Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 12: Xin chào Thuỵ Lệ – Trạm Thuỵ Lệ

Thuỵ Lệ là thành phố thuộc tỉnh Vân Nam, nằm giáp biên giới Trung – Myanmar, nổi tiếng với ngọc phỉ thuý, có nền văn hoá pha trộn giữa Trung – Myanmar và các dân tộc thiểu số.

Bến xe khách Đằng Xung.

Hề Việt đăng nhật ký du lịch, gấp máy tính lại, sau đó lập tức tắt điểm phát dữ liệu di động trên điện thoại, tiết kiệm 4G. Cô nhìn đồng hồ, còn nửa tiếng nữa sẽ tới giờ xuất phát.

Cô đang ngồi ngây ngốc ở phòng chờ.

Bến xe khách Đằng Xung không lớn lắm, một lối kiểm tra an ninh, mấy cửa check-in. Vào giờ cao điểm sáng sớm nhưng bến xe cũng không đông đúc, tuy nhiên lượng người lại cực lớn. Âm thanh hỗn loạn liên tục vang lên, người cười đùa nói chuyện, người ăn uống, gọi điện… Hề Việt muốn kiểm tra xem những ngày ở Đằng Xung mình đã học được bao nhiêu tiếng Vân Nam, thế là cô mím môi, không chớp mắt, yên lặng nghe lời dạy dỗ của mẹ với cô bé phía sau.

Ha… Không nghe hiểu câu nào.

Cô nhớ tới tối qua, khi ở cửa hàng đồ nướng, Miêu Dự Phong đã say quắc cần câu, mặt đỏ bừng, mắt đỏ ửng nhưng vẫn gắng gượng dạy cô tiếng Vân Nam. Kết quả cậu bị cả đám người cười nhạo, nói tiếng Vân Nam của cậu không tiêu chuẩn, sai bét, phải là như này như này.

Hề Việt như quay về lúc học tiếng Anh khi còn nhỏ, lặp lại theo từng từ một, chẳng mấy chốc lại có người nhảy ra phản bác.

Tối qua, Trì Tiêu hầu như không ăn mấy, dường như anh chỉ uống cốc trà. Hai người nói chuyện xong, Hề Việt đi vào cửa hàng, hoà vào cùng mọi người. Từ góc độ của cô có thể thấy bóng lưng Trì Tiêu qua ngọn đèn ngoài cửa, anh lấy điếu thuốc trong bao ra, nhưng không châm mà ngồi một mình bên ngoài lúc lâu, sau đó chậm rãi quay lại.

“Đừng nghe cậu ta dạy linh tinh.” Trì Tiêu dựa vào lưng ghế, duỗi thẳng hai chân, cả người như bị mùi bia trong không khí ám vào, rõ ràng không động giọt rượu nào nhưng hai mắt mông lung như ngà ngà say, nhìn xung quanh: “Vân Nam cứ ba mét là gặp chỗ phong tục khác nhau, năm mét là gặp người khẩu âm khác nhau, học tiếng quê hương của người khác dễ mắc lỗi sai. Tôi ở Vân Nam bao năm cũng chỉ biết được vài câu.”

Hề Việt muốn nói không sao, việc học là vô tận, nhưng khi quay đầu lại thì chạm phải ánh mắt Trì Tiêu, lời tự dưng nghẹn lại.

Mấy giây sau, cũng có vẻ là rất lâu sau, Hề Việt ngoắc tay về phía Trì Tiêu.

Thật ra động tác này cũng học từ anh.

Trì Tiêu nghiêng người qua, cô nhỏ giọng, áp vào tai anh: “Anh biết nói theo tiếng quê tôi thì bây giờ anh có dáng vẻ gì không?”

Trì Tiêu nhướng mày lắng nghe.

“Gọi là thằng cà lơ phất phơ!” Cô với tay lấy điếu thuốc kẹp trên tay anh xuống, ném vào lòng anh: “Tạo hình gì không biết, anh học đâu đấy, xấu chết đi được.”

“Phụt”, tiếng cười vang lên, tới từ Miêu Hiểu Huệ ở bên kia.

Ánh mắt nhìn về phía này, Hề Việt hoang mang.

Miêu Hiểu Huệ liên tục xua tay, cũng không giải thích buồn cười ở đâu, chỉ lặng lẽ đứng dậy rót trà thêm cho mọi người.

Bé gái hàng sau vùng vằng khỏi tay mẹ, thích thú chạy trong phòng chờ, cuối cùng vòng lên hàng đầu, ngồi xuống cạnh Hề Việt.

“Hello.”

Hề Việt trợn tròn mắt: “Ồ, hello.”

“Where are you from?”

Mắt bé gái sáng như vì sao đêm.

Hề Việt không hiểu gì, tiếng Vân Nam chuyển thành tiếng Anh, dường như cô đột nhiên trở thành vị khách nước ngoài.

Mẹ bé gái ngồi phía sau gọi tên cô bé, bảo cô bé mau chóng quay lại, sắp lên xe rồi, đồng thời giải thích với Hề Việt, gần đây cô bé học tiếng Anh nên hào hứng quá, tới đâu cũng muốn nói chuyện với người khác.

Hề Việt xua tay nói không sao, tôi học tiếng Vân Nam cũng như vậy.

Bé gái và mẹ đứng dậy, xách hành lí đi lên xe, Hề Việt để ý tới họ, điểm đến là thành phố Mang Thị.

Cô nhìn thời gian chuyến của mình, cũng sêm sêm, vậy nên cũng đi về phía cửa check-in với hai mẹ con.

Nơi này xe khách loại to hay loại nhỏ đều có cả.

Xe dán ký hiệu Đằng Xung – Thuỵ Lệ là xe chín chỗ ngồi.

Hề Việt lên xe, ngồi ghế trong góc gần cửa sổ ở hàng cuối, trả lời xong bình luận cuối cùng thì xe vừa hay rời khỏi bến. Cô nghiêng đầu, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

…. Nhưng chất lượng giấc ngủ chuyến đi này không tốt lắm, liên tục bị gọi dậy.

Trên đường tới Thuỵ Lệ và rời khỏi Thuỵ Lệ đều có rất nhiều điểm tuýt còi kiểm tra, các chiến sĩ cảnh sát sẽ lên xe kiểm tra CCCD của tài xế và toàn bộ hành khách. Hành khách đang ngủ bắt buộc phải tỉnh dậy để đối chiếu CCCD.

Bị gọi dậy không phải chuyện vui vẻ gì, nhưng Hề Việt không hề phản cảm, dù sao cũng chỉ vì vấn đề an toàn, chiến sĩ ở vùng biên giới đều vô cùng vất vả. Sau lần đầu tiên bị gọi dậy kiểm tra, lần thứ hai xe dừng lại, cô có kinh nghiệm hơn, khi cảnh sát lên xe cô đã chuẩn bị sẵn CCCD, ngồi thẳng lưng, thái độ tích cực, đưa CCCD với ánh mắt tràn đầy hy vọng.

Tâm lý này nên hình dung thế nào đây?

Hề Việt nghĩ, có lẽ giống như giáo viên bốc bài kiểm tra khi còn đi học, vừa hay cô đã làm bài xong, ha ha!

Tâm trạng hào hứng vẫn tiếp diễn, bánh xe tiếp tục lăn về phía trước.

Sau khi vào thành phố Thuỵ Lệ, hành khách trên xe bắt đầu lục đục xách hành lí xuống xe.

Tài xế nhìn ra Hề Việt là khách du lịch, vì cô đi một mình, tay nắm chặt balo, ông cố gắng dùng tiếng phổ thông giải thích với cô: “Không sao đâu, xuống xe ở đâu cũng được, nếu phải tới bến xe khách cũng được.”

Hề Việt xuống xe tại đây, bởi vì giờ trên xe chỉ có cô, cô ngại ngùng bảo tài xế đợi cô tra bản đồ.

Cũng may, nơi này cách khách sạn cô đặt trước chưa tới 2km, khoảng cách như vậy đi bộ vẫn được.

Cũng chính 2km này đã tạo nên ấn tượng ban đầu của Hề Việt với thành phố nhỏ Thuỵ Lệ.

Cùng nằm ở phía Tây Nam Vân Nam, xét từ góc độ địa lí, Thuỵ Lệ chỉ gần phía Nam hơn Đằng Xung một chút xíu, nhưng cảm nhận mang tới cho người khác lại hoàn toàn khác nhau. Một tay Hề Việt kéo vali, một tay che trán, ngẩng đầu nhìn mặt trời, mạch suy nghĩ như bị ánh mặt trời chói lọi này thiêu đốt.

Oi bức, nóng nực, tựa như nồi chiên không dầu.

Nóng, thật sự quá nóng, chỉ đứng bên ngoài phòng một lúc mà tai nghe trùm đầu đã khiến cổ cô túa mồ hôi.

Cô chỉ muốn lập tức cởi áo khoác ra nhét vào balo.

Dự báo thời tiết cho biết cả tháng 9 Thuỵ Lê hầu như luôn mưa phùn, nhưng đối với Hề Việt, ngày hôm nay là ngày nắng to.

Đây chắc được coi là một kiểu chào mừng nhỉ?

Lúc này đã là giữa trưa, người và xe trên đường ít không phải đếm, cả thành phố như đang đắm chìm trong giấc ngủ trưa say nồng, chưa tỉnh lại.

Thi thoảng có chiếc xe điện đi qua.

Tựa như trên bức ảnh nền phong cảnh tĩnh lặng, yên bình của máy tính đột nhiên xuất hiện điểm sáng.

Hề Việt nhìn theo điểm sáng ấy, tới khi nhìn rõ cô không khỏi ngạc nhiên, há hốc miệng: Người đó lái xe bằng một tay, hai chân còn vắt chéo, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã, trời ạ.

Cô lập tức chụp lại cảnh đó gửi cho Miêu Dự Phong.

Lúc này đang là giờ ăn cao điểm tại Xuân ở Vân Nam, có lẽ cậu đang bận, cũng không biết Miêu Dự Phong trả lời như chớp nhoáng kiểu gì.

Cậu hỏi: “Gì đấy?”

Hề Việt nói: “Nghĩ tới cậu khi lái xe điện thôi, đúng là núi cao còn có núi cao hơn.”

“Này mà gọi là cao hơn? Tôi cũng làm được, tối chụp cho chị xem.”

Hề Việt sợ phát khiếp: “Thôi xin, cậu ngoan ngoãn đội mũ bảo hiểm đi.”

Nửa phút sau, Miêu Dự Phong phát giác ra điểm bất thường.

“? Không phải chị đi máy bay tới đó sao? Nghe điện thoại đi, tôi xem chị đang ở đâu.”

Hề Việt muốn soạn tin nhắn trả lời bằng một tay, nhưng tốc độ của Miêu Dự Phong cực nhanh, cuộc gọi video hiện lên màn hình.

Hề Việt vội tắt máy, trả lời: “Cậu nghiêm túc làm việc đi.”

Mấy giây sau Miêu Dự Phong gửi lại nhãn dán, là nhãn dán ký hiệu tay giao bạn bè quốc tế*.

*Là giơ tay ngón giữa.

Cái thằng này! Không lịch sự gì hết.

Cô đáp lại: “Cậu không đàng hoàng nữa là tôi mách chị cậu đấy.”

Miêu Dự Phong im bặt.

Quả thật Hề Việt định hôm nay gọi điện cho Miêu Hiểu Huệ.

Tối qua sau khi chia tay tại cửa hàng đồ nướng, khi quay về homestay cô phát hiện Miêu Hiểu Huệ gửi tin nhắn rất dài, nói lời cảm ơn chân thành. Cảm ơn cô đã giúp họ liên hệ với bác sĩ, cảm ơn quà của cô, cảm ơn cô đã khen ngợi, tán dương cô ấy trước mặt ông chủ.

“Thật ra tôi sợ lắm, lần đầu tiên làm cửa hàng trưởng, tôi sợ tôi làm không tốt, nhưng anh Trì Tiêu nói, cô khen tôi làm giỏi, cả đời này tôi sẽ thành công.” Miêu Hiểu Huệ nói: “Lần sau cô tới Đằng Xung nhất định phải nói với tôi, tôi đưa cô đi chơi! Anh Trì Tiêu chắc chắn sẽ cho tôi nghỉ phép, ha ha.”

Hề Việt đã tới khách sạn, cô vừa quẹt thẻ vừa nghĩ, nếu Trì Tiêu và Miêu Hiểu Huệ biết cô không đi mà lại nổi hứng tiếp tục chặng hành trình du lịch Vân Nam, liệu họ có cạn lời không.

Đây là chuỗi khách sạn, nhìn có vẻ mới mở không lâu, cơ sở vật chất còn rất mới, giá cũng khá cao, quan trọng nhất là ở đây đủ hết máy giặt, máy sấy.

Cả vali toàn quần áo chưa phơi khô của Hề Việt đã được cứu rỗi.

Cô lấy áo khoác dính bùn ra, chạy tới phòng giặt đồ ở cuối hàng lang, sau đó giặt hết lại tất.

Hề Việt đếm lại, tính cả những đôi mua khi dạo phố tại Đằng Xung thì tổng cộng có chín đôi, tất cả đều phơi trên dây phơi đồ tiện lợi, bày trước cửa sổ như ma trận tất.

Hề Việt nhìn những đôi tất đó mà không khỏi buồn cười.

Cô chụp ảnh gửi cho Miêu Hiểu Huệ.

Khoảng một tiếng sau, có lẽ đã qua giờ cơm trưa, cuối cùng Miêu Hiểu Huệ mới rảnh, lập tức gọi video cho Hề Việt.

Hề Việt ấn nghe, màn hình quay vòng làm cô giật nảy mình! Đầu bên kia là gương mặt của người đàn ông.

“Chị nghe điện thoại chị ấy mà không nghe của tôi?” Miêu Dự Phong gào thét trong video, mũ lưỡi trai như chọc thẳng vào ống kính.

Lát sau cậu bị Miêu Hiểu Huệ xách cổ áo cưỡng ép đuổi đi.

“Này, cô tới nhà nhanh vậy sao? Không phải nói chuyến bay vào buổi tối sao?” Miêu Hiểu Huệ nhìn một dàn tất đang phơi, không khỏi kinh ngạc: “Tôi tưởng chỉ có tôi thích mua tất, sao tất cô cũng nhiều thế?”

Hề Việt cười sảng khoái, nói với Miêu Hiểu Huệ, cô không về nhà, giải thích quá trình thay đổi quyết định, còn nói hiện tại mình đang ở đâu.

Miêu Hiểu Huệ không hề bất ngờ: “Tôi đoán được cô không nỡ rời đi mà.”

Hề Việt mở loa ngoài, ném điện thoại lên giường, vừa buôn chuyện với Miêu Hiểu Huệ, vừa tiếp tục sắp xếp lại đồ đạc.

Trong vali còn có đồ Thịnh Lan Bình tặng.

Là hoa hồng viền vàng bà tự phơi. Thấy Hề Việt thích uống nên bà nhét cho cô rất nhiều, mặc dù nhẹ nhưng là cả một túi to.

Còn có một lọ thuỷ tinh được bịt kín, bên ngoài là từng lớp túi nilon, lớp ngoài cùng còn bọc lại bằng túi lưới, đó là đu đủ ngâm chua Thịnh Lan Bình làm ngon nhất.

Bình thường Thịnh Lan Bình sẽ dùng đu đủ chua nấu ăn, xào thịt, hầm cá, là nguyên liệu k*ch th*ch khẩu vị của người Vân Nam. Bởi vì lo Hề Việt không hay xuống bếp, về nhà không biết xử lí sao nên bà đã viết mẩu giấy nhỏ, bên trên ghi rõ cách thêm đu đủ chua vào món. Nét chữ của người già có nhiều chữ viết sai, viết xiên vẹo, nhưng càng như vậy Hề Việt càng cảm thấy ấm áp.

Thế nhưng… Cô đã thay đổi hành trình, ít nhất nửa tháng tới sẽ không về nhà. Hề Việt cầm lọ thuỷ tinh lên, nhìn từng lát đu đủ tròn màu vàng nhạt bên trong, chợt không biết phải làm sao.

Nơi này nóng như vậy, liệu mấy ngày này nó có hỏng không?

Phòng ở khách sạn không có tủ lạnh mini, số đu đủ này có thể trụ được bao lâu ở nhiệt độ thường?

“… Mặt trăng.” Miêu Hiểu Huệ gọi cô: “Đợi đã, tôi hỏi lão Chu giúp cô xem, chắc anh ấy biết đấy.”

Nửa phút sau, Miêu Hiểu Huệ quay lại, tường thuật lại lời của đầu bếp Chu: Không cần lo, loại đu đủ này cũng không phải chỉ có thể nấu ăn mà còn làm đồ uống được, ngâm nước, ăn kèm với cơm, nếu thích ăn chua có thể trộn với bột ớt làm đồ ăn vặt cũng ok. Nếu sợ hỏng thì mau chóng ăn hết.

Hề Việt gõ lọ thuỷ tinh, nghĩ tối nay ra ngoài ăn cơm sẽ xách theo nó, mặc kệ ăn gì cũng sẽ lấy nó làm đồ ăn kèm! Tóm lại không được lãng phí.

Miêu Hiểu Huệ ở đầu bên kia điện thoại cũng hỏi tới đây: “Đúng rồi Mặt trăng, tối nay cô ăn gì?”

Hề Việt nghĩ giây lát rồi nói, lát nữa xem bản đồ và review, Thuỵ Lệ rất nóng, cô định đợi mặt trời xuống núi rồi ra ngoài ăn.

Miêu Hiểu Huệ gợi ý, thật ra không cần xem review, tới quầy tiếp tân khách sạn hỏi gần đây có quán nào ngon không là được, Thuỵ Lệ mà, món Myanmar và món Thái nhiều vô kể.

Hề Việt ôm lọ đu đủ chua ngồi trên mép giường nói chuyện với Miêu Hiểu Huệ.

Giọng Miêu Hiểu Huệ ngày một xa, như được khảm thêm lớp lông xù xì.

Nói mãi nói mãi, cơ thể cô bất giác xụ xuống, nói thêm mấy câu nữa, mí mắt cô bắt đầu đánh nhau.

….

Cuối cùng Hề Việt đã biết tại sao ban nãy không nhìn thấy ai trên đường.

Thuỵ Lệ là thành phố quá đỗi thần kỳ, nơi đây mang tới ánh nắng rực lửa đặc trưng của vùng khí hậu nhiệt đới, cũng mang tới hơi ẩm nghi ngút khắp nơi. Trong khí hậu nóng ẩm đan xen, cả thành phố như hũ mật lên men, vị chua chua ngọt ngọt lan toả mọi chốn. Ánh mặt trời sau trưa len lỏi qua khung cửa sổ khách sạn, tựa như dòng lụa luồn vào trong phòng, quấn lấy xung quanh cô….

Như vậy sao có thể không buồn ngủ được?

Hề Việt cũng không biết Miêu Hiểu Huệ tắt máy từ lúc nào, nhưng hy vọng cô không ngáy.

Kinh nghiệm ở lì trong nhà vào cuối tuần bao năm qua nói cho cô biết, sau khi ngủ trưa, nếu không cài báo thức chắc chắn bạn sẽ ngủ thẳng tới chập tối.

Nhưng cơ thể cô thật sự không còn chút sức lực nào, cả người như bị hoà tan, cuối cùng chút sức lực nhỏ nhoi kia đã dùng để cất lọ đu đủ vào tủ đầu giường, sau đó cô quay người, để ánh nắng tiếp tục chiếu vào gáy mình, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Khi điện thoại vang lên lần nữa, Hề Việt không mở nổi mắt.

Não vẫn chưa tỉnh hẳn, cô nghe nhầm tiếng chuông cuộc gọi video thành tiếng đồng hồ báo thức, với tay tắt luôn.

Mấy phút sau, tiếng chuông lại ập tới.

Cuối cùng não đã bắt đầu làm việc, chuyển dần từ trạng thái hoà tan sang định hình.

Nói sao nhỉ, vẫn chưa định hình hẳn.

Bởi vì ý thức của cô vẫn dừng lại tại cuộc trò chuyện với Miêu Hiểu Huệ, cô với lấy điện thoại, mắt nhắm nghiền, ngón tay quẹt qua màn hình.

Chập tối, ánh chiều tà đã khoác lên mình màu áo mới, chuyển từ màu mật ong sang màu xinh tươi hơn, màu sắc sặc sỡ bao trùm cả căn phòng.

Trong màu sắc ấy, Trì Tiêu nhìn thấy một gương mặt ngủ rất…. thoải mái.

“Hề Việt.”

“Ừm, sắp ăn cơm rồi, tôi mang đu đủ…”

Hề Việt nhỏ giọng lẩm bẩm, nói không rõ ràng.

Trì Tiêu nghẹn lời, anh không hiểu cô đang nói gì cả.

Đợi đã, đu đủ là ai?

“Hề Việt.”

Tiếng gọi lại vang lên.

Sau này Hề Việt nghĩ, chắc chắn vì cô và Trì Tiêu không quá thân quen nên không nhạy cảm với giọng của anh, do đó mới khiến bản thân lâm vào hoàn cảnh túng quẫn ấy.

Cổ họng cô khô không khốc, đáp lại một tiếng, sau đó cố gắng mở mắt ra.

Hiển nhiên Trì Tiêu đã đợi rất lâu.

“Tôi bảo cô này…” Sau giây phút ngập ngừng, anh quyết định nói thật: “Cô Hề Việt, cô ch** n**c miếng rồi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn