Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 11: Làm quen lại từ đầu – Trạm Đằng Xung

Sau khi bình tĩnh lại, Hề Việt bắt đầu phân tích khả năng CCCD rơi trên đường.

Gửi đồ xong, nó luôn nằm trong ngăn nhỏ bên góc của balo, nếu rơi ra từ khe hở góc đó thì hơi khó, trừ phi khi cô lấy gì đó ra đã bất cẩn lôi cả CCCD theo.

Ngoại trừ trường hợp này, còn thời điểm nào khiến cô vô tình lấy CCCD ra nữa?

Ví tiền!

Đúng, là ví tiền!

Hề Việt nhìn đồng hồ, chưa tới 9 giờ, hy vọng cửa hàng bán đồ lưu niệm ấy vẫn chưa đóng cửa.

Cô đứng tại chỗ, mở ứng dụng bản đồ lên, nghĩ kỹ lại cửa hàng ấy nằm ở hướng nào, sau đó đi một vòng.

Lúc này, Trì Tiêu cũng đã đuổi tới nơi.

“Tôi nói này, cô lấy lại tinh thần nhanh thế?”

Hề Việt cúi đầu, nhìn chằm chằm điện thoại, vẻ mặt căng thẳng, không chút bông đùa: “Anh có ý gì?”

Trì Tiêu giơ tay gõ trán cô: “Tôi nói cô ấy, chỗ này có con chip hả? Cô là AI, người máy?”

Hề Việt vẫn không hiểu, thầm nghĩ, nếu tôi là người máy sẽ không làm mất đồ mỗi lần ra ngoài. Cô ngẩng đầu lên, mất kiên nhẫn: “Anh tránh đường chút được không? Tôi thật sự không rảnh đùa với anh.”

“Ai đùa với cô?”

Trong ngõ lác đác vài người đi lại, cửa hàng phỉ thuý bên đường đang dọn dẹp, chuẩn bị đóng cửa, tiệm trà sữa đối diện vẫn văng vẳng tiếng máy móc. Cửa hàng mở khúc ca nhẹ nhàng, êm ái, tựa như đêm khuya đang dần trôi ở cổ trấn ngập tràn ánh trăng này.

Hề Việt không có thời gian cảm nhận đêm cuối cùng ở Hoà Thuận, Vân Nam.

Cô nhất định phải tìm thấy CCCD của Thịnh Lan Bình, nếu không phải mặt dày thế nào mới có thể rời đi như không có chuyện gì?

Trì Tiêu nhìn xung quanh, mở rộng hai vai, sau đó vươn vai dưới cái nhìn của Hề Việt.

“Bắt đầu thôi.” Anh nói: “Tới văn phòng cảnh sát ở bên kia trước, ngộ nhỡ có người nhặt được thì sao? Còn nữa, khi cô quay về thì đi đường nào? Cùng lắm thì lật tìm từng viên đá một.”

Hề Việt nói không cần rắc rối vậy, cô nói với anh phạm vi đã được thu hẹp: “Giờ có hai hướng, một là cửa hàng lưu niệm, có lẽ khi tính tiền xong, bỏ đồ vào trong balo, tôi đã bất cẩn làm rơi CCCD. Hai là thùng rác, để balo bớt nặng, lúc vứt đồ linh tinh có thể tôi đã vứt luôn cả CCCD, nhưng khả năng này không cao lắm, tôi thấy…”

“Chỗ nào?” Trì Tiêu cắt lời.

“Bên kia.” Hề Việt chỉ về một hướng.

“Được rồi, cô đi hỏi cửa hàng, tôi đi hỏi thùng rác.”

“Hả?”

“Hả cái gì, chậm chút nữa là đóng cửa hết đấy, đèn tắt hết rồi cô còn dám đi không?” Trì Tiêu ấn bả vai cô, xoay người cô lại: “Đi nhanh.”

Hề Việt khoác balo, không nói nhiều với Trì Tiêu, rảo bước đi về phía cửa hàng.

Trong lúc đó cô quay đầu lại thì thấy Trì Tiêu đứng cạnh thùng rác gần anh nhất, tay buông thõng, cúi đầu nhìn nó như đang nghĩ cách xử lý.

Mười mấy phút sau, cuối cùng Hề Việt đã tìm thấy cửa hàng bán ví tiền.

Cô cứ nghĩ mình ở Hoà Thuận khá lâu, cũng biết chút về địa hình nơi này, nhưng cô đã đánh giá cao bản thân.

Khi nhìn thấy cửa hàng quen thuộc vẫn còn mở, đèn vẫn sáng, bước chân Hề Việt chợt trở nên nhẹ như bông. Chủ cửa hàng nghe cô kể rõ đầu đuôi sự việc liền lấy CCCD nhặt được ra, cô như muốn bật khóc.

Không, không chỉ có CCCD, mà còn có một tấm vé máy bay, một tấm vé tham quan địa điểm du lịch, 50 tệ tiền mặt, còn có huy chương đổi ở sân bay.

Chủ cửa hàng nói: “Cô xem trí nhớ cô kìa.”

Hề Việt ngạc nhiên, còn có phần lúng túng.

Chủ cửa hàng nhắc nhở cô: “Khi ấy cô nói muốn thử ví tiền này có thể đựng được bao nhiêu đồ, sau đó cô chọn cái túi khác nhưng lại quên lấy đồ ra. Nửa tiếng trước tôi phải đóng cửa rồi, cơ mà muốn đợi cô, nếu cô còn không tới tìm, tôi sẽ gửi nó tới homestay Mã Ni.”

Hề Việt càng kinh ngạc hơn khi biết chủ cửa hàng quen bà Lan Bình.

“Đúng vậy, cũng may tôi nhìn CCCD.”

Chủ cửa hàng nói rất trùng hợp, cô ấy tới đây được hai năm, trước đó chỉ tới Đằng Xung du lịch, cũng ở homestay Mã Ni. Về sau vì cơ duyên nào đó nên đã ở lại đây, mở một cửa hàng bán đồ lưu niệm.

Số cửa hàng bán đồ lưu niệm trong cổ trấn có lẽ đếm không xuể, tình hình kinh doanh của cửa hàng nhìn cũng thấy không mấy khả quan, nhưng vẫn kiên trì lâu đến thế, coi như là may mắn.

Chủ cửa hàng nói: “Cảm ơn Thượng Đế, A Di Đà Phật.”

Hề Việt nói vài câu với chủ cửa hàng, sau đó cất đồ đi, còn kết bạn với cô ấy.

Khi quay về, cô nhớ tới Trì Tiêu, vô thức muốn gọi Wechat cho anh, nói với anh đừng tìm nữa, cô đã tìm được rồi, nhưng khi lấy điện thoại ra mới nhớ, cô và Trì Tiêu quen biết nhiều ngày như vậy mà vẫn chưa có phương thức liên lạc.

Tại ai?

Hề Việt cảm thấy không thể trách cô, có lẽ thế giới này có người thích dùng tài khoản phụ để giao du thì sao?

Thế nhưng dự báo thời tiết những hôm ấy, những lời nhắc nhở thiện chí đó được gửi hàng loạt sao? Hay chỉ gửi cho cô?

Hình như khi Miêu Hiểu Huệ quản lý tài khoản này cũng có thói quen như vậy?

Vậy nên đây là nhiệm vụ Miêu Hiểu Huệ bàn giao cho anh?

Hề Việt nghĩ tới nghĩ lui, bước chân cũng chậm lại.

Khi cô nhận ra mình đang suy nghĩ linh tinh, cô lập tức gạt bỏ hết, rảo bước nhanh hơn.

Cô quay lại con ngõ ban nãy, lập tức nhìn thấy Trì Tiêu.

Lúc này, người đi đường càng ít hơn, chỉ lác đác vài bóng người nên Trì Tiêu càng trở nên nổi bật, anh cầm một cái gậy, đó là chổi lau nhà sao?

Hề Việt dừng bước, nhìn Trì Tiêu cầm gậy dài, tay còn lại giơ điện thoại lên chiếu sáng, lục tìm thùng rác trước mặt.

Thi thoảng có người đi qua, nhìn thấy chàng trai trẻ trung, sáng ngời đang lục thùng rác thì không khói trợn tròn mắt.

Hề Việt chạy nhanh tới, vỗ lưng Trì Tiêu.

Người này lục thùng rác tập trung quá, không nhận ra gì cả.

Hề Việt vỗ mình hơn, Trì Tiêu đã quay đầu lại, vẻ mặt đau khổ.

Hề Việt cũng không nhớ khi ấy mình có biểu cảm gì, nhưng mãi về sau cô vẫn nhớ như in lời Trì Tiêu nói.

Giọng anh vô cùng trầm thấp, như đang nín thở: “Đây là lần đầu tiên trong đời tôi lục thùng rác, trải nghiệm đầu đời luôn đấy, cảm ơn cô.”

Hề Việt kéo dây balo, nói với anh cô tìm thấy CCCD rồi.

Trì Tiêu lập tức ném chổi lau nhà sang một bên, rảo bước tới góc bên kia con ngõ, chống tay vào tường, khom lưng nôn thốc nôn tháo.

Hề Việt nhìn lên trường, rất muốn cười nhưng phải ra sức véo đùi mình để nhịn lại, cô chạy tới cửa hàng tiện lợi mua chai nước lọc đưa cho Trì Tiêu.

“Còn khó chịu không?”

“Ngạt thở tới đau cả đầu.”

“Tôi phải làm gì mới giúp được anh?”

Trì Tiêu xua tay: “Cô tránh xa tôi chút là được, tôi sợ lúc này tôi không đẹp lắm.”

Hề Việt quay đầu qua chỗ khác, càng buồn cười hơn.

Về sau theo Trì Tiêu nhớ, ít nhất anh cũng lục sáu, bảy cái thùng rác, mỗi thùng đều mở từng túi rác ra, dùng chổi lau nhà lật tới lật lui. Bởi vì CCCD nhỏ quá, anh chỉ muốn tới sát xem sao.

Trong lúc lục thùng rác, anh còn chạm mặt nhân viên đi tuần tra ở cổ trấn, nhân viên nhắc nhở anh, buổi chiều đã thu rác một lần, nếu bất cẩn làm rơi đồ vào thùng rác thì xác suất tìm được cũng không cao.

Trì Tiêu lấy bình nước đó để rửa tay.

Hề Việt lại chạy đi mua bình khác.

Mắt Trì Tiêu đỏ rực, chắc do vừa nãy nôn khan, nhìn anh vô cùng tiều tuỵ. Anh lấy tay quạt cổ áo mình: “Tôi cảm thấy tôi cũng trở nên thối thum thủm rồi… Có phải trên người tôi có mùi không?”

Hề Việt tiến lên trước, kiễng chân, ngẩng đầu.

Ba giây sau.

“… Không đâu, anh thơm lắm.”

“?”

“Thật đấy.” Hề Việt gật đầu.

“Đủ rồi đấy, cô không hợp để nói đùa đâu, còn non lắm.” Trì Tiêu vươn tay đẩy bả vai Hề Việt, xoay người cô đi.

“Mấy người Dự Phong đi trước rồi, đi thôi, ăn cơm tối.”

“Tôi không tiện lắm, tôi phải mang CCCD về trước.”

“Được, tôi đi với cô.”

Sau khi trả CCCD cho Thịnh Lan Bình, Hề Việt ra ngoài lần nữa, lại tới cửa hàng đồ nướng cặp vợ chồng kia mở.

Không có gì khác biệt so với đêm đầu tiên tới đây, lúc này không đông khách lắm, nhưng lần này Hề Việt không ngồi một mình mà ngồi cùng mấy người Miêu Hiểu Huệ, hai bàn ghép lại với nhau.

Hề Việt quen ngồi chỗ trong góc, bên cạnh là Miêu Hiểu Huệ, như vậy cũng tiện trò chuyện hơn.

Miêu Dự Phong bê một thùng bia tới, khi cậu định đi qua chỗ Hề Việt thì bị Miêu Hiểu Huệ chỉ: “Đừng để bia bên này, bọn chị không uống, đi lấy hail on nước ngọt qua đây.”

Miêu Dự Phong nghe lời chị nói thì Ngoan ngoãn chuyển bia đi, khi quay lại, chỗ trống đã có người ngồi. Trì Tiêu đã ngồi bên còn lại cạnh Hề Việt.

Miêu Hiểu Huệ mời bữa nướng này, chủ yếu là để chúc mừng sức khoẻ mẹ không có vấn đề gì, đồng thời cảm ơn mọi người đã quan tâm, hỗ trợ cửa hàng trưởng mới là cô.

Vẫn như mọi lần, nhân viên trong cửa hàng tới từ khắp mơi miền, vậy nên khẩu âm Nam Bắc đủ cả. Hề Việt nhận thấy giờ mình có thể nghe hiểu vài từ Vân Nam đơn giản, một số lời nói đùa khi ăn cơm. Miêu Hiểu Huệ dịch khái quát cho cô nghe, cô cũng có thể chung vui cùng.

Nguyên tắc tan làm sẽ không động đến xoong chảo của Chu Kiện đã bị phá vỡ. Thấy đồ không nướng kịp, anh ấy bị cả đám vô tình đẩy ra ngoài, đứng trước lò nướng giúp ông bà chủ.

Đậu phụ nướng mà Hề Việt thích ăn nhất vừa nướng xong, kích cỡ vừa đẹp, cắn một miếng là hết một cái, bên ngoài còn rắc thêm chút gia vị nướng, khói toả nghi ngút, bên trong mềm như bông, mang theo độ đàn hồi, phải vừa ăn vừa liên tục hít hà mới không bị bỏng lưỡi.

Bí nhỏ nướng.

Ban đầu Hề Việt còn tưởng là món gì thần kỳ cô chưa từng thấy, về sau mới biết đó là hồ lô miền Bắc được cắt thành lát, hơ qua lửa một lượt, vỏ bên ngoài được nướng tới khi bọt nhỏ xuất hiện, cắn một miếng là dòng nước ngọt ngào, thanh thanh bên trong sẽ chảy ra.

Hai món trộn được mang lên, một đĩa là gỏi rễ rau diếp cá, đĩa còn lại là gỏi bạc hà.

Hề Việt ăn được rễ rau diếp cá, nhưng bạc hà thì chào thua, cô chợt nhớ ra hình như có người thích bạc hà?

Cô quay đầu nhìn Trì Tiêu, Trì Tiêu vừa hay đứng dậy, đi vòng ra ngoài, đứng ở lối vào, nói chuyện với ông chủ cửa hàng.

Nhân lúc mọi người có mặt đông đủ, Hề Việt tặng mỗi người món quà nhỏ đã chuẩn bị.

Lần trước khi ăn ở Xuân ở Vân Nam, trong lúc nói chuyện, Chu Kiện nói anh thường thích lên mạng chơi mạt chược, Hề Việt nhìn trúng móc chìa khoá hình cái ấm, cảm thấy tặng anh Chu quả không sai. Một em phục vụ khác trong cửa hàng thích đọc tiểu thuyết, vậy nên quà cô tặng là kẹp đánh dấu sách bằng kim loại. Còn Miêu Dự Phong, Hề Việt lấy hộp trang sức ra, bên trong là đôi khuyên tai sáng lấp lánh.

Miêu Dự Phong có phản ứng cực kỳ khiến cô hãnh diện: “Ấy da, sáng mù mắt tôi rồi, bà chị biết chọn ghê, tôi cũng định bấm thêm khuyên tai.”

Miêu Hiểu Huệ cầm đũa định đánh người: “Ăn nói linh tinh!”

“Chị ấy kêu em gọi vậy mà! Em kêu em gái thì chị ấy không vui.”

Đĩa xiên nướng được mang lên lần nữa, tốc độ ăn của mọi người giảm rõ rệt. Người thì uống rượu, người thì nói chuyện, tiếng cười đùa vui vẻ.

Hề Việt đã ăn no, bắt đầu bước vào trạng thái mơ màng. Cô ngả người về sau, híp mắt nhìn cốc chén, bát đũa trên bàn, bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Cô nhìn sang chỗ khác, dịch sang bên chút, cuối cùng ra tới cửa, rồi dừng lại trên người Trì Tiêu.

Ông chủ cửa hàng đã đi nghỉ, Trì Tiêu một mình ngồi trên bậc thềm ngoài cửa, quay lưng vào trong, bóng lưng áo T-shit thẳng tắp, đầu cúi xuống như đang nghịch điện thoại.

Hề Việt đi qua mới thấy không có điện thoại nào, anh chỉ ngồi ngây ngốc tại đó.

“Anh không lạnh sao? Tối nay gió lạnh lắm.”

Cô cắn ống hút nước me, vốn muốn ngồi cạnh Trì Tiêu, nhưng lối vào hẹp quá, hai người thì hơi chật nên chỉ đành ngồi xuống bậc thềm thấp hơn anh.

“Cô lạnh à?” Trì Tiêu nhận lấy nước me Hề Việt đưa, hỏi ngược lại, tay còn lại đã với lấy áo khoác ném lên chân cô.

Hề Việt đẩy áo khoác ra: “Tôi không lạnh.”

“Vậy tôi cũng không lạnh.”

“Tôi hỏi chút được không, anh đang tạo dáng hả? Chàng trai u sầu đêm khuya?”

“Đúng vậy, không phải thu hút được cô tới sao?”

“…”

Hề Việt nghẹn lời.

Người này mồm mép tép nhảy, cô thật sự chỉ là cát trên sa mạc.

Gió đêm xen lẫn mùi đồ nướng liên tục bay nhảy, còn có mùi hương khác bay tới.

“Hình như anh chưa ăn gì.”

“Tôi không đói lắm.”

Trì Tiêu nhớ tới cơn trào ngược dạ dày cạnh thùng rác ban nãy, giờ vẫn chưa ổn hơn.

Hề Việt kéo ống tay áo lên, bên trong là quà cho Trì Tiêu: Một gói thuốc vị bạc hà. Cô đưa nó cho anh.

“Gì đấy?” Trì Tiêu nhận lấy, nắm bóp mấy cái: “Tôi nghe thấy rồi đấy, người khác đều là móc khoá này kia, sao tới tôi lại là một bao thuốc?”

Hề Việt hoài nghi có lúc bình thường Trì Tiêu không hút thuốc này nên không biết giá trị: “Anh trai này, một bao này mua được hai cái móc khoá đấy.”

Trì Tiêu đáp: “Cái này hút xong là hết rồi.”

“Nói thừa, tôi còn phải chu cấp cả đời cho anh à!”

Trì Tiêu xé lớp bọc nước me, vứt sang một bên.

Hề Việt sắp uống hết lọ nước này, ống hút vang lên những tiếng “rột rột”: “À, ngày mai tôi đi rồi, không tới nói lời tạm biệt mọi người được nữa.”

“Nghĩ kỹ chưa? Không chơi nữa hả?”

“Ừ, nghĩ kỹ rồi, nên quay về rồi.”

Trì Tiêu nhìn cô: “Vé máy bay đi lúc nào?”

“Tối mai.” Hề Việt nói: “Nếu bay từ Đằng Xung thì trung chuyển hơi lâu, tôi sẽ đi xe khách tới Bảo Sơn rồi bay ở đó.”

“Cô quen đường không?”

“Tôi cũng đâu ngu.”

“Bến xe khách vừa đông vừa loạn, đồ của mình phải giữ cho kỹ, lần này mất rồi là không biết đi đâu tìm đâu.”

Hề Việt quay người, ngẩng đầu nhìn anh, cộc chai thuỷ tay với chai của anh: “Tôi biết rồi, hôm nay cảm ơn anh nhé.”

“Không có gì.”

Hai người ngồi trên bậc thềm, đèn treo ngoài cửa toả ánh sáng trắng dịu dàng, chiếu xuống góc chân.

Trong cửa hàng, không biết Chu Kiện đang nói đùa với ai, tiếng hơi lớn, sau đó bắt đầu động tay động chân, vặn cổ các kiểu, lon bia rỗng dưới chân kêu leng keng. Miêu Dự Phong đứng bên kêu oai oái, Miêu Hiểu Huệ cũng vừa kéo vừa hô hào “oánh nhau đi”.

Hề Việt rướn cổ hóng chuyện, mãi lâu sau mới cảm thán một câu: “Không nhìn ra nha…”

“Cái gì?”

Than trong lò nướng ngoài cửa chưa tắt hẳn, ánh lửa nhấp nháy liên tục, Hề Việt híp mắt: “Không nhìn ra họ là người chịu khổ nhiều thế.”

“Cô nói chị em họ?”

“Đúng vậy.”

Trì Tiêu mỉm cười: “Dự Phong lại không giữ miệng nói chuyện trong nhà cậu ấy cho cô rồi?”

Hề Việt nhìn Trì Tiêu, huých tay vào đầu gối anh: “Anh nói câu này là sao? Làm như tôi không đáng tin lắm ấy.”

Mặc dù Miêu Dự Phong thật sự không phải cậu nhóc “thâm trầm”, nhưng chuyện trong nhà họ không phải do cậu nói mà là lúc nãy khi ăn, Miêu Hiểu Huệ ngồi cạnh cô có nhắc tới chuyện này.

Khi vừa quen biết, Miêu Dự Phong từng nói cậu và chị một người bỏ học, một người bỏ hôn, là tổ hợp bỏ trốn. Vừa nãy Miêu Hiểu Huệ đã kể trọn vẹn câu chuyện này cho cô nghe.

Miêu Hiểu Huệ và Miêu Dự Phong là chị em họ.

Bố Miêu Hiểu Huệ không phải người tốt, nhiều năm trước chết vì nghiện hút, người nhà khuyên mẹ Miêu Hiểu Huệ không thể tái hôn, nghĩ cho con cái, tái hôn cũng phải lấy người trong dòng họ nhà họ, trùng hợp thay, bố Miêu Dự Phong, cũng tức là chú của Miêu Hiểu Huệ vừa ly hôn, gà trống nuôi con. Dưới sự thúc giục của gia đình, hai chị em dâu em chồng đã trở thành vợ chồng.

Nếu chuyện tới đây thì Hề Việt cảm thấy cô còn chấp nhận được, dù sao đóng cửa rồi thì nhà nào cũng có chuyện khổ, khó nói của họ, nhưng cái khổ của chuyện này lại đều rơi vào một người. Bố Miêu Dự Phong tính tình nóng này, ngày nào uống rượu vào cũng đánh người, không phải cãi nhau mà là ra tay đánh đập.

Mẹ Miêu Hiểu Huệ nhập viện mấy lần, bà kiên trì sống như vậy suốt bao năm, mãi tới khi Miêu Hiểu Huệ trưởng thành, có thể đi làm nuôi bản thân.

Lúc này người nhà lại “tác oai tác quái”, nói giới thiệu bạn trai cho Miêu Hiểu Huệ.

Ở quê Miêu Hiểu Huệ, con gái kết hôn khá sớm, người 18, 19 tuổi sinh còn nhiều vô số kể, đây đã trở thành chuyện thường thấy, vậy nên không ai có ý kiến gì. Miêu Hiểu Huệ không muốn kết hôn, muốn bỏ chạy, nhưng trốn lần nào thì bị bắt về dạy dỗ lần đó, phương thức dạy dỗ cũng là đánh đập. Họ càng đánh cô càng muốn chạy, càng chạy thì họ càng nặng tay.

Cuối cùng Miêu Hiểu Huệ vẫn kiên quyết tới cùng, thậm chí còn sắp “tu tiên”, đúc kết được kinh nghiệm bỏ trốn, không gặp chút trở ngại nào. Lần bỏ trốn cuối cùng xảy ra vào mấy ngày trước hôn lễ, cô không mang theo hành lí gì, chỉ mang ít tiền mua vé xe, ngoài ra còn có mẹ.

“Hiểu Huệ thật sự rất giỏi, tôi cảm thấy cô ấy là người được ông trời chỉ định sẽ làm nghề dịch vụ ăn uống, cô ấy vô cùng để ý tiểu tiết.”

Hề Việt nghĩ tới vừa nãy, khi ăn cơm, Miêu Hiểu Huệ có thể lặng lẽ quan sát từng người thích ăn gì, sau đó chuyển đĩa tới chỗ đó, để đồ họ thích tới chỗ họ duỗi tay là có thể với tới. Hề Việt không để ý giây lát là trước mặt đã xuất hiện mấy xiên bí nhỏ vừa nướng xong.

“Không đúng không đúng, là do tôi hiểu biết hạn hẹp, người chu đáo như vậy, nghị lực như thế làm gì cũng sẽ thành công.”

Trì Tiêu cười, uống một ngụm nước ngọt: “Trước đây Hiểu Huệ nói với tôi, em trai cô ấy cũng muốn tới làm, tôi tưởng một là mình nghe nhầm, hai là cô ấy điên rồi.”

Trì Tiêu hồi tưởng lại phản ứng của mình khi Miêu Hiểu Huệ nói em trai tới tìm cô ấy.

Trong câu chuyện đó, anh và Hề Việt, còn có những người nghe khác đều mặc định rằng chiến tuyến Miêu Dự Phong theo chắc không tốt đẹp gì cho cam, nhưng nào ngờ tre xấu lại mọc măng tốt. Miêu Dự Phong được Miêu Hiểu Huệ nuôi lớn, từ nhỏ tới lớn cậu đều biết những chuyện trong nhà trắng đen thế nào, ai đúng ai sai. Trước đây cậu còn nhỏ, khi bị người nhà đánh cho khóc mẹ khóc cha, cậu chắn cũng không chắn được, giờ đã trưởng thành, có thể bảo vệ người khác, lúc này Miêu Hiểu Huệ đã đưa mẹ bỏ đi.

Miêu Dự Phong đoán được nơi bố mình chơi bài gần đây nhất rồi gọi tố cáo với cảnh sát, tống ông ta vào tù. Cậu cũng nhân cơ hội đó bỏ nhà đi thật xa, tới tìm Miêu Hiểu Huệ.

Tối nay, Hề Việt đắp áo khoác Trì Tiêu lên chân, chống cằm, quay đầu nhìn người trong phòng, cảm khái từ tận đáy lòng: “… Đặc sắc quá.”

Trì Tiêu nhìn cô: “Không chỉ vậy đâu, tôi không nói quá nhé, Xuân ở Vân Nam không nuôi người nhàn hạ.”

“Hả?”

“Người cô tặng kẹp sách ấy.” Trì Tiêu ra hiệu cho Hề Việt nhìn qua, cô gái ngồi co trong góc đang cầm điện thoại gõ chữ như bay: “Cô ấy không chỉ đọc tiểu thuyết mà còn viết truyện. Cô ấy nói làm phục vụ là nghề phụ, viết tiểu thuyết mới là nghề chính. Người nhà chửi cô ấy không làm việc đàng hoàng, cô ấy liền vừa đi làm vừa kiên trì viết, giỏi không?”

“Trời ạ.” Hề Việt kinh ngạc, liên tục gật đầu.

“Còn lão Chu nữa.”

Trì Tiêu nhắc tới Chu Kiện. Thật ra anh ấy đã có kinh nghiệm ở ngành này hơn 20 năm, không chỉ là một đầu bếp mà khi con trẻ, anh cũng có công ty ẩm thực của riêng mình, nhưng mở rộng quy mô thất bại, cộng thêm bị bạn bè lừa gạt, cố gắng nửa đời người rơi xuống song xuống biển, không sót lại đồng nào. Anh không chịu được những lời gièm pha và ánh mắt người đời nên đã tới Đằng Xung, đi lên từ nghề đầu bếp ở nơi xa lạ cách quê nhà mấy nghìn kilomet.

“Trì Tiêu.”

“Ừ?”

“Anh thì sao?” Hề Việt đổi hướng: “Anh có câu chuyện gì không?”

Cô vẫn chống cằm, nhưng lúc này đã nhìn thẳng vào Trì Tiêu.

Ngọn đèn trước cửa nằm ngay trên đỉnh đầu Trì Tiêu, từ góc độ của cô nhìn lên, thật ra không nhìn rõ biểu cảm của anh lắm, chỉ có thể nghe ra ý cười trong giọng điệu anh, từ đó cảm nhận được tâm trạng anh.

Đêm khuya như vậy, anh và cô giống nhau, tâm trạng rất đỗi yên bình, nhẹ nhàng.

“Tôi hả…” Anh dừng lại giây lát: “Tôi không có câu chuyện gì, câu chuyện của tôi không đặc sắc.”

“Anh nhạt nhẽo quá.” Nói tới chuyện người khác thì hào hứng thứ, nói tới mình lại giấu như giấu vàng.

Trì Tiêu cười: “Thật mà, cô muốn nghe thì tôi kể cô nghe chuyện bố tôi. Lần trước cô nói tôi xào nấm ngon?”

Đúng vậy, Hề Việt gật đầu.

“Mẹ tôi là người Vân Nam, dân tộc Di, khi còn trẻ vì theo đuổi mẹ tôi, bố tôi đã từ bỏ tất cả chạy tới Vân Nam sống, định cư, học nấu món Vân Nam, sau này mở cửa hàng, sau đó cửa hàng làm ăn ngày càng khởi sắc…” Trì Tiêu ngập ngừng, bao thuốc ban nãy vẫn nằm trên tay anh, bị anh nghịch tới nghịch lui: “Ý tôi là, tôi biết nấu cơm là học từ bố tôi.”

Hề Việt thấy rất hợp lí, vô cùng hợp lí.

Cô gật đầu, nhưng lại cảm thấy nụ cười trên mặt Trì Tiêu ẩn chứa hàm ý sâu sắc, nhất thời nói không nên lời.

“Ông chủ Trì.”

“Mời cô nói.”

“Câu chuyện của anh là thật sao?”

“Giả đấy, lừa cô thôi, tôi biết nấu ăn là vì khi còn nhỏ tôi thích xem phim Tiểu đầu bếp Trung Hoa.”

“…”

Hề Việt cạn lời.

Bây giờ cô đã không thể phân rõ được khi nào người này nghiêm túc, khi nào người này nói đùa.

Khi cô không biết nói gì nữa, Trì Tiêu lại lên tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên bả vai cô: “Này…”

Bị cắt ngang rồi.

Miêu Dự Phong đã ngà ngà say, nhìn thấy hai người ngồi trên bậc thềm thì lảo đảo đi tới.

“Tại sao hai người lại ngồi đây? Trốn chúng tôi làm gì thế?” Miêu Dự Phong ôm lấy Trì Tiêu từ phía sau, mặt áp vào gáy Trì Tiêu cọ liên tục, ánh mắt mơ màng. Khuyên tai trên tai sáng lấp lánh, cậu đã đeo quà Hề Việt tặng.

Hề Việt cười: “Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng xen vào.”

“Không đúng nha, hai người…” Miêu Dự Phong giơ một ngón tay chỉ vào mũi Hề Việt, rồi lướt tới trước mặt Trì Tiêu: “Thế giới của hai người à?”

“Biết rồi còn không đi?” Trì Tiêu đẩy mặt Miêu Dự Phong ra xa.

“Được được được, em đi, hai người đều thích lên lớp dạy người khác…”

Miêu Dự Phong lảo đảo tới rồi lảo đảo quay về.

Trong cửa hàng, không biết vợ chồng ông chủ gia nhập đoàn nói chuyện từ khi nào, mọi người đều uống say, ông chủ đứng dậy, nhân lúc than chưa tắt, hâm nóng bình gốm để pha trà.

Nước trà cuồn cuộn, uống vào tỉnh cả người.

“Trà Mã Bang.” Trì Tiêu phổ cập cho cô.

Hề Việt gật đầu.

“Tôi cũng hỏi cô câu này.” Cuối cùng Trì Tiêu vẫn bóc bao thuốc ra, đưa cho Hề Việt một cây.

“Anh hỏi đi, nhưng tôi cũng không đảm bảo tôi sẽ nói sự thật nhé.”

Trì Tiêu mỉm cười, ném bật lửa qua: “Tôi muốn biết tối nay khi cô ngẩng đầu ngắm trăng, cô đang nghĩ gì.”

Hề Việt châm điếu thuốc bên miệng.

Cô không thích bạc hà nên không cắn vào phần viên hương vị ở đầu lọc.

“Tôi đang nghĩ tôi đúng là kẻ vô dụng.”

Cô không nói dối mà đang rất thành thật, về sau Hề Việt nghĩ, cô thành thật có lẽ cũng là mặc định sau này họ sẽ không gặp lại.

Dường như không cần che giấu với người xa lạ, không còn giao du gì.

“Nói đơn giản thì là cuộc sống của tôi có một vài vấn đề, tôi rất muốn rời xa những vấn đề khó chịu đó, vậy nên mới bắt đầu chuyến du lịch này. Hoặc nói cách khác là trốn tránh, bỏ đi.” Hề Việt nhả khói thuốc, làn khói tan trước mặt cô: “Nhưng về sau tôi nhận ra, rời đi không thể mang tới cho tôi bất kỳ sự giúp đỡ, thay đổi thực chất nào.”

Tiếng bật lửa lại vang lên.

Trì Tiêu hỏi: “Cụ thể là vấn đề gì, có thể nói không?”

Hề Việt lắc đầu: “Không phải tôi không muốn nói mà là đó chỉ là mấy chuyện rất nhỏ, mỗi một chuyện đều không nhắc tới, nhưng gộp chúng lại sẽ khiến tôi sụp đổ.”

“Cô nói cô cảm thấy hoang đường.”

“Đúng vậy, hoang đường.” Hề Việt nói: “Bây giờ tôi hối hận rồi, tôi thấy trốn tránh không có ý nghĩa gì cả, là quyết định sai lầm. Thậm chí nó không nên là hành động người trưởng thành nên có.”

Đêm thu trong veo trên mảnh đất nhỏ, khói bụi bầu bạn bên người.

Vầng trăng lấp lánh trên cao, niềm vui, u buồn mỗi người đều có.

Hề Việt nói xong thì im lặng.

Trì Tiêu nhìn bàn tay cầm thuốc của cô, mãi lâu sau mới chầm chậm nói: “Có lẽ rời đi vốn dĩ không có gì sai?”

Anh ra hiệu cho Hề Việt nhìn về phía đám người trong phòng.

Họ đang uống trà, nói cười.

“Những người gần đây cô quen một là từng rời đi, hai là đang rời đi. Có lúc con người luôn muốn rời đi, không phải vì thật sự muốn có được điều gì, mà chỉ đơn giản là vì muốn lòng bình an.”

Trì Tiêu đưa tay gẩy hạt bụi trên vai Hề Việt.

“Quả thật là vậy, vấn đề vẫn nằm đó, sớm muộn gì cũng phải giải quyết, mọi thứ đều đang đợi cô xử lý. Nhưng có lẽ rời đi một chuyến, môi trường khác nhau, khi giải quyết sẽ dễ dàng hơn chút?” Trì Tiêu nhếch miệng cười: “Bỏ đi, tôi cũng không tiện nói nhiều, không Miêu Dự Phong lại nói tôi giống cô, thích lên lớp.”

Lần này tới lượt Hề Việt im lặng.

“Mặc dù tôi không thấy bây giờ cô quay về là phù hợp, bỏ cuộc giữa chừng tức là không thu hoạch được gì, chi bằng tiếp tục hành trình, nên đi đâu thì cứ đi.” Trì Tiêu nói: “Nhưng ý cô đã quyết, tôi cũng không ngăn cản cô.”

“Kết bạn Wechat đi.” Anh nói.

Hề Việt chợt cười thành tiếng, điếu thuốc đã cháy gần hết: “Hả? Không phải chúng ta kết bạn Wechat rồi sao?”

Trì Tiêu nhìn cô, vẻ mặt không buồn quan tâm, giơ mã QR Wechat trước mặt cô.

Hề Việt do dự.

“À, nếu tôi nói Wechat hiện tại tôi dung không phải WEchat thật sự của tôi, giờ tôi ở trước mặt anh và tôi trong cuộc sống, công việc hàng ngày có lẽ sẽ không giống nhau lắm…”

“Không sao.” Trì Tiêu cắt lời cô: “Tôi chỉ quen cô ở trước mặt tôi, tôi cũng chỉ quen cô của phiên bản này.”

Hề Việt cười: “Được! Vậy tôi add anh.”

“Chúng ta làm quen lại từ đầu nhé, ông chủ Trì.” Cô đứng dậy, phủi bụi bẩn trên người, đưa tay về phía Trì Tiêu như bạn bè mới quen gặp nhau: “Quên mất không nói với anh, thật ra anh là kiểu người tôi sợ làm quen nhất.”

Trì Tiêu cũng đứng dậy, “hơ” một tiếng, không quen tâm bàn tay giơ giữa không trung của cô: “Kiểu nào?”

“Kiểu người luôn thích nói đùa, khiến người ta không biết câu nào của anh là thật, câu nào là giả.”

Trì Tiêu cố tỏ ra thản nhiên: “Ồ… Vậy tôi cũng tặng cô câu tương tự, cô cũng là kiểu người tôi sợ nhất, nhưng cũng khâm phục nhất.”

“?”

“Luôn bày ra dáng vẻ trời sắp sập đến nơi, vô cùng phô trương, chuyện to tí là hoảng loạn không thôi, nhưng chuyện ập tới thì cô luôn có thể bình tĩnh xử lí tất cả.”

Hề Việt nghiêng đầu, tay vẫn duỗi ra: “Anh đang khen tôi sao?”

“Đương nhiên.”

Hề Việt không mặc kệ, cô cảm thấy đây chắc là câu nói đùa.

“Nhanh lên, ông chủ Trì.” Cô lắc tay: “Chúc anh làm ăn phát đạt, sau này hy vọng sẽ gặp lại anh.”

“Được.” Trì Tiêu cũng giơ tay lên: “Vậy tôi chúc cô vượt qua khó khăn, thuận buồm xuôi gió, Mặt trăng nhỏ.”

“Anh gọi tôi là gì?”

Dưới ánh trăng bạc, đầu ngón tay chạm vào nhau.

Trì Tiêu không nắm bàn tay ấy, chỉ khẽ vỗ vào lòng bàn tay cô.

-Hết trạm Đằng Xung-

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn