu bóc trần Thịnh Vũ: “Không biết cái bể cá đó của cậu ấy đổi bao nhiêu đời con cá rồi, chết một con là đổi sang con mới, tất cả đều tên là Đại Hỉ và Tiểu Hỉ.”

Ngoại trừ Đại Hỉ và Tiểu Hỉ, trong homestay, Phúc là chú chó bị trại nhân giống bỏ, bởi vì tai nó không vểnh lên được, huyết thống cũng không thuần hẳn, nên được Dương Á Huyên mang về.

Lộc là chú chim do Jade cá cược thắng với một anh trai người Đông Bắc ở quán bar. Vốn dĩ anh trai Đông Bắc nói muốn làm cho cậu món chim hầm nấm chính thống, nhưng hành trình của anh trai dày đặc, chi chít, sắp phải rời khỏi Đại Lý rồi nên không làm kịp, chỉ đành mua một con chim cho Jade, tiện thể còn viết cách nấu món đó cho cậu, về sau còn gửi cho cậu một túi nấm khô to đùng.

Thọ là thú cưng do một ông chủ homestay khác nuôi, ông chủ đó là người cuồng động vật, nuôi tắc kè, rắn ngô và thằn lăn râu trong homestay, về sau homestay đóng cửa, ông ấy nín nhịn cơn đau giao mấy con vật cho bạn bè cùng ngành nuôi giúp. Trì Tiêu vốn muốn nhận một con tắc kè có hoa văn báo trông rất đáng yêu về nuôi, kết quả muộn rồi, chỉ còn lại con rùa cá sấu là không ai chọn, bởi vì nó ăn quá nhiều.

Đương nhiên, sau này trách nhiệm cho ăn, chăm sóc cũng giao cho Thịnh Vũ hết.

Tôn Chiêu Chiêu và Dương Á Huyên nghiên cứu đặt tên cho chú mèo vừa mới tới. Phúc, Lộc, Thọ, Hỉ đều có cả, trọn vẹn rồi, vậy con mèo này tên là Trọn Vẹn đi!

Đầu Thịnh Vũ như muốn nổ tung, nhưng Dương Á Huyên vừa trừng mắt là cậu im ngay.

“Giải quyết xong hết chưa? Tên đó nói sao?” Thịnh Vũ hỏi Dương Á Huyên.

“Xong rồi, tiễn người đi rồi.” Dương Á Huyên nói.

Sáng nay, Thịnh Vũ ở cửa hàng, Trì Tiêu đi gặp mặt, thương lượng với người ta, Dương Á Huyên thì đưa cậu bé trông giống sinh viên kia tới đồn cảnh sát.

Cậu bé đó quả thật là sinh viên, trông rất kín tiếng, không phô trương thanh thế, nào ngờ cậu bé lại hợp tác với bạn học, nắm trong tay mười mấy tài khoản quay kiểu dạng đời sống địa phương, tiếp nhận yêu cầu của người khác, đăng các bình luận khen chê là công việc hàng ngày của cậu. Hoàn cảnh cậu bé đó không tốt lắm, kiếm tiền sinh hoạt nhờ vào ngón nghề này, hôm qua Thịnh Vũ cũng khinh địch, nếu không phải Trì Tiêu nhìn ra cậu bé đó căng thẳng, cậu thật sự đã coi cậu bé đó là khách bình thường.

Hề Việt không hiểu: “Cậu ta mang theo camera là muốn làm gì?”

Thịnh Vũ cười lạnh: “Chuyên quay góc chết của homestay, ví dụ như phòng nghỉ, hành lang, những nới có chất bẩn chất đống, gầm giường, cống nước… Cho dù cô có dọn dẹp thế nào cũng vô dụng, người ta chụp chỉ chụp một góc, kèm thêm vài dòng chữ, trắng cũng đổi thành đen được.”

Hôm qua cậu bé đó còn quá đáng hơn, trong balo cậu ta đựng một lon thiếc, bên trong đều là ấu trùng gián và gián, cậu ta định bỏ vào trong phòng.

Cả hai tầng của homestay đều làm bằng gỗ, cũng nhiều năm tuổi, năm nào cũng phải tốn rất nhiều sức lực, tiền bạc để diệt côn trùng, nếu có người cố tình gây chuyện, phá rối kiểu này, nửa năm không cần mở cửa kinh doanh nữa, đóng cửa bắt gián là vừa!

Hề Việt trợn mắt há hốc miệng, cảm thấy trước đó bản thân đúng là hiểu biết hạn hẹp. Thì ra cạnh tranh thương mại thật sự là như vậy, thô bạo, không màng tất cả, xem ai ác hơn ai thôi.

“Còn có một lần ghê tởm hơn cơ! Lần đó là anh Trì Tiêu…” Thịnh Vũ nhe răng, nói được một nửa thì liếc thấy Trì Tiêu, phát hiện sự chú ý của Trì Tiêu không hề nằm ở chỗ cậu.

Tôn Chiêu Chiêu vẫn đang đào mộ cho Tiểu Hỉ, Dương Á Huyên ngồi trên bậc thềm ở cửa phòng trà v**t v* Trọn Vẹn, Hề Việt ngồi trên ghế nằm dưới gốc cây, Trì Tiêu ngồi cạnh Hề Việt, chen chúc trên một cái ghế với cô, nắm tay Hề Việt, nghiên cứu mấy chuỗi vòng thuỷ tinh kia.

“Cái trong suốt này là cái gì?” Anh giật mấy cái hạt.

“Thuỷ tinh trắng.” Hề Việt nói: “Vẫy gọi tài lộc tới đấy.”

“Ồ, cái đen thì sao?”

“Đá núi lửa đen, trừ tà.”

“… Cái màu hồng này thì sao?”

Hề Việt không nói gì nữa.

Ngón tay Trì Tiêu thô ráp hơn tay cô rất nhiều, anh sờ tới sờ lui tạo cảm giác va chạm rõ rệt, tay cô và vòng tay thuỷ tinh của cô đều biến thành đồ chơi của anh. Hề Việt có thể cảm thấy ngón tay người đàn ông lướt qua động mạch của cô, đường huyết quản ở cổ tay nhiều như vậy, anh làm như đang gảy đàn, chọc tới chọc lui.

Hạt thuỷ tinh lạnh lẽo, ngón tay Trì Tiêu ấm áp, máu chảy dưới da cô lại đang cuộn trào ồ ạt.

Hề Việt ra sức muốn hất tay Trì Tiêu ra, ngẩng đầu nhìn trời, ra hiệu với anh, ý là: Buông tay, đang ban ngày ban mặt đấy.

Tinh tinh tinh.

Thịnh Vũ gõ chổi lau nhà lên thành cửa: “Có ai nghe tôi kể không?”

Cuối cùng Dương Á Huyên đứng dậy trước, rời đi, nói chiều còn có việc.

Tôn Chiêu Chiêu đã chôn Tiểu Hỉ xong, định ra chợ rau ở cửa Bắc xem có bán cá vàng không, mua một con Tiểu Hỉ về lại cho Thịnh Vũ.

Hề Việt cũng chuẩn bị về phòng.

Chỉ còn lại Trì Tiêu và Thịnh Vũ vẫn ngồi trong sân, nói chuyện hẹn gặp mặt với người ta vào lúc sáng.

Khi Hề Việt đi lên tầng, cô có nghe thấy vài ba câu, có lẽ mọi việc được giải quyết rồi.

Đây là lần thứ n cô có hiểu biết mới về Trì Tiêu. Cô thấy hiểu biết của mình về Trì Tiêu như bức tranh liên hoàn, hay nhìn sẽ hay có cái mới, lật từng trang một, vẻ ngoài, tính cách của người này sẽ ngày càng rõ hơn, hoàn thiện. Trì Tiêu có rất nhiều lúc không đáng tin, dường như đều ước lượng từ cô mà có, dường như chỉ cần trêu cô là anh sẽ vui, giống như cậu bạn luôn thích trêu chọc, giật bím tóc của cô bạn vào năm tháng học trò.

Nhưng, ngoại trừ những lúc đó ra, cô không thể không thừa nhận, Trì Tiêu có kinh nghiệm lăn lộn và trí tuệ của mình, những thứ này không liên quan tới tuổi tác, chủ yếu là nhìn trải nghiệm. Ví dụ, quan hệ giữa anh và Thịnh Vũ có tốt tới mấy cũng không ra mặt giúp đỡ Thịnh Vũ, trừ phi chính Thịnh Vũ nói cần anh giúp, bạn bè cần có giới hạn, giới hạn lớn nhất là vừa thể hiện sự chân thành lại vừa bảo vệ thể diện, tự tôn của đối phương.

Hề Việt đóng chặt cửa kính gần hành lang lại, kéo rèm cửa kín, sau đó ngồi cạnh bàn gần dây leo ở cửa sổ, mở máy tính ra.

Vừa gõ được vài dòng chữ, cô đã nghe thấy có tiếng bước chân đi lên tầng. Cô hé rèm cửa ra, thấy Trì Tiêu dừng lại ở cửa phòng cô, đang định gõ cửa.

Tay anh vừa giơ lên, ánh mắt đã va phải ánh mắt cô.

Trì Tiêu đi tới, cúi người, híp mắt nhìn Hề Việt đang lén nhìn trộm phía sau cửa kính.

Hai người cách nhau một cánh cửa kính, còn có ánh mặt trời rải rác khắp hành lang.

Nhìn nhau lúc lâu, Hề Việt cúi đầu, mím môi cười.

Trì Tiêu giơ tay lên, gõ vào cửa kính: “Mở cửa, cười ngây ngốc cái gì đấy.”

Hề Việt mở cửa ra, nhưng không mời Trì Tiêu vào.

Trì Tiêu cũng không định đột ngột xông vào, chỉ dựa vào khung cửa, hỏi Hề Việt: “Buổi tối em có việc gì không?”

Đang vào trưa, sân homestay Mã Ni yên tĩnh như chốn bồng lai, dưới ánh mặt trời, hạt bụi rõ như được soi kính lúp, tựa như đang đọng lại giữa không trung.

Hề Việt cũng học theo dáng vẻ bất cần đời, cà lơ phất phơ của Trì Tiêu, dựa vào bên cửa còn lại, cửa gỗ bị cô dựa tới nghiêng ngả, kêu cót két một tiếng, làm cô giật nảy mình, vội bám lấy cửa.

“Tức là rắc rối của Thịnh Vũ giải quyết xong rồi?”

Trì Tiêu chớp mắt, rất ngứa đòn: “Anh ra tay rồi còn có thể không giải quyết được sao?”

“Anh không chém thì chết à?” Hề Việt đổi tư thế, lần này dựa rất vững chắc: “Homestay Mã Ni sẽ không đóng cửa đâu nhỉ?”

“Vậy thì không.” Trì Tiêu nói: “Buổi sáng nói chuyện khá ổn, đều làm ăn buôn bán ở một lĩnh vực, đa số đều như đang đánh cược, ban đầu đối phương cũng không muốn đuổi Thịnh Vũ khỏi thành cổ.”

Nhưng con người Thịnh Vũ thì… Bệnh đại hiệp khờ khạo đã ngấm sâu vào cốt tuỷ, không chấp nhận hạt bụi nào vướng trong mắt, không lùi dù chỉ nửa bước, cứ cứng chơi cứng, còn buông lời khó nghe. Cộng thêm chuyện đập phá sau đó, mối thù này coi như sinh sôi nảy nở, hai bên từ đánh cược thành trút bực.

Trì Tiêu nói, thật ra đối phương cũng không muốn làm ầm quá, muốn tìm người trung gian hoà giải, mọi người đều xuống một bước, chuyện này coi như xong.

“Nhưng bao nhiêu đánh giá tốt và danh tiếng Thịnh Vũ tích luy bấy lâu nay phải từ từ cứu vớt lại, không vội được.”

Nhân lúc ánh nắng ban trưa vừa sáng rõ, Hề Việt lặng lẽ quan sát kỹ Trì Tiêu.

Tia nắng bị góc mái hiên chia thành từng đoạn một, rơi xuống mặt anh, bả vai anh.

Ánh mặt trời rất sạch sẽ, như có thể soi rõ con người.

Có lẽ vì hôm nay phải đi gặp người khác nên Trì Tiêu chuyển sang phong cách nghiêm túc với áo sơ mi, quần đen, nhưng Hề Việt không thể gắn mấy từ như lạnh lùng, kiêu ngạo với Trì Tiêu, nó không hợp. Cho dù kiểu áo sơ mi trắng này cho người ta cảm giác trói buộc, xa cách, trên người Trì Tiêu cũng không toát lên vẻ đó, anh dựa vào một bên, khoé miệng cong cong, vẫn là một người ấm áp tựa ánh dương.

“Vậy cậu sinh viên hôm qua…”

“Lần đầu phạm tội nên được bỏ qua.” Ý Trì Tiêu là, lần đầu cậu ta phạm tội ở homestay Mã Ni: “Nhát gan lắm, tối qua doạ cái là khai hết rồi. Một đứa nhóc nên bọn anh cũng không muốn so đo với cậu ta. Còn lon đồ kia thì anh kêu Dương Á Huyên mang đi tiêu huỷ rồi.”

Hề Việt hỏi trước: “Gián có sức sống mãnh liệt lắm! Tiêu huỷ kiểu gì?”

Sau đó cô hỏi tiếp: “Các anh hù cậu ta kiểu gì?”

Trì Tiêu cười: “Em muốn thử không?”

Lại không nghiêm túc rồi.

Hề Việt định nhốt anh ngoài cửa.

Trì Tiêu nhanh tay nhanh mắt, chống cửa lại: “Hỏi em đấy, buổi tối có việc gì không?”

“Làm gì?”

“Giải quyết chuyện lớn rồi, tối cùng ăn bữa cơm thôi.”

Hề Việt nhìn anh: “Chúng ta sao? Hay là tất cả mọi người?”

“Em mơ đẹp thế? Thế giới hai người không dễ có vậy đâu.” Trì Tiêu cười càng đậm hơn: “Thịnh Vũ mời mọi người.”

“Đi đâu? Xuân ở Vân Nam?”

“Vậy còn gọi là Thịnh Vũ mời sao? Anh có thể để một trong số bọn em thanh toán hả?” Trì Tiêu cười khan một tiếng: “Sao em không phân biệt rõ người của mình và người ngoài nhỉ? Không đứng về phía anh gì hết.”

Câu này anh hạ thấp giọng, còn mang theo chút ai oán.

“Ở homestay, tự nấu, mấy người Tôn Chiêu Chiêu và Tiểu Mao đi mua đồ rồi, nếu em rảnh thì đi cùng.”

Hề Việt xem lịch, hôm nay đã là ngày 7 tháng 10.

Kỳ nghỉ Quốc Khánh sắp kết thúc, đã gần một tháng kể từ khi cô bắt đầu chuyến du lịch vào đầu tháng.

Cô đã ở Vân Nam một tháng.

Ở nơi rực rỡ sắc màu, lấp lánh ánh sáng này luôn có thể cho cô hết bất ngờ này tới bất ngờ khác.

Thịnh Vũ vừa nói mời cơm đã lập tức nhận được sự hưởng ứng từ tất cả mọi người. Buổi chiều, Hề Việt và mấy người Tôn Chiêu Chiêu cùng đi chợ mua rau và thịt, Tôn Chiêu Chiêu phổ cập cho Hề Việt biết quy tắc ăn uống tụ tập tại homestay Mã Ni. Mấy người sẽ làm vài món, homestay có nhà bếp, ai cũng phải cống hiến, rượu sẽ do người mời cơm phụ trách. Nếu lúc ấy homestay có khách cũng sẽ mời khách gia nhập cùng.

Hề Việt không nhớ nổi lần trước mình sờ tới nồi niêu xoong chảo là lúc nào. Công ty có nhà ăn, cuối tuần cô đặt đồ bên ngoài, cô không muốn căn phòng nhỏ xíu mình thuê phải dành một khoảng không cho bếp núc, nên đã để giá để đồ lên bàn bếp để đựng đồ.

Nhà bếp của homestay Mã Ni không giống những nhà bếp khác.

Mặc dù nó rất nhỏ nhưng đồ đạc, gia vị đủ đầy, nhìn ra được thường hay có người sử dụng, thậm chí còn có lò nướng và nồi chiên không dầu. Găng tay cho khay nướng còn là loại của Sanrio, chắc chắn Dương Á Huyên đã mua nó.

Hề Việt nói, nếu đã có lò nướng thì tôi sẽ làm cá nướng cho mọi người!

Cô vừa lên đã đăng ký món có độ khó cao như vậy, Tôn Chiêu Chiêu và Tiểu Mao đều rất bất ngờ, nhất là Tiểu Mao. Cô ấy chỉ biết xào khoai tây, mỗi lần tụ tập món cô ấy cống hiến đều là khoai tây xào, hơn nữa thành phẩm còn không ổn định, có lúc là sợi khoai tây, có lúc là thanh khoai tây.

Hề Việt nói không khó, nếu cho cô thái khoai tây, có lẽ cô cũng không thái ổn được, nhưng nướng cá thì cô thật sự thấy không khó chút nào. Cô từng ở với dì của mình ở chợ thuỷ sản suốt khoảng thời gian cấp hai và cấp ba, ngay cả giấc mộng thời thiếu nữ cũng mang theo sóng và nước, mọc vảy dài lấp lánh. Cô hy vọng mình là một người cá, khi mặt trời mọc sẽ không hoà làm một với bọt sóng mà sẽ đạp sóng tới nơi xa hơn.

Cô có sở trường của mình.

Chợ ở thành cổ bán rau rất rẻ, một tệ một cái rau cải thảo, mười tệ có thể chọn hai bó hoa.

Nói tới cá nướng, cá rô phi sẽ khá hợp, tươi ngon lại ít xương. Hề Việt đếm số người, một con không đủ, phải hai đến ba con, cô tự nói với mình, cố gắng để món cá nướng trở thành món chính trong buổi tụ tập tối nay.

Ban đầu Tôn Chiêu Chiêu vẫn lo liệu Hề Việt có chém gió quá không, nhưng khi thấy Hề Việt xách cá về, cầm vòi nước ngồi xổm trong sân giết cá, động tác lưu loát. Máu cá bắn lên mặt cô, bị cô lấy tay lau đi.

Màn này bị Trì Tiêu nhìn thấy, anh cũng có chút khó tin.

“Làm gì mà cố thế?” Anh đi tới, cầm vòi nước giúp cô: “Có cần giúp không?”

“Không cần, hai con cá thôi mà.”

Hề Việt cũng không nghĩ nhiều, cô chỉ muốn cống hiến món mình rành nhất cho mọi người mà thôi.

Trì Tiêu ngồi xổm trước mặt Hề Việt, nhìn cô ra sức chiến đấu với con cá đó, đột nhiên không biết nên có biểu cảm gì. Anh hơi buồn cười, còn có chút đau lòng không lý do, mặc dù anh cũng biết chỉ là giết con cá mà thôi, nhưng anh không muốn thấy dáng vẻ Hề Việt liều mạng như vậy, bất kể là vì điều gì, bất kể là vào lúc nào.

Anh giơ tay vuốt tóc cho cô: “Em giỏi thật đấy, trên thế giới này còn chuyện gì mà em không làm được không?”

Hề Việt rất hưởng thụ: “Khen thêm mấy câu nữa đi.”

“Em đúng là hoàn hảo.” Trì Tiêu cười, nhỏ giọng thì thầm với cô: “Nhưng có lúc em cũng có thể không cần hoàn hảo vậy đâu nhỉ? Cho người khác chút con đường sống đi.”

Hề Việt thích thú không thôi, đá nhẹ chậu gia vị về chỗ Trì Tiêu: “Đi, đi rửa cho em.”

“Oki.”

Trí Mễ và Trà Trà quay về trước khi bắt đầu ăn cơm.

Dương Á Huyên và Jade lười trốn không vào bếp, gọi luôn đồ ăn bên ngoài.

Hôm nay món khoai tây của Tiểu Mao rất thành công, độ mỏng đều đặc, nằm giữa sợi và thanh, ớt xanh cũng được cắt rất gọn gàng.

Còn Trì Tiêu, trước giờ anh chưa bao giờ cảm thấy vào bếp là chuyện gì khó nhọc, anh nấu ăn rất ngon, hơn nữa còn hiểu rõ bản thân, biết tài nghệ của mình ổn nên đã đắm chìm, đánh mất bản thân trong những lời khen ông chủ Trì giỏi thật, lại chui vào bếp nấu thêm hai món.

Tôn Chiêu Chiêu nấu món xào thập cẩm, chỉ đơn giản hầm hết mọi thứ còn thừa lại trong bếp, hầm đầy một nồi, còn đặt cái tên mang đậm tính nghệ thuật: Hôm nay không tới nữa.

Bởi vì đống thực phẩm lộn xộn này chỉ giới hạn trong tối nay, sau này có muốn nấu lại cũng không thể nấu được hệt như hôm nay.

Quả thật sau này Hề Việt hay nhớ tới đêm ấy.

Vân Nam đối xử với cô rất tốt, khi cô không còn đường lui, bước tới bờ vực suy sụp, Vân Nam tiếp nhận cô bằng cái ôm ấm áp. Khi cô đứng giữa ngã rẽ cuộc đời, nhận ra bản thân thật cô đơn, Vân Nam lại gửi tới cô rất nhiều người bạn chân thành.

Giống như những gì Thịnh Vũ nói, đây là một giang hồ, họ đều là hiệp khách, trong thiên hạ rộng lớn này, có duyên sẽ gặp lại, cho dù chỉ có tối nay cũng đáng để nâng ly.

Bởi vì rắc rối của homestay tạm thời đã được giải quyết nên tâm trạng Thịnh Vũ cực kỳ tốt, nhiệt huyết hừng hực. Cậu và Cao Tuyền cùng bê rượu về, bỏ vào bếp trước.

Không phải bia, cũng không phải rượu tây, hình như là rượu nhà tự ngâm.

Hề Việt từng uống loại rượu này khi ở Đằng Xung, Vân Nam, cô biết nó có độ cồn rất cao, người khác có chê cô nhát thế nào, cô cũng sẽ không uống dù chỉ một ngụm.

Vốn dĩ cô nghĩ vậy, nhưng lời Trì Tiêu nói lại quá say đắm lòng người.

Anh nói: “Em có nhớ tối em vừa tới Đại Lý, em đã uống gì ở quán bar không?”

Hề Việt vẫn còn nhớ, rượu cocktail của quán bar đó rất ngon, tên cũng hay. Trì Tiêu nói, bartender của quán đó dùng rượu tự ngâm làm rượu nền, Thịnh Vũ quen một bậc thầy ngâm rượu nổi tiếng, loại ông ấy giỏi nhất là dùng hoa hồng, lá trà, hoa quả để ngâm rượu. Ví dụ như loại rượu Hề Việt nhìn thấy hiện giờ, bình có màu của hoa hồng chính là rượu thanh mai.

Hề Việt không nghiện rượu, nhưng bầu không khí vừa đủ đầy.

Nhân lúc mọi người không để ý, cô lén kéo Trì Tiêu vào bếp.

“… Thử không?”

“Thử thôi.” Trì Tiêu cũng không thấy có gì: “Độ cồn không cao đâu.”

Thế là đã xuất hiện tình cảnh này, còn chưa bắt đầu ăn cơm, hai người đã lén ở trong bếp, anh một ly, tôi một ly rồi.

Thịnh Vũ thật sự kiên nhẫn, có thể lấy được hết toàn bộ số rượu còn lại của bậc thầy pha chế đó. Hề Việt giơ ly rượu nhỏ lên, nhấp một ngụm.

Trì Tiêu nói không cần vội, rượu này thật sự chẳng có gì cả, uống chỉ như nước hoa quả thôi.

Mọi người đều ở bên ngoài làm việc này việc kia, hô hào bê bàn ra sân, cá vẫn còn đang trong lò nướng, hương rượu và mùi của gia vị cay nồng hoà vào nhau. Hề Việp híp mắt nhìn ra sâu, bóng người lập loè dưới sắc đêm, còn mình và Trì Tiêu lại trốn ở góc yên tĩnh, dường như cũng có cái gì đó gọi là tao nhã, làm màu.

Cô muốn rót một ly rượu màu hổ phách nhạt nhưng bị Trì Tiêu ngăn lại.

“Còn chưa ăn đã uống nhiều vậy rồi.”

Hề Việt thấy không sao cả, còn lâu mới gọi là uống nhiều, cô chỉ tò mò: “Đây là rượu ngâm từ gì vậy?”

Cô rót một ít vào ly, nhấp một ngụm, nhăn mày lại.

“Ừm… Không ngon.”

Ly này hơi cay, còn hơi đắng.

Trì Tiêu nắm lấy tay cô, uống hết nửa ly còn lại. Sau khi nếm kỹ lại vị của nó, vẻ mặt anh cũng không tốt đẹp hơn: “Đúng là bình thường.”

Hề Việt chuyển hướng của ly rượu, nhìn rõ chữ viết trên đó: “Rồng biển, cá ngựa, hải cẩu… Hải cẩu gì? Cái gì vậy?”

Cô không hiểu, nhưng cảm giác nhắc tới động vật thì chắc chắn ẩn chứa điều gì đó ít ai biết.

“Em tra xem.”

Cô lấy điện thoại ra tính tìm hiểu, nào ngờ lại bị Trì Tiêu ấn tay xuống, tịch thu điện thoại.

Vẻ mặt Trì Tiêu cũng rất đổi kỳ quặc, như đang muốn cười, lại như đang nhịn: “Đừng tra nữa.”

“Tại sao?”

“Chẳng tại sao cả, sợ em tra rồi sẽ buồn nôn.”

Hề Việt giơ hai tay che mặt, thấy đã ngà ngà say, mặt bắt đầu nóng.

Cô quan sát mặt Trì Tiêu, phát hiện mắt anh hơi đỏ.

Cô nghĩ, chắc do mình khinh địch, rượu ngọt thì ngọt thật, nhưng sẽ có quá trình tích luỹ đến bộc phát.

Cô đưa tay ra: “Trả điện thoại cho em, em chụp một bức, xem có phải mặt em cũng đỏ rồi không?”

Trì Tiêu không trả, anh có thể quan sát bằng mắt. Anh nhìn chằm chằm mặt Hề Việt, hơi cúi người, quan sát kỹ từng chỗ trên mặt cô, rồi đưa ra kết luận: “Ừm… đỏ rồi.”

Nhà bếp nhỏ hẹp dài, hai người đứng vừa khít, nhưng không thể nhích đi đâu được. Hề Việt cảm nhận được hơi rượu ngọt ngào trên người Trì Tiêu, có lẽ cũng có thể là của cô, cô bổ nhào tới chỗ anh rồi lại quay về chỗ cũ.

Trì Tiêu không chỉ đỏ mắt, trong mắt cũng có tơ máu, có lẽ vì tối qua ngủ ít quá. Lông mi dài chớp chớp, không tài nào che nổi sự mệt mỏi trong mắt.

“Chúng ta ra ngoài thôi.” Hề Việt nói rồi duỗi một ngón tay ra, chọc vai Trì Tiêu: “Bị người khác nhìn thấy thành cái gì rồi không biết, y như hai con chuột lén ăn vụng vậy.”

“Nhìn thấy thì nhìn thấy thôi, sợ gì?” Trì Tiêu nắm lấy ngón tay của Hề Việt, giọng nói nhỏ dần, hơi nóng phả tới: “Anh còn muốn gọi họ tới ấy.”

Vừa hay, dường như ai đó trong sân kể câu chuyện người, mọi người đều cười nắc nẻ.

Nhà bếp đã chặn lại đa số tạp âm.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Hề Việt, Trì Tiêu bắt đầu mượn rượu làm càn: “Vừa hay ổn định thân phận cho anh, không thì em không bao giờ chịu thừa nhận cả.”

“Thừa nhận gì? Anh tránh ra.”

Hề Việt cũng học theo thói vô lại của anh.

Nhưng khổ nỗi Trì Tiêu đứng trước mặt cô, không sao lay chuyển được, chặn thẳng lối đi.

Hề Việt nhìn chằm chằm trán Trì Tiêu, rồi tới lông mày, xuống dưới nữa là chóp mũi, miệng.

Cô có thể cảm nhận được hơi thở của Trì Tiêu ngày một gần, ngày càng gần hơn, vậy nên cô đã lên tiếng trước, cắt ngang: “Trường hợp này trời biết đất biết, anh biết em biết, chúng ta còn uống rượu… Anh mà hôn em em cũng sẽ không thừa nhận đâu.”

Giọng cô cũng rất nhỏ.

Hơi thở Trì Tiêu chợt dừng lại.

Anh nhìn gương mặt thản nhiên của Hề Việt, chợt nghẹn lời, sau đó anh chống tay vào bên bồn rửa, cúi đầu cười, cười tới nỗi bả vai run lên.

Rốt cuộc anh đã thích người thế nào vậy?

Người sao?

Ma hoàn thì có.

Anh cười xong thì vẫn không để Hề Việt đi, trái tim thắt lại, anh nắm lấy cằm Hề Việt, ngón cái và ngón trỏ giơ lên, kẹp chặt cô lại giữa hai ngón, không chừa đường lui, lực còn khá mạnh: “Ai nói anh muốn hôn em?”

“Anh không muốn sao?”

“Anh muốn.” Trì Tiêu thừa nhận trước, sau đó bắt đầu vớt vát chút tự tôn cho mình: “Nhưng như em nói đấy, không phải bây giờ. Phải đợi tới lúc cả hai cam tâm tình nguyện, quang minh chính đại, không thể mượn rượu để giở trò lưu manh được.”

“Anh mới là lưu manh.”

Trì Tiêu lặng lẽ nhìn cô.

Bên ngoài nhà bếp là tiếng động vụn vặt, bên trong là cái nhìn tĩnh lặng, mọi thứ xung quanh như hoá thành dây câu cá siết chặt, quấn lấy người họ, không cho nhúc nhích.

Hề Việt bị Trì Tiêu nhìn chằm chằm, cô thấy mình là chú cá đang ngất trên bãi cát, ánh mắt Trì Tiêu chất chứa quá nhiều điều, rõ ràng không nói gì, nhưng trong giây phút lặng im đó, ý vị dạt dào tới như từng cơn sóng.

Cô muốn đẩy người trước mặt ra, nhưng sự chú ý lại bị môi anh hút lấy, không sao di dời được.

Vừa nãy môi anh đỏ vậy sao? Hình như không có.

Là do uống rượu sao?

Rốt cuộc ly rượu dở tệ uống ban này ngâm từ gì?

Não Hề Việt như thiếu oxi.

Nhà bếp thật sự quá chật chội, Trì Tiêu lại chiếm mất phần lớn không gian hít thở của cô. Bên kia, lò nướng còn đang kêu rè rè, toả ra hơi nóng.

Món ăn của mọi người đều đã lên hết.

Mặt trăng cũng đã lên rất cao.

Một buổi tụ họp thoải mái sắp bắt đầu, chỉ thiếu mỗi cá nướng của cô, còn có số rượu này.

Một tiếng tinh trong trẻo vang lên.

Lò nướng vang lên đúng lúc, giọng Thịnh Vũ ở bên ngoài như gần như xa: “Cá cá cá, chúng ta ăn cá nướng, cá nướng cá nướng, cá nướng cá nướng…”

Tôn Chiêu Chiêu nối gót theo sau: “Anh nói xem, Đại Hỉ và Tiểu Hỉ liệu có thể ngửi thấy mùi cá nướng không? Chúng sẽ nghĩ gì? A, đây là mùi hương của cậu hai nhà tôi?”

Thịnh Vũ cạn lời: “Mày là con người sao? Mày có cậu hai à?”

“Tôi không có cậu hai, nhưng tôi có ông nội hai, bên nhà mẹ tôi ít họ hàng, tôi…”

Thịnh Vũ và Tôn Chiêu Chiêu nói mấy lời nhảm nhí rồi đi vào bếp.

Sau đó họ nhìn thấy hai người trốn trong bếp.

Trì Tiêu quay lưng về phía cửa bếp, anh quay đầu lại nhìn.

Cả người Hề Việt bị bóng Trì Tiêu bao trùm, cô rướn cổ, ánh mắt vượt qua bả vai Trì Tiêu.

Hai người đứng rất gần nhau.

Thịnh Vũ lập tức phanh gấp lại.

Tôn Chiêu Chiêu phản ứng còn nhanh hơn, đứng tại chỗ, quay người đi ngay.

“Nghe nghe nghe nghe nhầm rồi, cá nướng nướng nướng vẫn chưa xong.”

Thịnh Vũ nhìn Trì Tiêu, lại nhìn Hề Việt, phát hiện sắc mặt hai người không đúng lắm, nhất là Hề Việt, mặt đỏ bừng bừng.

“Tôi làm phiền chút, hai người…” Cậu do dự giây lát: “Trốn trong nhà bếp hôn nhau à?’

Hề Việt ngượng muốn chết, nắm lấy vạt áo trước của Trì Tiêu, nghiến răng, vùi thẳng mặt vào ngực anh giả chết.

“Đúng vậy, cậu không nhìn nhầm.” Một tay Trì Tiêu ôm lấy Hề Việt, anh quay đầu nhìn Thịnh Vũ, thái độ không chút ôn hoà: “Nếu cậu vào muộn môt chút thì tốt hơn.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn