Chân Dung Của Kẻ Thù

Chương 3: Ám ảnh quá khứ

Huy Hoàng ngồi trong văn phòng, ánh đèn neon hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đôi mắt sáng sâu thẳm đang trầm tư. Mặc dù đã thu thập được một số thông tin giá trị từ Nguyễn Văn Hòa, nhưng những mảnh ghép của vụ án vẫn chưa đủ rõ ràng. Anh mệt mỏi, nhưng cảm giác về sự thật đang dần hé mở khiến lòng anh không ngừng bùng cháy.

“Cậu có nghĩ Hòa đang giấu giếm điều gì không?” Minh Châu hỏi, vừa sắp xếp lại tài liệu.

“Có thể. Nhưng ít nhất chúng ta đã có một manh mối,” Huy Hoàng đáp, giọng điệu lạnh lùng. “Phạm Hồng Đạt có thể là chìa khóa.”

Minh Châu gật đầu, ánh mắt rực rỡ quyết tâm. “Chúng ta cần tìm hiểu về hắn ngay. Nhưng trước tiên, tôi cần phải điều tra về gia đình mình. Có lẽ những bí mật từ quá khứ của tôi cũng liên quan đến vụ án này.”

Huy Hoàng ngẩng đầu, bất ngờ nhìn cô. “Cô đang nói gì vậy?”

“Cha tôi... ông ấy từng có mối liên hệ với Ngô Thế Vinh. Tôi cần phải hiểu rõ về gia đình mình trước khi đi xa hơn,” Minh Châu nói, giọng có chút rụt rè.

“Cô có chắc không?” Huy Hoàng hỏi, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.

“Chắc chắn. Tôi không thể tránh né nữa,” cô kiên quyết.

“Được rồi. Nhưng hãy cẩn thận,” Huy Hoàng nhấn mạnh, trong lòng lo lắng về những điều Minh Châu có thể khám phá ra.

Minh Châu rời văn phòng, lòng đầy hồi hộp và căng thẳng. Cô không biết rằng những bí mật mà cô sắp đối diện sẽ không chỉ làm sáng tỏ quá khứ của mình mà còn có thể dẫn đến những rắc rối không ngờ.

***

Khi trở về nhà, Minh Châu mở cửa phòng, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn chiếu sáng không gian quen thuộc. Cô ngồi xuống bàn làm việc, nơi những kỷ niệm về cha mình vẫn còn đọng lại. Những bức ảnh cũ, những lá thư chưa mở, tất cả đều khiến cô cảm thấy ngột ngạt.

Cô lục tìm trong ngăn kéo, nơi cha từng cất giữ những tài liệu quan trọng. Một bức thư cũ, đã ố vàng, khiến lòng cô chùng xuống. Mở ra, từng chữ viết tay của cha hiện lên, như những gợn sóng đưa cô trở về quá khứ.

“Châu, nếu con đọc được bức thư này, có thể lúc đó bố đã không còn bên cạnh con. Đừng tìm kiếm bố, hãy giữ an toàn cho bản thân. Có những điều bố không thể kể, nhưng...”

Cô dừng lại, tim đập mạnh. Những dòng chữ như muốn nhắc nhở cô về một điều gì đó nguy hiểm.

“Có thể bố đã phát hiện ra điều gì đó lớn lao. Hãy cẩn thận với những người xung quanh, đặc biệt là Vinh.”

Minh Châu cảm thấy máu lạnh toát. Ngô Thế Vinh, cái tên khiến cô rùng mình. Hắn không chỉ là một doanh nhân mà còn có những mối liên hệ phức tạp trong xã hội. Cô không thể tin rằng cha mình lại có sự liên quan đến hắn.

Khi đặt bức thư xuống, cô nhận ra mình cần tìm hiểu về mối quan hệ giữa cha và Vinh. Có thể đây chính là chìa khóa để giải quyết những câu hỏi mà cô đã mang theo bấy lâu.

***

Trong lúc đó, Huy Hoàng đứng một mình trong văn phòng, không thể ngừng suy nghĩ về những lời cảnh báo của Hòa. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn, một cảm giác mơ hồ về những bí mật đang chờ đợi được khám phá. Anh quyết định gọi cho Trần Văn Khải.“Khải, cậu có thể gặp tôi không?” Huy Hoàng nói khi Khải bắt máy.

“Chuyện gì vậy?” Khải hỏi, có vẻ bận rộn.

“Tôi cần cậu giúp về Phạm Hồng Đạt. Có thể hắn liên quan đến vụ án này,” Huy Hoàng đáp, giọng điệu nghiêm túc.

“Được, tôi sẽ đến ngay,” Khải nói, giọng điệu lắng lại.

Khi Khải đến, không khí trong phòng trở nên nặng nề. Huy Hoàng chỉ cho Khải những thông tin đã thu thập được về Đạt.

“Đạt không phải là người dễ đối phó. Hắn có những mối quan hệ sâu rộng, và không ai dám đụng đến hắn,” Khải cảnh báo, ánh mắt nghiêm túc.

“Nhưng chúng ta không thể lùi bước. Nếu hắn thực sự có liên quan đến Ngô Thế Vinh, chúng ta phải tìm ra sự thật,” Huy Hoàng khẳng định.

“Cậu nói đúng. Nhưng hãy cẩn thận. Những kẻ như Đạt thường có cách bảo vệ bản thân rất tốt,” Khải nhấn mạnh.

“Chúng ta sẽ không đơn độc trong việc này. Minh Châu đang điều tra về gia đình cô ấy. Có thể những bí mật của cô ấy sẽ giúp chúng ta,” Huy Hoàng nói, lòng đầy hy vọng.

Khải gật đầu, nhưng sự nghi ngờ vẫn hiện rõ trên khuôn mặt. “Tôi không muốn thấy cậu và Minh Châu gặp nguy hiểm. Những bí mật không chỉ đơn giản là những câu chuyện.”

“Chúng ta sẽ tìm ra cách. Chỉ cần kiên nhẫn,” Huy Hoàng nói, quyết tâm không hề giảm sút.

***

Minh Châu trở về văn phòng sau khi đã tìm hiểu về quá khứ của cha mình. Cô ngồi xuống, lòng nặng trĩu với những câu hỏi chưa có lời giải. Huy Hoàng cũng đang chờ đợi cô, ánh mắt sáng rực hy vọng.

“Cô đã tìm thấy gì?” Huy Hoàng hỏi, sự lo lắng hiện rõ.

“Bức thư từ cha. Ông ấy cảnh báo về Ngô Thế Vinh. Có vẻ như ông đã phát hiện ra điều gì đó nghiêm trọng,” Minh Châu trả lời, giọng có chút run rẩy.

“Cô có nghĩ rằng điều này có thể liên quan đến vụ án?” Huy Hoàng hỏi.

“Có thể. Tôi cần tìm hiểu thêm về quá khứ của cha mình và mối quan hệ giữa ông và Vinh,” Minh Châu nói, sự quyết tâm trong giọng nói khiến Huy Hoàng cảm thấy phấn chấn.

“Vậy chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu. Bất kể bí mật nào đang chờ đợi, chúng ta sẽ đối mặt với nó,” Huy Hoàng khẳng định.

Minh Châu gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Cả hai biết rằng họ đang đứng trước những bí mật khôn lường, nhưng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục khám phá.

Khi đêm dần buông xuống, họ cảm nhận được sự căng thẳng đang lơ lửng trên bầu trời Thạch Thành, như một lời nhắc nhở rằng những điều tăm tối vẫn đang rình rập. Huy Hoàng và Minh Châu, cùng nhau, sẽ phải đối mặt với những ám ảnh từ quá khứ, và tìm ra ánh sáng giữa những bóng tối đang bao trùm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn