Huy Hoàng và Minh Châu ngồi trong quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trên những tách trà nóng. Huy Hoàng lật giở lại những thông tin đã thu thập được về Ngô Thế Vinh. Những trang giấy với nét chữ nguệch ngoạc, dòng thông tin dày đặc như một mớ bòng bong đang chờ được giải mã.
“Ngô Thế Vinh, 35 tuổi, doanh nhân thành đạt, chủ tịch một tập đoàn lớn. Nhưng điều khiến mình chú ý là các mối quan hệ của anh ta,” Huy Hoàng bắt đầu.
“Có gì đặc biệt không?” Minh Châu hỏi, ánh mắt rực rỡ sự tò mò.
“Vinh có nhiều bạn bè trong giới doanh nhân và chính trị. Nhưng một trong những cái tên nổi bật nhất là Trần Văn Khải, cựu cảnh sát. Họ có vẻ khá thân thiết,” Huy Hoàng nói.
“Khải? Anh ta có thể biết điều gì không?” Minh Châu thận trọng.
“Có thể. Nhưng trước tiên, chúng ta cần tìm hiểu về những nhân chứng có mặt trong bữa tiệc đêm qua. Họ có thể giúp chúng ta làm sáng tỏ nhiều điều,” Huy Hoàng trả lời, ánh mắt đã trở nên sắc bén.
“Vậy thì chúng ta đi gặp họ ngay thôi,” Minh Châu gợi ý.
***
Huy Hoàng và Minh Châu quyết định bắt đầu từ những người bạn của Vinh. Họ tìm đến một quán bar nổi tiếng mà Vinh thường lui tới. Mùi rượu và âm nhạc xập xình bao trùm không gian, nhưng sự náo nhiệt không làm họ chùn bước. Huy Hoàng nhanh chóng tiếp cận nhân viên phục vụ.
“Chào bạn, chúng tôi đang điều tra về Ngô Thế Vinh. Bạn có thể cho chúng tôi biết một chút về anh ấy không?” Huy Hoàng hỏi.
Nhân viên phục vụ nhìn họ một lúc, có vẻ ngập ngừng. “Vinh là một người tốt. Nhưng gần đây, tôi thấy anh ta thường xuyên gặp gỡ một người phụ nữ lạ. Họ thường trao đổi những thông tin dường như rất quan trọng.”
“Người phụ nữ đó tên gì?” Minh Châu nhanh chóng lên tiếng.
“Cô ấy tên là Phạm Thị Hương. Là luật sư nổi tiếng trong thành phố này,” nhân viên phục vụ đáp, ánh mắt tràn đầy sự ngờ vực.
“Cảm ơn bạn!” Huy Hoàng nói, rồi cả hai rời khỏi quán bar, trong lòng dấy lên nhiều nghi vấn.
“Phạm Thị Hương… Cô ta có thể là chìa khóa trong vụ này,” Minh Châu nhận xét.
“Đúng vậy. Chúng ta cần phải tìm gặp cô ta,” Huy Hoàng đồng ý.
***
Họ tìm đến văn phòng của Hương, một tòa nhà hiện đại nằm giữa trung tâm thành phố. Minh Châu cảm thấy hồi hộp khi bước vào không gian sang trọng, được bày trí tỉ mỉ. Huy Hoàng gõ cửa, một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên từ bên trong.
“Mời vào.”
Huy Hoàng mở cửa, và ánh mắt của họ chạm vào Phạm Thị Hương. Cô ta đang ngồi sau bàn làm việc, với nụ cười tự tin và ánh mắt sắc lạnh. “Chào các bạn. Tôi có thể giúp gì cho các bạn?”
“Chúng tôi muốn hỏi về Ngô Thế Vinh,” Huy Hoàng bắt đầu, nhưng chưa kịp nói hết câu thì Hương đã ngắt lời.
“Vinh là một người bạn tốt. Tôi không hiểu tại sao các bạn lại quan tâm đến anh ấy,” cô ta nói, giọng điệu có phần phòng thủ.
“Vì anh ấy vừa bị giết,” Minh Châu nói thẳng, không để lỡ mất cơ hội.
Hương khựng lại, khuôn mặt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Tôi không biết gì về việc đó. Vinh là một doanh nhân thành đạt, không thể có kẻ thù nào.”
“Chúng tôi nghe nói gần đây anh ta có liên quan đến một số giao dịch không minh bạch,” Huy Hoàng nhấn mạnh.
“Tôi không biết gì về điều đó. Vinh là một người trong sạch,” Hương đáp, nhưng ánh mắt cô ta lộ rõ sự lo lắng.
“Chúng tôi có lý do để tin rằng bạn có thông tin quan trọng,” Minh Châu không bỏ cuộc.
Hương nhìn họ, rồi thở dài. “Tôi có thể nói cho các bạn biết một điều. Vinh đang điều hành một số dự án không hợp pháp, nhưng tôi không có bằng chứng cụ thể.”
“Bạn có thể giúp chúng tôi tìm ra bằng chứng đó không?” Huy Hoàng hỏi, hy vọng.
Hương lắc đầu. “Tôi không thể. Nếu điều đó bị lộ, tôi sẽ gặp nguy hiểm.”
“Nhưng việc này không chỉ liên quan đến bạn. Nó còn liên quan đến nhiều người khác nữa,” Minh Châu nói.
Hương im lặng một lúc, rồi hạ giọng. “Tôi biết một người có thể giúp. Nhưng hãy cẩn thận. Người này không đáng tin.”
“Chúng tôi sẽ làm vậy,” Huy Hoàng nói. “Ai là người đó?”
“Nguyễn Văn Hòa, một kẻ trong giới ngầm. Anh ta có thông tin về những mối quan hệ mờ ám của Vinh,” Hương đáp.“Cảm ơn bạn,” Huy Hoàng nói, ánh mắt đã có phần quyết tâm. “Chúng tôi sẽ liên lạc.”
Khi rời khỏi văn phòng, Minh Châu không khỏi lo lắng. “Cậu có nghĩ Hương đang che giấu điều gì không?”
“Có thể. Nhưng chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này. Nguyễn Văn Hòa có thể là manh mối quan trọng,” Huy Hoàng trả lời.
“Điều gì sẽ xảy ra nếu anh ta không muốn hợp tác?” Minh Châu hỏi.
“Thì chúng ta sẽ phải tìm cách thuyết phục,” Huy Hoàng nói, giọng đầy quyết tâm.
***
Huy Hoàng và Minh Châu tìm đến một khu vực hoang vắng, nơi mà những tin đồn về Nguyễn Văn Hòa thường xuất hiện. Không khí trở nên căng thẳng khi họ tiến vào một quán bar cũ kĩ, nơi những ánh đèn mờ ảo và những tiếng cười râm ran tạo nên không khí mờ ám.
“Cậu nghĩ anh ta sẽ ở đây sao?” Minh Châu hỏi, nhìn xung quanh.
“Chắc chắn. Đây là nơi anh ta thường lui tới,” Huy Hoàng trả lời, lòng đầy hồi hộp.
Họ ngồi xuống một bàn ở góc quán, và Huy Hoàng bắt đầu quan sát. Một lúc sau, một người đàn ông với vẻ ngoài thô kệch bước vào, ánh mắt lén lút nhìn quanh. Huy Hoàng nhận ra ngay đó chính là Nguyễn Văn Hòa.
“Đến lúc rồi,” Huy Hoàng nói, đứng dậy tiến về phía Hòa.
“Nguyễn Văn Hòa?” Huy Hoàng gọi.
Hòa quay lại, ánh mắt cảnh giác. “Cậu là ai?”
“Tôi đang điều tra về Ngô Thế Vinh,” Huy Hoàng nói, không chút do dự.
Hòa nhíu mày, có vẻ không thích thú. “Cậu nên tránh xa việc này. Nó không tốt cho cậu đâu.”
“Chúng tôi cần thông tin. Hãy cho chúng tôi biết những gì bạn biết,” Minh Châu xen vào.
Hòa nhìn họ, rồi lắc đầu. “Tôi không có gì để nói. Vinh không phải là kẻ bạn muốn đụng vào.”
“Nhưng chúng tôi đang tìm kiếm sự thật về cái chết của anh ta,” Huy Hoàng nhấn mạnh.
“Hãy rời khỏi đây trước khi quá muộn,” Hòa cảnh báo, giọng điệu trở nên nghiêm túc.
“Chúng tôi không thể làm vậy. Nếu bạn không giúp, nhiều người sẽ gặp nguy hiểm,” Minh Châu kiên quyết.
Nguyễn Văn Hòa nhìn họ một lúc, rồi thở dài. “Được rồi, nhưng tôi chỉ nói một lần. Vinh đã tham gia vào một giao dịch nguy hiểm với một tổ chức tội phạm. Nếu cậu muốn biết thêm, hãy tìm hiểu về Phạm Hồng Đạt.”
“Phạm Hồng Đạt?” Huy Hoàng lặp lại, ghi nhớ cái tên.
“Đúng. Nhưng hãy cẩn thận. Hắn không dễ đối phó đâu,” Hòa cảnh báo.
“Cảm ơn bạn,” Huy Hoàng nói, trong lòng nảy sinh nhiều nghi vấn.
Khi rời khỏi quán bar, Minh Châu không ngừng suy nghĩ. “Chúng ta nên tìm hiểu về Đạt ngay lập tức.”
“Đúng vậy. Nhưng không thể vội vàng. Chúng ta cần có kế hoạch,” Huy Hoàng đáp, sự quyết tâm dâng cao.
***
Khi trở về văn phòng, Huy Hoàng và Minh Châu sắp xếp lại các thông tin đã thu thập được. Những mảnh ghép đang dần lộ diện, nhưng vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng.
“Có vẻ như Vinh không chỉ đơn thuần là một doanh nhân. Hắn đã lún sâu vào những mối quan hệ phức tạp,” Huy Hoàng nhận xét.
“Chúng ta cần phải tìm ra động cơ của hắn. Tại sao lại muốn kết nối với những tổ chức này?” Minh Châu hỏi, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
“Và cả những mối liên hệ giữa Hương và Đạt. Tất cả đều có thể liên quan đến nhau,” Huy Hoàng nói, không thể ngừng suy nghĩ về những bí ẩn đang chờ đợi họ.
Khi màn đêm buông xuống, không khí trở nên nặng nề với những lo âu và nghi ngờ. Huy Hoàng và Minh Châu biết rằng họ đang đứng trước một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù bên ngoài mà còn với những bí mật của chính mình. Họ cần phải tìm ra sự thật, nhưng con đường phía trước không hề dễ dàng.
“Đi thôi. Chúng ta cần chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Huy Hoàng nói, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Đúng vậy. Không thể lùi bước,” Minh Châu đồng ý, cả hai cùng hướng về phía những điều chưa được hé mở.